
Chương 17
Ngày hôm sau Tiêu Chiến vẫn ở cửa chờ Vương Nhất Bác, nhưng lần này anh thông minh, từ bỏ xe đạp, đổi thành xe bốn bánh, Vương Nhất Bác nhướng mày, tự giác lên ghế phụ.
"Thắt dây an toàn." Tiêu Chiến nhắc nhở, Vương Nhất Bác vừa định nói không sao, Tiêu Chiến đã tiếp tục nói: "Hơn hai năm không sờ vô lăng, có chút khẩn trương. ”
Vương Nhất Bác mím môi, nhanh chóng thắt dây an toàn, ôm cặp sách, cảnh giác nhìn Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến tâm tình thập phần tốt nhếch khóe miệng.
Anh đương nhiên sẽ không thật sự hai năm không sờ qua vô lăng, dọc theo đường đi xe vừa bằng vừa ổn định, trình điều khiển không sai biệt lắm, Vương Nhất Bác sau khi xác định anh sẽ không một mình quất đầu ra đường chơi xiếc, lập tức phát hiện chỗ không thích hợp.
Không phải âm nhạc được phát sóng trên đài phát thanh, nhưng ...
"Đây là đêm qua anh tìm rất lâu mới thiết lập xong, bài nghe tiếng Anh lớp em." Tiêu Chiến nghiêng đầu nhìn Vương Nhất Bác một cái, thấy sắc mặt cậu không tốt lắm, cẩn thận hỏi một câu: "Lần sau cho em nghe trình độ trung học cơ sở? ”
Lúc Vương Nhất Bác xuống xe tiếng đập cửa xe vang lên rất lớn, Tiêu Chiến cũng không tức giận, cười tủm tỉm ở phía sau cậu hô, "Buổi tối anh đến đón em ăn cơm tối! ”
Vương Nhất Bác mắt điếc tai ngơ, thập phần lãnh khốc.
Năm giờ sau tiếng chuông báo tan học vang lên, học sinh giống như một con ngựa hoang bị trật khớp chạy như điên bên ngoài trường học, Lý Thời đứng ở hành lang, nhìn đám người bên dưới, không khỏi phát ra cảm khái, "Cậu nhìn cảnh tượng quen thuộc này, con người thật đáng sợ. ”
“...... Nói như thể cậu không phải là con người. " Lâm Viễn khinh bỉ hắn.
“Nói cái gì, sau khi kiến quốc không được tỉ mỉ!” Lý Thời đụng vào hắn một cái, "Đợi lát nữa hẹn Bác ca chúng ta đi tiệm pizza kia? ”
Lâm Viễn gật gật đầu, tiệm pizza kia cách trường học không xa, hương vị cũng không tệ, chính là giá cả có chút đắt, bất quá đối với mấy người bọn họ mà nói ngược lại là ưu thế, bởi vì giá cả đắt đỏ, cho nên người đi ít.
Vương Nhất Bác xoa xoa huyệt thái dương, hôm qua cậu đáp ứng Tiêu Chiến muốn bắt đầu học tập, hôm nay vốn muốn cố gắng nghe giảng, kết quả lão sư kia giảng bài giống như niệm kinh, niệm niệm liền đem cậu ném đến chỗ Chu công, xuất sư chưa thành nghề, thật đau đầu.
Ngẩng đầu nhìn thời gian, đã 5 giờ 7 phút, Vương Nhất Bác vội vàng cầm áo khoác lên, chạy vội ra ngoài, bị Lý Thời túm lấy, "Bác ca, đi ăn pizza không? ”
“Không đi!” Vương Nhất Bác hất hắn ra: "Ca ca tôi muốn dẫn tôi đi ăn cơm, cậu đừng túm đồng phục học sinh của tôi nữa! Nhăn nheo mất rồi! ”
Lý Thời bị cậu hất ra, thiếu chút nữa ngã xuống đất, sau khi ổn định thân hình, Vương Nhất Bác đã chạy thật xa, hắn không thể tin nhìn về phía Lâm Viễn, "Bác ca. Chuyện gì đang xảy ra vậy? ”
Lâm Viễn lắc đầu, từ tối ngày đầu tiên học trung học bắt đầu tự học, Vương Nhất Bác chưa từng rời khỏi trường học trước năm giờ rưỡi, hỏi chính là không muốn chen chúc giống như tang thi, cho tới bây giờ người lười biếng chậm rãi lại chạy ra ngoài như lửa đốt mông, hơn nữa trước kia đánh nhau ầm ĩ, Vương Nhất Bác cũng chưa từng chú ý quần áo có nhăn hay không, kiểu tóc loạn hay không, thường xuyên nói mình đẹp trai đến nhân thần cộng phẫn, cũng không cần dựa vào quần áo.
Lý Thời cãi nhau, "Tư thế này của Bác ca không giống như đi ăn cơm với anh trai, giống như là đi gặp người yêu. ”
“...... Cậu tiêu rồi, tôi sẽ nói với Bác ca. ”
"Viễn ca tôi sai rồi."
"Lão Lý, Bác ca còn có anh trai?" Lâm Viễn híp mắt nhìn đám người phía dưới, Vương Nhất Bác đã sớm không thấy bóng dáng.
Truyện chỉ được đăng tại w.a.t.t.p.a.d Hanhien55
Lý Thời gãi tóc, "Không biết a, Bác ca cho tới bây giờ chưa từng nói qua chuyện trong nhà cậu ấy. ”
Lâm Viễn suy nghĩ một chút, hình như đúng là như vậy, Vương Nhất Bác vẫn luôn đối với chuyện trong nhà mình luôn nói năng thận trọng, vậy anh trai này từ đâu xuất hiện?!
Lúc Vương Nhất Bác chen ra khỏi cổng trường đã mười ba phút, Tiêu Chiến đã sớm dừng xe ở ven đường, dựa vào bên cạnh xe, cũng không chơi điện thoại di động, chỉ một mực nhìn phương hướng cổng trường. Bởi vì nguyên nhân lái xe, anh đeo kính, kính viền màu vàng, phối với một thân áo gió màu lạc đà, khiến vô số thiếu nữ ở cửa lục trung quay đầu lại nhìn.
Tôi khinh! Vương Nhất Bác không vui, mím môi đen mặt, bước nhanh tới: "Đi thôi. ”
Tiêu Chiến không biết sao sư tử con lại xù lông, bất quá anh cũng không nghiên cứu kỹ, "Đi nhà lão Trương đi, nơi này nhiều người, chúng ta đi ra ngoài sẽ nhanh hơn một chút. ”
Trước kia Tiêu Chiến cũng học ở lục trung, đối với nơi này quen thuộc, hai người sóng vai đi, thanh niên cao hơn thiếu niên nửa cái đầu, mang theo ý cười ôn hòa, cười rộ lên lộ ra một đôi răng thỏ, mắt thụy phượng hơi nheo lại, thấp giọng nói cái gì đó với thiếu niên, thiếu niên ngay từ đầu còn mím môi, bộ dáng lão đại không vui, dần dần cũng bị anh chọc cười rộ lên, bên môi nhếch lên dấu ngoặc nhỏ đáng yêu.
Cho nên, giáo bá cũng sẽ cười bình thường a, cười rộ lên còn rất đẹp mắt.
Học sinh lục trung cảm khái.
Nhà hàng nhà họ Trương cách trường học không quá xa, cũng không tính là quá gần, làm ăn không tính là phát đạt, rải rác có mấy bàn khách, nhưng vệ sinh trong tiệm làm hết sức sạch sẽ, trước kia khi Tiêu Chiến học trung học thường xuyên đến bên này ăn cơm.
Bà chủ họ Dương, ánh mắt không phải đặc biệt tốt, Tiêu Chiến đến gần bà mới nhận ra, trong lúc nhất thời có chút kích động giữ chặt tay Tiêu Chiến, "Đây không phải là A Chiến sao, con đã lâu không tới a, mau đến bên này ngồi, ôi, đây không phải là Nhất Bác hay sao? Con cũng đi với anh trai mình à. ”
Đã lâu không gặp dì Dương, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác bị bà giữ chặt một tay, dì Dương nhanh chóng gọi chú Trương tới chào hỏi hai người bọn họ, Tiêu Chiến cười nói là quy tắc cũ, hai lão thập phần hiểu biết bận rộn.
Cửa hàng này do nhà Trương Tinh bạn học trung học của Tiêu Chiến mở ra, Trương Tinh bình thường ở trường rất khiêm tốn, học tập rất chăm chỉ, nhưng thành tích vẫn chỉ có thể duy trì trạng thái top 50 trong lớp, người thường xuyên ở trong trạng thái rất lo lắng, Tiêu Chiến cùng hắn giao tiếp không nhiều, nhưng cũng mơ hồ nghe bạn học nói qua cửa hàng nhà hắn.
Lợi nhuận trong cửa hàng không phải đặc biệt tốt, từ chi phí ăn mặc của Trương Tinh đều có thể nhìn ra được, huống chi Tiêu Chiến làm lớp trưởng, biết rõ mỗi lần phải nộp phí, Trương Tinh luôn là một trong mấy người cuối cùng nộp phí, Tiêu Chiến lặng lẽ đến xem vài lần, cửa hàng này giá rẻ, hoàn cảnh cũng tốt, dựa theo nguyên tắc nước không chảy ra ruộng ngoài, Tiêu Chiến liền thường xuyên dẫn Vương Nhất Bác cùng mấy người bạn học tới thăm.
Vương Nhất Bác từ nhỏ dạ dày không khỏe mạnh, vợ chồng ông chủ sau khi Tiêu Chiến dặn dò một lần liền nhớ kỹ thói quen ăn uống của mấy người bọn họ, còn thường xuyên đổi mới, đứa nhỏ cơm cũng có thể ăn thêm nửa bát, Tiêu Chiến liền đến thường xuyên hơn, ngày thường Trương Tinh bận rộn học tập, cũng sẽ không về nhà ăn cơm tối.
Cho nên hai người vẫn kỳ diệu không gặp qua.
-------------------------------
Nay bão chương bộ này nha, úm lâu quá rồi 🥲
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro