Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 36


Tiêu Chiến ngồi đối diện Tần Sương Chi, mang theo ba phần cười nhưng trong mắt phảng phất như có băng không tìm ra được vui vẻ, mím môi, ẩn nhẫn đến cả người đều run rẩy.

  "Tại sao?" Trong thanh âm của Tiêu Chiến chứa đựng sự phẫn nộ và thất vọng: "Tần lão sư, vì sao? ”

  Tần Sương Chi nhấp một ngụm rượu phía trước, thoải mái nheo mắt lại, nghe được anh hỏi, dường như nghe được chuyện gì thú vị, nghiêng đầu, "Vì sao? Tất nhiên, đó là vì cậu. ”

  Bà cười tủm tỉm, buông ly rượu xuống, ôn nhu mang theo chút điên cuồng, "Chiến Chiến, cậu không muốn học cũng không sao, ta đem bộ sưu tập tác phẩm của cậu chỉnh lý xong, lập tức huy hoàng sẽ thuộc về cậu . ”

  "Ta làm sao có thể để cho nó cản đường cậu đây?"

  Tiêu Chiến nhìn bà không thể tưởng tượng nổi.

  "A Chiến, ta là vì tốt cho cậu." Tần Sương Chi cúi người về phía trước, "A Chiến, cậu không cần để ý nó, nó không thể ngăn cản cậu. ”

  "A Chiến, từ lần đầu tiên nhìn thấy bức tranh của cậu, ta tựa như nhìn thấy chính mình, cậu có thiên phú như vậy, tương lai của cậu chắc chắn sẽ giành được thành tựu gấp trăm ngàn lần ta. Ta không thể vẽ nữa, nhưng cậu có thể, cậu có thể đạt đến độ cao mà ta không thể theo kịp, cậu không bao giờ có thể bị vấp ngã bởi những điều nhỏ nhặt này. ”

"Nhưng Vương Nhất Bác mới là con trai bà! Tôi không phải! " Tiêu Chiến tức giận không nhẹ.

  “Cậu không phải cũng không sao a Chiến!” Tần Sương Chi bắt lấy cổ tay Tiêu Chiến, móng tay bén nhọn ghim thật sâu giữ chặt Tiêu Chiến, "Cậu là tay ta dạy ra, ta không thể đến nơi đỉnh cao, cậu đạt, liền giống như ta cũng đạt! Cậu là đồ đệ của Tần Sương Chi ta, cậu đi tới đâu cũng mang theo tên ta đến đó! ”

  "Chuyện này có liên quan gì đến việc bà làm tổn thương Vương Nhất Bác như vậy hả!"

"Sao không liên quan?!" Tần Sương Chi siết chặt ngón tay, "Nếu như không phải bởi vì mang thai nó, ta căn bản không cần vội vã rời khỏi như vậy, Cẩn Ngôn hắn cũng sẽ không giấu ta đi, nếu như không phải bởi vì nó khi đó sẽ làm Cẩn Ngôn không vui vẻ, Cẩn Ngôn cũng sẽ không không đến thăm ta, nếu như không phải bởi vì nó..."

  "Chuyện này có liên quan gì đến em ấy chứ?" Tiêu Chiến không thể nhịn được nữa, một phen hất Tần Sương Chi ra, cái ly trên bàn bị quét xuống đất, tiếng thủy tinh bén nhọn vỡ vụn phảng phất như tiếng sấm nổ, khiến Tần Sương Chi sợ tới mức đông tại chỗ, điên cuồng vừa rồi đều thu liễm không ít.

  "Đối với bà mà nói, tôi là đồ đệ của Tần Sương Chi, em ấy là con trai của Vương Cẩn Ngôn, bà chưa bao giờ cảm thấy tôi cùng em ấy đều là người sống, chúng tôi có tư tưởng của mình, có cuộc sống của mình, mà không phải là con rối gỗ trong tay để bà khống chế!" Tiêu Chiến cố nén lửa giận ngập trời, "Bà không vẽ không phải vì em ấy, là bởi vì bà bị tình yêu làm cho choáng váng đầu óc, không có khả năng cầm bút, Vương Nhất Bác khi còn bé không biết nói chuyện, là bởi vì khi đó em ấy nhỏ như vậy, thích khóc lóc thích nháo là chuyện bình thường, bà ghét bỏ em ấy, cho em ấy uống thuốc ngủ! Tần Sương Chi, trước kia tôi chỉ cảm thấy bà ích kỷ, nhưng hiện tại, bà thật sự làm cho tôi cảm thấy ghê tởm. ”

  Tiêu Chiến chụp ba trăm tệ lên bàn, xách túi lên muốn đi.

"Ha ha, ha ha..." Tần Sương Chi nở nụ cười, Tiêu Chiến dừng bước, bị bà loạng choạng bắt lấy, "Ta ghê tởm? " Tần Sương Chi cười đến nước mắt muốn chảy ra, "Tiêu Chiến, cậu cảm thấy cậu cùng con trai làm nhau sẽ không ghê tởm sao?! ”

  "Ta ghê tởm, ta nói cho cậu biết, bảo bối Vương Nhất Bác của cậu, nó càng ghê tởm hơn!" Tần Sương Chi ác liệt nở nụ cười, "Các ngươi làm tới rồi sao? Cậu có thấy vết sẹo trên người nó không? ”

  Tiêu Chiến quay đầu lại.

  Buổi chiều Vương Nhất Bác cùng Lý Thời đi ra ngoài một chuyến, gửi tin nhắn cho Tiêu Chiến, Tiêu Chiến không trả lời cậu, Vương Nhất Bác cũng không nói gì, chỉ cất điện thoại vào trong túi, trở tay giữ mũ lưỡi trai, "Đi thôi. ”

  Anh họ của Lý Thời quả nhiên đáng tin cậy, cho Vương Nhất Bác một địa chỉ IP, Vương Nhất Bác xem vài giây, xé tờ giấy ghi địa chỉ IP, Lý Thời ríu rít hỏi cậu vì sao, Vương Nhất Bác lười giải thích với hắn: "Ngày mai cậu trở về lớp học có nghe thấy không? ”

  Lý Thời nghẹn lời, còn muốn cưỡng từ đoạt lý, bị Vương Nhất Bác cướp lời nói, "Bọn họ đều biết cậu nói dối, không cần thiết, học lớp 12 rồi, đừng lấy tôi làm cớ trốn học! ”

  Lý Thời sáng nay bị bạn học miệng không che đậy cùng một lão sư cực độ khinh thường cùng ghê tởm Vương Nhất Bác, hắn liền tức giận, đạp bàn rống lên, "Lão tử cũng là gay, có bản lĩnh các ngươi đuổi học tôi a! " Sau đó, hắn bỏ học.

"Còn cậu thì sao?" Lý Thời đáng thương nhìn Vương Nhất Bác, vốn ba người bọn họ có quan hệ tốt nhất, nhưng Lâm Viễn làm ra loại chuyện không phải người làm, Lý Thời đã hoàn toàn bôi đen hắn, nếu Vương Nhất Bác cũng không đi học, vậy hắn cũng không muốn trở về.
Truyện chỉ được đăng tại w.a.t.t.p.a.d Hanhien55

  "Nhà anh có tiền, có thể mời gia sư." Vương Nhất Bác xoa xoa tóc Lý Thời: "Hơn nữa tôi còn có Chiến ca! " Dấu ngoặc nhỏ giơ lên cao, dương dương đắc ý.

  Lý Thời trợn trắng mắt muốn đá ngã phần thức ăn cho chó này.

  Lại nói tiếp Lý Thời tuy rằng gia cảnh cũng không tệ, nhưng cha mẹ hắn quản lý chặt chẽ, ba hắn tòng quân, chú ý giáo dục, Lý Thời nếu thật sự không đi học, ba hắn thật sự có thể đánh chết hắn.

  Lúc tiễn Lý Thời đi, Vương Nhất Bác đi trên đường không mục đích, trong lòng cậu kỳ thật không có gợn sóng gì, hoặc là nói, cậu đã sớm có suy đoán —— địa chỉ IP đăng bài đó, là nhà cậu.

  Đó là mẹ cậu đăng.

  Vương Nhất Bác tự giễu nhếch khóe miệng, thật đúng là mẹ ruột, biết làm thế nào để xuống tay làm cho con trai đau đớn nhất.

  Lần trước nữ sinh lớp bọn họ nói câu kia gọi là gì nhỉ? Chỗ an tâm của tôi là nhà tôi.

  Nhưng cậu đã sớm không có nhà, ba cậu đã chết, mẹ cậu điên rồi, còn cậu thì sao?

  Ngày cậu điên cũng không còn xa nữa.

  Vương Nhất Bác đập ván trượt trong tay, đây là món quà đầu tiên mẹ cậu tặng cho cậu hai năm trước, trước kia cậu yêu quý vô cùng, sau đó mới phản ứng lại, khi đó, mẹ cậu hẳn là đang chúc mừng, chúc mừng Tiêu Chiến rời khỏi Vương Nhất Bác.

  Tuy rằng đã sớm đoán được đại khái, nhưng khi thật sự nhìn thấy địa chỉ IP kia, Vương Nhất Bác vẫn nhịn không được đỏ hốc mắt, vì không muốn tiết lộ cảm xúc, cậu đuổi Lý Thời đi, nhưng ngay khi kiên trì nguyên tắc cool guy chảy máu không rơi lệ, nhìn thấy Tiêu Chiến ngồi trên băng ghế công viên che mặt, Vương Nhất Bác vẫn cảm thấy ủy khuất.

  Ngồi bên cạnh Tiêu Chiến, bất ngờ nghe thấy tiếng nức nở đè nén của anh, Vương Nhất Bác đẩy đẩy anh: "Ca, anh đi gặp mẹ em à? ”

  Tiêu Chiến bình tĩnh trong chốc lát, tùy ý lau mặt, lộ ra đôi mắt phượng đỏ bừng, thanh niên càng giống như người bị ủy khuất, bất lực lại đau lòng nhìn cậu.

  "Này, không sao đâu." Vương Nhất Bác đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, ôm lấy Tiêu Chiến.

  Không có nhà thì sao, mười tám năm, cậu đã sớm quen rồi.

  Có Tiêu Chiến ở đây, chỉ cần Tiêu Chiến còn muốn cậu, cậu liền có gia đình.
-------------------------------
😁 Nay được về nhà nên up chương mới nè, đợi hoàn fic này sẽ up tiếp fic Bệ hạ nha!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro