Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5

05.

Trên đường lấy nước trở về Tĩnh thất, Lam Vong Cơ đã gặp Lam Hi Thần, hắn cũng đang tìm y. 

Lam Hi Thần bước đến phía trước nói: "Vong Cơ, ta nghe Lam Tự nói Ngụy công tử đã tỉnh, hắn hiện tại như thế nào?" 

Hai mắt Lam Vong Cơ khẽ hạ xuống, thanh âm nhàn nhạt nói: "Hắn...không chịu ăn uống, cũng không cùng người khác nói chuyện..." 

Lam Hi Thần gật đầu nói: "Ừ, thật ra Ngụy công tử phản ứng như vậy cũng là bình thường thôi. Dù sao đại tiểu thư Giang gia là bị sát hại ở trước mặt hắn, nghe nói Giang cô nương rất thương yêu Ngụy công tử, hắn cảm thấy khó chịu cũng là điều bình thường." 

Lam Vong Cơ: "Nhưng...hắn không muốn ăn uống, biểu tỷ nói lục phủ ngũ tạng của hắn đều suy kiệt, không ăn không uống thuốc thân thể hắn sẽ chịu không nổi." 

Lam Hi Thần nói: "À…chuyện này Lam Tự cũng đã từng nói với ta, nàng nhờ ta mang đến cho đệ mấy loại thuốc, vừa rồi là nàng đã quên đưa cho A Nguyện. Đây là khai vị và bồi dưỡng dạ dày có thể làm cho hắn thèm ăn, cũng có thể ăn nhiều thêm vài thứ. Mặt khác, đệ có thể lấy Trần Bì cùng quả La Hán pha thành trà cho Ngụy công tử uống. Ngụy công tử đã ngủ mê một năm rưỡi, có lẽ yết hầu cũng không dễ chịu lắm đâu." 

Lam Vong Cơ gật gật đầu, nói: "Vâng, đa tạ huynh trưởng." 

"Được rồi, mau trở về đi." Lam Hi Thần mỉm cười đem gói thuốc đưa cho Lam Vong Cơ rồi vỗ vỗ bả vai y. 

Lam Vong Cơ hướng Lam Hi Thần hành lễ một cái, bước chân có chút dồn dập trở về Tĩnh thất. 

Vừa mở cửa ra, chỉ thấy Ngụy Vô Tiện nằm ở trên giường kinh ngạc nhìn lên trần nhà. Lam Vong Cơ im ắng hít vào một hơi, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại bắt đầu tẩy trừ sàn nhà đã bị bẩn. 

Sau khi tẩy trừ xong, Lam Vong Cơ lại đi ra ngoài sắc một chén thuốc và rót một chum nhuận trà¹, lúc này mới trở lại Tĩnh thất. 

¹ nhuận trà: trà này uống vào giúp thanh quản bớt đau rát. 

Lam Vong Cơ đi tới vỗ nhẹ lên vai Ngụy Vô Tiện, khẽ nói: "Ngụy Anh, ngồi dậy uống thuốc." 

Ánh mắt Ngụy Vô Tiện vẫn trống rỗng, hắn trở mình giả bộ như không nghe thấy. 

"Ngụy Anh, thân thể ngươi thật sự không tốt, không uống thuốc sẽ không khỏe được." Lam Vong Cơ lại nói

Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ không để ý tới y. 

Lam Vong Cơ có chút quặn đau, y nhẹ nhàng đem Ngụy Vô Tiện nâng dậy, dùng cái thìa múc một ngụm thuốc nhỏ đưa tới bên miệng của Ngụy Vô Tiện cho hắn uống. 

Lần này y thật sự không dám cưỡng ép hắn, sợ Ngụy Vô Tiện lại nôn, đến lúc đó còn nôn ra máu, như vậy đối với khí quản không hề tốt. 

Ngụy Vô Tiện đóng chặt hai cánh môi một mực không chịu uống thuốc, hắn gục đầu sang một bên.

Lam Vong Cơ nói: "Ngụy Anh, nghe lời." Trong giọng điệu có một tia đau đớn. 
Bàn tay đang nắm cái thìa kia đã siết thật chặt, đây là lần đầu tiên trên mặt Lam Vong Cơ lộ rõ sự lo lắng cùng đau lòng, thậm chí còn có một tia tức giận.

Lam Vong Cơ đột nhiên tự mình uống vào một ngụm thuốc, sau đó y nắm chặt cái cằm của Ngụy Vô Tiện tách ra, đem môi mình dán lên môi của hắn. 

Ngụy Vô Tiện nhất thời mở to hai mắt, không thể tin là Lam Vong Cơ đang kề sát mình. 

"A...!" 

Ngụy Vô Tiện ra sức giãy giụa nhưng Lam Vong Cơ khí lực quá lớn lại gắt gao ngăn chặn đầu của hắn không cho hắn thoát. Cho nên Ngụy Vô Tiện chỉ có thể bị ép uống hết chén thuốc kia. Đến khi uống xong, Lam Vong Cơ vẫn như cũ không có chấm dứt nụ hôn này. Y sợ hắn nhổ ra nên một mực duy trì tư thế hôn môi này đến khi Ngụy Vô Tiện hết cảm giác buồn nôn. Sau khi buông ra, Ngụy Vô Tiện một chưởng đánh vào bả vai Lam Vong Cơ đẩy y rời khỏi. 

Thân thể hắn yếu đuối lại không có kim đan, một chưởng kia căn bản là không có giết hay tổn thương gì đến y. Nhưng Lam Vong Cơ lại cảm thấy rất đau, không phải thân thể đau mà là đau lòng. 

Đánh xong một chưởng này, Ngụy Vô Tiện ngay lập tức chẳng muốn để ý tới Lam Vong Cơ. Hắn tự mình nằm xuống nhắm mắt lại đưa lưng về phía Lam Vong Cơ. Vừa nãy hắn là muốn tát một cái lên mặt Lam Vong Cơ, nhưng hắn không rõ hôm nay Lam Vong Cơ đến tột cùng là muốn làm cái gì. Hắn vừa tỉnh lại đã giày vò Lam Vong Cơ nhưng đối phương ngay cả một tia giận dữ cũng không có, thoạt nhìn còn là thiện ý, hắn đương nhiên là không có ý tứ. Huống hồ dùng tay tát người ta thật sự rất giống nữ nhân bị ác bá đùa giỡn, nên đành phải thôi. 

Ngụy Vô Tiện uống thuốc xong còn bị giày vò cả đêm, khốn đốn vô cùng. Đến giờ Hợi hắn mới ngủ thật say. 

Lam Vong Cơ thay Lam Khải Nhân phê chữa hết bút ký săn đêm của môn sinh rồi mới tắt đèn, cởi bỏ ngoại y cùng Ngụy Vô Tiện ngủ chung một giường. 

Trong quá khứ, lúc Ngụy Vô Tiện vẫn còn hôn mê, Lam Vong Cơ vẫn luôn ngủ ở bên cạnh hắn, lo lắng hắn sẽ đột nhiên tỉnh lại mà mình không hề hay biết. Còn hôm nay y sợ Ngụy Vô Tiện nửa đêm sẽ xảy ra chuyện gì, thí dụ như tự tìm cái chết mà mình không thể kịp thời chú ý đến hắn. 

Giường rất lớn, nhưng Lam Vong Cơ lại ngủ cách Ngụy Vô Tiện khá xa, bởi vì sợ đối phương sẽ phản cảm. Đồng hồ sinh học của Lam gia rất hữu hiệu, Lam Vong Cơ cũng nhắm hai mắt lại ngủ say. 

Vào nửa đêm Ngụy Vô Tiện đã có một giấc mơ. Hắn mơ thấy mình ở Kim Lân Đài tế bái Giang Yếm Ly cùng Kim Tử Hiên, hơn nữa còn là tiểu Kim Lăng dẫn đường. 

Người gặp mộng và người trong mộng thật sự cũng không có kết cấu gì, cho nên tiểu Kim Lăng ở trong mộng biết rõ Ngụy Vô Tiện đối với cha mẹ hắn đã làm cái gì nhưng vẫn đối với Ngụy Vô Tiện đặc biệt thân mật. 

Hai người quỳ gối trước bức họa của Giang Yếm Ly và Kim Tử Hiên, thanh âm và hơi thở của Tiểu Kim Lăng hệt như trẻ con đang bú sữa: "Đại cữu cữu, người kể cho con nghe chuyện về cha mẹ của con được không, con thật sự rất nhớ cha mẹ. Con đã hỏi tiểu cữu cữu nhưng hắn đều mắng A Lăng." 

Ngụy Vô Tiện trong mộng mỉm cười xoa đầu Kim Lăng, nói: "Cữu cữu của con tính tình vẫn luôn là như vậy, nhưng đừng quan tâm đến hắn. A Lăng, con muốn biết chuyện gì về cha mẹ con?" 

"Ờm..." Tiểu Kim Lăng đáng yêu nghiêng nghiêng cái đầu nói: "Muốn biết cha mẹ hạ sinh A Lăng như thế nào ạ?!" 

—— phụt

Ngụy Vô Tiện chẳng biết nói gì: "A Lăng, con còn nhỏ, loại chuyện này đại cữu cữu không dám nói cho con biết đâu, cha mẹ con sẽ trách ta dạy hư con đó." 

"A, vậy được rồi." Tiểu Kim Lăng có chút thất vọng. 

"Không bằng, đại cữu cữu sẽ nói cho con biết chuyện tình của cha mẹ con nha?" Ngụy Vô Tiện xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của Kim Lăng. 

"Vâng vâng! A Lăng muốn nghe!" Kim Lăng vô cùng hào hứng, hai bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ vào nhau, nằm sấp trên chân Ngụy Vô Tiện. 

"Ừm...Trước kia cha con đặc biệt chán ghét mẹ con, cảm thấy nương con không xứng với hắn. Cả ngày cứ dựng thẳng cái đuôi rất giống chim Khổng Tước, tính tình cũng vô cùng kiêu ngạo! Thật sự rất đáng ghét! Nhưng mà hắn cũng rất yêu nương của con. Rất yêu...rất rất yêu."

Dường như Ngụy Vô Tiện bị cuốn vào một đoạn ký ức với nụ cười đắng chát. 
Thật lâu sau, Kim Lăng cũng không có đáp lời, Ngụy Vô Tiện nghi hoặc gọi hắn: "A Lăng?" 

Bỗng nhiên tiểu Kim Lăng ngẩng đầu ai oán nhìn Ngụy Vô Tiện nói: "Ngụy Vô Tiện, tại sao ngươi phải hại chết cha mẹ của ta?" 

Trong lòng Ngụy Vô Tiện kinh hãi vô cùng, trái tim tan vỡ không còn lối thoát

...bức họa đã thay đổi. 

Trước ngực Kim Tử Hiên biến thành một lỗ huyết thủng, trên mặt hắn thoạt nhìn rất buồn bực, nói:

"A Ly nàng...nàng ấy còn đang đợi ngươi đến Kim Lân Đài dự tiệc đầy tháng của A Lăng..." 

Vừa dứt lời, hắn chật vật vạn phần ngã vào trong bụi đất, trên mặt điểm một chút máu tươi cùng với mi tâm là một điểm chu sa đều là một màu đỏ thẫm. 

Ác mộng còn không chịu buông tha cho Ngụy Vô Tiện.

...Bức họa lại thay đổi một lần nữa. 

"A Tiện...ta tới đây là muốn nói với đệ..." 

Những lời mà Giang Yếm Ly muốn nói đời này cũng đã không kịp nói. Một tên tu sĩ trẻ tuổi đã đem nàng một kiếm phong hầu, máu tươi ấm áp đỏ thẫm bắn lên trên mặt của Ngụy Vô Tiện. Đó là máu của sư tỷ, người thương yêu hắn nhất. 

Lam Vong Cơ vốn là đang ngủ, cả ngày hôm nay đều rất lo lắng cho Ngụy Vô Tiện cho nên đến nửa đêm y đã tỉnh dậy. Nếu như y không tỉnh dậy, tuyệt đối sẽ không biết rằng lúc này Ngụy Vô Tiện đang bị ác mộng tra tấn đến giãy dụa khóc rống, nhìn thấy những giọt nước mắt trên mặt của Ngụy Vô Tiện, lại nghe hắn thì thào lẩm bẩm, thống khổ la lên: 

"Sư tỷ..." 

"Thực xin lỗi...sư tỷ..." 

Trái tim Lam Vong Cơ như gặp phải trọng kích, y mím chặt cánh môi, trên mặt cũng thống khổ giống như Ngụy Vô Tiện. Y khẽ lay Ngụy Vô Tiện, nói: "Ngụy Anh, tỉnh, không sao." 

"Ngụy Anh!" 

Trong phút chốc, Ngụy Vô Tiện đã mở hai mắt ra, hắn ngồi dậy từng ngụm từng ngụm thở hổn hển. 

Lam Vong Cơ vuốt ve lưng hắn, im ắng an ủi. Đem một ngọn nến bên cạnh nhen nhóm, Lam Vong Cơ nói: "Ngụy Anh, chỉ là mộng, đều đã qua." 

Ngụy Vô Tiện không nói gì chỉ ôm đầu nhẹ nhàng thở dốc. 

Lam Vong Cơ thấy vậy cũng không nói gì nhiều. Y đi hâm nóng nhuận trà đem tới đút cho Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện cũng cảm thấy có chút khát, rất nhanh liền uống cạn. Lam Vong Cơ lại rót chén thứ hai cho hắn. 

Trà này, Lam Vong Cơ có bỏ vào một chút thuốc an thần cho nên sau khi Ngụy Vô Tiện uống xong ngón tay cũng không còn run rẩy. Lam Vong Cơ vỗ nhè nhẹ lưng của hắn rồi đỡ hắn nằm xuống. Chẳng mấy chốc, Ngụy Vô Tiện đã ngủ. 

Lam Vong Cơ đem chén trà đến bên trên án thư, sau đó nhìn khuôn mặt đang ngủ của Ngụy Vô Tiện, trong lòng vô cùng đau đớn. 

==

Từ khi Ngụy Vô Tiện tỉnh lại đã trải qua nửa tháng, Lam Khải Nhân đương nhiên cũng biết, hắn đối với Lam Vong Cơ chỉ biết lắc đầu thở dài, nhưng cũng không nói thêm gì khác. 

Về phần Lam Nguyện, hắn rất muốn gặp Ngụy Vô Tiện. Nhưng nửa tháng này đến nay, tinh thần của Ngụy Vô Tiện vẫn như trước không hề tốt lên, cho dù là tỉnh dậy cũng không cùng người khác nói chuyện. Cho nên Lam Vong Cơ lại để cho Lam Nguyện ngoan ngoãn chờ đợi. 

Mà Ngụy Vô Tiện vừa tỉnh lại đã bị Lam Vong Cơ miệng đối miệng mớm thuốc cho liền bị dọa đến. Bởi vậy về sau, cho dù thuốc có đắng có khó uống hơn nữa hắn vẫn miễn cưỡng uống vào. Chỉ có điều lượng cơm ăn vào vẫn không nhiều hơn, ăn vào cái gì cũng lại nôn ra. Giống như thậm chí có thuốc tốt cũng không thể cứu nổi hắn.

Ngày hôm đó, giờ Hợi đến Lam Vong Cơ liền lập tức đi ngủ. Nửa tháng này thật sự đã khiến y lao lực quá độ, đặc biệt mệt mỏi. 

Mà Ngụy Vô Tiện mấy ngày nay, ban ngày thì ngủ nhiều, ban đêm lại không thể ngủ được. Nhưng hắn vẫn không muốn dậy đi đi lại lại, cứ nằm ở trên giường nhắm chặt hai mắt. 

Đến hơn nửa đêm, Lam Vong Cơ đã gặp ác mộng. Y mơ thấy Ngụy Vô Tiện ở bãi tha ma cười với y, nói: "Thị phi tại mình, chê khen do người, không bàn được mất." 

Còn mơ thấy Ngụy Vô Tiện thần sắc dữ tợn nhìn y nói: "Dù sao cho tới bây giờ ngươi cũng đều nhìn ta không vừa mắt, đến đi...!" 

Hình ảnh cuối cùng là trên bãi tha ma lửa cháy bừng bừng, Ngụy Vô Tiện ngoái đầu nhìn lại cười cười, nụ cười kia mang theo sự bất lực, hắn nói:

"Lam Trạm, ta phải đi rồi." 

Dứt lời liền buông lỏng người nhảy vào bên trong một đám khói đen, thân thể lọt vào vạn quỷ phản phệ. 

Lam Vong Cơ run rẩy mở mắt ra, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. 

Ngụy Vô Tiện không hề ngủ, hắn liếc nhìn một chút theo động tĩnh của Lam Vong Cơ. 

Tĩnh thất không đốt đèn, rất tối. Hắn không nhìn rõ được Lam Vong Cơ, nhưng hắn biết rõ là Lam Vong Cơ đã gặp ác mộng. 

Ngụy Vô Tiện có chút kinh ngạc. Người như Lam Trạm cũng sẽ gặp ác mộng sao? Y sợ cái gì chứ? 

Cảm giác người bên cạnh đứng dậy có chút nhích lại gần, hai mắt Ngụy Vô Tiện lại nhắm nghiền giả vờ ngủ. 

Sau đó không lâu, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng dán trên khuôn mặt của Ngụy Vô Tiện, lông mi Ngụy Vô Tiện có hơi run rẩy. Sau đó, hắn nghe giọng nói đau lòng cùng ngữ khí bất lực của Lam Vong Cơ: "Ngụy Anh..." 

Sợ sẽ đánh thức Ngụy Vô Tiện, tay Lam Vong Cơ sớm đã chuẩn bị thu về. Mà Ngụy Vô Tiện cũng không ý định giả vờ ngủ nữa, lòng bàn tay của hắn dán ở bên trên mu bàn tay của Lam Vong Cơ, khàn khàn nói: "Lam Trạm?" 

Lam Vong Cơ có chút sửng sốt, u cực kỳ kinh ngạc, từ lúc Ngụy Vô Tiện tỉnh lại đến nay đây là lần đầu tiên hắn chủ động gọi y. Lại có cảm giác đang làm chuyện xấu nhưng không có cách nào che giấu lẩn trốn. 

Ngụy Vô Tiện chống đỡ cử động thân thể, trong bóng đêm bắt gặp đôi mắt của Lam Vong Cơ, hắn nói: "Gặp ác mộng à?" 

Lam Vong Cơ mím môi không nói lời nào, y muốn rút tay mình ra lại bị Ngụy Vô Tiện gắt gao nắm chặt. 

"Trả lời..." Ngụy Vô Tiện nói. 

Hít vào một hơi thật sâu, Lam Vong Cơ nói: "Ừm." 

Ngụy Vô Tiện: "Mơ thấy cái gì?" 

Lam Vong Cơ nhắm chặt hai mắt lại, bỏ qua những cảnh vừa rồi nhìn thấy ở trong mơ, nói: "Ngươi." 

Ngụy Vô Tiện nghi hoặc: "Ta...?" 

Lam Vong Cơ: "Ừm." 

Ngụy Vô Tiện lại hỏi: "Mơ thấy cái gì về ta?" 

"Mơ thấy ngươi chết." Lam Vong Cơ gắt gao nắm lấy một cái tay khác. 

"..." Ngụy Vô Tiện có chút sửng sốt. 

Sao Lam Trạm lại vô duyên vô cớ mơ thấy cái này cơ chứ? 

Thật ra nếu cẩn thận ngẫm lại một chút, sau khi hắn tỉnh dậy, mỗi hành động của Lam Vong Cơ vẫn luôn rất quái lạ. Rõ ràng rất ghét đụng vào người khác nhưng khi hắn vừa tỉnh lại, điều đầu tiên làm là nắm chặt tay hắn, tẩy trừ sạch sẽ những gì hắn nôn ra, chán ghét hắn nhưng lại cứu hắn, hắn không chịu uống thuốc Lam Vong Cơ còn hi sinh miệng đối miệng mớm cho hắn uống. 

Ngẫm lại thật sự là rất kỳ lạ. 

Nghĩ đến nửa chừng, Lam Vong Cơ đã rút tay về chuẩn bị đỡ hắn nằm xuống. Ngụy Vô Tiện cản lại động tác của y, bỗng nhiên có chút mập mờ kề sát vào Lam Vong Cơ nói: "Lam Trạm, thật ra...có rất nhiều chuyện sau khi ta tỉnh lại cũng không muốn nhớ đến. Nhưng mà...có một chuyện ta không thể không hỏi. Tại sao ngươi lại đối tốt với ta như vậy?" 

Mấy ngón tay của Lam Vong Cơ giấu ở trong tay áo nhẹ nhàng cuộn lại, y cảm thấy có chút may mắn vì bây giờ đang ở trong bóng đêm, Ngụy Vô Tiện không thể nhìn thấy sắc mặt của mình. 

"Vì sao không nói gì?" Ngụy Vô Tiện hỏi

"Muộn rồi, nghỉ ngơi đi." Lam Vong Cơ tránh né vấn đề của Ngụy Vô Tiện, đưa tay ra muốn đỡ hắn nằm xuống. 

Ngụy Vô Tiện gắt gao bắt lấy cánh tay Lam Vong Cơ: "Ngươi đối với ta...rốt cuộc là ôm tâm tư gì? Vì sao phải cứu ta?" 

Ngụy Vô Tiện nhen nhóm một ngọn đèn sau đó quay đầu nhìn thẳng vào Lam Vong Cơ, chờ y trả lời. 

Lam Vong Cơ im ắng thở dài, nói: "Ta không muốn thấy ngươi mất đi tính mạng." 

Khóe miệng Ngụy Vô Tiện cong lên, nói: "Chẳng phải ngươi chán ghét nhất ta sao?" 

Lam Vong Cơ nhanh chóng nói: "Ta không chán ghét ngươi." 

Ngụy Vô Tiện cúi đầu nở nụ cười, tiếp theo sau đó, thân thể hắn lại tiến gần hơn, trực tiếp ngồi lên chân Lam Vong Cơ, hai tay vòng qua ôm lấy cổ y. Ngụy Vô Tiện nói: "Vậy ngươi chán ghét như vậy sao?" 

"Ngụy Anh, đừng lộn xộn. Muộn rồi, nên ngủ thôi." Lam Vong Cơ nói khẽ, ngữ khí có một tia nhẫn nại. 

"Đối với ngươi ngủ không được." Nói xong, hắn cúi người hôn lên môi Lam Vong Cơ, hai tay cũng không an phận mà trút bỏ y phục của đối phương.

Lam Vong Cơ đỡ lấy eo của Ngụy Vô Tiện, đem hắn nhẹ nhàng đẩy ra: "Ngụy Anh..." 

"Ngươi không thích ta như vậy sao? Vậy tại sao lúc trước ta không uống thuốc, ngươi lại nguyện ý miệng đối miệng mớm cho ta?" Ngụy Vô Tiện cười nói

"...Đó là bởi vì..." 

Ngụy Vô Tiện cắt ngang lời của Lam Vong Cơ mà nói: "Đó là bởi vì nếu như ta không uống thuốc thì sẽ chết? Lời này của ngươi chỉ có thể lừa gạt đứa trẻ ba tuổi thôi..." 

Tháo bỏ đai lưng của nhau, Ngụy Vô Tiện ở phía trước đã lộ ra một mảng ngực lớn. Hắn nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai trắng nõn mượt mà của Lam Vong Cơ, cảm nhận được thân thể của đối phương đang chấn động, giọng Ngụy Vô Tiện mang theo nhàn nhạt đau thương, hắn cười cười nỉ non ở bên tai Lam Vong Cơ nói: 

"Lam Trạm, thao ta......" 

TBC.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro