
Chap 5
Ánh đèn ngoài xe mờ nhạt lạnh lẽo.
Những hạt mưa đem ánh sáng cắt nhỏ thành từng mảnh, va vào ô cửa kính ướt đẫm, phản chiếu khuôn mặt trầm mặc của Lưu Vũ, chiếc cằm đầy đặn với chóp mũi đỏ ửng vì lạnh.
Cậu sụt sịt, trong không gian yên tĩnh bên trong xe giọng nói càng trở nên yếu ớt, Santa tạm dừng lại, tăng nhiệt độ điều hòa.
Lưu Vũ quay lại vài lần nhìn người bên cạnh.
Trong bụng đã viết xong mấy loại bản thảo, có giải thích, cũng có lý do, nhưng dường như tất cả những điều đó đều không thể biện minh được, nên cuối cùng cậu đành nuốt hết xuống, ngậm chặt miệng.
Xe dừng ở ngã rẽ tiếp theo.
Santa cuối cùng cũng rời mắt khỏi tầm nhìn phía trước.
Nhưng Lưu Vũ không nhìn hắn nữa, cúi đầu xuống, hai má gần như bị mái tóc đen mượt che khuất, khiến Santa chỉ có thể nhìn ra một phần da thịt trắng trẻo, hơi hơi phiếm hồng đến vô tội.
Lưu Vũ đang nghịch chiếc nhẫn trơn.
Santa vô thức nhìn lại, phát hiện bản thân trong lúc không ý thức đã thu lại chiếc nhẫn.
Sau khi đi ra ngoài, hắn tháo chiếc nhẫn ra, xâu lại vào sợi dây chuyền rồi đeo lên ngực.
Lúc này nhớ đến, đột nhiên cảm thấy chiếc nhẫn vừa cứng vừa lạnh như băng đang cấn trên lồng ngực.
Như thể đã ăn sâu vào da thịt, đem trái tim hắn hung hăng siết chặt.
Là vị chua.
Sau khi quay trở lại, cả hai tiếp tục im lặng, cực kỳ ăn ý mà im lặng.
Mưa rơi suốt đêm, Santa hoài nghi đây không phải cơn mưa nhỏ như dự báo thời tiết đã nói mà phải là mưa vừa mới đúng. Tiếng mưa quá lớn vào ban đêm, ồn ào đến mức khiến hắn tâm phiền ý loạn, cả đêm không thể an giấc được.
Hôm sau là cuối tuần, Santa không đến câu lạc bộ.
Nhưng buổi chiều hắn nhận được cuộc gọi từ câu lạc bộ, đó là cha của cậu bé bện tóc, chủ câu lạc bộ, quen nhau mấy năm nên hắn thường gọi là chú Lý.
Chú Lý nói rằng có một tổ chương trình đã đến tìm Santa và muốn mời hắn tham gia.
"Vũ lâm chi vương? Là làm cái gì?"
Lưu Vũ đang đun sữa trong bếp dừng lại động tác.
Chú Lý nói: "Là street dance, nghe nói chương trình đã mời rất nhiều đại thần trong giới, có cả vài người anh em tốt của cháu, đều là những người có tên tuổi. Xem ra không phải là chương trình tạp kỹ tầm thường."
"Tổ chức ở Bắc Kinh, ghi hình trong một tháng."
Santa cân nhắc một lúc, nói: "Phiền chú Lý gửi cho cháu thông tin liên lạc, cháu sẽ tìm hiểu và trả lời sau."
Điện thoại gác máy.
Santa đang định tìm kiếm thông tin thì Lưu Vũ đột nhiên đi tới, không thèm nhìn hắn, chỉ cầm cốc sữa của mình, nói:
"Tôi có một số thông tin về chương trình tạp kỹ này, lát nữa gửi cho anh."
Nó được lưu sẵn trong bản ghi nhớ của Lưu Vũ, tổng hợp vô số tin tức và đường link được chia sẻ trong nhóm fan, đồng thời cũng có thông tin được tham khảo tổng hợp từ những người bạn khác trong ngành.
Chính là tư liệu đã chuẩn bị sẵn để gửi cho hắn vào ngày hôm qua.
Ting ting một tiếng, WeChat của Santa nhảy ra một tin nhắn dài.
Hắn kinh ngạc nhìn Lưu Vũ: "Làm sao cậu biết nhiều như vậy ...?"
Lưu Vũ vẫn không nhìn hắn. Cậu giận dỗi nhìn ly sữa đang bốc khói trên tay, bỏ lại một câu "rảnh rỗi tùy tiện tìm hiểu" rồi quay về phòng.
Ở bên kia cánh cửa, Lưu Vũ uống một hơi cạn sạch ly sữa, thì thầm:
Uno Santa đúng là tên đại ngốc.
-----
Kỳ nghỉ mà nhà hát cấp cho Lưu Vũ rất hào phóng, có thể kéo dài đến cuối năm, nhưng cho dù là trong kỳ nghỉ thì vẫn còn rất nhiều việc mà Lưu Vũ cần đích thân xử lý, kì nghỉ dần dần biến thành làm việc từ xa.
Vài ngày sau, cậu nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp Cao Tiểu Cửu, nói rằng có một buổi liên hoan tập thể của nhà hát, miễn phí, địa điểm tổ chức tại khách sạn Kim Duyệt.
Lưu Vũ với đồng nghiệp quan hệ rất tốt, đương nhiên cậu đồng ý.
Khách sạn Kim Duyệt cách nhà cậu không xa, Lưu Vũ chỉ cần đi bộ mười phút. Đợi cậu đến nơi, đồng nghiệp từ xa đã nhiệt tình chào hỏi, nồi lẩu trên bàn còn bốc khói nghi ngút.
Team building kiểu này chắc chắn phải có vài ly rượu.
Nam đồng nghiệp Tiểu Trương vừa cầu hôn bạn gái thành công, đứng trước một bàn cẩu độc thân tỏ ra hết sức tự hào, gọi mấy chai rượu ngoại, mặt đỏ tía tai, hớn hở thông báo sắp bước vào nấm mộ hôn nhân.
Lưu Vũ bất lực mỉm cười, cùng những người khác vỗ tay tán thưởng.
"Này - Lưu Vũ, anh cũng đã kết hôn rồi à?"
Tiểu Trương tinh mắt phát hiện ra chiếc nhẫn trên ngón áp út của Lưu Vũ.
Ngay lập tức, vài ánh mắt rực lửa chiếu vào tay cậu.
Lưu Vũ dè dặt nói: "Mấy ngày trước mới lĩnh giấy đăng ký."
Nếu cậu đã công khai đeo nhẫn thì tuyệt nhiên sẽ không có ý định giấu giếm chuyện này.
Cao Tiểu Cửu ở bên cạnh hét lên: "Lưu Tiểu Vũ, cậu rốt cuộc có phải là bạn tâm giao của tớ không vậy, chuyện lớn như vậy cũng không hề nói một tiếng."
Lưu Vũ cầu xin tha thứ: "Kết hôn đột xuất, kết hôn đột xuất mà."
Mọi người nhao nhao muốn cậu đãi khách, còn hỏi khi nào tổ chức đám cưới để còn để dành trước tiền mừng.
Lưu Vũ nghe xong chỉ mỉm cười, không trả lời, thầm nghĩ có khi đến lúc lĩnh đơn ly hôn rồi còn chưa tổ chức hôn lễ ấy chứ.
Nghĩ như vậy, cậu liền đơn giản không nói nữa, chỉ là mở rượu, ai tới mời cũng không từ chối, đều uống cạn.
Tửu lượng của cậu không tốt, sau khi uống rượu ngoại thì cả người phát nhiệt, chưa qua được bao lâu thì trước mắt đã phủ một tầng sương mù. Bên ngoài không ngừng có dòng người qua lại, Lưu Vũ đưa tay, khép hờ mi mắt nhìn, ánh mắt uể oải.
Nghe nói uống rượu có thể tiêu sầu, nhưng cậu cảm thấy càng uống càng sầu thêm, thậm chí còn thấy vị đắng.
Đồng nghiệp sau khi ăn xong thì lần lượt chào tạm biệt bọn họ, cuối cùng chỉ còn lại cậu và Cao Tiểu Cửu. Cao Tiểu Cửu nhìn khuôn mặt ửng hồng của cậu, lo lắng hỏi có muốn anh đưa cậu về không.
Lưu Vũ lắc đầu.
Cậu biết nhà của Cao Tiểu Cửu cách đây rất xa, lại ở hai hướng ngược nhau nên giục Tiểu Cửu về trước, nói bản thân cứ từ từ về là được.
Cao Tiểu Cửu không có lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi trước.
Lưu Vũ gọi một ly nước trắng để giải rượu.
Nhưng uống xong, Lưu Vũ không hiểu sao mặt càng ngày càng nóng, cậu phải vào nhà vệ sinh ngay để rửa nước lạnh.
Trong tiếng nước chảy ào ào, Lưu Vũ ngẩng mặt lên, sắc mặt dị thường bị ngọn đèn sáng rực soi rõ.
Tim đập ngày càng nhanh.
Cậu chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.
Rượu ... nước ... hoặc là bồi bàn ...
Nước bị hạ thuốc?
Cậu đột ngột quay lại, nhìn thấy ở nơi cuối hành lang, xuất hiện một bóng dáng cực kỳ quen thuộc đang chặn lối ra duy nhất.
Tần, Trác.
-----
Trong phòng vệ sinh.
Lưu Vũ đang dựa vào cửa thở hổn hển, sắc mặt ửng hồng, ngay cả đáy mắt cũng có tia nóng rực, sương mù ướt át tràn ngập trong ánh mắt, cậu run lên, sắc mặt so với khi trang điểm còn đậm hơn mấy phần.
Nỗi sợ hãi khiến cậu run rẩy.
Đó là những ký ức khiến cậu sợ hãi nhất khi còn niên thiếu, bàn tay quỷ dị của người đàn ông, tiếng cười ấm áp có mấy phần gớm ghiếc của gã, kề cận bên tai cậu, càng ngày càng gần.
"Tiểu Vũ, Tiểu Vũ của ta..."
Dược lực trào dâng trong cơ thể. Cậu gần như không thể nắm chặt điện thoại của mình, chỉ dựa vào bản năng bấm một số điện thoại.
Tút, tút.
Tút.
Điện thoại rất nhanh được kết nối.
"Lưu Vũ, sao vậy?"
Trong phút chốc, nước mắt của Lưu Vũ rơi xuống như mưa.
Cậu che miệng, giọng nói yếu ớt run rẩy:
"Santa, tôi sợ ..."
Santa, người đang ở nhà, đột nhiên trái tim như thắt lại, "Sao vậy?"
"Khách sạn Kim Duyệt, nhà vệ sinh ở tầng một, anh mau đến đây..."
"Tôi bị Tần Trác hạ thuốc——"
Cuộc gọi kết thúc đột ngột.
Bởi vì Lưu Vũ nghe thấy tiếng giày lộp cộp càng ngày càng gần.
Tưởng như đếm ngược thời gian đến một cơn ác mộng.
Santa không kịp mang áo khoác, chỉ kịp vơ lấy điện thoại và chạy ra ngoài với một chiếc áo sơ mi trên người.
Trong cuộc gọi vừa rồi, từng lời Lưu Vũ nói cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, run rẩy vì sợ hãi cùng sự ỷ lại mà cả hai người đều không nhận ra.
Santa chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như lúc này.
Sợ rằng Lưu Vũ sẽ bị ức hiếp.
Sợ rằng Lưu Vũ sẽ không đợi được hắn.
Mười phút đường đi hắn chỉ mất một nửa thời gian để chạy tới, đến nơi thì khách sạn sắp đóng cửa, người phục vụ chưa kịp cản hắn lại đã nghe thấy tiếng hắn thở hổn hển hỏi nhà vệ sinh ở đâu.
Người phục vụ vô thức chỉ về phía trước.
Santa một khắc cũng không ngừng lại, chạy đến cuối hành lang, hắn nghe thấy từng tiếng đập cửa lớn.
"Lưu Vũ— !!"
-----
Tần Trác đối với Lưu Vũ, từ lâu đã có ý đồ xấu.
Gã không quan tâm Lưu Vũ có thực sự kết hôn hay không, trong tâm từ sớm đã có chấp niệm biến thái, gã muốn có được Lưu Vũ bằng bất cứ giá nào.
Khi biết Lưu Vũ sẽ đi ăn ở khách sạn Kim Duyệt, gã đã dùng một số thủ đoạn để hạ dược vào cốc của Lưu Vũ.
Kim Duyệt là khách sạn tốt nhất ở vùng này, hiệu quả cách âm thực sự rất tốt.
Mọi thứ đều như gã mong muốn.
Gã rất hài lòng, đến mức không vội đi tìm Lưu Vũ, chậm rãi bước từng bước một, giống như tản bộ trong sân vườn nhà mình, muốn nhàn nhã mà thưởng thức mỹ thực.
Lưu Vũ trốn vào một phòng trong nhà vệ sinh.
Tần Trác cười nhẹ, "Tiểu Vũ, em có muốn chơi trò chơi với thầy không?"
"Để thầy đoán xem em đang ở đâu—"
Chẳng bao lâu, gã tìm thấy một cánh cửa không thể mở được.
Hai mắt trở nên điên cuồng, Tần Trác lấy ra những dụng cụ đã chuẩn bị từ trước, bắt đầu phá cửa.
Gã nghe thấy tiếng thở dốc yếu ớt như con thú nhỏ của Lưu Vũ, ý cười trên môi càng ngày càng mở rộng.
Khóa cửa sắp bị phá.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, gã bất ngờ bị người từ phía sau đạp ngã, tiếp đó là những nắm đấm như mưa rơi đá loạn đánh trúng chỗ hiểm yếu nhất của gã.
"Cậu làm gì--"
Santa cười lạnh, dùng toàn lực một cước chính giữa, đạp thẳng vào chỗ hiểm của gã.
Trong tích tắc, phảng phất như có một tiếng động nhẹ, gân cốt đứt đoạn.
Tần Trác hét lên một tiếng như heo bị chọc tiết.
"Đồ chết tiệt," Santa hai tay đầy máu, siết cổ gã, gầm gừ, "Nếu không phải ..., tao thật sự muốn giết mày."
"Đợi đấy."
Nghiến răng nghiến lợi nói ra hai từ, hắn mở ra cánh cửa đã lỏng lẻo vì bị phá khóa, nhìn thấy Lưu Vũ ở bên trong đã rơi vào hôn mê.
Ngay lúc tiếp xúc da thịt, Lưu Vũ đột nhiên co người lại, trong cơn vô thức theo bản năng mà trốn vào trong.
Trái tim Santa như bị kim đâm, liên tiếp những vết châm khiến anh không thở được.
Hắn trầm giọng dỗ dành: "Đừng sợ, tôi là Santa, Uno Santa."
"San, ta...?"
Lưu Vũ bị dược lực thiêu đốt đến mất ý thức. Cậu mím môi, trong tâm trí những sự việc xảy ra như một thước phim quay chậm, rồi cậu đột nhiên bật khóc, nhào vào vòng tay Santa, nức nở:
"Sao giờ anh mới tới..."
-----
Santa ôm lấy Lưu Vũ, người đang quấn chặt lấy hắn như gấu koala, sốt ruột dỗ dành cậu. Hắn sờ đầu, vỗ nhẹ vào lưng cậu như chăm sóc một đứa trẻ trước khi bảo Lưu Vũ buông bàn tay đang quàng qua cổ hắn ra.
Lưu Vũ mặt đỏ như máu. Vùng da tiếp xúc phiếm hồng.
Santa trong lòng mắng Tần Trác vô số lần, ngồi xổm xuống giúp Lưu Vũ cởi quần áo, vừa định sờ trán, liền nghe thấy Lưu Vũ lẩm bẩm một tiếng: "Nóng..."
Bàn tay nóng hổi xé toạc kiện áo lót cuối cùng.
Dưới ánh đèn mờ ảo, thanh niên xinh đẹp trước mặt trần như nhộng, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật thời trung cổ.
Hơn thế còn cực kỳ sống động, mùi thơm vị sữa khó lòng cưỡng lại tràn ra trên cổ Lưu Vũ, tất cả tràn vào chóp mũi Santa, đó là một sự dụ dỗ trắng trợn.
Những lời nói vừa ngây thơ vừa quyến rũ được thốt ra từ đôi môi đỏ mọng.
"Santa ... tôi nóng ..."
Nhưng mà. Hầu kết của Santa khẽ chuyên động.
Lưu Vũ không còn mê man nữa.
Hắn không dám nhìn Lưu Vũ, chỉ là khàn giọng dỗ dành: "Ngoan, đi tắm chút nước lạnh, được không?"
"Không được!" Con mèo Ragdoll trước nay luôn ngoan ngoãn quy thuận đột nhiên giơ lên bộ móng vuốt mê người, hai mắt mù sương, tủi thân đến đòi mạng, "Tại sao anh muốn tôi tắm nước lạnh chứ..."
Thật là một lời buộc tội đáng thương.
Santa sững sờ một lúc. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng, dục vọng lan sang khắp cơ thể, càng cố che giấu càng trở nên nồng cháy.
Nhưng mà, không được...
"Đợi chút......"
Lưu Vũ cũng lười cùng hắn lề mề, bàn tay trắng nõn mảnh khảnh lại vòng qua cổ Santa, sau đó toàn thân nóng rực cũng dán lên đó.
"Santa," Lưu Vũ ở bên tai hắn thổi khí, "giúp tôi ..."
Đó là lần đầu tiên Santa chạm vào cơ thể của một người cùng giới.
Trải nghiệm hoàn toàn trái ngược, chỉ cảm thấy như mình đang chạm vào một khối ngọc bích ấm áp.
Đôi môi mềm mại kia áp lên cổ hắn liếm cắn, bàn tay non mịn nóng bỏng trên người hắn châm lửa, hắn nhẫn nhịn đến mức muốn nổ tung, nhưng hắn vẫn kiên nhẫn điều khiển dục vọng của Lưu Vũ.
Thậm chí hắn không dám hôn lại.
Hắn đỏ mặt, thở hổn hển, nghe thấy Lưu Vũ gọi tên mình hết lần này đến lần khác, một bên không ngừng an ủi Lưu Vũ, nói hãy ngoan một chút, ôm chặt lấy tôi.
Hồi tưởng lại số bộ phim người lớn ít ỏi mà mình từng xem qua, Santa cầm lấy cậu nhỏ của Lưu Vũ vuốt ve qua lại, dùng ngón tay thô ráp nhào nặn theo chuyển động tròn, giúp Lưu Vũ thỏa mãn một cách tỉ mỉ và nhẹ nhàng.
Lưu Vũ không ngừng nỉ non.
Hắn chưa từng nghe thấy tiếng kêu chọc người yêu thương như vậy, thút thít như mèo con, đôi lông mày cũng nhíu chặt, lông mi run rẩy trên cặp mắt ướt nhẹp.
Santa, tôi khó chịu.
Santa, tôi nóng.
Santa, giúp tôi với.
Từng tiếng từng tiếng, như tiếng còi báo động dụ dỗ hắn rơi vào biển sâu dục vọng.
Nhưng cuối cùng Santa cũng chỉ giúp Lưu Vũ trút ra được vài lần, sau đó hắn dỗ cậu chìm vào giấc ngủ.
Santa nhẫn nhịn, gân xanh nổi đầy trên trán, hắn vẫn không làm đến bước đó.
Chỉ là không ngừng nói với bản thân mình, không được phép làm cho Lưu Vũ bị tổn thương .
Không được phép bắt nạt Lưu Vũ.
Santa thật lòng không hề muốn Lưu Vũ nhìn hắn với ánh mắt thất vọng.
-----
Lưu Vũ phát hiện, kể từ khi Santa cứu mình vào đêm đó, mọi chuyện càng ngày càng trở nên kỳ lạ.
Nếu như nói mấy ngày trước hắn trốn tránh cậu một cách không rõ ràng, thì bây giờ là trắng trợn tránh mặt.
Ngay cả nhìn cậu còn không dám nhìn thẳng.
Cậu lo lắng hỏi: "Ngày hôm đó tôi đã làm gì ...?"
Lưu Vũ có một tật xấu, sau khi uống rượu sẽ quên sạch mọi chuyện. Tất cả ký ức đều trở nên trống rỗng, cậu chỉ nhớ là Tần Trác hạ thuốc cậu, sau đó cậu liền trốn vào phòng vệ sinh.
Santa nói, hắn đến đúng lúc, đánh cho Tần Trác một trận, sau đó đưa cậu trở về tắm nước lạnh.
Nhưng Lưu Vũ nghĩ, chắc chắn cậu đã làm điều gì đó khác thường khiến Santa xấu hổ.
Lưu Vũ vừa giận vừa thấy phiền, cảm thấy bản thân thật oan ức, muốn cùng Santa nói chuyện một cách nghiêm túc nhưng Santa lại cứ tránh cậu mà đi.
Lưu Vũ: Meo meo cảm thấy suy sụp òi.
Nhưng Lưu Vũ vẫn muốn đem chuyện thời niên thiếu của mình kể rõ cho Santa.
Trong vài năm qua, không phải là cậu chưa từng thử những phương pháp khác, chẳng hạn như báo cảnh sát, nhưng cậu đã thất vọng sau khi tìm hiểu thông tin về các vụ lạm dụng tình dục hay lạm dụng tình dục đồng giới.
Đây được cho là vấn đề hết sức tế nhị. Vả lại Tần Trác không phải là một người bình thường không có quyền chức.
Santa nắm chặt nắm đấm sau khi nghe Lưu Vũ kể chuyện quá khứ, trong lòng khó có thể che giấu sự tức giận, hắn chỉ nói đừng lo lắng, sau này Tần Trác sẽ không quấy rối cậu nữa.
Tuy gia đình Uno suy tàn nhưng không phải là hoàn toàn vô tích sự. Ngược lại, cơ nghiệp của gia đình hắn đầu năm còn mịt mù, đến nay đã lắng xuống.
Mặc dù Santa mâu thuẫn với cha mẹ tham công tiếc việc, sau khi Santa chuyển đi cha mẹ hắn thậm chí còn cắt nguồn tiền sinh hoạt của hắn, nhưng là con một trong gia đình Uno, hắn không thiếu những thứ có thể sử dụng được.
Bao gồm cả những mối quan hệ từ đời trước để lại.
Chẳng qua là Santa của ngày trước từng không muốn.
Đến tối, hắn gọi điện cho cha.
Vài ngày sau, Lưu Vũ nhận được điện thoại từ Lâm Mặc, nói rằng Tần Trác đã bị đánh bằng bao tải, rồi bị trói và ném đến Cục Cảnh sát sau khi bị người ta đánh đến đoạn tử tuyệt tôn, trên người còn dán đầy những bằng chứng về quá khứ phạm tội của gã.
Lưu Vũ giật mình, nhìn Santa, mắt đỏ hoe nói cảm ơn.
Santa chỉ cười với cậu.
Biểu cảm rất ấm áp, giống như chú cún bự lông vàng mà cậu nuôi khi còn nhỏ, cũng cao lớn giống như hắn, sẽ hung dữ xua đuổi những kẻ xấu bắt nạt mình, sau đó dùng lớp lông mềm mềm mà dụi lên má cậu.
-----
Hai người có thể nói chuyện bình thường, nhưng bầu không khí giữa cả hai lại luôn bất thường. Họ tiếp tục bối rối như vậy cho đến đầu tháng 12, Santa đồng ý lời mời tham gia chương trình tạp kỹ.
Thời gian eo hẹp, đạo diễn yêu cầu hắn phải thu dọn đồ đạc càng sớm càng tốt và đến khách sạn của ê-kíp để chuẩn bịbắt đầu bấm máy.
Santa cảm thấy nhẹ nhõm.
Không cần phải đối mặt với Lưu Vũ trong bầu không khí hổ thẹn và áy náy, đối mặt với đôi mắt vừa ngây thơ vừa tội nghiệp kia.
Sau khi thu dọn hành lý, hắn định chào tạm biệt Lưu Vũ thì thấy Lưu Vũ đã đứng ở cửa ra vào nhìn hắn.
Trái tim Santa đập thình thịch.
"Lưu Vũ, tôi..."
Tiểu mỹ nhân môi hồng răng trắng trước mặt đột nhiên cười nhạt một tiếng.
Cậu nắm lấy vạt áo của Santa, kiên quyết hôn lên môi chàng trai trẻ, sau đó đẩy Santa ra khỏi cửa, nói từng chữ:
"Không, tiễn."
Sau đó "ba" một tiếng.
Cửa đã đóng lại.
.
Phí ảo: 50 cmt của 50 acc khác nhau.
Tiện qua giải cứu bộ "Gặp nhau giữa biển người" hộ cái 🥲, mình hợp tác tí đi các bạn 🤒
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro