Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6.

Trương Gia Nguyên cảm thấy dạo này Châu Kha Vũ có điểm kỳ quái!

Thường xuyên kêu mình dẫn leo rank thì không nói làm gì, còn suốt ngày nhìn điện thoại cười ngu. Cậu ta vỗ vỗ đầu chợt nhớ ra lần trước nói chuyện, Châu Kha Vũ bảo phải theo đuổi cô gái nào đó, không biết giờ tiến triển thế nào rồi.

Trương Gia Nguyên vỗ vỗ Châu Kha Vũ đang nằm giường trên, hỏi: "Theo đuổi được cô nương nhà người ta chưa? Tao thấy điều kiện như mày theo đuổi con gái nhà người ta chắc chắn là dễ dàng rồi."

Châu Kha Vũ cũng không sửa lại là "anh ấy" chứ không phải "cô ấy", hắn vò vò tóc, nói với Trương Gia Nguyên: "Người ta giống như, có chút ghét tao chơi game tệ í."

Trương Gia Nguyên suy nghĩ một chút, trình độ của Châu Kha Vũ quả thực không có khả năng dẫn tiểu muội đáng yêu đi leo rank, chỉ biết an ủi bạn bè mà nói: "Cũng chỉ là trò chơi thôi mà, từ từ rồi sẽ tiến bộ!"

Châu Kha Vũ lắc lắc đầu, tiếp tục nói "Người ta còn cười tao không biết chơi bóng rổ, không phải mà, tao là sinh viên nghệ thuật chứ có phải sinh viên thể thao đâu. Không chơi bóng rổ thì có gì kì lạ?"

Trương Gia Nguyên cũng chẳng biết nói gì để an ủi trái tim thiếu nữ tổn thương của thằng bạn mình, đành phải đem nồi đẩy cho đối phương: "Chắc chắn là người kia không có mắt nhìn rồi, không chơi bóng rổ thì sao chứ, mày lớn lên cao ráo như thế, chân lại còn dài!"

Trương Gia Nguyên còn chưa nói xong đã thấy điện thoại Châu Kha Vũ đổ chuông, màn hình hiển thị hai chữ Cá nhỏ. Đó là tên Châu Kha Vũ lưu cho Lưu Vũ, hai người bọn họ bình thường đều là nhắn qua Wechat hoặc gặp nhau trực tiếp nói chuyện. Lưu Vũ trực tiếp gọi điện thoại cho hắn thế này chính là lần đầu tiên.

Hắn không nghĩ nhiều, liền nhấn nút nhận, giả bộ bình tĩnh nói "Alo?"

Bên kia vọng đến tiếng nhạc ồn ào, giọng nói của Lưu Vũ có vẻ đặc biệt không chân thực "Châu Kha Vũ, cậu có thể tới đón tôi được không?"

Châu Kha Vũ ngồi bật dậy trên giường, hắn áp điện thoại lên tai, độ ấm của điện thoại truyền đến mặt "Anh đang ở đâu?"

"Ở quán bar XXX, quán trên đường XX ấy."

Châu Kha Vũ dùng bả vai kẹp lấy điện thoại, trở mình xuống giường, hắn vừa mặc áo khoác, vừa cùng Lưu Vũ nói: "Anh gửi cho tôi địa chỉ cụ thể nhé."

Trương Gia Nguyên thấy Châu Kha Vũ đột nhiên lấy ví tiền bỏ vào túi liền hỏi: "Gần 11 giờ rồi, tí nữa là đến giờ đóng cửa kí túc xá. Mày định đi đâu đấy?"

Điện thoại Châu Kha Vũ vang lên thông báo Wechat, hắn liếc mắt một cái, là địa chỉ Lưu Vũ gửi tới, sau đó lại áp điện thoại lên tai, tiếp tục nói chuyện với đầu bên kia: "Khoảng 20 phút nữa thì tôi đến, anh cứ đứng đó đợi nha, đừng đi đâu."

Nói xong liền che micro đi, nói với Trương Gia Nguyên "Chắc đêm nay tao không về đâu, không cần để cửa cho tao."

Hắn kiểm tra thẻ và giấy tờ tùy thân rồi đứng ra đeo giày, chuẩn bị ra ngoài, vẫn là nghĩ lại, cuối cùng vẫn là lấy trong tủ ra một chiếc áo dài tay nhét vào trong ba lô.

Châu Kha Vũ vừa xuống tầng, vừa nói chuyện điện thoại "Tiểu Vũ, anh còn nghe không?"

"Vẫn ở đây." Lưu Vũ ở đầu dây bên kia, trả lời.

"Anh uống say à?" Châu Kha Vũ liếm liếm môi hỏi anh.

"Hả? Tôi không, tôi chỉ uống một chút thôi. Tình hình bên đây hơi phức tạp chút, bao giờ cậu đến đây tôi nói với cậu sau. Nhưng hiện tại điện thoại tôi sắp hết pin rồi." Lưu Vũ nói xong liền nhìn màn hình báo 3% pin.

Rốt cuộc Châu Kha Vũ cũng kịp chạy đến chỗ Lưu Vũ trước khi điện thoại anh hoàn toàn hết pin, lúc này con ma men bên cạnh anh còn thiếu chút nữa là đem danh bạ điện thoại xóa sạch.

"Tôi cũng không biết phải làm thế nào, người thì cứ mềm oặt ra, dìu không được mà cõng cũng không xong. Đành phải phiền cậu một chút vậy." Lưu Vũ giữ con ma men Tiết Bát Nhất đến là cực khổ, cuối cùng ngồi xuống, đặt anh ta dựa vào người mình, ngẩng đầu nói chuyện với Châu Kha Vũ.

Châu Kha Vũ nghe anh nói vậy đột nhiên có chút vui vẻ, hắn nghĩ thầm, Lưu Vũ có nhiều bạn bè như vậy, thế mà anh ấy vẫn gọi cho mình. Hắn ngồi xổm xuống, nhìn Tiết Bát Nhất một hồi, cũng không quan tâm lí do vì sao vị sư huynh này lại say đến vậy, chỉ hỏi Lưu Vũ: "Anh ấy là người địa phương à? Nên đưa anh ấy đi đâu đây?"

"Anh ấy không phải, giờ này cũng không về ký túc xá được, vừa rồi tôi có xem, anh ấy có mang căn cước trong ví, đưa anh ấy đến khách sạn vậy."

Châu Kha Vũ đưa ba lô của mình cho Lưu Vũ, sau đó cõng Tiết Bát Nhất trên lưng, chuẩn bị ra ngoài. Lưu Vũ thanh toán tiền đồ uống rồi liền ôm theo ba lô chạy theo phía sau.

Ánh sáng trong quán bar không tốt, mãi cho đến khi ra tới cửa Châu Kha Vũ mới có thời gian ngắm kĩ Lưu Vũ. Hôm nay anh mặc một chiếc quần skinny jeans đen cùng với một chiếc áo sơ mi lụa trắng, cổ áo mở rộng lộ cả nửa phần xương quai xanh ra ngoài, còn phối hợp với một chiếc vòng cổ một nửa ngọc trai một nửa kim loại.

Để phù hợp với quán bar, anh đặc biệt kẻ lông mày đậm, trang điểm mắt sắc nét. Cho dù đã là nửa đêm nhưng lớp trang điểm của anh vẫn còn nguyên vẹn, cả người tinh xảo như một con búp bê được làm bằng sứ.

Châu Kha Vũ có chút đổ giấm nghĩ, hôm nay rốt cuộc là có bao nhiêu người đã nhìn thấy bộ dạng này của anh ấy? Cuối tháng 10, B thành đã có chút lạnh, Châu Kha Vũ nhìn cổ anh hỏi: "Anh có lạnh không?"

"Không sao đâu!" Lưu Vũ đem ba lô của Châu Kha Vũ ôm trước ngực, hướng phía hắn cười cười nói "May mà có cậu, không chắc là phải ngủ ngoài đường quá!"

7.

Thật vất vả mới bắt được taxi đi tới khách sạn gần đó lại mới biết chỉ còn một phòng đôi tiêu chuẩn, hai người còn mang theo một con ma men nên cũng không muốn đi lại nhiều, quyết định đồng ý luôn.

Đưa Tiết Bát Nhất nằm xuống giường an ổn, Lưu Vũ mới có thời gian nhìn đến tay áo bị rượu đổ vào kia của mình. Anh còn đang đau lòng áo sơ mi này mới mặc một lần liền cứ thế bỏ đi thì thấy Châu Kha Vũ đưa một chiếc áo dài tay đến trước mặt mình.

"Là của tôi, tôi sợ gặp phải tình huống kiểu này nên mới mang theo." Châu Kha Vũ giải thích một chút.

"A. cám ơn!" Lưu Vũ nhận lấy áo liền kéo vạt áo sơ mi của mình chuẩn bị cởi áo ra, Châu Kha Vũ thấy động tác của anh liền hơi nghiêng người chuyển dời tầm mắt, có lẽ hắn không biết được Lưu Vũ còn mặc một lớp áo trong sơ mi. (Xin lỗi nha để Kha tử thất vọng rồi ~)

Lưu Vũ cởi áo sơ mi xong mới nhớ ra nên để tắm xong rồi thay, anh cũng không khách khí nói với Châu Kha Vũ: "Vậy tôi đi tắm trước."

Châu Kha Vũ vốn đã tắm ở ký túc xá, nên cũng chỉ vào rửa mặt. Từ nhà tắm đi ra trên người vẫn còn mặc áo khoác. Lưu Vũ nhìn hắn như vậy mới ngồi trên giường hỏi: "Đều là con trai với nhau, cậu mặc kín thế làm gì?"

Trong chốc lát, Lưu Vũ liền cảm thấy hối hận vì câu hỏi của mình, bởi vì bên trong áo khoác Châu Kha Vũ mặc mỗi một chiếc áo ba lỗ ông già. Lưu Vũ muốn cười lại không dám cười, dù sao người ta cũng giúp mình nhiều như thế lại còn vội vàng ra ngoài vì mình nên mới ăn mặc như vậy. Mình có quyền gì mà cười người ta.

Lưu Vũ hơi lùi vào tường một chút, chừa ra một nửa chỗ trên giường, sau đó vỗ vỗ chăn bông bên cạnh: "Thiệt thòi cậu đêm nay phải chen chúc với tôi."

Giường phòng đôi tiêu chuẩn chỉ có một mét hai, cho dù Lưu Vũ có nằm sát tường thế nào thì hai đứa con trai lớn bằng từng đấy, khó tránh khỏi trong lúc ngủ va chạm.

Trên chiếc giường còn lại, Tiết Bát Nhất đã bắt đầu ngáy. Lưu Vũ mặt hướng tường, đưa lưng về phía Châu Kha Vũ, hơi thở cũng dần nhẹ lại. Cả phòng chỉ còn một mình Châu Kha Vũ nằm ngửa, gối đầu lên tay, không hề buồn ngủ.

Hắn đếm đến 200 con cừu, cuối cùng vẫn là xoay người lại, thấp giọng hỏi Lưu Vũ: "Tiểu Vũ, anh ngủ chưa?"'

Có lẽ người uống rượu đặc biệt dễ đi vào giấc ngủ, trả lời hắn chỉ có không khí yên lặng, hắn hơi di chuyển đầu, đến sát gối của Lưu Vũ, ngửi thấy một chút mùi sữa tắm từ sau gáy nhưng cũng không dám lại gần quá, chỉ có thể chậm rãi khoát tay đặt lên bên ngoài chăn của Lưu Vũ giống như đem người trong lòng hắn ôm vào ngực.

Ngày hôm sau, lúc Lưu Vũ tỉnh dậy phát hiện trong phòng chỉ còn mình và Tiết Bát Nhất. Anh cầm điện thoại, nhận được tin nhắn của Châu Kha Vũ nói sáng nay có tiết học nên về trường trước.

Lưu Vũ lăn một vòng trên giường, quần áo Châu Kha Vũ mặc lên người mình quả thật là quá rộng, anh kéo cổ áo đến sát chóp mũi, quả nhiên có thể ngửi thấy mùi của Châu Kha Vũ, ý cười hiện lên trên đuôi mắt. Anh nghĩ thầm thời tiết hôm nay quả thực không tồi.

Thời điểm Châu Kha Vũ sắp tan học liền nhật được tin nhắn trả lời của Lưu Vũ, nói là Tiết Bát Nhất tỉnh rồi, lần sau muốn mời hắn một bữa để cảm ơn.

Hắn đáp được, rồi lại cùng Lưu Vũ nói tiếp: Anh cũng còn nợ tôi một bữa cơm!

Lưu Vũ thấy tin nhắn này của Châu Kha Vũ thì không nhịn được cười. Quả nhiên người bạn nhỏ vẫn còn để bụng chuyện này. Anh soạn tin nhắn: Được được được! Mời hẳn ba bữa luôn!

Trương Gia Nguyên tan học rồi mới gặp Châu Kha Vũ, hắn thầm nghĩ hóa ra tên này vẫn còn đi học cơ đấy. Hắn nhướn mày nhìn Châu Kha Vũ, trên mặt đã viết đầy hai chữ hóng hớt: "Khai thật đi, cả đêm không về mày đi đâu hả?"

Châu Kha Vũ huých vai cậu ta một cái "Nghĩ nhiều rồi, tao đi đón bạn."

"Yo ~ Chỉ là bạn ấy à? Mày nghĩ xem tao có tin hay không?'

Châu Kha Vũ thả tay áo sơ mi xuống, giả vờ thản nhiên hỏi Trương Gia Nguyên "Người ta có nhiều bạn lắm nhưng lại gọi tao đến đón. Mày có nghĩ người ta có ý với tao không?"

"Ờ, thế nãy ai bảo chỉ là bạn?" Trương Gia Nguyên trêu chọc.

"Thôi thôi thôi! Đúng là không thể nào yên ổn nói chuyện với mày!"

Trương Gia Nguyên quay vai Châu Kha Vũ đối mặt với mình, nói lời chính nghĩa "Huynh đệ! Nghe tao nói một câu, đừng chùn bước là được."

8.

Lúc Lưu Vũ đến chỗ hẹn ăn cơm liền thấy Châu Kha Vũ đang chơi với một chú Samoyed trước cửa quán. Hắn cao như vậy mà lại đang ngồi xổm xuống chơi với cún, thoạt nhìn giống hệt như con Samoyed trắng ấy.

Lưu Vũ đứng sau lưng hắn hỏi: "Cậu cũng thích chó à?"

Con Samoyed kia cũng nhận ra Lưu Vũ đến, nó vô cùng thân thiết chạy lại cọ cọ chân anh, muốn anh cùng nó chơi.

Châu Kha Vũ đứng lên nói "Thích, nhưng mà ở nhà không cho nuôi."

Hắn nhìn Lưu Vũ lại nói tiếp: "Tôi ở nhà là con út, hồi học trung học cũng muốn nuôi nhưng lúc ấy cháu gái cũng mới sinh, mẹ liền bảo chắc chắn tôi không hào hứng nổi ba phút. Sau đó lên cấp ba lại ra nước ngoài du học, nên cũng đành thôi."

Lưu Vũ xoa đầu samoyed, con Samoyed cũng liếm tay Lưu Vũ làm anh bật cười. Anh quay đầu hỏi Châu Kha Vũ "Cậu thích loại nào? Hay đều thích chó?"

Châu Kha Vũ lập tức nhớ đến ảnh đại diện Wechat của Lưu Vũ bèn nói: "Tôi thích corgi."

"Thật à? Nhà tôi cũng có một con corgi, tên là Mocha. Lần sau sẽ mang đến chơi với cậu!" Lưu Vũ cười để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, răng nanh nhỏ còn có vẻ đặc biệt đáng yêu.

Châu Kha Vũ cũng vô thức liếm hàm răng của mình, trước khi ra ngoài hắn có nhai kẹo cao su, tựa hồ còn lưu lại chút vị ngọt ở khoang miệng, hình như là vị ô long hoa nhài.

Thời điểm cuối tuần, Lưu Vũ quả nhiên dẫn Mocha nhà mình đi chơi công viên cùng Châu Kha Vũ. Hình như hồi Lưu Vũ chụp ảnh, Mocha vẫn còn rất nhỏ, hai tai nó vừa to vừa nhọn, lúc này nó chạy theo Lưu Vũ hắn mới phát hiện thế mà lại béo thành một con heo con.

Châu Kha Vũ ngồi xổm xuống, sờ đầu con corgi, thuận tiện hỏi Lưu Vũ "Là cô nương hay là tiểu tử thế?"

"Là cậu bé nha!" Lưu Vũ cười "nhưng trước đã đưa đi triệt sản rồi."

Mocha tâm tình không tốt gừ gừ mấy tiếng, làm bộ muốn cắn Châu Kha Vũ một cái liền bị Lưu Vũ kéo dây lại, quát một câu "Mocha! Thế là không ngoan!"

"Không sao đâu!" Châu Kha Vũ ngoắc ngoắc tay trước mặt con chó, Mocha cũng lắc đầu qua lại theo tay hắn, một lúc lâu sau mới im lặng, chấp nhận cái chạm đầu của Châu Kha Vũ.

Châu Kha Vũ đứng lên, nói với Lưu Vũ "Đưa dây cho tôi đi."

Hắn nắm dây, dắt Mocha đến chỗ đi bộ, lúc đầu còn cố ý chạy trước để cún đuổi theo mình, đợi cho chạy đến mặt cỏ lại hạ tốc độ, cởi dây để Mocha tự chạy.

Lưu Vũ ngồi ở ghế đá, xem Châu Kha Vũ cùng Mocha đang chơi nhặt bóng, chính ra giờ chỉ có mình anh ở chỗ này rảnh chân. Vì thế anh quyết định ăn mảnh, lấy đồ ăn vặt trong túi ra, chuẩn bị thưởng thức que cay!

Mocha như ngửi thấy mùi, mấy chiếc chân ngắn quyết tâm chạy thật nhanh đến chỗ Lưu Vũ, chạy quấn quýt quanh chân như muốn nhảy lên lấy thức ăn.

Châu Kha Vũ quay lại đã thấy Lưu Vũ một tay giơ cao que cay, một tay chỉ Mocha ngồi xuống. Lưu Vũ thấy hắn trở lại, đứng dậy hỏi hắn: "Que cay đó, cậu muốn ăn không?"

Châu Kha Vũ cũng không quá thích ăn mấy món kiểu này, nếu để chọn đồ ăn cay thì hắn muốn ăn mì Samyang hơn nhưng nhìn Lưu Vũ như vậy hắn cũng không biết nên từ chối thế nào, vì vậy đành nói một câu: "Tôi chưa có rửa tay."

Lưu Vũ nghe Châu Kha Vũ nói vậy, nghĩ rằng hắn muốn ăn nhưng không tiện nên lấy miếng cuối cùng ra, gói vào giấy, đưa tới trước mặt Châu Kha Vũ tỏ ý ăn đi.

Châu Kha Vũ há miệng đem miếng que cay kia ngửa đầu, ăn vào, sau đó nhìn Lưu Vũ đưa tay vào túi, lấy đồ ăn vặt cho Mocha.

Trong miệng toàn là que cay có mùi bột ngọt nhưng Châu Kha Vũ lại cảm thấy cũng không khác mì Samyang là mấy.

Kết thúc ngày kỉ niệm thành lập trường, câu lạc bộ quốc phong liên hoan lại mời Châu Kha Vũ, rút kinh nghiệm trò chơi điện tử đau khổ lần trước, lần này họ chuyển sang chơi Truth or dare.

Hơn chục người ngồi xung quanh chiếc bàn, bắt đầu quay chai. Có lẽ là vận khí tốt, chai xoay 20 vòng cũng chưa quay tới Châu Kha Vũ. Anh trai chủ trì trò chơi hét lên lần cuối cùng, lần cuối cùng! Ai có thù chuẩn bị báo! Thế là vòng chai cuối cùng, khách quan chỉ thẳng vào Châu Kha Vũ.

Anh trai đưa ra câu hỏi, chuẩn bị hỏi một câu vô cùng xoắn não: "Nếu tất cả bọn tôi đều là con gái, cậu sẽ chọn ai để yêu đương?"

Wuhu ~ Tất cả mọi người xung quanh đều ồn ào! Châu Kha Vũ dù nhỏ tuổi nhất ở đây, nhưng lại đẹp trai sáng láng, trong câu lạc bộ vốn còn có mấy cô gái có ý với hắn, cũng chờ cơ hội này để quan sát. Lại càng không sợ hắn cáu giận.

Châu Kha Vũ có chút ngượng ngùng, sờ sờ mũi, hắn nhìn thấy Lưu Vũ cũng đang mỉm cười nhìn mình, trong lúc nhất thời không suy nghĩ, nói luôn "Ừ thì, em chọn Lưu Vũ, Lưu Vũ!"

Úi chà ~ Tiếng huýt sáo đồng loạt vang lên, mấy người ngồi xung quanh Lưu Vũ còn ra hiệu bảo Lưu Vũ phải đứng lên. Lưu Vũ hai tay giữ lấy ghế, hỏi lại: "Không phải chứ? Em đi lên làm gì?"

"Không phải không phải" Châu Kha Vũ giải thích "Em chính là, thích những người như anh ấy, yên tĩnh một chút."

"Lưu Vũ mà yên lặng ấy à? Rõ ràng là Quách ngôn Quách ngữ nói đến muốn váng cả đầu." Trong tối cũng không biết ai nói thêm một câu.

"Ừm cũng không phải, em cũng thích người sôi nổi." Châu Kha Vũ bổ sung nhưng đáng tiếc không ai thèm quan tâm.

"Ai ~ " Hắn phát hiện càng giải thích càng không ổn liền cầm lấy ly rượu, làm một tư thế kính rượu, sau đó đưa hai tay bắt thành hình chữ thập "Các vị sư huynh, tha cho tiểu đệ này đi!"

Thời điểm Châu Kha Vũ ngồi xuống còn thấy Lưu Vũ đang hướng về phía mình mỉm cười, nghĩ thầm, hẳn là Lưu Vũ cũng không thấy khó chịu với cái lời tỏ tình dở hơi này của hắn nhỉ.

TBC

Lời tác giả:

Viết dài tới vậy mà vẫn còn chưa có viết xong!

Kha tử của chúng ta được quá!!!

Cầu bình luận! Cầu bình luận! Cầu bình luận! Bình luận chính là bơm máu cho tôi đó!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro