Văn kiện nhiệm vụ là do Naruto gửi cho Sakura, cô gái hiển nhiên đang thất thần, Mebuki đứng bên cạnh lo lắng hỏi: "Con có chắc là sẽ ổn không? Hình như là ở bên ngoài thôn..."
Cái chết trước đó của con gái khiến bà rất lo lắng, bà thậm chí còn muốn thuyết phục Sakura ngừng làm ninja nhưng bị Kizashi ngăn cản.
"Chỉ là nhiệm vụ cấp D thôi, rất đơn giản." Naruto nói, dù sao trong đội cũng có hai genin... nên làng sẽ không sắp xếp nhiệm vụ khó cho họ.
Nhắc đến genin thực sự khiến Naruto có chút xấu hổ. Khi rời làng để luyện tập với Jiraiya, cậu đã hoàn toàn quên mất kì thi chunin, sau này vì chiến tranh xảy ra nên cậu không còn thời gian để tham gia nữa. Trong cùng khoảng thời gian sau này, có những người lần lượt trở thành jonin, nhưng cậu vẫn là genin.
Nó quá cứng nhắc, hệ thống thăng cấp của ninja đều phải vượt qua các kỳ thi.
Cho đến nay, Naruto vẫn nhớ cảm giác hãi hùng về đề thi viết của vòng thi đầu tiên. Naruto không biết trả lời mấy câu hỏi đó là gì, cậu sợ rằng mình sẽ bị điểm 0 trong bài kiểm tra và bị hai người đồng đội xử lí, đến giờ cậu thực sự vẫn còn cảm thấy áp lực tâm lý rất lớn.
"Mebuki, cứ để Sakura đi."
Kizashi vốn dĩ đang ngồi xem phim trong phòng khách bước ra, ông vỗ vai Sakura nói: " Con cũng nên ra ngoài thư giãn đi, kẻo ở nhà buồn chán lại cảm thấy khó chịu."
Ngay cả khi Sakura không nói với họ bất cứ điều gì, vợ chồng Haruno vẫn có thể thấy rằng cô con gái họ đang có tâm trạng không vui.
Sakura luôn đóng cửa trong phòng, thậm chí có lúc còn không ăn uống gì cả.
"Hơn nữa đi với Naruto thì sẽ không có gì xảy ra đâu."
Thực sự thì sẽ không có vấn đề gì khi đi với Naruto. Tuy rằng Sakura không nhớ trước đây hai người đã trải qua những gì nhưng Naruto luôn khiến cô có cảm giác đáng tin cậy, khiến cho tâm trạng cô trở nên bình thản hơn.
"Tất cả những thứ này là để mang theo, shuriken, kunai....và một số thức ăn." Naruto ngồi xuống trong phòng Sakura, đặt tất cả những gì cậu định mang vào và cậu thấy cô đang ngồi bên cạnh chống tay hai bên má nhìn mình, ánh nhìn chăm chú của Sakura khiến cậu đỏ mặt vì xấu hổ.
"C ... có chuyện gì vậy?" Naruto lắp bắp, và cậu cảm thấy nhịp tim của mình sắp ngừng lại. Cậu đã từng hy vọng rằng Sakura có thể nhìn cậu nhiều hơn, nhưng thật sự rất hồi hộp khi bị cô nhìn như vậy.
"Không có gì đâu, tớ chỉ nghĩ Naruto là người chu đáo và rất có kinh nghiệm."
Cả hai im lặng một lúc, Sakura nghe cậu nói: "Đây là tất cả những gì Sakura-chan đã dạy tớ."
>>>
Cậu nhóc Naruto mười hai tuổi rất háo hức được ra ngoài làm nhiệm vụ. Thứ nhất là cậu sẽ cảm thấy con đường tiến tới ước mơ trở thành Hokage sẽ trở nên gần hơn. Thứ hai là cậu vô cùng hào hứng khi được làm nhiệm vụ cùng đội 7. Lần này cậu đã thề rằng mình nhất định phải làm nhiệm vụ giỏi hơn Sasuke và Sakura-chan phải nhìn cậu với sự ngưỡng mộ.
Naruto thường phấn khích đến mức không ngủ được, một mình nhảy cẫng lên tròn căn hộ, cứ thế tưởng tượng những chuyện sẽ xảy ra sau khi hoàn thành nhiệm vụ, rồi sáng hôm sau mới vội vàng thu dọn hành lý.
"Naruto ngốc!" Cuối cùng, Sakura không thể chịu đựng được nữa. Cô gõ vào đầu Naruto, chỉ vào đống mì ly trong cặp của cậu và nói:" Làm gì có ai đi làm nhiệm vụ mà chỉ mang mỗi mì ly! "
Sakura có vẻ rất bực mình, với vẻ mặt khó chịu, cầm lấy ba lô của Naruto nhìn mấy thứ bên trong. Cô vừa mắng vừa ngồi xuống giúp Naruto lấy từng thứ một trong ba lô ra.
"Nghe này, tớ chỉ dạy cậu một lần thôi." Sakura hừ lạnh, cô nhìn đồng hồ trên tường, từ giờ tới thời gian tập trung còn 1 tiếng hồ, như vậy là đủ rồi.
"Bởi vì đi ra khỏi làng, trước tiên phải mang quần áo dự phòng để thay." Sau khi lấy bộ quần áo từ Naruto, cô cuộn lại và gấp chúng thành mảnh nhỏ và đặt vào góc trong cùng của ba lô: "Sau đó là vũ khí cần được sử dụng là shuriken và kunai....và túi thuốc để đề phòng khi bị thương......"
Vừa nói cô vừa cất gọn gàng những thứ này vào ba lô. Lúc đó Naruto chỉ lặng lẽ ngồi bên Sakura nhìn cô đóng gói đồ đạc. Naruto cảm thấy Sakura thật là tài giỏi, rõ ràng có rất nhiều đồ vậy mà cô có thể cất gọn chúng trong một chiếc ba lô nhỏ như vậy.
"Lúc này chúng ta mới bỏ mì ly vào. Cũng không cần mang quá nhiều, nhất định Kakashi-sensei sẽ mời chúng ta ăn bữa tối ở một nhà hàng." Khi Sakura nói điều này, cô đã cười, lông mày và đôi mắt cong lại rất dễ thương.
Naruto biết rằng Kakashi-sensei sẽ luôn cưng chiều thành viên nữ duy nhất trong đội. Chỉ cần khi nào Sakura làm nũng với Kakashi thì thầy luôn bất lực mà đồng ý bao cả đội đi ăn cho dù có keo kiệt.
Rõ ràng đó là một khả năng rất mạnh, nhưng Sasuke lần nào cũng có biểu hiện không vui, mặt mày lúc nào cũng cau có. Naruto nghiêm túc nghi ngờ rằng có phải cái tên tóc đen này là đang ghen tị với khả năng của Sakura-chan hay không!
'Ai bảo cậu ta lúc nào cũng bày ra bộ mặt hung dữ như thế, không đáng yêu như Sakura-chan.'
>>>
Sasuke vẫn là người đầu tiên đến điểm hẹn. Buổi sáng sương mù vẫn chưa tan, mọi thứ đều mơ hồ. Sasuke dựa vào lan can của thành cây cầu, anh nhớ lúc trước trong đội 7 thì anh cũng đứng như vậy, đợi các thành viên khác trong đội đến.
"Chà, không ngờ Sasuke là người đến đầu tiên."
Một chàng trai có chút giống anh bước ra khỏi làn sương mù. Cậu ta mặc một bộ trang phục màu đen hở bụng, mái tóc ngắn màu đen được chải gọn gàng và chỉnh tề.
Sasuke nhớ ra rằng đây là người thay thế anh ở đội 7. Với một nụ cười nhếch mép trên khuôn mặt, anh vẫn nhớ lần đầu tiên gặp lại Sakura, nếu như không anh gọi cô trước thì có lẽ cô sẽ chẳng để ý anh đang có mặt ở đó.
'Sai' Sasuke có nhớ tên của cậu ta.
"Quả nhiên rất lạnh lùng, giống y hệt như lời đồn." Sai và Sasuke đứng song song tựa vào lan can cầu: "Vốn dĩ tớ định hẹn hò với một mỹ nữ, nhưng Ngài Đệ Lục bây giờ không thể rời làng cho nên bảo tớ hãy đi cùng. Nói chính xác, tớ cũng là một thành viên của đội 7."
Nói rất nhiều lời, Sasuke đều mặc kệ cậu ta, ánh mắt luôn nhìn về một nơi nào đó. Hướng đó chính là hướng dẫn đến nhà của Sakura, trước đây cô luôn là người thứ hai đến điểm hẹn. Mỗi khi nhìn thấy anh, cô luôn mỉm cười rất ngọt ngào.
Thì hôm đó tâm trạng của anh sẽ không trở nên tồi tệ đâu.
"Này!!! Không ngờ Sai lại đến sớm như vậy!!!"
Giọng của Naruto vẫn to như hồi nhỏ, Sasuke cau mày định mặc kệ nhưng khi nhìn thấy cô gái tóc hồng đi cùng Naruto, trái tim anh lúc đó như nghẹn lại.
Anh nhìn thấy sự ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt Sakura khi cô nhìn thấy anh. Ngay sau đó cô thu mắt lại và lùi lại một bước nhỏ, có lẽ cô không muốn làm nhiệm vụ này.
"Trong sách nói những người đúng giờ sẽ tạo cảm giác thiện cảm hơn với mọi người." Sai cười nói, ánh mắt lướt qua Naruto và rơi vào cô gái tóc hồng: "Đã lâu không gặp, xấu xí."
"Đã nói bao nhiêu lần là cậu không được phép gọi là Sakura-chan như vậy!" Naruto nắm lấy cổ tay Sakura khi cô định lùi lại. Sasuke cảm thấy mắt mình có chút chua xót khi anh nhìn thấy Naruto nắm tay Sakura tiến gần về trước: "Sakura-chan, tên cậu ấy là Sai, cũng là thành viên của đội 7 chúng ta."
Nhiệm vụ của họ là đến một thị trấn nhỏ gần làng để giúp mọi người lên núi hái thuốc, khách hàng là một bà lão, vì đứa con trai duy nhất bị gãy chân cách đây không lâu nên họ chỉ có thể nhờ ninja giúp đỡ.
Nếu Sakura ở đó, việc hái thảo dược hoàn toàn không phải là vấn đề khó, mặc dù cô đã mất đi ký ức trước đây, nhưng may mắn thay, cô có khả năng chữa bệnh cho ninja và có thể phân biệt các loại thảo mộc.
Bốn người đang đi trong rừng núi, cô gái tóc hồng và Naruto đi đầu, khi tìm được thảo dược sẽ dừng lại xem xét kỹ lưỡng, chỉ khi chắc chắn là đúng rồi Sakura mới cẩn thận hái các loại thảo dược và ném chúng vào giỏ trong tay Naruto.
"Sasuke rất ghen tị sao?"
Đột nhiên, Sai bỗng hỏi một câu như vậy, vẫn là nụ cười mỉm đó.
Sasuke mặc kệ cậu, ánh mắt nhìn chặt vào hai người đang gom thuốc trước mặt, Sakura thật sự rất thân với Naruto, cô chỉ nói chuyện và chỉ cười với cậu ta.
"Xấu xí và Naruto có một mối quan hệ thực sự tốt. Họ đã thân thiết như thế này trước đây khi cậu đi vắng. Đó không phải là tự nhiên sao?"
"Ồn ào quá." Sasuke lạnh lùng ném những lời này ra khỏi kẽ răng.
Khi họ đến sườn núi thì đã là buổi trưa, Sai đề nghị nghỉ ngơi và chuẩn bị bữa trưa.
"Cách đó không xa có một con sông. Buổi trưa ăn cá nướng đi!" Naruto rất cao hứng vỗ vỗ đầu đề nghị, mọi người không có phản đối liền nói: "Vậy tớ đi bắt cá. Về khoản này tớ cực kì giỏi đấy. "
Khi nói, đôi mắt xanh của Naruto liếc nhìn Sai, rồi quay sang hỏi Sakura: "Sakura-chan, cậu có muốn đi cùng tớ không?"
Vẻ mặt của Sasuke khá ảm đạm, nhất là khi Sakura đồng ý sẽ cùng Naruto đi bắt cá, luồng sát khí trong người anh gần như phát ra.
Naruto kìm lại ý muốn cười, đưa tay ra kéo Sakura và không quên nhắn nhủ Sai: "Vậy Sai, hãy nhóm lửa với Sasuke nhé. Bọn tớ sẽ quay lại ngay."
"Vậy Sasuke, cậu thật sự không đố kỵ sao?"
"Câm miệng!" Những câu hỏi của Sai khiến anh sắp mất bình tĩnh.
Sai cố gắng hết sức kiềm chế bản thân để không cười lên, cố ý nhặt củi lên nói: "Tớ cảm thấy Naruto so với trước đây hiếu động hơn rất nhiều. Hiện tại xấu xí đã mất trí nhớ, xem ra Sasuke đã không còn có ưu thế như trước nữa rồi. "
Khi câu này nói ra, Sasuke, người vẫn đang nhặt củi, cũng dừng lại.
"Cậu có muốn tớ giúp không? Trong sách có chỉ rất nhiều cách để "theo đuổi con gái" cực kỳ hữu dụng đấy. "
"Vô vị."
"Được rồi, vậy tớ không nói nữa. " Sai chuyển sự tập trung vào mấy khúc củi, nhưng cậu vẫn bí mật theo dõi biểu hiện của Sasuke. Tuy cố tỏ ra không quan tâm nhưng hai bên tai lại hơi đỏ như vậy? Hơn nữa Sasuke thỉnh thoảng luôn nhìn về phía dòng sông, bộ dạng trông rất lo lắng.
Họ có thể nghe thấy tiếng nước bắn và giọng nói vui vẻ của Naruto, trông họ dường như đang rất vui.
"Sasuke, tớ gom mọi thứ đủ rồi, cậu hãy sử dụng hỏa cầu đi. "
Sai bước tới gần Sasuke nói, thấy anh không để ý đến liền táo bạo dùng cùi chỏ chọc vào mạn sườn Sasuke: "Nếu cậu thích cô ấy như vậy thì tại sao không thử chủ động một chút?"
"Nếu Sasuke táo bạo chủ động hơn một chút thì có khi xấu xí sẽ mềm lòng đấy. "
(11/12/2021)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro