Chapter 3 : A Stranger
- Cái gì cơ ?
Không phải Wonwoo không nghe thấy câu hỏi của người kia, anh luôn hỏi lại " Cái gì " ,như một thói quen khi mà anh không biết nên đáp lời lại người khác như thế nào, và cũng để kéo dài cho mình chút thời gian để xử lý câu hỏi kia. Thêm vào đó, sự hiện diện của người lạ làm anh bối rối, sau tất cả những gì xảy ra tối nay, từ sự kiện ở trường đến vụ việc ở đồn cảnh sát, Wonwoo không có tâm trạng để giao tiếp cùng bất kỳ ai. Anh đã đối phó với đủ người ngày hôm nay rồi.
Thay vì lặp lại câu hỏi của mình, người lạ mặt đưa ra một điếu thuốc rồi nhướn mày như một cách thức thay thế cho câu hỏi. Wonwoo quan sát, người kia đưa điếu thuốc lá lên môi.
- À , Ừm...
Wonwoo lắc đầu, vẫn ngây người nhìn chằm chằm vào chàng trai đứng phía trên.
- Xin lỗi , tôi không có.
- Chết tiệt.Không sao.
Wonwoo lấy điện thoại của mình ra, giả vờ như anh đang bận làm gì đó. Anh không nhìn người kia nữa, hi vọng chàng trai sẽ hiểu ý và đi ra chỗ khác.
Qua ngoại vi, anh thấy người kia nhìn ngó xung quanh. May mắn thay, chàng trai bắt đầu đi về phía cửa hàng tiện lợi gần trạm xe buýt.
Cảm thấy thoải mái hơn khi chàng trai kia rời đi, Wonwoo ngả đầu ra tấm kính phía sau. Cơn gió đêm lại ập đến, anh kéo balo vào lòng, mong có thể ấm hơn một chút. Anh kiểm tra điện thoại.
" 9h45pm"
Chuyến xe buýt cuối cùng thường đến lúc 11:00 tối, điều đó có nghĩa là chuyến xe buýt tiếp theo mà Wonwoo có thể đi sẽ đến vào khoảng 10:30.
Thở dài, anh khóa điện thoại lại, nhét nó vào túi trước của balo. Anh cố tình nghĩ về lớp học của mình ngày mai. Khi nào thức dậy, mặc cái gì vào ngày mai, tối nay có đồ gì cần phải giặt. Anh cố gắng không nghĩ về những chuyện đã diễn ra trước đó, nếu không anh sẽ lại bắt đầu nổi cáu và anh quá mệt mỏi để kiềm chế những cảm xúc mãnh liệt như thế.
- " Uh... Ahem"
Wonwoo rời mắt khỏi miếng kẹo cao su trên vỉa hè mà anh nhìn chằm chằm trong vài phút vừa qua. Anh ngước lên nhìn người trông giống chàng trai vừa rời đi 5 phút trước.
Chàng trai bật ra một tiếng cười ngượng nghịu, tay trái nhét trong túi, tay phải thì đưa lên gãi mũi trông có vẻ lo lắng.
- Anh có thể cho tôi mượn chút tiền không ?
Trước khi Wonwoo kịp phản ứng hay trả lời, chàng trai kia đã vội vàng nói tiếp
- Vì một cái bật lửa. Tôi để quên ví trong túi tập gym. Và xe của tôi đang ở trong gara với cái túi đó.
Wonwoo chớp mắt nhìn người kia một lúc, xử lý những gì cậu ta đang nói.
- Tôi không có tiền mặt
Câu trả lời trống rỗng đã kết thúc cuộc trò chuyện. Rõ ràng là anh chàng kia cũng hiểu ý của anh, đôi mắt đang đầy hi vọng kia dường như trầm xuống, và cậu ta gật đầu nhẹ như đã hiểu rõ.
- Nhưng tôi có thẻ
Điều không tưởng tượng được đã được anh nói ra. Đáng lẽ việc này phải kết thúc với việc anh từ chối và mặc kệ người kia,cho đến khi cậu ta rời đi. Nhưng không, cái cơ thể này của anh lại không tự chủ mà trả lời người kia, nó thực sự nguy hiểm.
Mặt chàng trai kia như bừng sáng, nở một nụ cười khép môi, chắp hai tay lại trước mặt, hơi cúi đầu xuống.
- Tôi sẽ biết ơn anh mãi mãi..
Cậu ta nhìn Wonwoo qua hàng mi rung rung, tiếp tục mỉm cười với anh trai ngồi ở trạm xe buýt. Tay cậu vẫn chắp lại đặt lên môi và chỉ khi Wonwoo lấy balo ra khỏi đùi và đứng dậy, cậu mới đưa tay xuống và nhét chúng vào túi.
Wonwoo không chắc chắn về lý do tại sao anh lại quyết định đi ra ngoài để giúp anh chàng kia có một cái bật lửa và tha thứ cho hành vi hút thuốc của cậu ta. Có lẽ đó là vì anh đã đề cập đến việc anh có một thẻ, và việc đó giống như là anh đã đào một cái hố rồi nhảy xuống, sau đó chẳng thể ngoi lên được nữa. Hoặc có lẽ là do anh đã nhìn thấy cách người kia cố gắng che giấu sự run rẩy trong tay vì sự thiếu hụt nicotine trong cơ thể. Hoặc đơn giản là vì......anh chẳng có gì để làm và anh thấy chán. Tất cả các lý do nghe có vẻ hợp lý, nhưng cảm giác khó chịu trong lòng lại nói lên rằng , tất cả những điều biện hộ kia gộp lại vẫn chẳng thể đưa ra một lý do thỏa đáng để Wonwoo đi bộ đến cửa hàng tiện lợi, rút ví ra và mua cho anh chàng lạ mặt một cái bật lửa để cậu ta có thể hút thuốc.
Tuy nhiên, ngay lúc này, anh đang đứng ở quầy tính tiền trong khi người lạ mặt kia đi lòng vòng quanh các lối đi của cửa hàng. Nhìn cậu ta di chuyển qua những khoảng trống mong manh giữa các kệ, làm anh có cảm giác như mình đang nhìn một con gấu di chuyển qua một mê cung với những bức tường làm từ những mảnh Jenga. Cứ sau một lượt, chàng trai tội nghiệp kia lại va phải thứ gì đó từ kệ đối diện, nếu không thì lại làm rơi một món đồ xuống trong khi cố lấy một thứ khác. Cậu ta thật cao lớn. Cậu ta có bờ vai rộng và cao hơn nhiều so với Wonwoo. Anh đoán cậu ta đã tập thể dục chăm chỉ, bởi qua chiếc áo vừa vặn trải dài trên ngực và vùng bụng của cậu ta, có thể thấy đường cong tinh tế và cơ bắp hoàn hảo. Cậu ta mặc một cái áo khoác da nên Wonwoo không thể nhìn thấy cánh tay người kia, nhưng theo những gì anh cảm nhận, thì đó chắc có lẽ cũng là một cánh tay đẹp.
Khi chàng trai cao lớn xuất hiện ở lối đi, Wonwoo thấy trên tay cậu ta có một vài chai sữa dâu, một vài loại bánh ngọt nhiều kem được đóng gói trong hộp nhựa. Anh quan sát cậu ta đi đến quầy với một nụ cười thích thú trên mặt.
Anh nhìn chằm chằm vào đống đồ ăn nhẹ và một cái bật lửa màu xanh bằng nhựa được đổ trên quầy, khi nhân viên thu ngân bắt đầu quét các mặt hàng. Wonwoo mở khóa balo và lấy ví ra, để balo mở,để tiện cho anh ném ví trở lại khi xong việc. Vì balo của anh đang bị mở, anh đã kéo nó ra khỏi quầy hàng đông đúc, giữ nó bằng dây đeo phía trên để không có gì rơi ra khỏi balo. Wonwoo đi xuống, định đặt balo xuống đất, sau đó anh dừng lại giữa chừng, quyết định có lẽ tốt nhất là nên giữ nó thay vì đặt xuống sàn nhà bẩn.
- Tổng cộng của bạn là 14,000 won.
Sau đó, anh phải đối mặt với một vấn đề: cả hai tay anh đang bận cầm balo và ví, không có cách nào lấy thẻ trong ví ra được. Anh có thể cảm nhận được ánh mắt chờ đợi của nhân viên thu ngân. Wonwoo nhìn xuống sàn nhà bẩn thỉu, sau đó quyết định cái quầy chật chội kia sẽ là nơi anh đặt chiếc balo ngu ngốc đang gây ra cho anh những khó khăn không cần thiết.
- Đây, để tôi
Chàng trai như thể đang đọc được suy nghĩ của Wonwoo, cậu ta nắm lấy chiếc balo trong tay anh, để Wonwoo có thể tự do rút thẻ ra khỏi ví, đưa cho nhân viên thu ngân đang kiên nhẫn chờ đợi.
Khi Wonwoo đứng chờ biên lai được in, chàng trai cao lớn nắm lấy những món đồ được đóng trong túi, đi về phía cửa tự động dẫn ra bên ngoài đêm hè tươi mát.
Bỏ ví vào túi sau và bước ra ngoài. Wonwoo không ngạc nhiên khi thấy chàng trai kia ngồi trên bàn bên ngoài cửa hàng tiện lợi. Anh không có bất kỳ bằng chứng nào để tin tưởng anh chàng này. Tuy nhiên, không cần suy nghĩ hai lần, Wonwoo vừa mới để cậu ta bước ra khỏi cửa hàng với balo và tất cả đồ đạc của mình. Và sự thật là anh không hề cảm thấy ngạc nhiên trước hành vi của chàng trai lạ mặt kia, điều đó khiến anh cực kỳ hoang mang. Cứ như thể anh biết cậu ta và họ là bạn bè lâu năm của nhau.
Anh đi về phía bàn trong khi chàng trai kia châm điếu thuốc với chiếc bật lửa mới mà Wonwoo vừa mua cho cậu ta cùng với những đồ ăn nhẹ để trong túi nhựa trên bàn. Wonwoo đưa chân qua băng ghế được nối với nhau, khiến cái bàn rung chuyển với mặt đất không bằng phẳng bên dưới.
Chàng trai kia hút điếu thuốc, cảm thấy nicotine bắt đầu chảy khắp cơ thể. Wonwoo nhìn cậu ta thở ra, bàn tay cậu ta đã ổn định hơn, không còn run rẩy nữa, như thể điếu thuốc nhỏ trong tay giúp cho cậu ta có cảm giác ổn định.
Điều này thật kỳ lạ. Toàn bộ những tình huống vừa xảy ra với Wonwoo thật lạ lùng. Đầu tiên, anh cho một người lạ ngẫu nhiên thời gian trong ngày của mình và không thẳng thừng bỏ mặc cậu ta giống như anh hay làm với bạn cùng lớp của mình, đó là một sự hào phóng chưa từng có của Wonwoo. Sau đó, thực tế là anh đã đi và mua tất cả những thứ nhảm nhí này cho cậu ta, mặc dù anh biết rằng sẽ không có cách nào để lấy lại tiền, điều này đã vượt qua giới hạn tính cách của Wonwoo. Và cuối cùng, ngay tại đây, anh đang ngồi cùng với chàng trai này, người mà khiến anh làm rất nhiều việc cho cậu ta mặc dù chỉ vừa mới gặp, người mà thậm chí tên anh còn không biết.
- Mingyu
Wonwoo ngước lên, bắt gặp một ánh mắt khác.
- Tôi nhận ra là anh chưa biết tên tôi. Kim Mingyu.
Wonwoo cố gắng không nhìn chằm chằm quá lâu vào người khác, người mà anh chắc chắn có thể đọc được suy nghĩ chỉ cần có thời gian hoàn hảo. Dù bằng cách nào, nó cũng không giúp ích gì cho tình huống kỳ lạ mà Wonwoo đang gặp phải.
- Tôi chắc chắn sẽ trả lại cho anh...
Kim Mingyu có vẻ định nói gì đó nữa nhưng cậu ta lại ngập ngừng. Wonwoo chờ đợi.
- Anh có thể cho tôi biết tên ?
Wonwoo cau mày bối rối, anh không nghĩ cắt ngang lời người khác đang nói để thô lỗ giới thiệu về bản thân mình là thời điểm thích hợp.
- Ờ. Ừm..
Mingyu hít một hơi từ điếu thuốc và thở ra một tiếng cười khàn khàn.
- Tôi nói :" tôi chắc chắn sẽ trả lại cho anh", sau đó tôi đã im lặng để anh hiểu ý và cho tôi biết tên anh, để tôi còn biết mà tiếp tục nói chuyện và giải quyết với anh cho đúng cách.
Một nụ cười ranh mãnh hiện lên trên mặt của Mingyu khi cậu ta đánh giá chàng trai bên cạnh mình.
- Tôi không nghĩ rằng tôi phải giải thích điều đó.
Cậu ta kết thúc. Cậu ta nói chuyện một cách chậm chạp giễu cợt trong khi miệng nở một nụ cười tinh nghịch.
Wonwoo đảo mắt, tỏ ra khá cáu kỉnh với bản tính đùa cợt này của cậu ta.
- Làm thế quái nào mà tôi phải biết điều đó ? Tôi nghĩ cậu cần thêm thời gian để tế bào não của cậu có thể làm việc chăm chỉ để cậu có thể nói ra một câu hoàn chỉnh.
Đó là một thói quen xấu của anh. Anh luôn nói ra một điều gì đó mỉa mai khi anh cảm thấy tức tối. Điều đó cũng là lý do cho các cuộc cãi vã giữa anh và bố. Điều đó và thái độ thẳng thắn của anh với bố mẹ và thực sự cuộc sống nói chung.
Thay vì cảm thấy tức giận vì bị xúc phạm giống như mọi người, Mingyu chỉ bật cười rồi gật đầu hiểu ý, như thể Wonwoo không hề xúc phạm đến trí thông minh của mình.
- Anh chỉ nói chuyện khi anh tức giận ?
Đó là một câu hỏi nghe có vẻ vô tội. Tuy nhiên, Wonwoo có thể thấy được sự đùa cợt đằng sau đôi mắt kia.
Đúng như dự đoán, Wonwoo không trả lời cậu, và điều này cũng không khiến Mingyu thấy khó chịu. Thay vào đó, cậu bắt đầu mở gói đồ ăn nhẹ từ túi nilong. Wonwoo quan sát cậu ta. Bây giờ khi thực sự nhìn vào chàng trai kia, Wonwoo nghĩ cậu ta có lẽ bằng tuổi anh. Cậu ta là một người khổng lồ, nhưng khuôn mặt cậu ấy trông trẻ trung và cậu ấy có một gương mặt nhìn có vẻ tốt bụng và dễ gần nhưng cũng rất ngầu và nam tính. Một trong những gương mặt, mà nếu cậu ta có yêu cầu một người lạ ngẫu nhiên đi ra ngoài để mua cho cậu một cái bật lửa và đồ ăn nhẹ, thì người lạ đó sẽ rất sẵn lòng làm điều đó.
- Vì thế cho nên là ?
Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, ánh mắt dò xét của Wonwoo bắt gặp ánh mắt tò mò của Mingyu.
- Cái gì ?
- Tên của anh. Nó là gì ?
Mingyu hít vào điếu thuốc lần cuối trước khi dập tắt nó. Cậu nhìn lên Wonwoo chờ đợi câu trả lời.
- Wonwoo. Jeon Wonwoo.
Theo thói quen, Wonwoo cúi đầu chào cậu ta qua cái bàn. Anh lại rơi vào một tình huống khó hiểu. Thông thường người ta sẽ cúi đầu khi lần đầu tiên giới thiệu bản thân. Tuy nhiên, anh biết Mingyu khoảng nửa tiếng rồi, vậy nên có cần thiết phải cúi đầu ? Mingyu đâu có cúi đầu khi cậu ta giới thiệu tên. Tình huống này thật kỳ quặc.
May mắn là Mingyu không cảm nhận được sự khó hiểu của Wonwoo. Cậu ta gật đầu chấp nhận với câu trả lời và bắt đầu mở hộp sữa dâu cùng với bánh ngọt.
Wonwoo nghĩ là mình nên rời đi trước khi tình huống kỳ lạ này đi xa hơn. Anh định chào tạm biệt người kia, sau đó anh chợt nhận ra là balo của anh đang không có ở đây. Anh nhìn sang chỗ bên cạnh của Mingyu, bên cạnh cậu ta là balo của anh. Anh hết nhìn balo rồi nhìn sang Mingyu. Cậu ta đã uống xong chai sữa dâu, sau đó vò nát nó ném lên bàn.
- Ờm.. Jeon Wonwoo. Anh luôn cảm thấy lúng túng khi gặp người lạ đúng không ?
Mingyu bắt đầu mở gói bánh ngọt, xé miếng bánh mì ra làm đôi để lộ nhân dâu tây bên trong.
Wonwoo có lẽ nên cảm thấy bị xúc phạm, nhưng anh nhận ra chàng trai này không nói bất cứ điều gì ác ý, đó đơn giản chỉ sự tò mò thuần túy của cậu ta thôi. Anh nở một nụ cười nhỏ
- Ừ. Lúng túng khá nhiều.
Mingyu cười. Cậu ta quay trở lại với hai miếng bánh cầm trên tay. Nụ cười đã để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoàn hảo. Mingyu nhét cả nửa chiếc bánh vào miệng, hai má phồng ra như một con sóc.
- Đồ ăn nhẹ gì cũng có hương vị dâu tây ?
Mingyu đã nhai xong nửa cái bánh mì trong thời gian kỷ lục, sau đó nhìn sang nửa miếng còn lại như thể đang suy ngẫm về câu hỏi kia.
- Đó là hương vị tuyệt vời nhất.
Nói xong, cậu ta nhét nốt nửa còn lại vào miệng như minh chứng cho câu trả lời. Anh nhìn xuống cái hộp nhựa đựng chiếc bánh ngọt mà anh vô thức nghịch ngợm từ nãy giờ. Sau đó anh nhìn Mingyu kết thúc nửa cái bánh ngọt còn lại thậm chí còn nhanh hơn nửa đầu tiên. Cậu ta bắt đầu lấy bao thuốc lá trong túi áo khoác da.
- Nó không thực sự phù hợp với phong cách của cậu nhỉ ?
Mingyu bận rộn với việc châm điếu thuốc lá thứ hai. Tay phải chặn gió, tay trái bật lửa. Khi điếu thuốc được châm, cậu ta hít một hơi dài, rồi nhét cái bật lửa vào túi. Wonwoo nghĩ cậu ta không nghe thấy câu hỏi của mình cho đến khi Mingyu ngẩng lên đối mắt với Wonwoo.
- Vậy hương vị nào thì hợp với phong cách của tôi vậy ?
Một nụ cười nhỏ hiện lên trên mặt của Mingyu khi Wonwoo bỏ lại cái hộp nhựa trên bàn thay vào đó bắt đầu nghịch ngợm với cái gấu tay áo. Đó là thói quen khi hồi hộp của anh. Điều mà Mingyu chú ý khi nhìn xuống tay anh.
- Có lẽ là.. chocolate.
- Tại sao chocolate lại phù hợp với phong cách của tôi ?
Wonwoo thở dài bực tức khi anh phải giải thích một điều mà chính anh cũng chả rõ. Anh thực sự muốn ngừng cái cuộc trò chuyện nực cười này.
- Tôi không biết, tôi chỉ nghĩ vậy thôi.
Mingyu dường như rất nghiêm túc suy nghĩ câu trả lời.
- Tôi thích dâu tây phủ chocolate và chocolate đầy dâu tây. Có tính không ?
Wonwoo nhìn chằm chằm vào Mingyu. Lúc đầu, anh bật ra một tiếng cười nhẹ nhàng sau đó cảm thấy bản thân như bật ra tiếng cười thật sự. Đôi mắt anh tập trung vào đôi tay đang vẫn đang mải mê nghịch ngợm với ống tay áo.
Nhìn lên, Wonwoo bắt gặp ánh mắt của Mingyu. Không phải ánh mắt tinh nghịch thường thấy, lần này là một ánh mắt khác. Wonwoo không nhận ra sự khác lạ. Anh dường như cảm thấy bị quấy rầy, nhưng cậu ta vẫn giữ ánh mắt đó. Khói thuốc lá lơ lửng từ môi cậu khi cậu đang nhìn chằm chằm vào Wonwoo. Nhìn chằm chằm vào ai đó quá lâu thật khó xử. Khi Wonwoo muốn dừng lại, một ánh sáng từ phía sau anh chiếu lên mặt Mingyu khiến cho việc nhìn đi chỗ khác khó khăn hơn nhiều.
Rời mắt khỏi Mingyu để nhìn ra phía sau, anh thấy một chiếc xe buýt đang đến gần. Anh quay lại nhìn Mingyu, cậu ta đã đứng dậy và đang thu dọn rác trên bàn. Wonwoo cũng đứng dậy lấy hộp sữa dâu thứ hai và bánh Mingyu vừa mua, à không, vừa chọn ( Anh mới là người mua🙂) . Tất cả rác rưởi nằm gọn trên một tay của Mingyu, trong khi tay còn lại đưa lên rút điếu thuốc ra khỏi môi, thở ra một làn khói. Cậu nhìn xuống những món đồ trên tay Wonwoo và mỉm cười.
- Anh cứ giữ mấy thứ đó đi.
Wonwoo hơi nhíu mày nhìn xuống sữa và bánh.
- Tôi không ăn bánh.
Mingyu chỉ cười, sau đó hút một hơi dài điếu thuốc lá khác.
- Ai mà lại không ăn bánh vào ngày sinh nhật của mình chứ ?
Wonwoo nhìn xuống cái bánh, mất một lúc để nhớ ra rằng nay là sinh nhật của anh, và Mingyu không nên biết điều đó. Wonwoo nhìn lên, chỉ thấy Mingyu bắt đầu đi theo hướng khác của trạm xe buýt, sau khi bỏ rác vào thùng.Wonwoo nhìn thấy con đường trước mặt bắt đầu sáng rực rỡ hơn, anh quay trở lại thực tại, đi về phía bên kia của cái bàn, cầm lấy cái balo vừa nãy đã ở bên cạnh Mingyu. Xe buýt rít lên khi đột ngột dừng trước trạm xe buýt. Tiếng rít vang khắp con đường vắng vẻ. Xe buýt tự hạ thấp để hành khách có thể lên xuống dễ dàng hơn. Bác tài xế nhìn thấy một chàng sinh viên trẻ đang vội vã tiến lại chiếc xe từ phía cửa hàng tiện lợi. Bác nán lại để chờ vì biết những đứa trẻ này có lẽ đi học về muộn và phải bắt xe buýt đêm để về nhà.
- Dạ cháu xin lỗi. Cảm ơn bác đã chờ.
Bác tài xế nở nụ cười ấm áp.
- Không sao, con trai, lên xe đi.
Wonwoo mỉm cười lịch sự với bác tài xế, tìm cho mình một chỗ ngồi ở phía sau. Anh ném chiếc balo lên đùi, nhận thấy có thứ gì đó bị kẹt ở túi trước.
Là một mẩu giấy được xé ra từ bọc sữa dâu. Có vài điều được viết trên đó.
" Kim Mingyu
02-356-8976
Tôi sẽ trả lại tiền cho anh !
Chúc mừng sinh nhật ! "
Wonwoo nhìn qua sữa và bánh anh ném trên ghế bên cạnh. Mắt quay lại mẩu giấy trên balo.
Chúc mừng sinh nhật !
Cậu ấy là người đầu tiên nói chúc mừng sinh nhật anh hôm nay. Ngay cả bản thân Wonwoo cũng đã quên mất. Anh đã bắt đầu coi sinh nhật của mình như bao ngày bình thường khác khi bố mẹ luôn bận rộn với công việc của họ và Bohyuk bắt đầu có những hành động phản nghịch. Anh đã không muốn bất kỳ ai làm phiền mình. Nhưng tối nay anh lại cảm thấy khác, như thể sinh nhật của anh đã được nhớ tới và được tổ chức rồi. Điều đó thật ngu ngốc, thường thì anh sẽ đẩy những cảm xúc ấy đi rất nhanh, nhưng bây giờ, anh lại quyết định để bản thân mình mỉm cười. Anh nhìn qua tấm cửa kính phản chiếu hình ảnh của bản thân. Hôm nay, một người hoàn toàn xa lạ đã khiến anh cười như thế này đây. Một người rất cao, thích vị dâu nhưng lại nghiện thuốc lá, một người lạ quên mang ví tên Kim Mingyu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro