Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Editor: Táo
Beta: Lục Bảo Ngọc

( 6 )

Đắp khăn xong rồi, Châu Chấn Nam đưa Hà Lạc Lạc một bát bánh trôi.

Hà Lạc Lạc chống đầu, ngồi ở chỗ kia nhìn dáng vẻ cậu bận trước bận sau, trong lòng vui mừng tới nói không nên lời.

"Ăn đi."

Hà Lạc Lạc nhìn chằm chằm kia bát bánh trôi kia đến phát ngốc.

Châu Chấn Nam bỏ thìa vào bát, "Ăn đi, chẳng lẽ còn muốn anh đút cho em?" Vừa nói còn vừa cầm chén đến trước mặt Hà Lạc Lạc đẩy đẩy.

"Có thể sao?" Bánh trôi không phải là anh chuẩn bị cho Yên Hủ Gia sao? Em cũng có thể ăn sao? Hoặc đối với anh mà nói, bánh trôi này kỳ thật chẳng có ý nghĩa quan trọng gì khác ngoại trừ việc nó là đồ ăn? Ánh mắt Hà Lạc Lạc nhìn Châu Chấn Nam có chút lập lòe.

"Vì sao lại không thể? Không phải em rất thích ăn ngọt sao?"

!

Châu Chấn Nam nói xuống một câu nhẹ nhàng, cũng không quan tâm Hà Lạc Lạc nữa, trực tiếp xoay người trở về phòng.

"Em ăn xong nhớ rửa bát đấy, ngày mai nếu đầu còn đau thì đi bệnh viện kiểm tra liền đi."

Hà Lạc Lạc một mình ngồi trong bếp chậm chạp ăn xong chén bánh trôi kia, quả nhiên thật ngọt.

Tựa hồ đã suy nghĩ thông suốt một số vấn đề của bản thân từ trước, đêm ấy Hà Lạc Lạc đặc biệt ngủ ngon hơn bình thường.

Trong đội lúc luyện tập xuất hiện một số tình huống đều là chuyện bình thường, chẳng qua không ai nghĩ đến người thường xuyên có trạng thái không tốt mắc lỗi sẽ là Yên Hủ Gia.

Trong đầu Yên Hủ Gia bây giờ toàn là câu nói của Triệu Lỗi đêm qua, trằn trọc gần như là một đêm không ngủ được nên giờ phút này không thể tập trung được lực chú ý của mình.

"Hai người bọn họ gần đây thật kỳ quái mà."

Không chỉ Triệu Lỗi, những người khác cũng ít nhiều nhận ra chút gì đó, tuy rằng cả nhà bọn họ đều quan hệ không tồi, nhưng ở trong đội muốn nói dựa theo thứ tự quan hệ thân thiết với Châu Chấn Nam, thì Hà Lạc Lạc đại khái đều không nằm trong năm cái tên đầu tiên, chỉ là gần đây hai người họ có phải thật sự quá dính chặt với nhau không.

"Hơn nữa, Nam Nam gần đây cũng thật sự quá kỳ quái."

Châu Chấn Nam ở trong ký túc xá rất khó mà ngoan ngoãn ở trong phòng của mình, cậu hoặc là cùng Triệu Lỗi thường xuyên ở dưới tầng hầm sáng tác ghi âm nhạc linh tinh, hoặc là ăn vạ ở chỗ Diêu Sâm và Trường Nhan Tề, ngẫu nhiên quậy phá lầu trên lầu dưới tán loạn để cướp đồ ăn vặt, đa phần không đến giờ ngủ sẽ không trở về phòng của mình.

Mà gần đây không ngừng nghe thấy Diêu Sâm hỏi khắp nơi trong ký túc xá vì không thấy bóng dáng của Châu Chấn Nam, không biết là cậu đã nhốt bản thân ở trong phòng thần thần bí bí làm trò gì, thẳng đến khi Hà Lạc Lạc tới đập cửa vì đói, hai người mới xuất hiện phá phòng bếp hơn một giờ đồng hồ để ăn khuya, lúc trước còn là ngẫu nhiên mới như vậy nhưng gần đây đều là mỗi tối đều cùng nhau ăn khuya, chẳng sợ Châu Chấn Nam bận đến nửa đêm mới về thì Hà Lạc Lạc cũng muốn chờ anh trở về cùng ăn cái gì đó.

"Gia ca, bồi anh xuống lầu mua nước cho mọi người đi." Châu Chấn Nam nhìn ra được bộ dáng tâm sự nặng nề của Yên Hủ Gia, cho rằng hắn gần đây áp lực quá lớn nên muốn ở riêng tâm sự thuận tiện giúp đỡ hắn.

"..." Vừa muốn đồng ý, Yên Hủ Gia bỗng chú ý tới Hà Lạc Lạc đang nằm dưới đất nghỉ ngơi cách không xa phía sau Châu Chấn Nam đang nhìn hắn cười một chút, không có cười nhạo cũng không có khiêu khích, đôi mắt nhìn thẳng hắn, rõ ràng không hề khác mọi lần Hà Lạc Lạc cười, thế nhưng mày của Yên Hủ Gia vẫn nhăn lại một chút, chật vật né tránh tầm mắt của Hà Lạc Lạc, câu trả lời vốn dĩ cũng bị nuốt trở vào, "Em có hơi mệt, anh tìm Lạc Lạc đi cùng đi."

Vẻ mặt của Châu Chấn Nam tỏ vẻ không thể hiểu được, trực tiếp túm lấy người đang ở gần mình nhất là Hạ Chi Quang rồi đi ra cửa.

Yên Hủ Gia nhìn cánh cửa khép lại một lần nữa, thở dài nhưng gần như không để người khác nhận ra, nặng nề lui người đạp một cái thật mạnh lên sàn nhà.

"Em không muốn làm bạn thân của anh."

Thứ kia với em mà nói, không có ý nghĩa.

( 7 )

Châu Chấn Nam và Yên Hủ Gia có mâu thuẫn.

Xác thực mà nói, là Yên Hủ Gia đơn phương không để ý tới Châu Chấn Nam, còn Châu Chấn Nam mỗi lần chủ động tìm tới hắn thì phải xem xét sắc mặt người ta trước, Châu Chấn Nam vẫn không hiểu tại sao, cũng không biết mình đã làm sai cái gì, nhiều lần sờ vào móng tay bản thân suy nghĩ, Châu Chấn Nam cũng tức giận, sau đó cả hai bên bắt đầu chiến tranh lạnh.

Hai người bọn họ là chúa trẻ con, phỏng vấn bình thường hoặc là ghi hình tiết mục đều đùa giỡn nối tiếp có thể làm không khí sinh động không ít, vậy mà giờ đây một người ít nói đi, đối phương cũng ngang theo không nói, nếu mà tiếp tục như vậy chỉ sợ bên truyền thông phát hiện không thích hợp.

"Gia Gia lần này cảm giác không được sôi động lắm, là thân thể không thoải mái sao?"

"Không có, là do lúc trước có một khoảng thời gian ăn khuya quá thường xuyên, sợ bản thân mập lên nên giờ phải kiềm chế lại cân nặng của mình."

Ngữ khí như thường, nhưng dừng ở tai Châu Chấn Nam có vẻ quai quái kì lạ, phảng phất có ý vị ám chỉ gì đó.

...

"Chúc mừng em sinh nhật vui vẻ ~"

"Chúc mừng cậu sinh nhật vui vẻ ~"

"Happy birthday to Gia Gia ~"

"Chúc em sinh nhật vui vẻ!!!"

"Cảm ơn mọi người", Yên Hủ Gia đứng ở giữa các đồng đội, hướng hai bên khom lưng kiểu chim cánh cụt.

"Ước một điều đi Gia Gia!"

"Vậy bắt đầu thôi"

"Ba điều ba điều! Có thể ước ba điều!"

"Có phải hơi tham lam quá không?"

"Không nhiều đâu, không nhiều đâu, ba điều là hợp lý rồi."

Cả nhà ồn ào trái một câu, phải một câu.

"Em còn chưa có nghĩ ra." Âm thanh của Yên Hủ Gia bị bao phủ bởi tiếng ồn.

Xong công việc và trở về ký túc xá thì đã khuya, mọi người đưa quà cho Yên Hủ Gia, cùng nhau ghé vào hi hi ha ha chúc mừng thêm một trận nữa mới tan.

Châu Chấn Nam một mình đứng ở thang máy, tay đặt ở nút đi lên lầu lại buông, tới tới lui lui mấy lần cũng không ấn được, trong tay anh cầm một cái hộp quà nhỏ màu cam vàng, đó là quà sinh nhật anh chuẩn bị cho Yên Hủ Gia.

Thôi thì, ngày mai lại đưa cũng đều giống nhau, Châu Chấn Nam chuẩn bị đi ra thang máy thì thang máy lại tự mình di chuyển, đợi Châu Chấn Nam phản ứng lại thì đã ở tầng hai.

Cửa thang máy mở ra, Yên Hủ Gia đứng trước cửa, trong tay cầm theo ván trượt.

Hai người ai cũng đều không nói chuyện, Châu Chấn Nam lặng lẽ đem hộp quà giấu ra sau lưng, nhưng vì màu sắc cam vàng ấy nên đã hấp dẫn lực chú ý của Yên Hủ Gia.

"Trong tay là gì vậy?" Yên Hủ Gia nhịn không được hỏi một câu.

Thang máy bởi vì không ai vào nên cửa một lần nữa khép lại, Yên Hủ Gia một phen ngăn lại, không cho thang máy đóng cửa, nhưng vẫn như cũ không đi vào, lại hỏi một câu, "Là cho em sao?"

Châu Chấn Nam dùng tay còn lại của mình xoa xoa sau cổ, cũng không nhìn Yên Hủ Gia, chỉ là nhẹ nhàng gật đầu.

Yên Hủ Gia buông lỏng, chính hắn cũng không phát hiện được sắc mặt của bản thân hòa hoãn hẳn ra.

Đang muốn đi vào thang máy, thì nghe thấy Trương Nhan Tề ở lầu trên kêu, "Ai đang chiếm thang máy đấy! Tui muốn đi xuống!"

"Tự mà bò cầu thang đi!" Châu Chấn Nam gào lên lại một câu.

Kỳ thật đã là cuối thu, ban đêm gió Bắc Kinh vẫn là có chút lạnh, Châu Chấn Nam cùng Yên Hủ Gia song song ngồi trên ghế dài của tiểu khu để trò chuyện, cái hai đều ăn ý không nhắc đến khoảng thời gian chiến tranh lạnh không thể hiểu được giữa hai người.

Quà đã bị Yên Hủ Gia cầm trong tay, "Đây là cái gì vậy, nhẹ quá."

"Em mở ra xem thì chẳng phải sẽ biết sao."

"Em hoài nghi trong này không phải đồ vật." Nói thì nói là vậy, Yên Hủ Gia vẫn trong lòng tràn trề mở ra qua món sinh nhật Châu Chấn Nam chuẩn bị cho. Không phải là nhẫn linh tinh đi... Yên Hủ Gia run tay một chút.

"USB???" Yên Hủ Gia cũng không biết mình nên khóc hay cười, "Châu Chấn Nam, anh chơi em."

"Ha ha ha ha" Châu Chấn Nam lấy USB từ trong tay Yên Hủ Gia quơ quơ trước mắt hắn, "Gia ca, quà là một phần biểu đạt tâm ý, em sao có thể kỳ thị tâm ý của anh nha?"

Yên Hủ Gia nắm lấy mũ của Châu Chấn Nam, đem người trên băng ghế trực tiếp kéo tới sát bên mình, không chừa một khe hở, "Em thật sự rất ngạc nhiên, anh không nhìn ra sao?"

"Vậy thì được, em thích là tốt rồi." Châu Chấn Nam tâm tình thật tốt, không thèm so đo với hắn kéo mũ của mình.

Yên Hủ Gia cướp lại USB cất về hộp, còn không quên đem dải lụa thắt lại thành nơ con bướm trả về lại dáng vẻ ban đầu của nó.

"Em hôm nay ước cái gì vậy?"

"Cái này sao có thể nói ra, nói xong sẽ không còn linh."

"Em sao có thể trẻ con như vậy chứ Yên Hủ Gia, quả nhiên là bạn nhỏ vừa thành niên."

"Ai là bạn nhỏ? Em là Gia ca của anh!"

Châu Chấn Nam dùng chân chạm vào chân Yên Hủ Gia, "Em cũng đừng lại cao thêm nữa, anh vốn đã dừng từ lâu rồi."

Yên Hủ Gia cười không nói chuyện, cánh tay tự nhiên đặt lên bả vai Châu Chấn Nam.

Hai người an tĩnh một hồi lâu, dựa vào lưng ghế nhìn trời, không biết là suy nghĩ cái gì.

"USB có bài hát."

Yên Hủ Gia đột nhiên nghe thấy một câu như vậy, ngơ ngác cúi đầu nhìn Châu Chấn Nam, "Cái gì?"

Châu Chấn Nam biết hắn nghe rõ, cũng quay đầu nhìn hắn, "Viết cho em."

"!!!" Yên Hủ Gia trừng mắt nhìn Châu Chấn Nam chờ anh nói tiếp.

"Thời gian trước đó vẫn luôn chuẩn bị, muốn cho em một sự ngạc nhiên, có điều là lời vẫn luôn viết không tốt, sửa lại vài lần vẫn không cảm thấy hài lòng, cho nên, trong đó cũng chỉ có biên khúc chứ không có lời...."

"Chờ em nghe qua rồi, sau này nếu có ý tưởng thì tự bản thân điền lời đi."

"...Cho nên những ngày lúc trước mỗi ngày đều lén lút như ăn trộm để làm vì sợ em phát hiện, vẫn luôn tránh ở trong phòng làm, còn may là làm kịp cho sinh nhật em..."

Trong lúc Châu Chấn Nam còn lải nhải nói cái gì, Yên Hủ Gia tuy là nhìn chằm chằm anh nhưng lời còn nghe được đã không còn nhiều, đem tư thế đổi lại thành ôm lấy người vào ngực, cũng thành công ngăn lại lời Châu Chấn Nam chuẩn bị nói tiếp.

"Cảm ơn, em rất thích, đây là món quà tốt nhất mà em nhận được."

"Lừa người, em còn chưa có nghe qua." Châu Chấn Nam úp ở ngực yên Hủ Gia.

Âm thanh bị mắc kẹt lại, nói ra cũng có chút mơ hồ không rõ, nhưng vẫn thành thành thật thật ôm lại.

"Không cần nghe em cũng biết", Yên Hủ Gia vuốt ve tóc Châu Chấn Nam, lại xoa bóp thịt mềm mại sau cổ anh, giống một đứa trẻ vậy, "Là em tự mình suy nghĩ lung tung, thực xin lỗi."

Châu Chấn Nam mấy ngày nay mệt mỏi cùng bất an đều bị Yên Hủ Gia vuốt đi hết, "Không cần xin lỗi."

"Thực ra hôm nay lúc thổi nến em không ước gì cả."

"Vì sao?"

"Bởi vì nguyện vọng thường là do bản thân khó có thể làm được mới phải gửi hy vọng cho thần linh", nói tới đây Yên Hủ Gia tạm dừng một chút, nhìn thoáng qua người trong ngực đang nhìn lên, lại tiếp tục nói, "Nhưng có một số việc, em muốn dựa vào sự tranh thủ của bản thân, bởi vì chuyện ấy quá quan trọng, cho nên so với thần linh, em càng nguyện ý tin tưởng chính mình..." Cũng càng tin tưởng anh.

Đúng lúc này Yên Hủ Gia buông tay, kết thúc cái ôm cũng không ngắn này.

"Trở về thôi, đã khuya rồi."

"Ừ."

"Gia ca, anh ngồi trên ván trượt còn em đẩy anh đi nhé?"

"Vậy ngồi chắc chút."

"Đẩy đi, đẩy đi."

( 8 )

Châu Chấn Nam đẩy cửa phòng ra, phát hiện đèn bàn đầu giường đã sáng, chăn phồng lên một ổ, rõ ràng là có người ngủ ở đấy.

Châu Chấn Nam nhón chân đi qua, thấy đó là Hà Lạc Lạc đã ngủ say sưa, trong lòng còn ôm con báo hồng của cậu.

...

Tiểu tổ tông này một ngày không tìm việc cho cậu thì chắc là cả người không thoải mái.

Đứng bên mép giường nhìn chằm chằm Hà Lạc Lạc nửa ngày, người nào kia vẫn an tĩnh ngủ, không hề có dấu hiệu tỉnh giấc, thở dài, đành chấp nhận, Châu Chấn Nam thu dọn đồ đi tắm.

Đợi nghe được tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Hà Lạc Lạc trên giường cũng mở mắt, trong mắt không có hề có chút buồn ngủ, cậu cũng không hiểu được mình muốn làm sao, chỉ vì ăn vạ Châu Chấn Nam ở đây hay vẫn vì cái gì khác, đáy lòng chỉ toàn là chua xót. Mày rốt cuộc còn không thỏa mãn cái gì chứ? Hà Lạc Lạc tự hỏi chính mình, luôn muốn gần anh ấy hơn một chút cũng chỉ vì thưởng thức? Nhưng mà Từ Nhất Ninh à, mày không phải đã sớm qua cái giới hạn của chính mày mà mày không biết sao?

Châu Chấn Nam nhẹ chân bò lên giường, thầm cảm ơn Hà Lạc Lạc còn chừa nửa giường cho mình.

Hà Lạc Lạc trở người, đá chăn tới bên Châu Chấn Nam.

"Tư thế ngủ kém như vậy", Châu Chấn Nam nhỏ giọng lầm bầm vẫn cẩn thận đắp chăn lại cho cậu kỹ càng, "Bị cảm lạnh thì sao bây giờ..."

Tay Hà Lạc Lạc dưới chăn nắm chặt tay nhỏ của chú bảo hồng, bên người dần dần có tiếng hít thở mềm nhẹ rơi xuống tai của cậu mang theo trái tim Hà Lạc Lạc cũng đập nhanh hơn, một mảng trong đêm đen, Hà Lạc Lạc vẫn thấy rõ khuôn mặt của Châu Chấn Nam, đáng yêu, người này ở trong mắt cậu vĩnh viễn đều là đáng yêu, cho dù đang xụ mặt thì vẫn như vậy.

Sợ anh ấy vì Yên Hủ Gia mà không vui, càng sợ anh ấy vì Yên Hủ Gia mà vui vẻ.

Hà Lạc Lạc lần đầu tiên thẳng thắn thật thà đối diện với chính mình như thế, cái loại chua xót mang tên ghen ghét này cứ không an phận ở đấy mà quấy phá cậu.

Từ một quan điểm lý trí, Hà Lạc Lạc thậm chí biết rõ, ở trong lòng Châu Chấn Nam, cậu và Yên Hủ Gia căn bản không có bất luận một điểm gì khác nhau cả, ít nhất đến bây giờ vẫn đều là như vậy, Châu Chấn Nam coi bọn họ là bạn bè, đối xử với mỗi người đều thật tốt, từ sinh hoạt cho đến công việc, mặc kệ là làm đội trưởng hay là làm bạn, thì cho tới nay Châu Chấn Nam vẫn luôn làm rất tốt.

Chỉ là đối với Hà Lạc Lạc mà nói, từ lúc cậu bắt đầu có cái lòng tham kia, cậu không còn cần Châu Chấn Nam chia sẻ tình cảm đồng đội thiện lương ấy nữa, thứ cậu muốn chính là sự thiên vị, được Châu Chấn Nam thiên vị vô điều kiện.

Cậu từng nửa thật nửa giả hát cho Châu Chấn Nam một câu,

"Về sau đừng làm bạn nữa, bạn thì không thể nắm tay..."

...

"Ôi đoè moè! Cái quỷ gì đây!"

Châu Chấn Nam bị Hạ Chi Quang sáng kêu quỷ dọa cho tỉnh, theo bản năng muốn giơ tay dụi dụi mắt lại phát hiện tay phải của mình bị giữ lại, mà bản thân thì bị ôm trong lồng ngực người khác, ngốc vài giây mới phản ứng lại, dùng tay trái vỗ vỗ Hà Lạc Lạc, "Rời giường...."

Hà Lạc Lạc hơi hơi giật mình, chép chép miệng, vẫn là không buông Châu Chấn Nam ra, nhìn có vẻ lại muốn ngủ tiếp.

Châu Chấn Nam nỗ lực di chuyển cánh tay một chút, lại thất bại, lại càng tê.

Cánh tay phải của cậu tê mỏi đến mức căn bản không dùng được lực, Hà Lạc Lạc đáng chết này không phải ôm cả đêm đấy chứ.

"Hà Lạc Lạc!"

Hết chương 2. (2.6.21)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro