Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Máy bay hạ cánh, cả đám nhanh chóng thay quần áo thoải mái leo lên du thuyền mà Lưu Chương đã sắp xếp từ sáng sớm, xuất phát đến đảo Hải Hoa xinh đẹp.

Áo sơ mi hoa cùng quần hoa vốn là tục khí kén người mặc nhất, mười một người bọn họ mặc lên lại không hề giảm đi một chút khí chất nào.

Santa Mika và Châu Kha Vũ ngồi bên cạnh bàn thi nhau vật tay, Bá Viễn và Lưu Chương lớn giọng ở một bên làm trọng tài. Lâm Mặc, Riki cùng Doãn Hạo Vũ kích động hưng phấn đặt cược, thỉnh thoảng lại phát ra một trận cười vang.

Gió biển sảng khoái thổi tới trước mặt, thổi bay chiếc áo khoác rộng của Trương Gia Nguyên đang đứng trên boong tàu, mái tóc mềm mại cũng theo gió bay lên, đôi mắt hơi trầm xuống có vẻ thần sắc không yên.

Cao Khanh Trần và Lưu Vũ ngồi trên boong tàu, thân mật ôm vai bá cổ chụp ảnh chung.

Kết quả là Santa dễ dàng thắng cuộc, Châu Kha Vũ nhìn bộ dáng đắc ý của Santa, trong lòng thầm nghĩ phải diệt sạch khí thế này, vì thế vội vàng gọi Trương Gia Nguyên tới, cúi đầu mỉm cười với Santa: "Anh khoan hãy đắc ý, em gọi người đến trị anh!"

Santa giương cánh tay chắc khỏe, tỏ vẻ mình không sợ chút nào, Bá Viễn nghiêng đầu cười, thấp giọng lẩm bẩm với Doãn Hạo Vũ bên cạnh: "Võ giả chuyên nghiệp đối đầu với thiếu niên quái lực, ván này khó đoán!"

"Bá Viễn đạo trưởng động ngón tay là có thể biết thắng bại, cần gì phải ra vẻ bí ẩn chứ?" Doãn Hạo Vũ nghiêng đầu, nhẹ giọng cười nhạo.

Bá Viễn nghe vậy nhếch khóe miệng, không trả lời.

Trương Gia Nguyên chân dài bước vào, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Sao vậy? Đang hóng gió biển, gọi em chơi gì hả?"

Nhìn thấy tay của Santa đặt trên mặt bàn, Trương Gia Nguyên trong nháy mắt hưng phấn: "Vật tay à? Để em lên! Em chưa bao giờ thua trò này!"

Trương Gia Nguyên tự tin nhếch miệng cười, lưu loát ngồi xuống đối diện Santa, nắm lấy tay Santa đã sớm đặt trên mặt bàn.

Trò chơi vẫn chưa bắt đầu, Lưu Vũ lôi kéo Cao Khanh Trần đi vào cười nói với mọi người: "Náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu bọn này chứ?"

"Sẵn sàng chưa?" Bá Viễn đặt tay lên tay hai người, thấy bọn họ đều gật đầu, anh lập tức đếm ngược: "Ba, hai, một, bắt đầu!"

Santa sớm đã nghe nói qua sức mạnh của Trương Gia Nguyên rất lớn, cho nên không hề khinh địch, nhưng anh tuyệt không nghĩ tới, khí lực của Trương Gia Nguyên lại lớn như vậy...

Trên cánh tay giống như bị tảng đá ngàn cân đè nặng, giằng co hơn mười giây, Santa chịu thua, anh cười lắc lắc cổ tay đau nhức: "Thằng nhóc này, khí lực thật sự rất lớn!"

Đồng đội vây xem bên cạnh nhao nhao hoan hô, Santa dùng sức vỗ lên vai Trương Gia Nguyên: "Cậu theo anh học võ đi, tuy cậu là hệ thiên phú, nhưng một thân khí lực này không thể lãng phí."

"Ấy, chờ một chút..." Bá Viễn vội vàng tiến lại gần nói: "Em ấy là thuần dương chi thể xích tử chi tâm, thể chất trăm năm khó gặp, vẫn là thích hợp theo anh tu đạo."

Lưu Vũ cũng đứng lên tham gia, kiên quyết nói: "Học sinh trung học học tập là trên hết, đặc biệt là Ngữ Văn!" (cíu =))))))))))))))))

"Đúng vậy, khoa học cũng rất quan trọng." Riki vẫn luôn ngồi ở một góc trầm mặc không nói, đột nhiên lên tiếng: "Gia Nguyên, em có định đăng ký lớp khoa học không?"

"Khoa học Xã hội cũng rất quan trọng, nhất là Địa lý!" Lâm Mặc kiên quyết nhảy ra bảo vệ khoa Xã hội: "Nguyên nhi, nghe anh, ghi danh khoa Xã hội cũng rất tốt!"

Trương Gia Nguyên nghe các anh em vì "nguyện vọng" của mình mà ầm ĩ, chỉ cảm thấy đầu cũng sắp nổ tung, cậu bất lực ôm mặt, trong lòng chỉ muốn hét lớn: Nhưng tôi thật sự, một chút cũng không muốn học tập đâu!

"Thôi được rồi!" Lưu Chương đứng ra hòa giải nói: "Ai đời đi nghỉ mát còn ép buộc đứa nhỏ học tập, việc này chờ quay về rồi thảo luận được không?"

Sau khi thành công đến được hải đảo, mọi người trước tiên đến khách sạn cất hành lý, chờ đến khi quay lại bãi biển sắc trời đã dần dần tối xuống.

Chân chạy trên bãi cát mềm mại, phía trước là bầu trời xanh bao la rộng lớn và đại dương vô tận, khiến cõi lòng của họ như được vỗ về êm ái, vô cùng yên bình.

Điện thoại di động Lâm Mặc để trong túi liên tiếp có tin nhắn đến, cậu lấy ra nhìn, tất cả đều do Sở Kiêu gửi.

"Nghe nói mọi người đã thông qua khảo sát thi đấu à? Xin chúc mừng!"

"Khi nào lại đến Bắc Kinh, tôi mời em ăn cơm nhé!"

"Sao em không trả lời tin nhắn, em đang làm gì vậy?"

Lâm Mặc bất đắc dĩ trợn trắng mắt, sau đó tiện tay chụp lại cảnh bên bờ biển, gửi giọng nói cho Sở Kiêu: "Bây giờ tôi đang đi nghỉ, phiền Sở đội trưởng đừng quấy rầy tôi nữa có được không? Cứ như vậy tôi sẽ tắt máy!"

Nói xong, Lâm Mặc thật sự tắt nguồn điện thoại bỏ vào trong túi, từ sau khi bị ép phải thêm Wechat của Sở Kiêu, cậu luôn nhận được lời quan tâm ân cần bất hảo của hắn.

Lâm Mặc nghĩ, dù sao cũng đang trong kỳ nghỉ, vậy thì dứt khoát tắt máy thôi, không nên để những chuyện lộn xộn này quấy rầy tâm tình...

Trên bãi biển đã có nhân viên khách sạn bố trí một loạt các cơ sở hạ tầng, thậm chí còn dựng lên ba cái lều lớn.

Hoàng hôn buông xuống phủ lên bãi cát một màu vàng mềm mại, Lưu Chương nằm trên ghế dài uống một ngụm rượu vang đỏ, nhàn nhã nhìn Santa và Mika để trần lộ ra nửa người trên cường tráng chơi bóng chuyền trên bãi biển, Riki đeo kính râm ngồi bên cạnh, mặt vô biểu tình làm trọng tài.

Lưu Vũ và Cao Khanh Trần hưng phấn nắm tay lao ra biển, cười to hất nước nhau, Trương Gia Nguyên mang theo Lâm Mặc đào cua nhỏ, đào đến khắp bãi cát đều là hố.

Bá Viễn vẻ mặt vui vẻ ngồi trên bãi cát, nhìn Doãn Hạo Vũ chuyên tâm dùng cát xây nhà.

Châu Kha Vũ nâng chân dài đi tới hỏi: "Hai người đang làm gì vậy?"

"Doãn Hạo Vũ nói muốn xây đạo quan cho anh!" Bá Viễn nói xong lại bị chính mình chọc cười, cúi đầu phụt một cái cười ra tiếng.

"Kha Vũ ca, cùng chơi đi!" Doãn Hạo Vũ cười xán lạn, vẫy tay gọi Châu Kha Vũ, Châu Kha Vũ đi đến ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, lại nghe cậu nói: "Bá Viễn ca nói rồi, nếu chúng ta có thể thành công xây dựng đạo quan cho anh ấy, đêm nay anh ấy sẽ ngủ ở đây..."

Bá Viễn dùng sức xoa đầu Doãn Hạo Vũ một cái, cười cưng chiều: "Nói bậy cái gì vậy!"

Châu Kha Vũ và Bá Viễn liếc nhau, Doãn Hạo Vũ hiếm khi lộ ra một mặt trẻ con như vậy, lúc bọn họ vừa mới gặp mặt, trên người Doãn Hạo Vũ luôn là một bộ thành thục trước tuổi, đối với ai cũng có địch ý, giống như mèo con xù lông. Nhưng từ sau khi quen thuộc, Doãn Hạo Vũ chậm rãi tháo bỏ phòng bị với bọn họ, lộ ra sự ngây thơ mà thiếu niên ở độ tuổi này nên có.

Khi màn đêm buông xuống, bọn họ thắp sáng lửa trại, tất cả mọi người ngồi vây xung quanh, hoặc nói chuyện hoặc đùa giỡn.

Bá Viễn và Trương Gia Nguyên vẫn luôn bận rộn bên cạnh lò nướng, thịt bò và thịt dê béo ngậy được nướng ở nhiệt độ cao của lửa than, dầu vàng óng chảy ra, sau khi rắc thì là cùng bột ớt mùi thơm trong nháy mắt bay khắp bãi biển.

"Anh đói bụng~" Cao Khanh Trần sờ bụng nói, Doãn Hạo Vũ hít một ngụm hương thơm: "Em cũng vậy."

"Tôi qua xem một chút được không?" Lưu Chương kiềm chế không được đứng lên đi đến bên cạnh lò nướng, Bá Viễn cầm một cái đĩa đựng một ít xiên nướng đưa cho anh: "Mọi người cầm ăn trước đi!"

"Được, cảm ơn Viễn ca!" Lưu Chương vui vẻ bưng đĩa trở lại bên lửa trại, chia xiên nướng cho mọi người cùng ăn.

Bá Viễn và Trương Gia Nguyên bên này liều mạng nướng, vẫn không thể theo kịp tốc độ ăn của bên kia, vì thế mọi người không đợi được nữa, có mấy đồng đội cũng đi qua gia nhập đội ngũ nướng thịt.

Sau khi mọi người ăn no, Lưu Chương lại mở một thùng rượu, điều kiện vật chất có hạn, mỗi người cầm một chai trực tiếp ngẩng đầu uống.

Hòn đảo tĩnh lặng như thể bị cô lập, đâu đâu cũng mơ mộng và đẹp đẽ, bầu trời đêm màu xanh đậm treo đầy sao, giống như thế giới trong truyện cổ tích.

Mọi người uống không ít rượu, mấy người có tửu lượng kém đều nằm lên người đồng đội, gương mặt bị ánh lửa chiếu sáng đều đỏ bừng.

"Loại cuộc sống xa hoa thế này, không nghĩ tới một tiểu công chức cần cù như tôi cũng có thể trải nghiệm? Thật không thể tin được!" Lâm Mặc uống chút rượu, cảm xúc kích động gào: "Chúng ta phải cảm ơn kim chủ Lưu Chương của đội, mau nói theo tôi, cảm ơn Lưu Chương!"

"Ừm, này... cảm ơn Lưu Chương!" Cao Khanh Trần say đến choáng váng tựa vào vai Doãn Hạo Vũ cười nói.

Lưu Chương khoát tay, ngửa đầu uống một ngụm rượu nói: "Không cần, cảm ơn cái gì? May mắn thay, tất cả chúng ta vẫn còn sống."

Nói xong, anh đem chai rượu đắt tiền ném xuống, hào phóng cười nói: "Sống là tốt rồi, tiền chẳng là gì cả!"

Trong lòng ai mà không biết, họ là lữ khách đang đi trên bờ vực, họ là những con bạc dùng mạng sống để giành lấy từng giây từng phút được sống, là những người sau khi vượt qua ngày hôm nay không biết liệu còn có ngày mai hay không.

Bọn họ ngay cả người thân bạn bè cũng không dám tùy ý tiếp cận, bọn họ thân mang nguyền rủa chỉ có thể nương tựa lẫn nhau.

"Nói đúng lắm, mẹ nó ai mà biết được có thể sống đến màn nào chứ? Tất cả chúng ta đều phải vui vẻ hưởng thụ!" Bá Viễn sảng khoái cười, gương mặt đã nhiễm lên men say nhưng đôi mắt lại trong suốt sáng ngời.

Trương Gia Nguyên từ bên cạnh lều trại lấy ra một cây đàn guitar dùng để trang trí, ngồi xuống bên lửa trại, thử âm thanh một chút, hỏi những người khác: "Mọi người muốn nghe bài hát gì?"

Cậu hỏi quá đột ngột, mọi người còn chưa kịp suy nghĩ, lúc này, Lưu Vũ đột nhiên xách chai rượu đứng lên, mang theo bảy phần say rượu cười ngâm:

"Cuộc đời trải nỗi cơ cầu.
Chén vàng nậm rượu, ngõ hầu đối trăng.
Có tài trời đất dụng chăng?.
Nghìn vàng tiêu tán, cầm bằng làm chi?"

Nguyên văn:
"Nhân sinh đắc ý tu tận hoan,
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt!
Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng,
Thiên kim tán tận hoàn phục lai."

Dịch nghĩa:
"Đời người khi nào đắc ý nên tận tình vui sướng,
Đừng để chén rượu vàng cạn queo nhìn vầng trăng.
Trời sinh ra ta có tài thì ắt sẽ được dùng,
Ngàn vàng tiêu sạch hết rồi sẽ có trở lại."

(Trích Thương Tiến Tửu - Lý Bạch, bản dịch thơ của Chi Nguyen, thivien.net)

Lưu Vũ cười tủm tỉm ngẩng đầu nhìn bầu trời không có trăng sáng, chỉ có đầy sao, cúi đầu nhìn lại là đồng đội ở bên cạnh.

Trương Gia Nguyên thản nhiên nhìn cậu một cái, lập tức đàn guitar hát: "Đời người phải vui đến cùng, mượn lời người cũ đến cùng chung vui, dùng tình ca một khúc vui,..."

Giai điệu đơn giản thuần phác của dân ca thổi vào tai, mọi người lặng yên lắng nghe, lúc này một cơn gió đêm thổi qua, không hiểu sao lại có vài phần ớn lạnh khó giải thích.

"Lưu Vũ." Lưu Chương đột nhiên đứng lên, hướng về phía Lưu Vũ hô: "Anh muốn nói với cậu, cảm ơn cậu! Lúc mới quen biết, anh cảm thấy chúng ta không cùng một loại người, căn bản không thể đi cùng nhau, thậm chí ngay cả lời nói cũng không thể vượt quá ba câu..."

"Nhưng mà, hiện tại anh muốn nói là, Lưu Vũ, chúng ta hãy làm bằng hữu với nhau! Anh nghiêm túc đấy, là loại bằng hữu cả đời!"

"Và, cảm ơn cậu, cậu là một người dịu dàng, thực sự, cảm ơn cậu!" Lưu Chương mượn rượu bất thình lình thẳng thắn nói lên tiếng lòng, khiến mọi người đều bất ngờ đến ngẩn người, Lưu Vũ nấc một cái, cả khuôn mặt đỏ bừng, bước chân loạng choạng cười nói: "Được!"

Trương Gia Nguyên đột nhiên dừng đàn guitar, ngẩng đầu mỉm cười nói: "Lâm Mặc, em cũng có chuyện muốn nói với anh."

"Oa~" Mọi người vỗ tay ồn ào cười to, Mika sờ đầu kinh ngạc nói: "Đêm nay sao vậy?"

"Ngay từ đầu hai chúng ta tổ đội chẳng qua vì dị năng của chúng ta không thích hợp theo đoàn." Khóe miệng Trương Gia Nguyên mang theo ý cười nhàn nhạt, tóc bị thổi bay lên, đôi mắt rũ xuống chậm rãi nói: "Nhưng sau đó em chậm rãi phát hiện, mặc dù bề ngoài mỗi ngày anh đều cười đùa, nhưng thật ra anh lại là một người rất cẩn thận, cũng rất sáng suốt."

"Cho đến sau này anh lấy tính mạng để cứu em trong biệt thự, lúc đó em mới biết tình cảm giữa hai chúng ta hóa ra đã sâu đậm như vậy."

"Vẫn không có cơ hội nói một câu cảm ơn. Cho nên ở đây, mượn cơ hội này, em muốn nói một câu, Lâm Mặc cảm ơn anh, cảm ơn anh nguyện ý bảo vệ em!" Trương Gia Nguyên đặt tay bắt loa trên miệng, lớn tiếng hét với Lâm Mặc: "Bây giờ em không còn yếu đuối như vậy nữa... Vì vậy sau này, hãy để em bảo vệ anh!"

"Ôi chao, tình cảm như vậy làm gì chứ!" Lâm Mặc ra vẻ nhăn nhó lau lau nước mắt, sau đó chợt ngẩng đầu lên nói với Trương Gia Nguyên: "Còn nữa, đừng tưởng rằng em nói như vậy là hai ngàn đồng kia sẽ không cần trả lại nha! Anh nhớ đấy nhá, chờ đến khi em tốt nghiệp đại học kiếm được tiền, em phải trả lại cho anh!"

Những lời này khiến mọi người cười to, Cao Khanh Trần say khướt cũng vội vàng đứng lên, ngọt ngào cười nói: "Tôi cũng đến góp vui."

"Hai người tôi muốn cảm ơn nhất, một người là em trai tốt nhất của tôi, Doãn Hạo Vũ, người còn lại là bảo bối Lưu Vũ của tôi!" Tiếp theo, Cao Khanh Trần cúi đầu thật sâu, hết mực chân thành nói: "Không có sự bảo vệ và bầu bạn của hai người, tôi sẽ không thể đi được đến ngày hôm nay, là hai người cứu tôi khi rơi vào nguy hiểm, cũng là hai người ở thời điểm tôi muốn buông xuôi khích lệ tôi. Cảm ơn, hai người đã dạy tôi mạnh mẽ và dũng cảm!"

Trương Gia Nguyên vỗ guitar, tiếp tục đàn hát: "Cũng không biết phải ngủ say trong bóng đêm bao lâu, cũng không biết để có thể mở mắt ra phải khó khăn đến mức nào. Tôi từ phương xa bước đến, trùng hợp mọi người cũng ở đây..."

"Kha Vũ ca cùng Bá Viễn ca." Doãn Hạo Vũ đột nhiên đứng lên, cúi đầu một lúc, sau đó tiếp tục nói: "Em muốn xin lỗi các anh, xin lỗi! Lúc mới quen biết, thái độ của em đối với hai người không tốt, hiện tại nghĩ lại em quả thật không đúng, không nên ôm ác cảm với hai người như vậy, hai người vừa là đồng đội vừa là ca ca tốt của em."

"Còn nữa, Đội trưởng Lưu Vũ!" Doãn Hạo Vũ xoay người, tràn đầy áy náy nói với Lưu Vũ: "Anh còn nhớ đêm chúng ta gặp nhau lần đầu không?"

"Nhớ rõ, sao có thể không nhớ..." Lưu Vũ cười cười trả lời.

Doãn Hạo Vũ lại cúi đầu trước cậu: "Mượn tối nay, nói một câu xin lỗi chậm trễ với anh... Ngoài ra, anh là một đội trưởng tốt, em tin rằng anh chắc chắn có thể dẫn chúng ta thoát khỏi hệ thống này!"

"Đây là một thế giới xinh đẹp lại tràn đầy tiếc nuối, chúng ta chỉ biết ôm nhau khóc cười, tôi từ phương xa bước đến cùng bạn ước hẹn, si mê lưu luyến nhân gian..." Giọng hát đơn thuần hồn nhiên của thiếu niên, lại dễ dàng đánh thẳng vào lòng người, khiến cho ngàn vạn suy nghĩ dâng lên trong lòng.

"Khi ở bên kia bờ đại dương, tôi không nghĩ tới tôi lại có thể thuận lợi gia nhập một đoàn đội không từ bỏ bất kỳ thành viên nào như vậy. Mọi người ở đây đều như là gia đình vậy..." Mika ngồi xếp bằng trên mặt đất, uống một ngụm rượu cười nói: "Mặc dù có tranh chấp, có hiểu lầm, nhưng tôi có thể cảm nhận sâu sắc chúng ta là một đội, tôi yêu mọi người, cũng yêu đoàn đội này!"

"Vì tất cả, vì Phong Bạo!" Mika ý bảo mọi người nâng chai lên, ngay sau đó anh ngửa đầu uống cạn rượu còn sót lại bên trong.

"Vậy tôi cũng đến cảm tạ một chút, Santa và Riki đi!" Lưu Vũ sờ sờ hai má nóng bỏng, cười nói: "Cảm ơn hai người đã chọn em từ một đám người mới, không có hai người đã không có em hôm nay."

"Nửa năm trước, em còn là một giáo viên đại học bình thường, em không nghĩ tới cuộc sống của mình lại có thể có nhiều trải nghiệm đặc sắc như vậy. Hiện giờ tỉ mỉ nghĩ lại, thật sự vạn phần cảm khái!" Nói đến đây, Lưu Vũ có chút ngượng ngùng, xách chai rượu uống một ngụm, thở dài cười nói: "Vận mệnh thật khó lường..."

Santa và Riki liếc nhau, đứng lên chân thành nói với Lưu Vũ: "Không, anh và Riki phải cảm ơn em mới đúng. Bởi vì em, chúng tôi đã đến Trung Quốc, để có thể gặp được tất cả mọi người như bây giờ!"

Chân trời bỗng nhiên có sao băng xẹt qua, mọi người thốt lên kinh ngạc, nhanh chóng cúi đầu ước nguyện.

Lúc này, Trương Gia Nguyên đột nhiên thay đổi giai điệu, cậu nhìn về phía mặt biển đầy sao: "Mặt nước mù khói bốc lên bốn phía, bước chân nhấc lên sóng biển, tôi và bạn giữ chặt nhau trong khe hở thời không, vệt sao băng vắt ngang bầu trời, tinh hà nối liền với nhau..."

Sau khi uống rượu Trương Gia Nguyên có vẻ trưởng thành hơn ngày thường rất nhiều, ánh lửa chiếu sáng một nửa khuôn mặt rũ xuống của cậu, khí chất lạnh lùng thấu xương, giống như gió tuyết mùa đông, giống như khói trắng lượn lờ trong đêm giá lạnh phương Bắc, giống như kẻ lang thang khắp nơi không lối về, lại giống như lãng tử chỉ mải theo đuổi giấc mơ, không còn giống một học sinh trung học bình thường...

"Mọi người đã nói xong rồi chứ? Vậy thì, anh sẽ nói vài câu." Bá Viễn vỗ vỗ tay, mỉm cười đứng lên nói: "Ngày hôm nay chúng ta vì trò chơi này mà có thể tụ tập ở đây, đây là duyên phận của chúng ta."

"Mặc dù không biết ngày mai sẽ thế nào, nhưng tối nay, có cảnh đẹp, rượu ngon, nhạc hay... lại không lo về tiền bạc, tất cả cứ việc hưởng thụ thư giãn là được!" Tiếp theo, Bá Viễn vô cùng có tiết tấu vừa gõ chai vừa niệm:
"Sắp mời rượu,
Chớ có thôi!
Vì nhau tôi xin hát,
Hãy vì tôi hai bác nghe cùng:
"Này cỗ ngọc, nhạc rung, chẳng chuộng,
Muốn say hoài, chẳng muốn tỉnh chi!
Thánh hiền tên tuổi bặt đi,
Chỉ phường thánh rượu tiếng ghi muôn đời!**"

Lưu Vũ, Lâm Mặc Lưu Chương và Châu Kha Vũ cùng nâng chai, đồng loạt cười đọc:
"Này con, đổi rượu hết,
Cùng nhau ta giết cái sầu nghìn thu!**

**Nguyên văn:
"Thương tiến tửu,
Bôi mạc đình!
Dữ quân ca nhất khúc,
Thỉnh quân vị ngã khuynh nhĩ thính:
"Chung cổ soạn ngọc hà túc quý,
Đãn nguyện trường tuý bất nguyện tỉnh!
Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch,
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh."
...
"Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu,
Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu."

Dịch nghĩa:
Xin mời uống rượu,
Chớ có ngừng chén.
Tôi xin ca một khúc cho các anh,
Xin các anh vì tôi lắng tai nghe:
"Chuông trống cỗ bàn nào có đáng quý,
Chỉ xin được say hoài không muốn tỉnh.
Xưa nay các bậc thánh hiền đều không còn tiếng tăm,
Chỉ có kẻ uống rượu mới để lại tên tuổi."
...
"Kêu đứa nhỏ ra đem đổi lấy rượu,
Cùng bạn tiêu mối sầu vạn cổ."

(Trích Thương Tiến Tửu - Lý Bạch, bản dịch thơ của Chi Nguyen, thivien.net)

"Một chén một chén lại một chén..." Lưu Vũ say đến lảo đảo một cái, được Santa ở bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, cậu không thèm quan tâm đến tư thế lúc này của mình, chỉ hướng Trương Gia Nguyên đang chơi guitar giơ chai rượu lên cười nói:
"Ta đã say mèm, ông xuống trước
Yêu nhau mai đến nhớ mang đàn"*

Nguyên văn:
"Ngã tuý dục miên khanh thả khứ,
Minh triêu hữu ý bão cầm lai..."

(Trích Sơn trung dữ u nhân đối chước - Lý Bạch, bản dịch của Đỗ Bằng Đoàn, Bùi Khánh Đản, nguồn thivien.net)

Riki nhìn dáng vẻ say rượu của Lưu Vũ, lắc đầu cười nói: "Cậu nhóc uống say rồi, còn nói không ngừng."

"Tả thủy trí bình địa, á các tự đông tây nam bắc lưu.
Á nhân sanh diệc hữu mệnh, á an năng hành thán phúc tọa sầu.
Chước tửu dĩ tự khoan, á cử bôi đoạn tuyệt ca lộ nạn."**

**Nam Bắc triều Bảo Chiếu [Đường khó đi phần 4]

Lưu Vũ còn đang nhẹ giọng lẩm bẩm, ngâm xong câu cuối cùng, một giọt nước mắt theo khóe mắt cậu trượt xuống.

"Mỗi người đều có mệnh của mình, đều có mệnh..." Bá Viễn niệm niệm, nặng nề thở dài, Lưu Chương lấy mu bàn tay lau đi nước mắt trên mặt, Lâm Mặc cảm thấy trong lồng nghẹn đến hoảng hốt, cũng cúi đầu không nói một lời.

Mika thấy tâm tình bọn họ không hiểu sao đột nhiên sa sút, nghi hoặc hỏi Châu Kha Vũ bên cạnh: "Bọn họ sao vậy? Là Trương Gia Nguyên hát quá cảm động sao?"

"Không có gì, có thể vì nghĩ đến một số chuyện." Châu Kha Vũ ngượng ngùng cười cười, không tiếp tục giải thích.

[Chúng tôi đã cố gắng hết sức với đống thơ cổ này🥲]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro