Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17

Bà chủ ở phòng bếp làm xong điểm tâm sáng, cầm cái thìa sắt lớn đứng ở sảnh nghỉ ngơi gọi mọi người ăn điểm tâm, nhưng giờ phút này mấy ai có tâm tình ăn uống.

Quái vật lột da người còn chưa tìm được, thời thời khắc khắc ngầm uy hiếp tính mạng của mỗi người, hơn nữa còn có nhiều người chơi phát sốt cao như vậy, trong đó còn có một vài người chơi giàu kinh nghiệm nhưng ngay cả mình trúng chiêu thế nào cũng không biết.

Có thể thấy được thế giới này tương đối hung hiểm, thả lỏng một chút cũng có thể tùy thời mất mạng!

Mặc kệ đám người chơi đang luống cuống tay chân, Bá Viễn nhìn thoáng qua Lưu Vũ cùng Riki đang xì xào bàn tán về sức chiến đấu, nghĩ bên này có bọn họ nhìn chằm chằm hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì, vì thế lôi kéo Tề Hạc Minh rời khỏi phòng nghỉ, xuyên qua nhà ăn tiến vào phòng bếp thơm ngát lấy điểm tâm.

Hai người bọn họ vừa mới đi tới cửa liền nghe thấy bên trong một loạt tiếng động của nồi niêu xoong chảo, Bá Viễn lập tức dừng bước, hướng Tề Hạc Minh làm một động tác im lặng, dán vào vách tường nghiêng đầu nhìn vào trong.

"Ông thật có bản lĩnh a? Ông sẽ chọc giận Thủy Thần đấy có biết không?"

Bà chủ tựa hồ rất tức giận, hung hăng tát đầu bếp lão Lý một cái, lão Lý gầy gò già nua đứng trong góc trầm mặc không nói một lời nhận lấy lửa giận của bà chủ.

Mắt thấy thìa sắt trong tay bà ta từng chút từng chút nện vào thân thể gầy gò của lão Lý, Tề Hạc Minh hít một hơi khí lạnh, lẩm bẩm: "Tôi phải vào, bà ta tàn nhẫn như vậy tôi nhịn không được!"

Tề Hạc Minh không quản Bá Viễn ngăn cản liền xông vào trong.

"Bà chủ, sáng nay có gì ăn không?" Tề Hạc Minh vọt vào liền lớn tiếng hô với bóng lưng bà chủ.

Bá Viễn cảm thấy nhẹ cả người, Tề đại thiếu gia này hình như cũng không ngu lắm, còn biết không thể lấy cứng đối cứng, kịp thời dời đi lực chú ý của bà chủ.

Biểu tình vốn đáng sợ của bà chủ trong nháy mắt quay đầu lại đã đổi thành ý cười nhiệt tình, đi tới trước bếp mở nắp nồi ra, là một nồi cháo trắng nóng hổi, sau đó bưng ra một nồi bánh bao lớn nói: "Nào, mọi người muốn ăn cái gì?"

Lão Lý từ trên mặt đất đứng lên cúi đầu im lặng đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Bá Viễn, anh đột nhiên có một loại cảm giác khác thường dâng lên trong lòng, cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, anh luôn cảm thấy lão Lý bây giờ so với tối hôm qua có gì đó không giống nhau.

Tề Hạc Minh nhớ rõ những gì Bá Viễn đã nói với mình, phải cẩn thận việc ăn uống trong thế giới trò chơi, cậu ta không dám đụng vào những món điểm tâm tinh xảo bày trên bếp, chỉ lấy một tô sứ đựng chút món ăn thoạt nhìn bình thường nhất.

Hai người cầm bánh bao đi theo phía sau bà chủ rời khỏi phòng bếp trở lại đại sảnh nghỉ ngơi, giờ phút này đại sảnh trống rỗng, chỉ có hơn mười người còn ở lại, những người khác toàn bộ đều đưa đồng đội đến bệnh viện trong trấn.

Có bảy tám người vây quanh hai người đang nằm trên ghế, một người trong đó tựa hồ là đội trưởng của bọn họ, đội trưởng vừa ngã xuống những người còn lại giờ phút này đều không biết phải làm gì, giống như ruồi mất đầu bay loạn xạ, ý kiến trong đội cũng không thống nhất bắt đầu cãi nhau tại chỗ.

Những người khác đứng bên cạnh cũng không tiện tiến lên khuyên can, lúc bọn họ tranh cãi ngày càng kịch liệt sắp đến mức động thủ đánh nhau, bà chủ vừa hay đi vào nhìn thấy trong đại sảnh còn có người chơi bị bệnh không được đưa đến bệnh viện, vô cùng tức giận ra lệnh: "Mau đưa người này đến bệnh viện!"

Đám người đó đang tức giận, ai rãnh để ý đến bà ta? Bà chủ mắt thấy căn bản không ai thèm nghe, hoàn toàn nổi giận, lớn tiếng chất vấn: "Người khác đều đã đưa đi, dựa vào cái gì các ngươi không đưa người đi?"

"Không muốn đấy, không được à?" Người đàn ông cao nhất trong số những người đang cãi nhau tên là Kỷ Hằng, tính tình của hắn ta cũng nóng nảy nhất trong số họ, trực tiếp chỉ vào bà chủ cảnh cáo: "Hét thêm tiếng nữa ông đây chém chết bà!"

Một đồng đội khác tranh cãi với hắn ta là Lục Hủ Chi đẩy kính, hừ lạnh một tiếng chế nhạo nói: "Nếu cứ giằng co như vậy cũng không phải biện pháp, còn có thể vụt mất thời gian trị liệu tốt nhất của đội trưởng. Có phải mày cố ý kéo dài thời gian, muốn đặt đội trưởng vào chỗ chết để thay thế anh ấy!"

"Ngậm cái mõm phun đầy máu chó của mày lại! Mày đã đến bệnh viện xem qua chưa? Bà mập này vừa nói đưa mày liền đưa? Bà ta là mẹ mày à? Bệnh viện đó thế nào, liệu có bao nhiêu người bình thường, mày có biết không? Tao thấy mày mới là người muốn giết chết đội trưởng để thượng vị!" Kỷ Hằng tức giận đến đỏ mặt, triệu hoán ra một cái rìu hung hăng bổ lên bàn gỗ.

Mắt thấy chiến hỏa tiếp tục khuếch tán, chậm rãi lan từ người chơi đến NPC, Lưu Vũ lôi kéo đồng đội mình lui về phía sau, lo lắng tình hình sẽ trở nên mất khống chế.

"Muốn tốt cho các người, các người còn không biết cảm kích! Muốn chết cũng đừng chết ở khách sạn của chúng tôi!" Bà chủ xoay người muốn đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên bỏ lại một câu: "Phi, xui xẻo!"

Kỷ Hằng nghe thấy bà chủ nguyền rủa đội ngũ của họ như vậy, máu nóng trong nháy mắt dâng lên, ba bước thành hai vọt tới phía sau giơ tay chém mạnh vào gáy bà ta.

Tất cả mọi người đều bị biến cố bất thình lình này làm cho sững sờ tại chỗ, thậm chí có mấy người chơi nhát gan lặp tức nhắm chặt hai mắt lại, nhưng cảnh tượng máu bắn tung tóe khắp nơi trong tưởng tượng không xuất hiện, bà chủ ngã nhào xuống đất, sau đó từ trong cái đầu vỡ nát của bà ta một đống trùng còn sống lúc nhúc vặn vẹo chui ra ngoài, nhìn vô cùng ghê tởm.

Hộp sọ đã bị chém làm đôi nhưng bà ta dường như không cảm thấy bất kỳ đau đớn nào, cơ thể bò lung tung trên mặt đất ý đồ muốn đứng dậy.

Mọi người từ xa nhìn thấy một màn này da đầu tê dại, nói gì tới Kỷ Hằng đứng ngay bên cạnh, hắn tựa như phát điên, cánh tay giơ lên lại hạ xuống, cái rìu sắc bén không ngừng chém vào thân thể bà chủ, trực tiếp chém người bà ta thành mảnh vụn, không có một giọt máu nào, đầy đỉa cuồn cuộn điên cuồng bắt đầu chui ra, rậm rạp chằng chịt, hàng ngàn hàng vạn con...

"Trong thân thể bà ta toàn bộ đều là những con trùng này?" Lục Hủ Chi không dám tin hỏi.

Những người chơi khác nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị như vậy không dám đến quá gần, nhưng lại không muốn cách quá xa sợ vụt mất manh mối, đành phải đứng ở gần đó lôi kéo đồng đội nghị luận sôi nổi.

Mika nhìn thấy cảnh này bị ghê tởm đến không chịu nổi, lập tức xoay người lại hít sâu một hơi, khóc không ra nước mắt thầm niệm: "Nếu tôi có tội xin hãy trừng phạt tôi, đừng dùng mấy thứ động vật thân mềm này đến ghê tởm tôi!"

"Đây là đỉa." Lưu Vũ đứng ra giải thích: "Vốn là động vật thủy sinh phổ biến, có giá trị dược liệu nhất định, nhưng trong thế giới này chúng tựa hồ không đơn giản như vậy, có vẻ là đã xảy ra biến dị nào đó, thậm chí còn có thần trí khống chế cơ thể con người."

Kỷ Hằng vẻ mặt khiếp sợ, không ngờ được mình lại vô tình diệt trừ một con quái vật. Sau khi bình tĩnh lại mới chậm rãi mở miệng hỏi: "Nói vậy, bà ta luôn bị những con đỉa này khống chế, căn bản đây là một con quái vật!"

"Không, thay vì nói bà ta vẫn luôn bị những con đỉa này khống chế, không bằng nói bản thân bà ta chính là một con đỉa khoác da người." Sau khi chứng kiến tất cả Bá Viễn đã nhìn rõ bản chất của quái vật trong màn chơi này, một câu trực tiếp chỉ ra vấn đề.

Nói xong, anh bình tĩnh tự nhiên bưng đồ ăn chậm rãi đi tới trước mặt đồng đội hỏi: "Ăn sáng không?"

Đến giờ người chơi mới hiểu được vì sao người mới trên tầng hai chỉ còn lại một tấm da người hoàn chỉnh như vậy, thì ra toàn bộ thân thể của hắn bao gồm huyết nhục thậm chí xương cốt đều bị đỉa ăn sạch sẽ, cái gì cũng không còn.

Santa và Mika tìm thấy xăng trực tiếp đổ lên cơ thể của bà chủ, sau đó châm một ngọn lửa đốt sạch tất cả.

Mọi người trầm mặc nhìn vô số con đỉa điên cuồng ngoằn ngoèo trong biển lửa phát ra tiếng kêu bén nhọn chói tai, cuối cùng dưới nhiệt độ cao thiêu đốt nhanh chóng hóa thành tro tàn.

"Vậy nguyên nhân khiến người chơi phát sốt đều do nó?" Tề Hạc Minh nhìn thoáng qua hai người chơi nằm trong đại sảnh nghỉ ngơi vẫn đang sốt cao, nhịn không được hỏi.

Lời này của Tề Hạc Minh thành công khiến Lưu Vũ phục hồi tinh thần, tinh quang trong mắt chợt lóe: "Rất có thể! Đi, chúng ta trở về phòng!"

Nói xong, Lưu Vũ nhanh chóng xoay người lên tầng, Santa thấy cậu bỏ đi cũng vội vàng đi theo sau: "Em nghĩ đến cái gì à?"

Lưu Vũ quay đầu lại cười mỉm với Santa: "Có thể em đã đoán ra nguyên nhân bọn họ phát sốt!"

Các đồng đội khác thấy hai người đều đi mất cũng nhao nhao theo bọn họ trở về tầng năm.

Sở Kiêu và Giang Thâm Ngạn đang ở hành lang ngắm phong cảnh trò chuyện, Lưu Vũ không chào hỏi bọn họ trực tiếp đẩy cửa phòng 507 ra, bọn họ nhìn thấy bộ dáng Lưu Vũ vội vàng cũng đi theo.

Không biết từ lúc nào họ đã mang Lưu Chương tới đây, Cao Khanh Trần cùng Trương Gia Nguyên lúc này đang ngồi ở bên giường Lưu Chương tán gẫu, trên mặt lộ ra ý cười nhàn nhạt, không khí vô cùng hài hòa.

"Sở tổng có dao không? Cho mượn một cái." Lưu Vũ xốc chăn Lâm Mặc lên, kéo áo cậu lộ ra thân trên gầy gò đỏ bừng.

"Cậu muốn làm gì?" Sở Kiêu theo bản năng hỏi một câu.

Tuy rằng hắn không biết Lưu Vũ muốn làm cái gì, nhưng vẫn từ thắt lưng lấy ra một thanh chủy thủ sắc nhọn to bằng bàn tay đưa cho cậu.

Lưu Vũ tiếp nhận chủy thủ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào làn da của Lâm Mặc một lúc, lúc này những người chơi khác cũng lần lượt đi vào, bọn họ còn chưa kịp ngăn cản Lưu Vũ đã nâng chủy thủ rạch một đường không sâu xuống thắt lưng Lâm Mặc, máu tươi tuôn ra, cậu lớn tiếng kêu lên: "Mọi người lại đây xem, nhìn kỹ máu của Lâm Mặc!"

Trương Gia Nguyên gần nhất là người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường, kinh ngạc nói: "Ơ, trong máu dường như có thứ gì đó đang di chuyển."

Những người khác nghe vậy cũng cẩn thận quan sát, Mika vừa thấy lại là động vật thân mềm, tuyệt vọng hét lên: "OH, MY GOD! Gai ốc cả đời này của tôi đều sắp nổi hết rồi, thật khủng khiếp."

"Đây, đây là, sẽ không phải là... " Santa ngập ngừng nói.

Lưu Vũ gật đầu tiếp lời nói: "Đúng vậy, hẳn là cùng một loại với thứ đồ bên trong cơ thể bà chủ, bất quá hiện tại vẫn còn là ấu trùng."

"Chờ đã, vậy tất cả bọn họ đều bị lây nhiễm bởi thứ giống như ký sinh trùng này sao?" Cao Khanh Trần lúc này mới phản ứng lại, im lặng phân tích bệnh tình của hai người trong đầu.

Bá Viễn đem chuyện phát sinh sáng nay cùng với cách thức tử vong của người chơi ở tầng hai nói qua một lượt.

"Đúng, nếu tôi đoán không sai thì những con đỉa này ký sinh trong cơ thể người, chậm rãi hút khô máu bên trong, ăn sạch tất cả nội tạng xương cốt." Lưu Vũ không bán tín bán nghi nữa, trực tiếp nói tất cả phỏng đoán của mình cho mọi người nghe.

Tề Hạc Minh hoảng sợ mở to hai mắt, vuốt cánh tay hỏi: "Lâm Mặc và Lưu Chương sẽ biến thành bộ da giống người ở tầng hai sao?"

Bá Viễn vỗ vỗ bả vai cậu ta an ủi: "Tạm thời còn chưa biết được, bất quá còn có khả năng sẽ biến thành kiểu giống như bà chủ, sau đó..." Bá Viễn không tiếp tục nói nữa, mọi người cũng không hẹn đều trầm mặc xuống, sắc mặt ai nấy càng thêm khó coi, bầu không khí ngưng kết gần như đóng băng.

Loại tình huống này so với trực tiếp biến thành một tấm da còn đáng sợ hơn nhiều, nếu như con đỉa khoác lên mình lớp da quen thuộc với bọn họ, bọn họ làm sao có thể hạ sát tâm với thứ mang dáng vẻ đồng đội của mình?

"Ý của anh là, Lâm Mặc bọn họ cũng có thể biến thành quái vật do đỉa khống chế?" Trương Gia Nguyên lúc này mới phản ứng lại, mạnh mẽ từ bên giường đứng lên hỏi.

"Bình tĩnh đã!" Bá Viễn ấn Trương Gia Nguyên ngồi xuống giường. "Bất quá, anh nói thật cho em biết, khả năng lớn là như vậy."

"Lưu, Lưu Vũ..." Lâm Mặc không biết từ khi nào đã tỉnh lại, cậu dốc hết toàn lực bắt lấy cổ tay Lưu Vũ, thanh âm run rẩy dặn dò: "Nếu như, tớ biến thành như vậy, cậu, liền giết tớ."

"Lâm Mặc! Em không cho phép anh nói như vậy!" Trương Gia Nguyên liều mạng lắc lắc cánh tay Lâm Mặc, hốc mắt đỏ lên.

Cao Khanh Trần cau mày, suy tư nói: "Tôi có một ý tưởng, có lẽ có thể thử xem."

Trong ánh mắt mọi người lại một lần nữa nhen nhóm hy vọng, nhao nhao đem ánh mắt tập trên người Cao Khanh Trần, chỉ thấy cậu chậm rãi nói: "Đem đỉa trong cơ thể hai người bọn họ di chuyển vào cơ thể của tôi, có lẽ thân thể bách độc bất xâm với khả năng tự chữa lành của tôi có thể tiêu hủy hết bọn nó?"

"Anh có bao nhiêu phần trăm chắc chắn?" Lưu Vũ gắt gao nhìn chằm chằm Cao Khanh Trần.

"Không nắm chắc, chỉ có thể thử xem, hoặc là được, hoặc là không được." Cao Khanh Trần nói thật: "Bất quá, anh cảm thấy đáng giá thử một lần."

Riki vẻ mặt khiếp sợ nói: "Không được! Nếu như không thành công em sẽ chết!"

"Nhưng mà, một mạng của em có thể đổi lấy mạng của hai người bọn họ không phải rất đáng giá sao? Huống hồ em cũng không nhất định sẽ chết, virus tang thi em còn có thể hóa giải, không có lý do gì lại không thể hóa giải đám đĩa này." Cao Khanh Trần kéo khóe miệng, cố ý hướng mọi người nở một nụ cười thật thoải mái để trấn an bọn họ.

Lưu Vũ dứt khoát bác bỏ: "Không được, thật sự quá mạo hiểm. Mỗi một người đều là đồng đội của chúng ta, đều là sinh mệnh. Đội của chúng ta, không có lấy mạng đổi mạng!"

"Thử một lần đi, biết đâu có được một đường sinh cơ, nếu như không thử hai người bọn họ chỉ có thể chết. Anh biết anh có thể chết, nhưng nếu ngồi yên nhìn họ dần chết đi mà không làm gì cả anh sẽ áy náy cả đời, nó còn khó chịu hơn cả cái chết. Nửa đời sau này của anh rất có thể sẽ sống trong sự dằn vặt của lương tâm!" Cao Khanh Trần nhớ lại những điều trước đó Trương Gia Nguyên vừa mới kể với mình, đó là chuyện sau khi cậu trúng đạn.

"Ôi chao, Lâm Mặc sợ đến mức hai tay ôm lấy em đều run rẩy."

"Lưu Chương trực tiếp đua xe trên đường cao tốc, mẹ nó thật là điên cuồng, quãng đường gần hai giờ được anh ấy rút gọn chỉ hơn nửa giờ đã tới rồi!"

"Bệnh viện đó là do Lưu Chương an bài, vừa nhìn đã biết đặc biệt đắt tiền, đặc biệt cao cấp."

"Mặc Mặc đặc biệt chán ghét Sở Kiêu nhưng không thể làm gì được, ai bảo hắn có thể cứu anh, nghĩ nghĩ  vẫn là nhịn xuống mặc kệ."

...

Cao Khanh Trần biểu tình quyết tuyệt nhắm hai mắt lại, tay phải đặt ở chỗ mình trúng đạn, hít sâu một hơi nói:

"Mọi người chỉ cảm thấy không thể lấy mạng đổi mạng, duy trì cái gọi là quan niệm chính nghĩa của mình, nhưng tôi hy vọng mọi người có thể đứng ở góc độ của tôi suy nghĩ một chút, vì tôi nghĩ một chút thôi!" Những lời này khiến tất cả mọi người ở đây im lặng, rõ ràng căn phòng 507 đầy ắp người nhưng lúc này lại im ắng tĩnh lặng, thậm chí tiếng hít thở của đồng đội cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Một lúc lâu sau, Lưu Vũ nhẹ nhàng thở dài: "Anh nói đúng, em và mọi người tôn trọng sự lựa chọn của anh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro