Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

(10)

Máy bay hạ cánh, Tô Sam Sam thở một hơi dài, chầm chậm bước ra.

Lưu Lực Phi vẫy tay, cô nhìn thấy Tô Sam Sam đang đi về phía mình. Hai người đeo kính râm, mang khẩu trang, nhưng vẫn như trước, lập tức nhận ra nhau.

Người mình yêu, cho dù có lẫn giữa đám đông nhốn nháo, liếc mắt một cái liền dễ dàng phân biệt được.

"Sam Sam" Lưu Lực Phi tự nhiên nhận lấy túi của Tô Sam Sam, tay khác bao lấy tay nàng.

"Phi Phi, em thật khẩn trương a"

"Không phải sợ. Ba mẹ chị rất thích em."

"Lão công, người ta sợ!" Tô Sam Sam thoát khỏi nắm tay, lại ôm lấy cánh tay Lưu Lực Phi, cả người cũng dán sát vào người Lưu Lực Phi.

"Được rồi, không cần sợ." Giọng nói Lưu Lực Phi mang theo ý cười. Cô biết Tô Sam Sam hốt hoảng. Nhưng cho tới tận ngày hôm nay, cô vẫn chưa từng muốn từ bỏ ý định dẫn nàng về nhà. Cuối cùng đã có thể thực hiện được, thật tốt.

Nhận xong hành lý, rời khỏi sân bay.

Ngồi lên chiếc taxi mà Lưu Lực Phi đã đặt từ trước, "Ba mẹ chị đều rất tốt, hơn nữa, người chị thích bọn họ cũng sẽ rất thích" Lưu Lực Phi nói tiếp, cô cảm giác tay Tô Sam Sam dường như hơi run, kết hợp với nhịp điệu hô hấp có chút khác thường.

"Chúng ta đi mua thêm lễ vật cho ba mẹ chị đi."

Tô Sam Sam ngồi trên xe, hết sức lo lắng.

"Chị đã mua rồi. Gửi nhờ ở nhà một người dưới tầng. Chút nữa sẽ đến lấy."

"Em thật sự rất hoảng a"

Lưu Lực Phi một tay vỗ về nàng, tay kia nắm chặt bàn tay Tô Sam Sam.

Xe vẫn bon bon về phía trước, khoảng cách lại càng rút ngắn. Nơi đó, là nơi sinh dưỡng của Lưu Lực Phi. Nơi đó, có cha mẹ của Lưu Lực Phi.

Tô Sam Sam cố gắng khiến bản thân trông bớt căng thẳng hơn, nàng còn được Lưu Lực Phi an ủi, nhưng tốc độ nhịp tim vẫn nhanh như cũ.

"Đến"

Giọng tài xế vang lên, Lưu Lực Phi mở cửa xe, Tô Sam Sam theo sau bước ra. Lưu Lực Phi mở cốp xe đem hành lý lấy ra, kéo đi.

"Hay là để em ở khách sạn đi."

Một tay Tô Sam Sam đỡ lấy hành lý, nàng có chút sợ sệt.

"Nhà chị vẫn đủ chỗ cho em. Đi thôi."

Lưu Lực Phi dùng tay đẩy nhẹ Tô Sam Sam, đi về phía trước.

"Trước tiên lấy lễ vật đã."

"Chị mua gì vậy? Cũng không chịu nói với em."

"Mua bánh hồ điệp, mứt lê đường, bánh nướng xốp Takahashi, còn có lá trà và rượu."

Tô Sam Sam nghe Lưu Lực Phi kể từng món, đều là đặc sản Thượng Hải.

"Tại sao không để em mua ở Thượng Hải?"

"Lần sau đi. Lần sau vào cửa mua luôn một thể."

"Hừ hừ" Tô Sam Sam vẫn có chút tức giận, rõ ràng những thứ này đều là đồ Thượng Hải, rõ ràng nàng cũng muốn mua, nhưng hết lần này đến lần khác Lưu Lực Phi đều ngăn cản.

"Đi thôi, về nhà nào."

"Chị đưa hành lý để em tự cầm đi."

"Được rồi." Tô Sam Sam nhận lại hành lý của mình, tay Lưu Lực Phi bớt đồ hơn chút.

Tô Sam Sam khẽ siết nhẹ quai hàm, theo Lưu Lực Phi đi về phía trước, hành lý cũng chuyển động theo.


Tô Sam Sam và Lưu Lực Phi đem khẩu trang cùng kính râm tháo xuống, Lưu Lực Phi gõ cửa.

"Dong dong" nghe tiếng gõ cửa, nhịp tim Tô Sam Sam lại bắt đầu tăng nhanh. Nàng muốn xác nhận lại xem hình tượng của mình có vấn đề gì không. Nàng muốn biết phần tóc rủ xuống hai bên vai của mình có còn gọn gàng không. Nàng muốn xem lại lớp trang điểm trên mặt có bị ngoại cảnh ảnh hưởng hay không. Nàng cũng muốn chắc rằng quần áo hiện tại của mình có đủ chỉnh tề nhã nhặn không. Nhưng cánh cửa phía trước đã mở ra.

"Đây chắc là Sam Sam nhỉ?"

"Đúng vậy, mẹ."

"A ~ xin chào dì ạ." Tô Sam Sam nhìn người phụ nữ trước mắt, nụ cười dịu dàng, trông có vẻ điềm đạm thân thiện. Nhưng Tô Sam Sam vẫn còn rất hoảng, nàng cảm giác đầu lưỡi mình đã cứng lại.

"Mau, nhanh vào nhà nào."

"Vâng" Phần chào hỏi ở cửa kết thúc, Lưu Lực Phi mở tủ giày ra, lấy một đôi dép lê, đặt ở trước chân Tô Sam Sam.

Tô Sam Sam cởi giầy, đặt vào tủ.

"Mẹ, đây là lễ vật Sam Sam tặng cho nhà mình."

"Cháu đến là tốt rồi. Còn khách khí gì chứ."

"A ~ dì, hy vọng ~ hy vọng người thích ạ"

Tô Sam Sam cảm thấy mình chính là một người cà lăm, nàng cũng sợ mẹ Lưu Lực Phi cho rằng nàng là người cà lăm. Rõ ràng đã trải qua không ít chuyện lớn, tại sao lần này lại hốt hoảng như vậy. Tô Sam Sam bấm một cái vào giữa lòng bàn tay mình, được Lưu Lực Phi dắt đến ngồi trên ghế sofa.

"Sam Sam, con quá khách khí rồi."

"Đều nên như vậy ạ."

Tô Sam Sam quy củ ngồi trên sofa, lưng thẳng tắp, tay đặt trên đùi, vô cùng nghiêm túc, giống như một bạn nhỏ đang chăm chú nghe giảng.

"Mẹ, ba đâu rồi?"

"Đi làm. Buổi tối trở lại."

"Được rồi. Vậy con đưa Sam Sam vào phòng nghỉ ngơi."

"Được, ta ở đây khiến hai đứa không tự nhiên à?"

"Không có đâu thưa dì!" Tô Sam Sam vội phủ nhận, ánh mắt trong veo, lấp lánh.

"Bọn con vào phòng trước."

"Đi đi đi đi, nhớ chiếu cố Sam Sam nhà người ta thật tốt đấy."

"Được" Lưu Lực Phi dẫn Tô Sam Sam vào phòng, đóng cửa lại.

Tô Sam Sam nghe tiếng đóng cửa, linh hồn thật giống như vừa trở về lại với thể xác. Nàng quan sát phòng của Lưu Lực Phi, có bày một ít sách, thú bông, tập vở. Tô Sam Sam ngồi xuống giường.

"Biểu hiện của em vừa rồi có phải là rất kém không?"

Tô Sam Sam chớp mắt, Lưu Lực Phi đi tới bên cạnh, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nàng, bàn tay vuốt tóc Tô Sam Sam, cúi người xuống.

Ánh mắt chăm chú nhìn vào mắt Tô Sam Sam, nói "Rất giỏi. Thật sự rất ngoan."

Tô Sam Sam cảm nhận hơi thở ấm áp từ môi Lưu Lực Phi, còn có giọng nói dịu dàng.

Lưu Lực Phi mê mẩn ngắm nhìn đôi mắt kia, đôi mắt to tròn, bên trong xuất hiện bóng dáng của chính mình. Nàng thấy Tô Sam Sam bởi vì ủy khuất mà hơi bĩu môi. Đôi môi đầy đặn hồng hào, mềm mại trơn bóng.

Hai người đã rất lâu chưa gặp nhau.

Yết hầu nơi cổ họng khẽ run lên, Lưu Lực Phi hướng môi mình về phía môi Tô Sam Sam, hôn xuống.

"Rất mềm rất ngọt" thời điểm chân thật tiếp xúc đôi môi của nàng, hai mắt Lưu Lực Phi nhắm lại, chăm chú cảm nhận mùi vị trên môi Tô Sam Sam.

Bởi vì Lưu Lực Phi đột nhiên đến gần, Tô Sam Sam hai mắt trợn to, dùng tay đẩy nhẹ một cái. Dẫu sao, đây là nhà Lưu Lực Phi, ngoài cửa chính là mẹ của Lưu Lực Phi.

"Phi Phi ~" sau khi bị đẩy ra, Lưu Lực Phi thẳng người, ngồi bên cạnh Tô Sam Sam, liếm liếm môi.

"Sam Sam, mẹ chị sẽ rất thích em." Lưu Lực Phi hơi nghiêng người sang.

"Tại sao?" Tô Sam Sam xoay đầu, nhìn Lưu Lực Phi.

"Bởi vì chị thích em." Giọng Lưu Lực Phi vừa nghiêm túc lại vừa thành khẩn. Từ trong đôi mắt kia, Tô Sam Sam tìm được vẻ trầm ổn đến mức khiến người ta yên lòng. Bất chợt, bao lo toang của nàng thật giống như đều biến mất.

"Ừ" Tô Sam Sam gật đầu, đứng lên, xem qua những quyển sách đặt trên kệ, tiện tay lấy một quyển.

"Những sách này, chị đều đã xem qua sao?"

Thanh âm lật sách như tô điểm thêm cho chất giọng trong trẻo của Tô Sam Sam.

"Vẫn chưa đọc được bao nhiêu." Lưu Lực Phi liếc nhìn kệ sách của mình, đại đa số cô đều chưa đọc, chẳng qua xếp ở đó cho gọn gàng thôi.

"Khi còn bé chị cũng không viết nhật ký à?"

"Không viết nhiều lắm."

"Trong phòng chị có bí mật gì em không thể nhìn không?"

Tô Sam Sam lắc lư đầu nhỏ, khẽ đảo mắt, tay nâng cằm, thăm dò bí mật của chủ nhân gian phòng này.

"Không có, chị đối với em không có bí mật."

"Sao gần đây chị lại biết nhiều như vậy chứ?" Khuôn mặt Tô Sam Sam có chút đỏ. Lưu Lực Phi của nàng gần đây lĩnh hội được khá nhiều a.

"Không phải dạo gần đây mới hiểu nhiều như vậy. Chính là, mấy lời này chị chỉ dành để nói cho em nghe."

Lưu Lực Phi hai tay chống người, nhìn Tô Sam Sam dựa vào bàn sách.

"Chị có hình khi bé không?"

"Có, để chị lấy em xem."

Lưu Lực Phi hai tay dùng sức, đứng lên, mở ngăn kéo, đem hình đặt lên bàn. Tô Sam Sam ngồi trên ghế, Lưu Lực Phi ở phía sau vòng tay qua lưng nàng.

"Có thể nhận ra người nào là chị không?"

"Người này đi, quả cầu đen này."

Tô Sam Sam dùng tay chỉ người đen nhất trong ảnh.

"Không phải. Khi bé chị không có đen."

Tô Sam Sam nhìn thấy một tiểu cô nương trong ảnh, xinh đẹp sắc sảo. Nhưng nàng lại đưa tay chỉ người bên cạnh "Vậy người này đi."

"Không phải"

"Người kia"

"Tô Sam Sam, chị hiện tại với khi bé khác biệt nhiều vậy sao?" Lưu Lực Phi bày tỏ không nói nên lời.

"Được rồi, không đùa chị nữa. Là người này a. Em nhìn lướt qua liền có thể nhận ra ngay."

Lưu Lực Phi nhìn Tô Sam Sam chỉ người kia, là cô. Gật đầu, rút ngắn khoảng cách giữa mình và Tô Sam Sam thêm một chút nữa.

Tô Sam Sam tiếp tục lật album ảnh, nghe Lưu Lực Phi ở phía sau nói.

"Ảnh này là chị lúc bảy tuổi đi. Hôm đó bởi vì được mua quần áo mới, sau đó liền muốn chụp hình."

"Cái này là chụp lúc sinh nhật tám tuổi."

"Đây, chụp lúc chị lần đầu tiên nhận thưởng."

"Này là. . ."

Tô Sam Sam lật ảnh xem đến đâu, Lưu Lực Phi thành thật kể đến đấy.

Tô Sam Sam nhìn Lưu Lực Phi trong ảnh, nhỏ nhắn, dễ thương. Có ảnh giơ tay chữ V, có ảnh cưỡi trên động vật, cười lên trông thật đáng yêu.

"Lưu Lực Phi, chị thật đáng yêu!"

Tiếng cười tràn ngập khắp phòng, bầu không khí rất vui vẻ. Bởi vì Lưu Lực Phi khi còn bé rất dễ thương. Bởi vì Tô Sam Sam được nhìn thấy dáng vẻ khi còn bé của Lưu Lực Phi mà nàng yêu. Bởi vì hình ảnh khi còn bé của Lưu Lực Phi được người cô yêu nhìn thấy.

Cả buổi chiều, hai người bọn họ ở trong phòng trò chuyện đông tây, mẹ Lưu Lực Phi có đi vào mấy lần, đưa một mâm trái cây, còn có hai ly nước.

Tô Sam Sam nhìn bên ngoài cửa sổ, khung cảnh mặt trời lặn đã nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh sáng dần được bóng tối thế chỗ.

"Khi nào ba chị tan làm?"

Lưu Lực Phi mở điện thoại lên, nhìn thời gian bên trong.

Nói "Nhanh thôi"

"Vậy chúng ta ra ngoài giúp mẹ chị nấu cơm đi. "

"Được"

Hai người một trước một sau rời khỏi phòng, mẹ của Lưu Lực Phi đã ở trong phòng bếp nấu nướng.

"Mẹ, có gì cần phụ gì không?"

"Không có, con tiếp tục chơi cùng Sam Sam thêm tí nữa đi. Đợi ba con tan làm rồi cùng nhau ăn cơm." Mẹ của Lưu Lực Phi dù tay không ngừng bận bịu vẫn cười tươi trả lời.

"Dì, để tụi con phụ dì đi mà."


Nói tới nói lui, mẹ Lưu cuối cùng cũng chịu sắp xếp cho hai người một nhiệm vụ – bóc đậu.

Lưu Lực Phi và Tô Sam Sam ngồi trên ghế nhỏ, vừa đem hạt đậu từ trong quả đậu lấy ra, vừa cùng mẹ của Lưu Lực Phi trò chuyện.

"Sam Sam, tới nhà đã quen thuộc chưa?"

"Rất tốt, thưa dì."

"Nghe Phi Phi nói nhà con ở Hồ Bắc?"

"Vâng ạ, là Tùy Châu, Hồ Bắc."

"Cũng cách nơi làm việc thật xa. Sam Sam, có phải cũng rất lâu rồi chưa về nhà không?"

Tô Sam Sam đang bóc đậu, dừng một chút.

"Vâng, có chút nhớ nhà ạ"

Thật sự Tô Sam Sam có chút nhớ nhà. Từ khi trở thành tiểu thần tượng, nàng đã rất lâu không trở về, nhất là khi tham gia quay hình Thanh 2, tập luyện khép kín như vậy. Nàng nhìn mẹ của Lưu Lực Phi, bất chợt lại càng thêm nhớ nhà.

Lưu Lực Phi dùng quả đậu chạm nhẹ vào tay Tô Sam Sam, tiến gần thêm chút "Lần sau, chị cùng em trở về nhà."


Trong lúc ba người trò chuyện, đậu đã bóc xong, hai người bọn họ tiếp tục nhặt rau, rửa rau.

Tiếng cửa mở vang lên, Lưu Lực Phi vỗ tay một cái.

"Ba"

"Ừ ~ đã trở lại a" Ba Lưu Lực Phi nhìn cô, đem đồ trên tay thả xuống, thay giày vào nhà.

"Chào chú ạ."

"Sam Sam đúng không?"

"Vâng ạ. "

"Đến chơi cứ thoải mái nhé!"

" Vâng thưa chú"

"Phi Phi, nhớ chăm sóc kỹ con gái nhà người ta đấy."

"Được"

Nói xong vài câu đơn giản, Tô Sam Sam lại có chút khẩn trương. Mặc dù gia đình Lưu Lực Phi rất thân thiện, khi ở chung cũng rất hòa hợp, nhưng không có nghĩa nàng không lúng túng.

"Để ba vào bếp làm thêm vài món. Không thể chỉ thưởng thức mỗi tay nghề của mẹ con."

"Được được" Lưu Lực Phi gật đầu phụ họa

Tô Sam Sam khẽ cười, hai người bọn họ ngồi trên ghế sa lon, cũng không có đi vào nhà bếp tham gia náo nhiệt.

"Ba chị cũng rất tốt a"

"Có thể thấy được."

"Ba chị nấu ăn cũng không tệ."

"Vậy sao chị lại không nấu được?"

"Cái gì không được? Chị làm sao có thể không được?"

"Được được được, chị là được nhất!"

Hai người ngồi trên sofa đùa giỡn một hồi.


"Phi Phi, Sam Sam, chuẩn bị ăn cơm!"

"Vâng"

Hai người cùng vào bếp, rửa tay, bê thức ăn, đặt trên bàn.


Khi bốn người đều ngồi vào bàn ăn, phía dưới bàn Lưu Lực Phi kéo kéo tay Tô Sam Sam.

"Sam Sam, cứ xem như đang ở nhà vậy. Đừng khách khí!"

"Vâng ạ"

"Sam Sam, con ăn thử xem, tay nghề giữa chú và mẹ Phi Phi ai cao hơn."

"Được rồi, ba. Đừng làm khó Sam Sam!" Lưu Lực Phi kịp thời giải vây

"Tới tới tới, cùng uống nào." Lưu Lực Phi bưng thức uống

Bàn tay Tô Sam Sam từ trong tay Lưu Lực Phi thoát ra, hai tay nâng ly.

"Chú dì, đột ngột ghé thăm, quấy rầy hai người rồi ạ" Tô Sam Sam khách khí nói, ngay ngắn đứng thẳng người.

"Đứa nhỏ này, quá khách khí rồi. Lần sau tới chơi nữa nhé!"

"Đúng vậy, hiếm khi nhà đông người náo nhiệt như vậy. Sam Sam, mau ngồi xuống. Đừng khách khí như vậy."

Tô Sam Sam đem ly hạ xuống, uống một ngụm, sau đó ngồi xuống.


"Nào, nghe Phi Phi nói con thích ăn thịt kho tàu. Ăn có hợp khẩu vị hay không?"

Mẹ của Lưu Lực Phi đem sườn non gắp vào trong chén Tô Sam Sam, nàng cắn một miếng.

"Ăn ngon lắm ạ. Cảm ơn dì."

"Nào, ăn món cà chua xào với trứng chiên thử xem. Phi Phi nói con ở Thượng Hải ăn trứng và cà chua riêng. Con ăn thử xem chú nấu có được không?"

Tô Sam Sam trộm nhìn Lưu Lực Phi, ăn một miếng trứng và cà chua. Sốt cà chua hào quyện vào bên trong trứng gà, ăn thật ngon.

"Ăn ngon quá ạ!"

"Có phải so với món mẹ Phi Phi nấu ngon hơn không?"

"Dì cũng muốn nghe một chút. Sam Sam, con nói xem."

Dưới ánh nhìn của hai vị gia trưởng, Tô Sam Sam hoảng đến không được.

"Chú và dì đều nấu rất ngon ạ!" Tô Sam Sam ngượng ngùng cười, lễ phép khách khí, tay phía dưới bàn vỗ vào người Lưu Lực Phi.

"Được rồi, ba mẹ, ăn cơm ăn cơm nào"

Bốn người ăn cơm, bầu không khí hòa hợp náo nhiệt, ba mẹ Lưu Lực Phi không ngừng gắp thêm thức ăn cho Tô Sam Sam, nàng đều ngoan ngoãn ăn hết.

"Phi Phi, khi nào thì đi a?"

"Chiều mai."

"Gấp như vậy?"

"Ừm, còn có việc."

"Còn Sam Sam thì sao?"

"Buổi sáng em ấy phải đi rồi, có ngoại vụ." Lưu Lực Phi giành nói trước.

"Được rồi. Vốn còn định ngày mai dẫn hai đứa ra ngoài đi dạo một chút."

"Lần sau đi mẹ."

"Được, lần sau đợi Sam Sam có thời gian nghỉ ngơi lại đến tiếp nhé! "

"Vâng thưa dì. "

Vừa trò chuyện vừa ăn, rất nhiều thức ăn trên bàn đều vào bụng Tô Sam Sam. Bởi vì ba mẹ Lưu Lực Phi gắp thức ăn, Lưu Lực Phi cũng gắp theo, nàng lại không thể không ăn. Vì vậy, đó là nguyên do khiến bụng nhỏ Tô Sam Sam căng tròn.

"Được rồi. Dì, chú, con ăn no rồi ạ."

"Thật sự ăn no?"

"Thật sự ăn no ạ"

"Đừng khách khí nhé!"

"Thật ăn no lắm rồi ạ."

Tô Sam Sam xoa xoa bụng nhỏ của mình, đôi mắt trong suốt nhìn ba mẹ Lưu Lực Phi.

"Ăn no rồi vậy để Phi Phi đưa con ra ngoài một chút. Đi dạo xung quanh."

"Được, ba mẹ."


Đôi lời tác giả gốc:

(Người nhà Lưu Lực Phi bên này có chút khác biệt)


T.B.C

P/s: Kết quả Trung báo hơi buồn xíu, nhưng cũng không phải là kết quả cuối cùng. Cũng chẳng phải thứ quyết định sự gắn bó của hai bạn. Kéo chút mood cho chính mình và mọi người bằng chiếc fanfic bỏ dỡ 3 tuần vì mình quên chứ không có gì hết. Hai fic đem ra đặt target mình sẽ sớm up ^^ Mọi người ngủ ngon nha. 煤炭给 đều vất vả cả rồi ❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro