
P2
3.
Ba người vì muốn có góc nhìn đẹp liền tới sân vận động sớm một chút, hiện tại trên sân còn đang phát《Hành khúc tình nguyện 》.
"Khi nào mới bắt đầu vậy, nóng đến chết rồi"
"Tao cũng không biết" Tôn Trân Ny nhìn quạt điện cầm tay sắp hết pin chán nản nói
"Nhìn nhanh nhìn nhanh, Trần Kha của mày ra rồi kìa"
Quả nhiên người đẹp mặc gì cũng đẹp, đều là cùng đồ thể thao nhưng khi Trần Kha mặc vào khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Vẫn là vẻ mặt lạnh lùng đó, chỉ có điều hôm nay quần không túi để bỏ tay vào nữa.
"Bình thường đi bộ còn lười biếng làm sao lại đi báo danh chạy 1000m"
"Dù sao lớp chúng ta cũng chỉ có mỗi người ta đăng kí, trọng tâm vẫn là tham gia cho có thôi"
"Hai đứa bây bớt nói lại, tí nữa còn phải hét cổ vũ chung với tao", Trịnh Đan Ny uống nước giữ cổ họng
"Mày đã bàn với tụi tao mấy trăm lần rồi đó, lại còn dám nói không có hai đứa tao cổ vũ thì Trần Kha cũng thua không được"
Cách Trịnh Đan Ny một mét, học sinh các lớp đã tập trung đông đủ. Vâng đúng vậy, tất cả đều đang cổ vũ cho Trần Kha, các băng rôn cổ vũ cũng đều được giơ lên làm trong lòng Trịnh Đan Ny lại cảm thấy không vui.
"Mặc kệ bọn họ, tụi mình vẫn cổ vũ"
Trọng tài ra lệnh một tiếng "Chuẩn bị", từng người đều đang điều chỉnh tư thế chuẩn bị chờ tiếng súng bắt đầu. Tiếng súng một vang, Trần Kha như tiễn rời cung liền xông ra ngoài.
"Trần Kha! Trần Kha! Trần Kha!!!!!!"
Bên cạnh đám tiểu fan hâm mộ bắt đầu cổ vũ, Trịnh Đan Ny ta đây làm sao có thể thua a"Trần Kha cố lên! Trần Kha cố lên!!!"
"Hai đứa bây đừng đứng nhìn nữa, nhanh hô a"
"A a..., Trần Kha! Trần Kha! Trần Kha!"
Trong lúc nhất thời, trên sân vận động đều là hô Trần Kha danh tự. Vậy nên có thể nghĩ người thứ nhất chạy đến đích đương nhiên là Trần Kha rồi.
"Không nghĩ đến tế bào vận động Trần Kha còn rất tuyệt vời"
"Đó là đương nhiên, Trần Kha nhà ta có cái gì không tuyệt vời sao"
"Bát tự đều không có cong lên, không thèm tranh lấy người của mày" Viên Nhất Kỳ dãn gân cốt một cái "Mệt chết tao, đi về lớp thôi"
Đại hội thể dục thể thao kết thúc, Trịnh Đan Ny cầm chai nước hướng tới nơi Trần Kha đang tránh đám đông ngồi nghỉ ngơi
"Cho nè"
"Cảm ơn"
"Lần này vậy mà chịu nhận đồ ta đưa" Trịnh Đan Ny khoanh tay từ trên cao nhìn xuống bạn học Trần.
Trần Kha mở nắp bình uống một ngụm "Khát"
Trịnh Đan Ny nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút "Đám đồng học hâm mộ ngươi không phải lúc nãy còn tranh giành nhau đưa nước cho ngươi sao a"
"Khi đó còn không khát, không muốn"
"Mau thành thật đi, ngươi có phải đang chờ ta đem nước tới không" Trịnh Đan Ny cười hì hì ngồi xổm ở trước mặt người kia "Có phải không a ~"
Trần Kha nhìn xem con mắt của nàng, chậm rãi chậm rãi tới gần người kia, tại khoảng cách chỉ còn vài cm thì hơi thở ấm áp phả vào làm mặt Trịnh Đan Ny càng lúc càng đỏ lên.
"Không phải." Trần Kha kéo ra khoảng cách đứng lên đi ra ngoài.
Trịnh Đan Ny ở phía sau tức giận đến nghiến răng nghiến lợi "Trần Kha tên hỗn đản này!"
Trần Kha rất ít khi biểu lộ trên mặt, giờ phút này lại có một tia cười giảo hoạt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro