Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 2

Daichi đánh vào đầu cái ba tên nổi tiếng là cực kì ồn ào và có khả năng thu hút sự chú ý của bất cứ ai xung quanh dù họ đang ở đâu nhờ những phản ứng quá mức, giọng nói ầm ĩ, và không có khả năng giữ im lặng liên tục trong hơn năm phút. Và Yaku không thể tránh khỏi việc cười khúc khích trước khi bước cùng Daichi, không chỉ vì Nishinoya,Yamamoto và Tanaka xoa đầu sau khi nhận một cú đánh từ đàn anh năm bảy, mà còn vì mấy con người đó dường như quên hết những lời mắng mỏ sau khi trở lại là chính mình, kể từ lúc ba người không ngần ngại mà ôm nhau nhiệt tình và thốt lên rằng yêu nhau đến chừng nào, không quan tâm đến việc làm tắc lối đi của tất cả những người khác đang có mặt giữa sân ga.

"Cậu không thể tưởng tượng nổi tôi đã nhớ cậu đến thế nào đâu!" Yamamoto gào lên và để những giọt nước mắt xúc động chảy xuống má.

"Tình bạn của chúng ta là mãi mãi!" Tanaka nói thêm sau khi chùi áo lên mặt.

"Thời gian không quan trọng, chúng ta sẽ mãi là bạn thân của nhau!" Nishinoya cảm thấy bản thân đang ở giữa cái ôm, điều đó giải thích tại sao giọng của cậu bị át đi, mặc dù không ngăn được việc cậu nghe thấy.

"Không phải chúng ta mới gặp nhau hai ngày trước à?" Kinoshita hỏi, quan sát họ từ khoảng cách không quá xa, nhưng cũng không quá gần để tránh trường hợp họ cố gắng ôm thêm cậu vào, tự hỏi tại sao ba người họ lại chào nhau như thể đã không gặp nhau trong suốt kỳ nghỉ trong khi thực tế mới chỉ có hai ngày trôi qua kể từ lần cuối cùng họ tụ tập.

"Cậu biết họ như thế nào mà." Narita đứng bên cạnh cậu nói, không ngạc nhiên mấy.

Ba người bạn chỉ ngừng rơi nước mắt và giải thích về việc họ đã nhớ nhau như thế nào trong suốt hai ngày xa cách vừa rồi. Khi nghe thấy một giai điệu tinh tế mà với họ là giọng hát của Kiyoko, và dù cho bộ ba năm thứ sáu tiếp tục ôm nhau, sự chú ý của họ đổ dồn lên cô gái có gương mặt và tính cách mà họ đã sa vào lưới tình từ ngày đầu tiên họ thấy cô. Họ coi cô là con người hoàn hảo từ đầu đến chân, và mặc cho cô chẳng làm gì khác ngoài việc đi ngang qua họ, nói chuyện phiếm với những người trông có vẻ là bạn nữ cùng nhà và phớt lờ sự hiện diện của những người xung quanh cô cũng như ánh nhìn không dời của những con người với trái tim đầy biến động xung  quanh họ, ba người bạn lúng túng cười.

"Vẫn hoàn hảo như mọi khi." Yamamoto nói, tựa cằm lên đầu Noya vì cậu có cảm giác như quên mất cách đứng.

"Tôi nghĩ tôi đang yêu thêm lần nữa." Tên thấp nhất trong ba người nói, cùng với đôi mắt trái tim.

"Chúng ta đã được ban phước." Tanaka thêm vào.

Đột nhiên cả ba nghe thấy tiếng khúc khích, hướng mắt về phía Kinoshita và Narita chỉ để nhận ra hai người họ đang cười với biểu cảm phẫn nộ trên khuôn mặt Ennoshita, mới vừa xuất hiện và cũng nhướng mày trước khi nhìn chằm chằm vào cái ôm của bộ ba, để rồi cuối cùng bị phá vỡ vì Nishinoya tiến lại gần cậu.

"Chikara! Nghỉ lễ sao rồi?"

"Ý cậu là hai ngày vừa rồi vì chúng ta đã gặp nhau?"

Nishinoya dù sao cũng giơ ngón cái lên thể hiện sự tán thành, và mặc cho Tanaka là người thứ hai tiến lại để chào hỏi, cậu ta cũng chỉ nhận được cái nhìn vô cảm từ Ennoshita trước khi cậu rời đi sau khi phát hiện Sakusa đang tới trong lúc liếc xung quanh với vẻ hoảng sợ.

Nhưng Tanaka không ngần ngại mà cố đi theo cậu, nhưng một giọng nói xen ngang.

"Tất cả học sinh lên tàu!" Khắp sân ga ai cũng nghe thấy.

Và sau mấy từ đó, việc tiếp cận cậu là điều không thể.

Nishinoya nắm lấy tay cậu ta để đi về phía tàu như những người khác trong khi một số chào tạm biệt người thân. Họ gặp Daichi lần nữa khi lên tàu, khiến anh dễ chịu khi gặp nhau vì lần trước họ gần như rời đi mà không có bọn anh, và theo đuôi đoàn học sinh để tìm chỗ ngồi thoải mát trong suốt chuyến đi, họ đến một trong nhiều khoang khi Yaku cười vì cái nhìn nhẹ nhõm trên mặt Daichi, cho dù anh cũng vẫn tỉnh táo như cậu vì họ biết bộ ba vẫn có thể bị quên mất ngay cả khi ba tên đó đã ở trên tàu. Trong khi đó ở bên trong một khoang khác không xa lắm so với chỗ của họ, Ennoshita ngồi chỗ cạnh Sakusa, người mới tháo khẩu trang ra khỏi miệng khi cuối cùng họ cũng tách ra được đám đông gồm cả học sinh lẫn người thân, bắt đầu cảm thấy tốt hơn sau khi không bị vây quanh bởi mọi người nữa, điều mà trở thành cơn ác mộng của cậu.

Nhưng sự yên tĩnh mới có của cả hai bị gián đoạn khi nghe thấy tiếng hét vọng ra từ hành lang.

"AKAAAAASHIIIII!!!"

Và mặc dù họ nhận ra cậu học sinh sau khi anh ta hét lên ngay phía trước cửa, họ nghi ngờ  không ai trong các khoang khác làm như thế, vì rất dễ dàng để nhận ra tông giọng mạnh mẽ của anh ta. Và cậu học sinh được nói đến đã không ngần ngại giang tay trước mặt người mới nhắc đến mình, đúng hơn là hét lên, để ngăn anh ta vào khoang và xoay sở nói vài lời với anh ta, người mà ngay cả khi cậu mong đợi sẽ bắt đầu trở lại lớp trong bộ dạng bình tĩnh, nhận ra rằng đó chỉ là mơ sau khi người tương phản với mình mải ngắm đôi mắt xanh của cậu với nụ cười nhiệt tình, điều đó cho thấy rằng anh rất biết ơn vì đã tìm thấy cậu.

"Bokuto-san," Akaashi chào, và người lớn tuổi hơn cả hai đưa tay kia của anh về phía cậu. "Cái đó là gì vậy?" Cậu hỏi khi nhận ra có cái gì đó be bé, bị gói xấu lại bằng giấy màu xanh xanh trong lòng bàn tay.

"Quà cho em đó. Vật kỉ niệm của chuyến đi chơi của anh." Bokuto nói vô cùng lo lắng, vì anh không thể ngừng hỏi bản thân cậu sẽ phản ứng như thế nào khi quyết định tặng cậu một món quà.

"Cảm ơn anh."

Akaashi nhận lấy gói quà, và gợi lên trong mắt cậu hoá ra là con cú nhỏ màu trắng bằng bông với các chi tiết màu xám, trông giống với kẻ đứng trước mặt cậu một cách đáng ngờ, cái tên mà đang nhìn cậu với đôi mắt màu hổ phách to và hấp dẫn.

"Em thích nó không? Nó khiến anh nhớ đến em vì nó là con cú  giống với con của nhà em đó." Bokuto nói hoàn toàn phấn khích, mặc dù anh cau mày khi nghe thấy một tiếng cười như con linh cẩu phát ra sau lưng mình, nhưng Kuroo đã che miệng lại trước khi quyết định dành một nụ cười hồn nhiên cho anh mà nói rằng hãy kệ tiếng cười của hắn đi.

"Bokuto-san, em thích món quà này, nhưng con vật của Ravenclaw không phải là cú mà là đại bàng."

Khi những lời đó được nói ra, cái tên nói trên để hai đầu gối chạm sàn trong sự thái quá trước khi  ôm đầu bằng hai tay và kéo tóc hai màu của cậu ta sau khi nhận ra lỗi lầm to bự mà đã phạm phải.

"Anh đúng là cẩu thả!" Bokuto la lên với tông giọng xúc động, "Akaashi, em thậm chí còn chẳng cười nữa!"

Mặc dầu hơi cau mày khi nghe đến câu cuối, Akaashi quả quyết với cậu ta là dù con thú đó không phải là con trong nhà cậu, cậu vẫn thích món quà mà anh tặng cậu, và mặc cho Kuroo không thể ngừng cười sau khi thấy thằng bạn thân tự cho bản thân là kẻ ngốc bởi vì sau bảy năm cậu ta trông như chẳng học được về con thú đại diện cho các nhà khác nhau trong Hogwarts, hắn dừng lại khi cảm thấy bụng như quặn lại vì không thể thở được trong lúc cười, và hắn nhận thấy bản thân co rúm lại khi thấy người đứng phía sau Akaashi từ nãy đến giờ.

Kenma, người tiếp tục nhìn xung quanh bất chấp đôi mắt đang ở trên người hắn.

"Kuroo, sao mày không nói với tao đại bàng là thú của Ravenclaw!?"

Bokuto bất ngờ là người xuất hiện trong tầm nhìn của cậu sau khi thức dậy với vẻ mặt rất khó chịu, chỉ nhận ra mặc dù anh ta đứng trước cậu, bạn thân của anh ta chẳng để ý đến cậu, và biểu cảm của anh ta cứ như thấy được ma vậy.

Ngay cả với Kuroo, thứ mà hắn thấy, hoặc đúng hơn là người mà hắn thấy được, hình dung ra điều gì đó tệ hơn.

Kenma là người đã phớt lờ hắn trong suốt ba tháng nghỉ lễ và ngay cả việc không thèm hỏi hắn kì nghỉ như thế nào, mặc dù cậu cũng không chúc hắn may mắn trước khi hắn rời đi. Cậu là người mà thay vì đến nhà hắn hết thời gian như hai người từng làm trong suốt mùa hè năm ngoái hoặc khi họ có cái để kỉ niệm, và là người thay vì để Kuroo xuất hiện trong nhà cậu để ép chơi  trận Quidditch với hắn, thì chỉ làm điều ngược lại.

Cậu không nói chuyện hay tìm cách trò chuyện với hắn, cậu không ló mặt ra vào bữa ăn mà cả hai gia đình đã chuẩn bị từ khi ba mẹ của họ trở thành bạn bè lâu năm cũng như là hàng xóm, cũng  không buồn hỏi hắn đang làm gì hay muốn làm gì, tận dụng lợi thế của việc không cần phải học. Kenma mặc kệ toàn bộ sự tồn tại của hắn suốt cả mùa hè, khiến Kuroo cảm thấy như đó là lỗi của hắn khi kì nghỉ của hắn hoàn toàn khác hẳn so với mọi năm.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Kenma khiến điều đó rõ ràng ngay cả khi không giao tiếp bằng mắt, cậu vẫn nhận thức được cái tên lớn tuổi hơn đó đang nhìn cậu khi cậu di chuyển không thoải mái về chỗ. Cậu cảm thất hoàn toàn khó chịu và ước rằng cậu có thể trốn thoát thông qua một trong số những cửa sổ của tàu dù nó đang di chuyển, bởi cậu biết dù sớm hay muộn hơn thì điều đó sẽ diễn ra, cậu không mong đợi để gặp Kuroo quá nhanh. Cậu cảm thấy bản thân bị khoá lại và  không thể thoát được, và ngay cả nỗi khổ sở rành rành trên mặt cậu, cậu vẫn nhẹ nhàng kéo mạnh phía dưới áo Akaashi, dẫu cho người tóc đen hiểu được rằng cậu không muốn ở đây.

Thậm chí bên trong khoang tàu, Ennoshita có thể cảm nhận được sự căng thẳng.

"Cảm ơn vì món quà, Bokuto-san. Em sẽ không làm mất đâu." Là điều duy nhất mà Akaashi phát ra được trước khi nhã nhặn đặt tay lên vai Kenma để trực tiếp hướng cậu về phía khoang rồi đóng cửa phía sau lại, để lại kẻ mới được nói đến ở trong hành lang với nụ cười lớn và trong đôi đồng tử là xuất hiện những ngôi sao sáng.

"Mày có nghe thấy ẻm không, Kuroo? Akaashi nói là em ấy sẽ không làm mất quà của tao đó!" Cậu ta tự hào la lên.

Nhưng chẳng nhận được câu trả lời từ người bên cạnh.

"Kuroo?" Cậu nói thêm, nhìn vào hắn.

Người có một phần khuôn mặt giấu sau những sợi tóc đen, vẫn nhìn vào cửa với không biểu cảm trên khuôn mặt mặc dù trước đó hắn chẳng ngại mà cười.

"Bị từ chối rồi." Kuroo nói. "Một lần nữa."

Bokuto đặt tay lên vai hắn, nhưng họ bất ngờ ngạc nhiên khi một tên nào đó không ngần ngại mà vồ lấy và choàng tay qua vai họ, để lộ chiếc khuyên trên lưỡi bằng cách lè ra và nở nụ cười thật lớn với cả hai, họ trao đổi ánh mắt với nhau, dường như quên mất chuyện gì đã xảy ra sau khi làm rối tóc của tên mới thêm vào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro