
5.
Trời mưa liên tục mấy ngày nay.
Seo Youngho gần đây không đi đâu, sau khi ông Jung mất thì đường vận chuyển cũng dừng lại. Trong lòng Seo Youngho một trận vui vẻ, ở nhà bồi mèo hoang nhỏ chính mình mang về, rất hào hứng.
Kỳ thật Seo Youngho vài lần hỏi mèo hoang nhỏ về chuyện xưa, nhưng mèo nhỏ Ten rất ít khi mở miệng.
Khi tới Ten mang theo một thân bẩn thỉu bề hề, quần áo trên người đều bị Seo Youngho vứt đi, mua cho cậu thật nhiều quần áo mới. Cậu ghé vào cửa sổ lớn nhà Seo Youngho ngắm mưa, mặc trên người áo len trắng Seo Youngho mua cho, cả người nhìn qua nhu hòa mềm mại. Cậu đang ôm iPad của Seo Youngho chăm chú vẽ, không nhận ra tầm mắt Seo Youngho chưa từng rời khỏi mình.
Seo Youngho trở mình rồi rời khỏi giường, ngồi trên mặt đất tựa vào cánh tay Ten xem cậu vẽ. Seo Youngho không rõ nên mô tả nội dung bức tranh của Ten như thế nào, bố cục thực hỗn độn, có hoa hồng, cũng có mô hình đầu lâu, rải rác cùng một chỗ.
Seo Youngho dựa một phần trọng lượng của bản thân lên người cậu cũng không thể khiến Ten dừng bút. Cậu chẳng hề có ý định ngẩng đầu, vẫn nghiêm túc tiếp tục việc đang dang dở. Vì thế người bị cho ra rìa là Seo Youngho chỉ có thể lên tiếng thu hút sự chú ý từ cậu, "Tennie vẽ tranh lợi hại như vậy, trước kia từng học qua sao?"
"Không có nha~ là sở thích thôi." Ten rốt cuộc hoàn thành nét vẽ cuối cùng, đem bức tranh xuất ra thành hình ảnh, sau đó đặt làm hình nền, "Trước đây tôi từng có ước mơ làm họa sĩ đó."
Cậu đem iPad trả lại cho Seo Youngho, lại bị Seo Youngho thuận tay ngã xuống thảm lông mềm mại, "Thật vậy chăng? Tiểu lừa đảo?"
"... Đương nhiên là nói dối anh, người như tôi làm sao dám mơ mông hão huyền như vậy." Ten vươn tay ôm cổ Seo Youngho, "Tôi hiện tại có thể may mắn còn sống sót, có chỗ ở, có cơm ăn cũng đã rất thỏa mãn rồi."
"Nguyện vọng giản đơn như vậy có vẻ không tỉ lệ thuận với số tiền mà em lừa được nhỉ." Seo Youngho cười cười, dùng mũi cọ cọ chóp mũi cậu.
Ten chun mũi, "Nếu có thể có tiền uống rượu với bạn bè không phải rất tốt sao~"
Ngay lúc này, chuông điện thoại Seo Youngho vang lên, vừa vặn đánh gãy câu hỏi chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng từ đối phương của y, bàn tay nắm chặt tay Ten chậm rãi buông ra.
Nữ thư kí qua điện thoại thông báo với Seo Youngho, hiện tại hàng có sẵn không còn nhiều lắm, nếu thực sự không khôi phục vận chuyển, qua một tuần nữa cung sẽ không đủ cầu.
Seo Youngho bảo chính mình sẽ đi xử lý, sau đó tìm được danh thiếp Kim Doyoung đã đưa cho mình bên dưới hộp pizza quá hạn trên bàn trà, liền gọi vào dãy số in trên đó.
Đối diện là thanh âm chờ kết nối buồn tẻ, người nọ bắt máy sau hồi chuông thứ tư. Seo Youngho buông xuống danh thiếp trên tay, lên tiếng, "Trợ lý Kim, tôi là Seo Youngho."
Đối phương không lập tức trả lời, trầm mặc mất một lúc, "Ngài Seo tìm trợ lý bên tôi có việc gì?"
"Jaehyun?" Seo Youngho nhận ra giọng nói của người đầu bên kia, "Sao lại là cậu tiếp điện thoại?"
"Ngài trực tiếp cùng tôi nói là được." Jung Jaehyun không có trả lời câu hỏi của Seo Youngho.
Seo Youngho cảm nhận được ý tứ vòng vo quá rõ ràng từ Jung Jaehyun, không lập tức tiếp tục nói chuyện, y dùng hai ngón tay gõ lên mặt bàn, suy nghĩ một hồi mới mở miệng, "Jaehyun, tình hình bên cậu hiện giờ đang rất loạn, trợ lý cũng không thấy đâu."
Seo Youngho nghe thấy thanh âm hít thở trầm thấp của Jung Jaehyun, tựa như là cố áp chế cơn tức giận, "Ngài Seo đang ở đâu? Tôi đi tìm ngài."
Thời điểm tỉnh lại Kim Doyoung thậm chí còn chẳng biết đang là ban ngày hay trời đã tối rồi, phòng tra tấn là do Kim Doyoung thiết kế, anh đương nhiên biết nơi này có bao nhiêu tàn nhẫn.
Cổ chân trái bị xích, hai tay bị trói tay ở sau lưng. Thân thể Kim Doyoung không phải tốt lắm, mới vừa tra tấn một lần liền hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh lại cả người đều đau. Kim Doyoung khẳng định bên ngoài trời đang mưa, bằng không bản thân sẽ không đau đến vậy. Mà những đau đớn này, là vì bảo vệ Jung Jaehyun mới lưu lại di chứng.
Anh co thân mình, cẳng chân dán lên bụng, nếu ấm hơn một chút sẽ giảm đau. Nhưng đến cả cơ thể anh cũng lạnh toát, cuộn thành một đoàn cũng chẳng bớt được chút nào.
Anh không biết mình sẽ phải ở trong này bao lâu, một vài thuộc hạ từng cung kính nghe lệnh anh đã chẳng hề thương xót xuống tay với anh. Dù vậy, Kim Doyoung không phải kiểu người dễ dàng bị hạ gục, người mà anh không thể chấp nhận được chính là Jung Jaehyun.
Từ lúc anh bị nhốt đến giờ, dù chỉ một lần hắn cũng chưa từng xuất hiện, Kim Doyoung không biết nên tiếp nhận chuyện này thế nào.
Bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, anh cho rằng chính mình hiểu rất rõ Jung Jaehyun, cũng cho rằng Jung Jaehyun nhất định sẽ tin tưởng và tín nhiệm mình, xem ra trên thực tế không phải là như vậy.
Ít nhất thì Jung Jaehyun không hoàn toàn tin tưởng anh.
Jung Jaehyun biến Kim Doyoung thành trò cười.
Vết thương trên người Kim Doyoung ngày càng nghiêm trọng, hô hấp trở nên khó khăn, còn có cảm giác máu tươi trào ngược lên cuống họng.
Kim Doyoung đột nhiên có loại dự cảm, bản thân tại ở nơi này bi thảm chết đi, cũng không thể trông thấy khuôn mặt Jung Jaehyun dù chỉ một lần cuối cùng.
Thời điểm Jung Jaehyun ngồi vào băng ghế sau, ở ghế phó lái là một cấp dưới của hắn. Jung Jaehyun đột nhiên nổi giận vô cớ, tay phải nắm thành quyền, không nặng không nhẹ đấm lên phía sau ghế phó lái, "Ai cho cậu ngồi đây? Mau cút."
Chờ hắn mắng xong, người nọ cũng đã xuống xe, Jung Jaehyun lại chẳng biết nên nói cái gì.
Ghế phó người lái trước kia luôn là Kim Doyoung ngồi.
Jung Jaehyun hốt hoảng thu tay, vô lực đặt hai tay lên đầu gối, bên trong xe trầm mặc lạ thường, tài xế không dám mở miệng. Đợi chưa đầy ba phút, nghe được ông chủ mệt mỏi nói, "Lái xe đi."
Jung Jaehyun một mình đi tới biệt thự của Seo Youngho, Seo Youngho thấy hắn chờ trong thư phòng, không tự chủ nghi hoặc nhíu mày.
"Tự mình tới?" Seo Youngho một bên hỏi một bên bước đến ngồi đối diện hắn, "Trợ lý đâu?"
"Trợ lý có việc." Jung Jaehyun thuận miệng đáp, "Ngài Seo bảo tôi đến, ngài đưa ra được quyết định rồi sao?"
Seo Youngho nghịch nghịch điện thoại trong tay, xoay vài vòng, cân nhắc một hồi mới mở miệng, "Việc nhà các cậu đang rất rối, tiếp tục hợp tác với cậu, làm thế nào để tôi chắc chắn tôi sẽ không gặp bất lợi?"
"Việc nhà chúng tôi sẽ sớm được xử lý, không cần phiền đến ngài quan tâm." Nghe đến hai từ việc nhà, Jung Jaehyun liền có điểm mất kiên nhẫn, "Chúng ta theo Vân Nam đi Quảng Châu rồi đến Hàn Quốc bằng đường thủy là an toàn nhất, ngài hẳn là rất rõ chuyện này. Bên khác đều ép mỗi đứa nhỏ phải nuốt một gói ma túy, nếu đóng gói bị hỏng, người đứa nhỏ đó sẽ bị gập lại một nửa, cũng không phải việc nhỏ."
Seo Youngho đương nhiên hiểu rõ, tổ chức khác đều dụ dỗ đứa nhỏ chưa hiểu chuyện giấu độc vào người, gói lại rồi nuốt vào bụng, nếu gói bị thủng, ma túy ở nồng độ cao có thể lấy mạng người. Đường dây ông Jung khai thông là dùng máy tính giấu độc, từ Vân Nam đi đường bộ đến Quảng Châu, cuối cùng là nghênh ngang theo thuyền hàng tiến sang Hàn Quốc. Nhiều năm qua lộ trình này vẫn tuyệt đối vững chắc, bởi vì luôn giữ liên hệ chặt chẽ với văn phòng giám sát, nên dù chỉ một lần cũng chưa từng xảy ra sự cố. Đây cũng là lý do trước kia Seo Youngho đồng ý cùng bọn họ hợp tác.
Chính là hiện tại tình hình bên bọn họ đang không được khả quan, biết đâu lại có người phát hiện ra phòng tuyến an toàn nhất, khi ấy chuyện đường dây bị phá vỡ cũng chỉ là vấn đề thời gian.
"Jaehyun, cậu luôn cam đoan với tôi, nhưng dạo này cậu đã làm được gì rồi?" Seo Youngho cười nhạo, tựa vào một bên châm thuốc, "Nói thử xem."
Jung Jaehyun mấy ngày nay không có Doyoung hỗ trợ, quả thật cái gì cũng chẳng thể hoàn thành, những lần giao dịch trước đây đều là Kim Doyoung giúp hắn sắp xếp. Hắn mới phát hiện ra, khi tách khỏi Kim Doyoung, hắn thế nhưng lại gian nan đến vậy.
Seo Youngho nhìn hắn không nói lời nào, xoay điện thoại, mở màn hình khóa rồi đưa tới trước mặt hắn, "Jaehyun, nhìn này."
Là hình ảnh ngón tay huyết ngọc.
Jung Jaehyun tiếp nhận điện thoại, các đốt ngón tay bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, mất một lúc lâu lúc sau Jung Jaehyun mới có thể ngẩng đầu, "Ngài có ý gì?"
"Tôi biết thứ này ở đâu, vốn nghĩ muốn thỏa thuận với cậu, nhưng có lẽ tôi cảm thấy cậu không đủ tư cách." Chân trái Seo Youngho gác lên chân phải, nhàn nhã rung đùi, "Lâu như vậy còn chưa giải quyết xong chuyện nội bộ trong nhà."
"Ngài đem thứ này trả lại cho tôi, việc nhà chúng tôi liền xong xuôi." Jung Jaehyun đặt điện thoại xuống, bình tĩnh nhìn y.
Seo Youngho lắc đầu, "Tôi cho cậu cũng được, cho Trương mập cũng được, với tôi mà nói thì chẳng hề khác nhau." Seo Youngho dùng ngón trỏ gõ lên màn hình di động, "Trọng điểm là cậu muốn dùng cái gì để trao đổi?"
"Lợi nhuận trước kia của ngài là 3:7, tôi có thể đổi thành 1:9."
Seo Youngho liền nở nụ cười, "Trương mập khẳng định cũng có thể cho tôi thứ này, điều gì mới mẻ hơn không."
"Không bằng ngài nói xem ngài muốn cái gì?"
"Nói chuyện phiếm không phải như vậy đâu." Seo Youngho lại dựa vào lưng ghế sô pha, "Nghe nói trợ lý của cậu rất có năng lực, hay là để cậu ấy đến thảo luận với tôi đi, kỳ thật tôi cũng muốn nói chuyện với cậu ấy."
Jung Jaehyun lúng túng chà xát tay, "Trợ lý Kim hiện tại đang không tiện lắm."
Trông thấy hành động nhỏ của Jung Jaehyun, Seo Youngho biết chính mình vừa tìm được trọng điểm, vươn tay lấy lại điện thoại bỏ vào túi quần, "Thế này đi, tôi muốn gặp Kim Doyoung, trong vòng ba ngày tới nếu không thấy người, tôi liền đưa ngón tay cho Trương mập."
Thời điểm Kim Doyoung một lần nữa mở mắt liền trông thấy có người đã đứng sẵn trong phòng, anh nằm trên mặt đất nhìn đến vài đôi chân hướng về phía mình đi tới, giày da bóng loáng dẫm lên vai anh, buộc anh phải nghiêng người.
Kim Doyoung nhìn dọc theo chân của vị khách không mời, thân mình đầy da thịt, chính là tên Trương mập đang muốn nắm lấy vị trí của Jung Jaehyun. Sau lưng hắn ta là vài hạ thủ từng tôn sùng anh nay lại không thương tiếc xuống tay, Kim Doyoung vô lực thở phì phò, cũng không mở miệng nói chuyện.
Trương mập ngồi xổm xuống vỗ vỗ mặt Kim Doyoung, vẻ mặt ác ý trêu đùa, "Trợ lý Kim sao thành như vậy rồi?"
Người phụ trách lần đó cũng tiến lên từ phía sau, là kẻ giở trò chụp lén Kim Doyoung, cậu ta đồng dạng ngồi xổm xuống, "Trợ lý Kim không phải nói tiểu tử Jung Jaehyun kia sẽ tin tưởng anh sao?"
Kim Doyoung không trả lời bất kì ai trong hai người, anh dùng toàn sức nhổ nước bọt vào mặt người phụ trách, người nọ tức tối giơ tay định đánh anh, nhưng bị Trương mập ngăn lại, "Hắn ta nói chuyện khó nghe, trợ lý Kim không nên trách tội, hắn không có ác ý, tôi tới là để cứu trợ lý Kim ra ngoài, chỉ cần anh đáp ứng hợp tác với tôi, tôi liền mang anh đi." Trương mập tiếp tục nói, "Tiểu tử Jung Jaehyun đối đãi với anh thế này, anh cũng nên để hắn nếm mùi đau khổ."
Trương mập ngàn vạn lần không nghĩ tới Kim Doyoung thế nhưng lại nở nụ cười, giống như vừa nghe được điều rất buồn cười, khóe miệng ban đầu giật giật, cuối cùng cười hẳn thành tiếng. Kim Doyoung cười đủ rồi, giương mắt lên nhìn người trước mặt.
Sau mấy ngày liền bị tra tấn, bộ dạng hiện tại của Kim Doyoung đã thảm đến độ khó có thể nhận ra. Vừa rồi cười một trận, cổ họng liền cảm nhận được mùi máu tươi, khi nói chuyện máu cũng chảy ra khỏi khóe miệng.
"Dù có chết, tôi cũng sẽ không phản bội Jung Jaehyun."
Sắc đen bao trùm lấy bầu trời thời điểm Jung Jaehyun trở về nhà, mưa không có ý định ngừng, thậm chí càng rơi càng lớn hơn.
Hắn bắt đầu không khống chế được lo lắng cho anh Doyoung của hắn, với loại thời tiết này khẳng định cả người anh sẽ lại đau nhức, ở phòng tra tấn bẩn thỉu như vậy anh làm sao có thể sống sót.
Hắn lại nhanh chóng bắt đầu phủ định chính mình, hắn không nên lo lắng cho Kim Doyoung. Kim Doyoung lợi dụng lòng tin của hắn và phản bội hắn, anh xứng đáng bị trừng phạt.
Jung Jaehyun bước vào trong nhà, thả người nằm trên sô pha, hắn nhắm mắt lại, tính toán rốt cuộc phải làm thế nào để vượt qua cửa ải Seo Youngho. Mi mắt hắn nặng trĩu, thời điểm nửa tỉnh nửa mơ dường như xuất hiện ảo giác.
Hắn thấy Kim Doyoung ở trong mơ cùng hắn nói lời từ biệt.
Jung Jaehyun mãnh liệt mở mắt ngồi bật dậy, trong phòng tối đen một mảnh, cũng chẳng có bóng người. Hắn dụi mắt, bước chân chậm rãi tiến về phía công tắc trên tường. Đền mới vừa bật, một thủ hạ đã vội vàng đẩy cửa chạy vào thôg báo.
"Cái đó ... Ông chủ ..." Thanh âm đối phương ngắt quãng do hô hấp không ổn định, "Tình trạng của trợ lý Kim đang không tốt lắm ..."
Trong lòng Jung Jaehyun lập tức căng thẳng, khẳng định là bệnh cũ tái phát do anh cứng đầu. Jung Jaehyun cảm thấy cổ họng mình bỏng rát, nhưng hắn lại cắn răng lên tiếng, "Loại sự tình này không cần phải hỏi ý kiến của tôi, các cậu tự mình xử lý đi."
"Ông chủ vẫn là nên đến nhìn một cái ..."
Jung Jaehyun theo thủ hạ đi ra, bước chân thủ hạ thực loạn cũng rất nhanh. Trong lòng hắn nảy sinh một cỗ bất an, vừa rồi khung cảnh xuất hiện trong mơ cũng khiến hắn rất để bụng. Hắn nhanh chân đuổi kịp đối phương, vượt qua sân sau, từ cánh cửa bí mật của nhà kho xuống tầng trệt rồi vào phòng tra tấn, người canh gác đứng sang một bên, hắn trông thấy Kim Doyoung đang nằm trên mặt đất.
Jung Jaehyun bước tới ngồi xổm xuống, bàn tay run rẩy vươn tới muốn nâng mặt anh lên. Kim Doyoung quả thực hư nhược rồi, không còn một bộ vui vẻ đùa nghịch, ngực phập phồng rất nhẹ chứng minh anh vẫn còn sống, hơi thở như ẩn như hiện mùi máu tươi.
Jung Jaehyun đột nhiên nhận thức được vấn đề liền hấp tấp vén áo anh lên, quả nhiên, trên người đều là dấu vết xanh tím.
Sau khi Kim Doyoung buông ra những lời không có tính hợp tác, bị Trương mập đá liền mấy cái. Mỗi lần đều dùng lực lớn nhất, Kim Doyoung còn mơ hồ nghe hắn ta mắng to, "Vậy mày con mẹ nó phải đi chết đi." Tâm tình Kim Doyoung chẳng hề lung lay, anh thậm chí còn cảm thấy có thể chết được cũng tốt, anh thấy hơi mệt mỏi.
Cảm giác cơ thể chính mình nhẹ đi rất nhiều, xúc cảm đau đớn cũng dần biến mất, chẳng còn thấy lạnh đến vậy nữa.
Anh biết, chính mình lập tức sẽ được giải thoát thôi.
Nhưng rồi anh bị âm thanh náo loạn đánh thức, nghe thấy giọng nói quen thuộc đang điên cuồng gào thét, "Ai cho phép chúng mày làm vậy! Chúng mày cũng thật to gan!"
Hóa ra trước khi chết vẫn còn có thể được nhìn em ấy. Suy nghĩ của Kim Doyoung dần thu hẹp, anh buộc chính mình phải mở mắt ra, trông thấy khuôn mặt Jung Jaehyun gần trong gang tấc, dây thừng trói tay anh hình như đã được cởi ra, bởi vì anh nhìn thấy tay mình bị hắn nắm chặt trước ngực, nhưng anh lại chẳng cảm nhận được gì.
Hạt đậu đỏ đeo trên cổ tay lắc lư theo động tác của Jung Jaehyun, lung lay như sắp rớt, trong mắt Kim Doyoung hiện tại trông có chút buồn cười.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro