"Hoan nghênh tiến vào trò chơi kinh dị Into1, mời các vị người chơi chuẩn bị!"
Lại là hắc ám quen thuộc, lại là thân thể chịu cảm giác bị chi phối, giọng nữ máy móc lạnh băng vang lên, mỗi người đều bình tĩnh chờ đợi game bắt đầu.
Vừa nghĩ đến Cao Khanh Trần còn đang nguy hiểm rơi vào hôn mê, Doãn Hạo Vũ trong lòng yên lặng cầu nguyện, hy vọng lần này mở màn tất cả mọi người đều sẽ truyền tống đến cùng một chỗ.
"Xác minh thân phận người chơi... đã xác minh!"
"Tạo dữ liệu người chơi... dữ liệu người chơi đã được tạo!"
"Nhận diện khả năng của người chơi... đã nhận diện!"
"Tải lên hoàn tất, chúc mọi người chơi vui vẻ~"
"Quy tắc: chế độ giải đố, cấm người chơi giết hại lẫn nhau!"
Mọi người khôi phục tri giác mở mắt ra, phát hiện đang ở trên một chiếc xe buýt du lịch cỡ trung bình, thân thể xóc nảy lắc lư do đường cao tốc không quá bằng phẳng, trong xe tràn ngập mùi xăng và các loại mùi dung hợp lên men, mùi vị thật không dễ ngửi.
Bên ngoài xe dường như là một cánh đồng bất tận, nhưng vì sương mù rất nặng nên căn bản không thể nhìn rõ từ xa.
Lưu Vũ vội vàng nhìn quanh bốn phía đếm số người trong xe, tính cả Sở Kiêu và đồng đội của hắn vừa vặn mười hai người, tất cả mọi người đều ở đây, cậu yên lặng thở phào nhẹ nhõm.
Bá Viễn ngồi ở phía trước cuống quít đứng lên quay đầu tìm kiếm chung quanh, nhìn thấy Doãn Hạo Vũ đang ngồi ở hàng cuối cùng, trong ngực ôm Cao Khanh Trần một thân quần áo bệnh nhân còn đang hôn mê: "Cậu ấy thế nào rồi?"
Bá Viễn vừa hỏi vừa chạy về phía ghế sau. Ngồi ở phía trước là Santa, Riki cùng Mika cũng nhanh chóng tụ tập về phía sau xe.
Hầu như tầm mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên hai người, Doãn Hạo Vũ thử lay Cao Khanh Trần một chút, chỉ thấy thân thể tái nhợt lạnh như băng của cậu dường như đang chậm rãi khôi phục nhiệt độ cùng huyết sắc, nhưng không quá rõ ràng.
Thấy bọn họ bởi vì quá lo lắng mà rối loạn, Sở Kiêu dứt khoát nói: "Miệng vết thương, nhìn vết thương!"
Doãn Hạo Vũ sửng sốt một chút, sau đó cùng Trương Gia Nguyên ngồi ở ghế sau luống cuống tay chân nhanh chóng cởi bỏ quần áo bệnh nhân của Cao Khanh Trần, lập tức thấy vết thương trên da thịt đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, vài phút sau, miệng vết thương hoàn toàn biến mất, da thịt cứ như không hề bị thương hoàn hảo trơn nhẵn như lúc ban đầu.
Sắc mặt Cao Khanh Trần cũng dần dần khôi phục sức sống và hồng hào, rất nhanh, lông mi của cậu giật giật, chậm rãi cử động thân thể một chút, lúc mở mắt liền thấy mọi người đang vây quanh nhìn mình, cậu nhẹ nhàng mở miệng nói: "Tôi, tôi còn sống sao?"
"Tiểu Cửu ca ca!" Doãn Hạo Vũ gắt gao ôm lấy thân thể Cao Khanh Trần, nước mắt giống như hạt châu từng hạt lớn lăn xuống: "Em cứ nghĩ, sau này sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa..."
Mọi người xung quanh cũng nhao nhao chua xót, vành mắt phiếm hồng trầm mặc không nói, Lâm Mặc thấy không khí có chút nặng nề vì muốn hòa hoãn nên cố ý nằm sấp trong lòng Trương Gia Nguyên, giả khóc còn lớn tiếng hơn Doãn Hạo Vũ, mọi người bị bất ngờ đồng loạt sửng sốt.
Sau khi nhìn thấy bộ dáng Lâm Mặc cố ý khoa trương liền cảm thấy buồn cười, bầu không khí thương cảm đang bủa vây hoàn toàn bị đánh vỡ, chuyển sang trêu ghẹo Lâm Mặc vài câu mới đem sự chú ý đặt trở lại trên người Cao Khanh Trần.
"Này, cho cậu giấy." Lâm Mặc căn bản không chú ý là ai đưa tới, theo bản năng liền tiếp nhận khăn giấy làm bộ lau nước mũi, lần thứ hai nghe thấy người nọ nói: "Cậu lại khóc cái gì?"
Thanh âm này, ngữ khí thiếu đánh này, Lâm Mặc đột nhiên ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt phượng hẹp dài mang theo vài phần đùa giỡn của Sở Kiêu, cậu vội vàng lui về trốn sau lưng Trương Gia Nguyên, bày ra bộ dáng hung tợn nói: "Liên quan gì đến anh!"
Sở Kiêu nâng ống tay áo lên, lộ ra dấu răng còn chưa hoàn toàn biến mất, lắc lắc với Lâm Mặc nói: "Tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ gặp lại!"
"Không phải chứ, Sở tổng, đại ca, đại thiếu gia! Anh tha cho tôi đi được không? Tôi không phải chỉ lỡ miệng cắn anh một cái, sao phải ghi thù như vậy, nếu không tôi để anh cắn lại một cái?" Lâm Mặc vò mẻ không sợ nứt giơ cánh tay lên trước mặt Sở Kiêu, lại sợ hắn thật sự hạ miệng cắn mình, thủ thế tùy thời rút tay ngược về.
Sở Kiêu liếc mắt nhìn cánh tay gầy gò của Lâm Mặc, cười nhạo nói: "Tôi cũng không phải là chó, cắn cậu làm gì!"
Lời này chẳng khác nào ý tứ mắng Lâm Mặc, nhưng cậu không muốn tranh luận thêm với hắn ta, cũng thật sự sợ chọc giận vị "người chơi đại gia" này.
"Vậy anh muốn gì! Tôi không cố ý, huống hồ nếu không phải anh đối xử với tôi như thế..."
Vừa nghĩ đến đồng đội đều ở trên xe, Lâm Mặc vội vàng nuốt lại những lời xém chút nữa đã nói ra miệng, Sở Kiêu nhìn bộ dáng này của cậu cảm thấy buồn cười, nhếch khóe môi, cố ý truy hỏi: "Đối với cậu làm gì vậy?"
Lâm Mặc nhìn chung quanh một vòng, phát hiện không có ai chú ý bọn họ ở bên này mới yên tâm hẳn, cậu hạ thấp thanh âm cắn răng nói: "Biết rõ còn hỏi!"
May mắn xe bus không bị rò rỉ dầu, nếu không chỉ dựa vào tia lửa mà hai người giương cung bạt kiếm đối đầu, chỉ sợ sẽ làm nổ tung toàn bộ xe.
Ngay khi Trương Gia Nguyên đang chuẩn bị há mồm nói cái gì đó, đột nhiên tài xế lái xe phía trước lớn tiếng nói: "Trấn Thương Ninh của chúng tôi ở ngay phía trước rồi, các vị du khách vẫn nên quay về vị trí ngồi xuống, lúc xuống xe nhớ đừng chen lấn." Tài xế ngồi ở ghế lái không quay đầu lại, mọi người chỉ có thể nhìn thấy nửa cái gáy của ông ta, mọi người cũng không rãnh đem tâm tư đặt ở trên người một NPC không quan trọng, dù gì thứ chân chính khiêu chiến bọn họ là sau khi xuống xe.
Mọi người lục tục trở lại vị trí của mình, sắc mặt trở nên nghiêm túc. Bọn họ nhao nhao thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, chỉ thấy xe bus chậm rãi dừng lại ở lối vào trấn, nơi có dựng chiếc biển hiệu thật cao bắc qua cây cầu dài lát đá xanh.
Xa xa có thể nhìn thấy bao quát cả trấn, tường trắng ngói xanh, cổ xưa lại không mất đi văn nhã.
Bốn phía trấn nhỏ được bao bọc bởi nước, kiến trúc nhà ở dọc theo dòng nước mà xây dựng, vô số cây cầu nhỏ cùng dòng sông tạo thành phong cảnh độc đáo của trấn, dưới một mảnh sương mù bao phủ mơ hồ có thể thấy được vẻ đẹp không gì sánh bằng.
Và đương nhiên bọn họ chắc rằng hệ thống sẽ không cho cả đám đến đây chỉ để du lịch.
Còn chưa xuống xe mọi người đã bắt đầu cảnh giác các loại nguy hiểm có thể xảy ra.
Trong nháy mắt nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của họ, Sở Kiêu cười khan một tiếng nói: "Chế độ giải đố mà thôi, mọi người đừng khẩn trương."
Mọi người nghe vậy lại thả lỏng một chút, đúng vậy đây quả thật là chế độ giải đố, hơn nữa Sở Kiêu là đội trưởng của chiến đội top đầu, có người chơi đầy kinh nghiệm như vậy dẫn dắt game này bọn họ hẳn là sẽ rất thoải mái.
Tuy nói vậy, nhưng giữa đội bọn họ và tổ chức Kiêu Long cũng không có bất kỳ giao tình gì, hơn nữa lần này Sở Kiêu nguyện ý tự mình dẫn bọn họ vào game là một chuyện rất kỳ quái, tựa như một đại lão chói sáng năm mươi sao chỉ thi đấu nơi đỉnh cao mang theo một đám tân thủ vượt ải, thật sự là đại tài tiểu dụng không cần thiết.
Lưu Vũ quay đầu lại nhìn thoáng qua Sở Kiêu, lại mơ mơ hồ hồ cùng Bá Viễn đối mắt, Bá Viễn cũng khó hiểu giống cậu, Sở Kiêu chạy từ Bắc Kinh tới giúp bọn họ rốt cuộc có mục đích gì? Hắn ta thoạt nhìn cũng không phải là loại người đơn thuần lương thiện thích xen vào việc của người khác.
"À, đúng rồi, đây là người rất có thiên phú của tổ chức tôi, Giang Thâm Ngạn, năng lực của cậu ta là thao túng dòng nước."
Sở Kiêu trước khi xuống xe đột nhiên nhớ tới mình còn mang theo một đồng đội, vì thế xoay người giới thiệu cho bọn họ.
Lúc này, Giang Thâm Ngạn gầy gò vẫn đứng sau lưng Sở Kiêu khẽ gật đầu ý chào bọn họ.
"Được rồi, đừng trì hoãn nữa, đi thôi!" Nói xong Sở Kiêu dẫn đầu bước nhanh xuống xe, mọi người đều không tự giác nhíu chặt mày, người điều khiển cả đội tựa hồ đã biến thành Sở Kiêu.
Bất quá bọn họ cũng không bận tâm, dù sao hiện tại không phải là thời điểm để rối rắm những chuyện nhỏ này.
Mọi người theo sau Sở Kiêu lần lượt xuống xe, trước mặt liền có năm sáu người nhiệt tình như lửa đi về phía cả bọn, người đi đầu cười tươi như hoa cầm tay Sở Kiêu nói: "Hoan nghênh các vị đến trấn nhỏ Thương Ninh chúng tôi nghỉ ngơi! Tôi là lão Trương phụ trách tiếp đãi ở đây, mời mọi người đi theo chúng tôi!"
"Xin chào!" Sắc mặt Sở Kiêu thoắt cái trở nên ngưng trọng, hắn nhanh chóng rút tay ra, nhếch mép đáp lại.
Lúc này bọn họ mới chú ý thấy người tới nghênh đón cũng không ít, một hàng các cô gái trẻ tuổi xinh đẹp mặc trang phục kỳ lạ đứng ở cửa trấn, bên cạnh còn có người nhảy múa cùng các loại nhạc cụ dân gian hiếm thấy.
Tập thể rơi vào bối rối, cảnh tượng thuần phác nhiệt tình đánh trống khua chiêng huyên náo như vậy làm cho cả bọn trong nháy mắt hoảng hốt cho rằng mình thật sự đến đây du lịch.
"Để vào trấn có một quy củ, đó là phải uống rượu trước cửa trấn!" Lão Trương cười đến xán lạn, ra lệnh cho các thiếu nữ ở cửa một tiếng: "Các cô gái, đến phục vụ khách đi!"
Lão Trương vừa dứt lời, một đám thiếu nữ trẻ tuổi hi hi ha ha bưng rượu đi tới, người chơi trong đội ngũ bọn họ đại bộ phận đều là cẩu độc thân, chưa từng gặp qua tình cảnh này, ai nấy đều sợ tới mức lui về phía sau.
Nếu ở trong thế giới thực uống thì uống thôi, nhưng bây giờ đang trong game ai dám uống thứ rượu này?
Lưu Vũ Bá Viễn Riki cùng Mika đứng xa nhất, Santa một bộ ôm kiếm mặt lạnh như tiền tỏ vẻ người lạ chớ tới gần, Doãn Hạo Vũ chưa từng gặp qua nhiều tỷ tỷ nhiệt tình như vậy, cậu ôm Cao Khanh Trần xua tay nói: "Anh ấy là bệnh nhân, tôi là vị thành niên, chúng tôi không thể uống!"
Lâm Mặc, Lưu Chương và Trương Gia Nguyên đứng nhiều chuyện ngay phía trước trực tiếp bị một đám cô nương vây quanh, một cô gái có bộ ngực cực kỳ đầy đặn dùng cánh tay ôm lấy Trương Gia Nguyên, cười xán lạn nói: "Em trai ơi, uống một ngụm!"
Trương Gia Nguyên chưa từng gặp qua loại chuyện này, chỉ cảm thấy mình bị đè sắp nghẹt thở, ánh mắt cũng không biết nên nhìn chỗ nào, cả khuôn mặt đỏ như trái cà chua: "Vị tỷ tỷ này, em còn là vị thành niên, không, không thể uống rượu... Mặc Mặc, Mặc ca, cứu em!!!"
Nhưng Lâm Mặc căn bản không rảnh cứu bồ Trương Gia Nguyên, cậu và Lưu Chương đang bị ép chặt bên trong đám người không thể động đậy nhúc nhích.
Đột nhiên một tiếng chói tai vang lên, toàn trường sững sờ tại chỗ, ngay cả âm nhạc dân gian đang bay múa cũng dừng lại.
"Thật ngại quá, tôi trượt tay một chút, không cẩn thận làm vỡ một cái chén." Sở Kiêu không nhanh không chậm cười giải thích.
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, tiếng động lớn như vậy tuyệt đối không phải trượt tay mà là cố ý dùng sức ném, nhưng hết lần này tới lần khác lão Trương lại xem như không có việc gì, cười hì hì rót cho Sở Kiêu một chén khác: "Không có việc gì không có việc gì, rót thêm một chén nữa là được!"
Sở Kiêu tiếp nhận rượu ngửa đầu giả vờ uống, kỳ thật toàn bộ rượu đều đổ hết xuống đất, hắn đưa chén rỗng trả lại, thăm dò nói: "Thế nào, tôi đã uống xong rồi?"
Lão Trương cũng không tức giận, tiếp tục cười khen ngợi: "Được lắm! Tiểu tử này tửu lượng thật tốt!"
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, thì ra còn có thể làm vậy, vì thế lần lượt noi theo Sở Kiêu tiếp nhận rượu rồi giả vờ uống.
"Chúng tôi có thể vào trấn chưa?" Lưu Vũ cuối cùng cũng "uống xong" hỏi lão Trương.
"Đương nhiên là có thể!" Lão Trương cười càng thêm sáng lạn, ông ta kéo một thanh niên da ngăm đen bên cạnh đến: "Hắc Đản, cậu đưa mấy vị khách này đến khách sạn, nhớ đi nhanh rồi trở về, chúng ta lập tức còn phải nghênh đón nhóm khách tiếp theo!"
Nhóm khách tiếp theo, chứng tỏ game lần này không chỉ có đội của bọn họ, bọn họ cũng không hỏi thêm gì nữa, trực tiếp theo Hắc Đản đi qua cây cầu đá xanh thật dài, tiến vào trong trấn nhỏ.
Trong trấn nhỏ nhân khẩu không ít, vả lại đều hiền lành giản dị, dọc theo đường đi nhìn thấy bọn họ đều vô cùng nhiệt tình chào đón, ánh mặt trời buổi chiều ấm áp, người già thảnh thơi ngồi ở trước nhà hóng mát, vài ba đứa trẻ ở cửa chơi đùa, cảnh tượng vô cùng hài hòa.
Bọn họ không kịp quan sát tỉ mỉ toàn cảnh trấn nhỏ vì thoắt cái đã đến nơi, khách sạn cách lối ra trấn thật sự rất gần. Đây coi như là một chuyện tốt, xảy ra chuyện có thể chạy trốn kịp thời.
Hắc Đản chỉ đưa bọn họ đến cửa khách sạn liền rời đi, bọn họ đẩy cửa tiến vào bên trong, đập vào mắt chính là một cái sân lớn, đã có người chơi đến sớm hơn bọn họ đang ngồi dưới giàn nho trong sân uống trà, sau khi nhìn thấy bọn họ liền nhanh chóng đứng lên.
Bọn Lưu Vũ cũng không quá chú ý tới đội ngũ khác, trực tiếp xuyên qua khoảng sân tiến vào bên trong, vài người chơi bên trong nhìn thấy bọn họ cũng liên tục đứng dậy tránh ra.
Lúc đầu mọi người còn chưa hiểu lắm, sau đó bọn họ nhìn thấy Sở Kiêu không chút khách khí ngồi xuống bên chiếc bàn dài rộng lớn mới hiểu ra.
Dù ở trong một thế giới hư ảo, chỉ cần là cường giả thì đi tới đâu cũng có đặc quyền.
"Ngồi đi!" Sở Kiêu lười biếng vỗ vỗ băng ghế nói.
Mọi người liếc nhau cười, có đặc quyền không hưởng thụ đó mới là kẻ ngốc, vì thế cả bọn cũng rất tự nhiên tùy ý ngồi xuống.
Từ lúc tiến vào khách sạn Lưu Vũ liền cẩn thận ghi nhớ số người chơi, bên ngoài sân có bảy người ngồi, bên cạnh cửa có ba người đứng, trong phòng này vốn có chín người ngồi, cuối cùng là mười hai người bọn họ vừa mới đến.
"Khi nào chúng ta mới có thể chia phòng?" Doãn Hạo Vũ nhìn sắc mặt Cao Khanh Trần vẫn có chút tái nhợt hỏi.
Bá Viễn quan tâm nhìn trạng thái Cao Khanh Trần một cái, như có điều suy nghĩ nói: "Cậu ấy quả thật cần nghỉ ngơi thêm, bằng không thân thể khó có thể hồi phục."
"Chia phòng thường sẽ tiến hành sau khi tất cả người chơi tụ tập đông đủ, do người chơi tự phân chia." Sở Kiêu chân dài gác lên nhau, chống cằm nhìn lướt qua mọi người, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Lâm Mặc khẽ cười nói: "Bất quá, nhìn vào mặt mũi của tôi, mọi người đi chiếm phòng sớm hẳn là sẽ không ai có ý kiến."
Lâm Mặc cảm nhận tầm mắt Sở Kiêu đặt trên người mình liền nhanh chóng nghiêng đầu né tránh, không chịu nổi trợn trắng mắt.
"Vậy đi thôi, chúng ta đi xem phòng trước!" Lưu Chương đứng lên ôm lấy Lâm Mặc, tùy hứng cười nói.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro