
Chương 10
Lam Vong Cơ ở Tàng Thư Các tìm được Ngụy Anh, bầu trời ngân hà treo cao, trên bàn ngọn đèn không tiếng động nhảy lên, nở ra từng đóa hoa lửa, Ngụy Anh ghé vào trên bàn, hô hấp đều đều, bị ôm vào trong lòng ngực cũng không hoàn toàn tỉnh táo lại, ở trong lòng ngực Lam Vong Cơ cọ cọ, lẩm bẩm vài câu, tiếp tục ngủ.
“Ngụy Anh, đi trước rửa mặt được không?” Lam Vong Cơ một đường đem người ôm trở về Tĩnh Thất, tại mép giường ngồi xuống, ngồi xổm xuống nắm hai tay Ngụy Anh hỏi.
Ngụy Anh rầm rì vài tiếng, liền tư thế này thân thể nghiêng về phía trước, hai tay câu lấy cổ Lam Vong Cơ, lung tung hôn một hồi, nỗ lực mở mắt, ngoan ngoãn gật đầu, “ Được, ôm.”
Lam Vong Cơ cùng Ngụy Anh cái trán chạm vào nhau, một bàn tay dọc theo sống lưng Ngụy Anh vỗ vỗ, dỗ Ngụy Anh ngồi xong, ngay sau đó xoay người đi phòng tắm phía sau, làm ướt khăn, từng chút lau đi vết mực trên mặt Ngụy Anh.
“A, Lam Trạm.” Ngụy Anh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, kéo dài tiếng nói hô một câu, mặc dù đang ngồi ở thùng tắm cũng không yên phận, duỗi dài hai tay ôm lấy vòng eo của Lam Vong Cơ, dùng sức cọ cọ, “Ta cuối cùng đã viết xong.”
“Phệ Linh Uyên?”
“Đúng vậy.” nói đến điểm này ánh mắt Ngụy Anh đều sáng vài phần, lôi kéo tay áo của Lam Vong Cơ lải nhải, “Phệ Linh Uyên cũng không phải là lần đầu tiên xuất hiện, chỉ là bởi vì số lần xuất hiện quá ít, nên luôn không có quy luật gì, cho nên vẫn luôn chưa được Huyền môn nghiêm túc nghiên cứu, chỉ chừa một câu cổ ngữ tối nghĩa khó hiểu liền không có ghi lại gì khác, càng có rất nhiều truyền lưu trong thoại bản nơi phố phường. Theo ý ta, Phệ Linh Uyên giống như là một cây cầu, có thể tùy thời liên tiếp hai mốc thời gian, nhưng mà một mốc thời gian sẽ không đồng thời có mặt cùng một người ở hai mốc thời gian khác nhau(*), cho nên tất nhiên sẽ sinh ra thân phận rối loạn hoặc đổi chỗ.”
(*Chỗ này ý là Ví dụ như mốc thời gian năm Lam Trạm 20 tuổi, linh hồn Lam Trạm trưởng thành về quá khứ thì linh hồn Lam Trạm 20 tuổi đổi sang thân thể Lam Trạm trưởng thành. Không thể cùng một mốc thời gian mà có mặt cả 2 Lam Trạm được.)
“Cũng là vì ta về tới quá khứ, hơn nữa làm một ít thay đổi, cho nên tương lai sau này của mốc thời gian đó đã không cùng quỹ đạo thời gian vốn có của chúng ta trùng lặp(*), đúng không?” Đối với lời Ngụy Anh mới vừa nói Lam Vong Cơ một chút liền thông, trong lòng bừng tỉnh.
(* Vì Lam Trạm làm ra thay đổi nên tương lai cũng sẽ thay đổi. Ví dụ như người nhà họ Ôn không chết, Ôn Ninh không chết, Ngụy Anh không chết mà ở cùng với Lam Trạm.)
“Đúng vậy, ta tuy rằng cũng suýt nữa bị Phệ Linh Uyên cắn nuốt, nhưng là bởi vì có liên quan đến cấm thuật hiến xá làm cho hồn phách bị giữ lại trong cơ thể, vẫn chưa giống Nhị ca ca cùng với quá khứ của mình trao đổi hồn phách, nhưng mà ở mốc thời gian kia ta lại chịu bên này ảnh hưởng, hồn phách ly thể, cho nên hắn xác thật có khả năng thấy được ‘ tương lai ’, bất quá nếu Nhị ca ca làm thay đổi, hiện giờ cái ta kia hẳn là đã bị Lam Trạm kia mang về Vân Thâm Bất Tri Xứ đi.”
Lam Vong Cơ nghe Ngụy Anh nói chuyện, múc một gáo nước tưới lên tóc dài đen mượt của Ngụy Anh, mềm nhẹ xoa bóp, “Sẽ.”
Thời tiết đầu xuân, Vân Thâm Bất Tri Xứ còn mang theo vài phần se lạnh, Lan Thất sớm đã ngồi đầy đệ tử các nhà tiến đến cầu học, hiện giờ mỗi người thẳng sống lưng nghe Lam Trạm giảng bài.
Ngụy Vô Tiện ngồi ở trên cây ngọc lan ngoài Lan Thất, một chân gập lên, một khác chân tự nhiên rủ xuống, thưởng thức một đóa hoa ngọc lan mới nở trên tay, nâng má nhìn Lam Trạm chuyên chú dạy học trong phòng, chợt, cong cong khóe môi, đuôi lông mày đáy mắt đều là ý cười sáng lạn, may mắn hắn lúc ấy đủ quyết đoán, bằng không Lam Trạm tốt như vậy đã là của người khác.
Tiếng chuông tan học vang lên, các đệ tử cuối cùng là nhẹ nhàng thở ra, tốp hai tốp ba rời khỏi Lan Thất, lúc chú ý tới Ngụy Vô Tiện ngồi ở trên cây toàn bộ chắp tay hành lễ, thuận tiện dùng ánh mắt cực kỳ hâm mộ nhìn Ngụy Vô Tiện, có thể ở Vân Thâm Bất Tri Xứ còn trải qua bừa bãi như thế, nghĩ đến cũng chỉ có một mình Ngụy tiền bối, thật không hổ là người có thể làm đạo lữ của Hàm Quang Quân.
Ngụy Vô Tiện cười hì hì đối các đệ tử xua tay, lúc chú ý tới người cuối cùng ra tới ý cười trên khóe môi càng thêm rõ ràng vài phần, một chân câu lấy cành khô làm đổi chiều kim câu, hưng phấn lay động cánh tay, “Lam Trạm, nơi này.”
“Hàm Quang Quân.” Vốn đang muốn cùng Ngụy Vô Tiện nhiều lời vài câu các đệ tử khi chạm đến tầm mắt của Lam Trạm sôi nổi hành lễ cáo lui, có gan lớn trộm ngắm hai người phía sau, nháy mắt mặt đỏ lên, không dám lại xem, bất chấp gia quy không thể chạy nhanh, bước nhanh chạy trốn.
Ngụy Vô Tiện tựa như koala treo ở trên người Lam Trạm, hai chân vòng ở trên eo Lam Trạm, cười đến bả vai không ngừng rung động, “Lam Trạm, ngươi xem ngươi, đều dọa hư bọn nhỏ.”
“Ngụy Anh.” Lam Trạm hai tay kéo ở cái mông của Ngụy Vô Tiện, không nhẹ không nặng vỗ một cái, “Kim Lân Đài mở tiệc, ngươi nói muốn đi sớm trước thời gian.”
Ngụy Vô Tiện bị vỗ thân thể cứng đờ, một loại cảm giác tê dại từ xương cùng một đường chạy thẳng lên đỉnh đầu, từ trên người Lam Trạm nhảy xuống, thấy Lam Trạm sắc mặt như thường, cười hai tiếng, “Chúng ta đi trước xem sư tỷ cùng A Lăng, lúc trở về đi xem A Uyển.”
“Được.” Vành tai Lam Trạm giấu ở trong tóc đỏ lên, nghe Ngụy Vô Tiện nói trong lòng mới chân chính thở dài nhẹ nhõm một hơi, động tác mới vừa rồi của y thật sự là quá mức ngả ngớn.
“Chúng ta đây đi mau.” Ngụy Vô Tiện trong lòng biết vị này nhà mình chính là da mặt mỏng, nỗ lực xem nhẹ vành tai đỏ lên của Lam Trạm, nhẹ nhàng xoa bóp ngón tay Lam Trạm, “Lam Trạm, ta thích ngươi.”
"Ừ, ta cũng thế.” Lam Trạm cầm tay Ngụy Vô Tiện, mười ngón lồng vào nhau, dọc theo đường nhỏ đi tới, hai bên đường cỏ cây xanh miết, xuân ý vừa lúc.
__________Toàn Văn Hoàn__________
Lưu Ly: Kết truyện mọi người đều vui như thế này khiến mình cũng cảm thấy được an ủi.
Cả hai đôi Vong Tiện ở hiện tại và quá khứ đều được ở bên nhau. Suy nghĩ kỹ thì cũng không phải đơn giản chỉ là Lam Trạm thay đổi thái độ là có thể thay đổi toàn cục như thế, nhưng cũng rất cảm ơn tác giả giúp Vong Tiện có thể ở bên nhau sớm hơn và chịu ít đau khổ hơn.
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện trong thời gian qua, hẹn gặp lại ở một truyện khác nha! *Cúi chào*
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro