Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 3

Santa - người đang tập trung xem clip dance - hóa đá trong giây lát.

Hắn tạm dừng video, tháo tai nghe, trong chốc lát phản ứng đầu tiên là nhảy dựng lên trong loạt âm thanh loạn như cào cào.

Nhưng sau đó, Lưu Vũ nói bằng giọng càng đáng thương và dịu dàng hơn:

"Ông ~ xã ~, có thể rót cho em cốc nước không ~"

Chàng thanh niên vừa đứng lên suýt thì lại vấp ngã.

Khuôn mặt bình tĩnh của Santa hơi giật giật, đôi môi thường mím chặt theo thói quen khẽ buông lỏng, sắc đỏ hồng mỏng manh nhuộm đỏ cả tai.

Tại sao đột nhiên ...

Hắn cứng ngắc nhìn Lưu Vũ, thấy cậu không giống như đang trêu chọc, ngược lại có chút bối rối, đôi môi trắng hồng tự nhiên giờ trắng bệch, lông mày nhíu lại một cách đáng thương.

Hắn thấy cậu không nhúc nhích, trên khuôn mặt xinh đẹp kia có chút khẩn cầu, cậu mấp máy môi cố ý tránh camera, Santa nhận ra đó là câu "làm ơn".

Cảm giác như sắp có một emoji với hai bàn tay đan vào nhau chuẩn bị xuất hiện trên trán của Lưu Vũ ngay tức thì.

Santa dời tầm mắt, gần như là dùng cả tứ chi đưa đến cho Lưu Vũ một cốc nước nóng.

Sau đó hắn nhìn Lưu Vũ giả vờ bình tĩnh cầm cốc nước lên chậm rãi uống một hớp, giơ cánh tay lên, cố ý để chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình lọt vào ống kính.

Khu bình luận đã trở nên điên cuồng.

Vô số dấu chấm hỏi và dấu chấm than đổ dồn về, những bình luận spam điên cuồng bị đẩy lên khiến người hâm mộ bàng hoàng:

"Kết hôn?"

"Ông xã?"

"Nhẫn?"

Lưu Vũ nuốt nước bọt, hắng giọng ngọt ngào thông báo vào phòng livestream:

"Đúng, tôi đã kết hôn rồi."

"Anh ấy — bạn không biết anh ấy, đúng vậy, mới kết hôn thôi, cảm ơn lời chúc phúc của bạn ~"

Buổi livestream đã kết thúc sớm hơn một nửa thời gian so với lịch trình.

Santa đứng cạnh Lưu Vũ, khuất tầm nhìn của máy quay, câu nói cuối cùng của cậu không ngừng lặp lại trong đầu hắn.

"Chồng tôi yêu tôi rất nhiều, và tôi cũng yêu anh ấy rất nhiều—"

Câu nói ngọt ngào như mật phun ra từ đôi môi đỏ mọng, ôn nhu hỏi hắn:

"Phải không, ông ~ xã ~"

Santa chỉ cảm thấy nửa người tê dại vì hai chữ này.

Bằng thứ thanh âm ngọt ngào, Lưu Vũ trưng ra ánh mắt hài lòng, nói lời tạm biệt với người hâm mộ.

Chương trình livestream khép lại, hai người nhìn nhau, trong phòng khách chìm vào một mảnh yên tĩnh.

Lưu Vũ: "Anh nghe tôi giải thích."

Santa: "..."

Hắn không thể không hỏi, "Tương lai chúng ta đều sẽ như thế này khi ở bên ngoài sao?"

Lưu Vũ mặt hơi nhăn lại, xấu hổ nói: "Tình huống hôm nay có chút đặc biệt."

"Là ... rắc rối lúc nãy cậu đề cập?"

Lưu Vũ suy nghĩ một chút, sau đó cụp mắt ừ một tiếng.

Đôi môi hồng căng mọng mím chặt, dường như cậu không muốn nói thêm gì nữa.

Santa khôn ngoan tự giác không hỏi nhiều.

Lưu Vũ nói thêm: "Khi trở về có thể cần phải thân mật hơn một chút, thực xin lỗi."

Hàng mi dài đổ bóng thành rẻ quạt trên khuôn mặt trắng nõn, hai má phúng phính ôn nhuận, nét mặt ủ rũ, trông vừa đáng thương vừa khả ái.

Như thể ai đó bị bắt nạt.

Santa nhớ rằng ngày mốt sẽ trở về nhà Lưu Vũ.

Nghe Lưu Vũ nói như vậy, hắn chỉ lắc đầu nói không sao cả.

Không khí lại rơi vào im lặng.

Ly nước trên tay lạnh ngắt, Santa đứng dậy, , quay đầu lại thấy Lưu Vũ vẫn ngồi trên sô pha một mình, mắt cụp xuống, mím môi như vừa nhớ lại điều gì đó không vui—

Tự dưng có một loại kích động muốn dỗ dành Lưu Vũ.

Hắn nghĩ ngợi rồi nói: "Hàng chuyển phát nhanh đã tới rồi, đang chất đống ở cửa, cậu có muốn tôi giúp cậu khiêng vào không?"

Lưu Vũ chớp mắt.

Tâm trí vụt thoát khỏi những trải nghiệm không vui trong quá khứ, Lưu Vũ lúc này mới nhớ rằng gói hàng lớn của cậu vẫn còn ở ngoài cửa, cậu chưa chuyển nó vào tầng hầm vì quá nặng.

Cậu gật đầu, đứng dậy bước ra ngoài, nói:

"Phiền anh rồi."

Trong gói hàng là máy chiếu và mớ thiết bị cậu mua cho phòng tập nhảy, đem đặt chúng ở tầng hầm vừa mới được dọn dẹp.

Santa di chuyển xuống cầu thang mà không có vẻ gì là nặng nề.

Lưu Vũ trong tiềm thức muốn nói lời cảm ơn Santa một lần nữa.

"Lưu Vũ."

Santa ngắt lời cậu.

"Sau này không cần phải khách sáo như vậy."

Hai người họ đã dành một buổi chiều để cùng nhau lắp ráp các thiết bị, dọn dẹp phòng tập nhảy một lần nữa và bố trí một khoảng không gian trống.

Lúc Santa quay lại sau khi đi đổ rác, hắn nhìn thấy Lưu Vũ chào đón hắn với đôi mắt sáng ngời, cậu đang nghịch máy chiếu của mình một cách say mê, xem video được chiếu trên bức tường toàn một màu trắng.

"Rất tiện lợi để tập múa." Santa nhận xét.

Lưu Vũ gật gật đầu. Cậu vuốt mái tóc rối trên trán, nói:

"Tôi có một kỳ nghỉ dài trong năm nay. Rất rảnh rỗi, vì vậy tôi muốn học điều gì đó mới mẻ."

Santa nhướng mày: "Ví dụ?"

Lưu Vũ hào hứng cho hắn xem một đoạn video.

Santa nhận ra, thậm chí đã xem nó nhiều lần, đó là điệu nhảy ba bước của một vũ sư nhảy đường phố nước ngoài. Kỹ thuật này rất khó và nó thường được dùng như một bài kiểm tra trong giới.

Nhìn thấy cậu có vẻ háo hức như thế, Santa đột nhiên bật cười.

"Muốn học?"

"Anh có thể không?"

Hai giọng nói đồng thời vang lên.

Sau khi sống cùng nhau vài ngày, những vũ công chưa bao giờ giao tiếp lại đột nhiên nhìn nhau.

Có một ngọn lửa vô hình được nhen nhóm thắp lên.

Đoạn video bắt đầu lặp lại lần thứ 2. Santa sải bước thẳng đến trung tâm phòng tập nhảy, hướng dẫn Lưu Vũ một cách mượt mà và trực quan bằng âm thanh quen thuộc của âm nhạc.

Tiết tấu năng động, thanh niên thân thể cường tráng, vest trắng cùng quần tây đen chỉ là loại trang phục basic nhất vậy mà khi Santa nhảy cũng có được một sự gợi cảm rất riêng.

Khi âm thanh chậm lại, Santa vẫn còn đủ năng lượng để thực hiện động tác lộn ngược và khi tiếp đất, Santa búng tay đúng khoảnh khắc âm nhạc dừng lại ở giây cuối cùng.

Lưu Vũ không thể rời mắt khỏi Santa, vỗ tay tán thưởng.

Hắn trước giờ luôn là một người ham học.

Đừng giới hạn bản thân trong những gì bạn đã đạt được, bạn sẽ tạo ra nhiều thứ hơn nữa.

Vì vậy, Santa, người vừa mới nhảy xong, nhìn thấy Lưu Vũ đang ngước nhìn mình, khuôn mặt trắng nõn mềm mại, trong đôi con ngươi tròn xoe như mèo con lấp lánh những ánh sao vụn nhỏ, cậu trầm ngâm đưa cho hắn một chiếc khăn, rồi khiêm tốn nói:

"Thưa thầy Santa, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn."

Đợi Santa giúp Lưu Vũ học nhảy, mới nhảy được vài lần, trời đã tối mịt.

Tầng hầm vẫn còn hơi nóng, Santa mồ hôi nhễ nhại, Lưu Vũ cũng không khá hơn là bao, khuôn mặt trắng sứ ửng hồng, từng giọt mồ hôi lăn trên làn da mỏng manh giống như quả trứng luộc vừa mới được bóc vỏ.

Lưu Vũ còn mặc một chiếc áo len mỏng.

Lúc này cậu đã nóng đến mức định cởi ra, nhưng khi cởi vô tình bị vướng sợi dây chuyền, cổ áo bị mắc lại khiến Lưu Vũ khó chịu mềm mại kêu khẽ một tiếng.

"Santa."

Santa đi về phía cậu.

Giọng của Lưu Vũ vẫn còn ẩn trong lớp trang phục, có lẽ cậu thực sự mệt mỏi vì nhảy, thanh âm khổ não thút thít:

"Không cởi được."

Đôi mắt của Santa rơi vào cần cổ trắng đến phát sáng.

Cổ áo rộng rãi hoàn toàn không che được xương quai xanh xinh đẹp, mồ hôi lăn trên da rơi xuống hõm cổ, hoàn toàn không có mùi mồ hôi khó chịu, ngược lại có thể ngửi thấy mùi sữa nhàn nhạt trên thân thể người trước mặt.

So với tất cả các loại nước hoa còn ngọt ngào hơn.

Santa nhìn chằm chằm vào phần gáy trắng như tuyết, không hiểu vì lý do gì mà nuốt nước bọt.

"Santa-"

Một lời thúc giục đáng thương vang lên.

Santa đột nhiên tỉnh táo lại, chuyên tâm giúp Lưu Vũ gỡ sợi dây chuyền.

Chỉ có điều môi hắn lại mím chặt hơn một chút.

Vào thời điểm Lưu Vũ thoát khỏi chiếc áo len của mình, khuôn mặt của cậu đã nhăn lại vì nóng.

Mái tóc đen đã ướt một nửa, đôi môi cũng đỏ đến lợi hại.

Cậu không ngừng quạt tay, lè lưỡi.

Santa nhìn cậu, không hiểu tại sao mà cười thành tiếng.

Lưu Vũ nâng lên khuôn mặt đỏ bừng.

"?"

Santa nhìn cậu, lông mày giãn ra, ăn ngay nói thật:

"Chỉ là tự nhiên cảm thấy cậu thật dễ thương."

Theo tưởng tượng của Santa, cuộc hôn nhân không tự nguyện này ắt hẳn không được như ý, đối phương là cậu chủ nhà họ Lưu được nuông chiều, kết hôn với hắn do bị ép cưới, sống chung với nhau chắc chắn sẽ rất bức bối. Suy cho cùng thì hắn tính cách quá thô thiển cứng nhắc, mà cậu chủ nhỏ lại là thân ngọc mình ngà.

Santa vốn không hề nghĩ tới, rằng sau mấy ngày nay ở chung, hắn đã phát hiện cậu chủ nhỏ này một chút cũng không bị chiều hư, còn không ngừng bày tỏ thiện chí, lại có thể nhân nhượng một kẻ nhạt nhẽo như hắn.

Giống như một con mèo bông, bên ngoài có vẻ quý phái và quyến rũ, nhưng thực ra vừa mềm mại vừa nhõng nhẽo. Khi bị chạm vào đuôi, mèo nhỏ không những không tức giận mà thậm chí còn có thể để lộ cái bụng trắng mịn của mình cho người đối diện.

Giọng của Santa trầm xuống, khuôn mặt của Lưu Vũ lại đỏ lên.

Không hiểu vì sao, Santa đột nhiên tâm trạng cực kỳ tốt, ghé sát vào lỗ tai đỏ bừng của Lưu Vũ, vén một lọn tóc rơi trên áo của cậu:

"Đã cảm thấy tâm trạng tốt hơn chưa?"

Santa đột ngột hỏi.

"?"

Lưu Vũ giật mình.

Sau đó nghĩ lại, kể từ khi cái người không muốn gặp đó xuất hiện, tâm trạng của bản thân luôn không được tốt.

Nhưng cũng chỉ kéo dài được một lúc, vì Santa đã giúp cậu dọn dẹp tầng hầm và dạy cậu nhảy.

Vì thế--

Đêm nay, hắn đang ... dỗ dành cậu sao?

Một lúc sau.

Lưu Vũ không nhìn người, hàng mi run rẩy chăm chú nhìn sàn nhà dưới chân, lắp bắp nói:

"Tốt hơn nhiều rồi, mau đi lên thôi, đi ngủ sớm chút."

Không đợi Santa lên tiếng, cậu đã lên lầu.

Mãi đến khi trở về phòng tắm rửa, cậu mới che mặt lăn lộn trên giường.

Lưu Vũ cuộn chăn bông thành một cục tròn lẳn như quả bóng, cậu cầm điện thoại di động lên, đăng nhập vào tài khoản của mình, tùy tiện nhấp vào một video vũ đạo đã lưu của Santa, sau đó nhiệt liệt nhấn like và bình luận:

Anh đẹp trai quá ah ah ah ah ah ah! ! !

.

Phí ảo: 50 cmt của 50 acc khác nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro