Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

ONESHOT

Nó trông thật mượt mà, thật mềm mại, thật muốn chạm vào. Nó như đang mời gọi - khiêu khích – hắn chạm vào nó mỗi khi nó xuất hiện trong tầm nhìn.

Vì vậy, hắn làm theo. Nó mời gọi hắn đến vậy mà.

Đúng lúc đó, mọi thứ xung quanh như đóng băng. Im lặng tuyệt đối, chỉ có mấy tiếng hít khí từ đám đông phát ra..

Cơ thể của Kiryuu Zero cứng lại rõ rệt ngay tấc lự, đôi mắt màu oải hương mở to, sốc toàn tập.

Một khắc dài sau đó, mọi thứ vẫn im lặng. Rồi đột nhiên, Zero dường như đã phục hồi lại từ cú sốc và bắt đầu có phản ứng lại với hành động – có thể nói là rất kỳ quái – của Kuran Kaname.

"Cái quái gì thế, Kuran!?" Zero bực tức gào lên, nhanh chóng lùi ra xa khỏi người thuần chủng.

Kaname chớp mắt. Sau đó, hơi nghiêng đầu sang một bên, có vẻ thực sự bối rối trước phản ứng của cậu, hắn hỏi, "Cậu hỏi vậy là sao, Kiryuu-kun?"

Zero mặt đen thui, gân xanh trên đầu giật dữ dội, sự phẫn nộ xen lẫn với hoang mang ngày càng tăng.

"Là móng vuốt của anh trên đầu của tôi, đồ khốn!" Zero gầm gừ trả lời, tức sôi máu. Cậu suýt chút nữa đã không nhịn được rút Bloody Rose ra và cho tên điên trước mặt, hiện đang nhìn cậu như thể cậu mới là người hành xử kỳ quái, một băng đạn.

"À," đôi mắt rượu đỏ ánh lên sự nhận ra, nhưng vẫn không hiểu lắm thái độ của người đối diện, hắn hỏi lại, "Vậy thì sao?"

Đôi mắt thạch anh tím sắp to như chiếc đĩa, mức độ phẫn nộ lên đến đỉnh điểm. Cậu thợ săn tóc bạc cạn lời luôn.

Tên này bị ngu à ?

"Anh!? Anh còn dám hỏi lại tôi?! Anh nghĩ cái quái gì mà lại làm cái trò như thế hả!?"

"Ta chẳng nghĩ gì cả," Kaname nhún vai trả lời đơn giản. "Tự nhiên nó thế thôi."

"Làm thế đ*o nào mà 'tự nhiên nó thế thôi' được hả?!?" Cơn giận của Zero tiếp tục tăng lên và tông giọng của cậu cũng vậy, sự kiên nhẫn của cậu ngày càng trở nên mỏng manh.

Bây giờ đến lượt Kaname nhăn mặt. Hắn thực sự không thể hiểu nổi thái độ của cậu thợ săn. Tuy nhiên, hắn chọn cách trả lời câu hỏi, hy vọng nó sẽ giúp thiếu niên bình tĩnh lại. "Ta chỉ đột nhiên muốn được chạm vào tóc của cậu. Đơn giản vậy thôi."

Sự im lặng chết người trở lại, đôi mắt của mọi người mở to ngạc nhiên. Zero hóa đá một lần nữa. Ichijou đạp tay lên trán, thở dài nặng nề. Kain cũng làm như vậy, nhưng là làm trong đầu. Aidou và Ruka nhìn chằm chằm vào Kaname-sama yêu dấu của họ trong sự hoang mang tột độ, họ bắt đầu lo lắng nghiêm trọng cho sức khỏe tinh thần của hắn. Những người còn lại trong nhóm thân cận của Kaname bình tĩnh theo dõi mớ lộn xộn, trong khi các thành viên còn lại của Lớp đêm đang cố gắng load toàn bộ sự việc vào não.

Kaname rời mắt khỏi Zero một chút và nhìn xung quanh. Thật khó hiểu, hắn quay sang Takuma, yên lặng thắc mắc.

Ichijou thật sự muốn đam đầu xuống đất. Chúa ơi, tên bạn thân này đúng là hết thuốc chữa.

Kaname đưa ánh nhìn trở lại Zero. Vì một lý do nào đó mà hắn không hiểu, cậu dường như vẫn chưa hết đơ người. Kaname cau mày sâu hơn, quan sát người kia. Hắn đang định mở miệng để nói ra thắc mắc của mình, khi Takuma phá vỡ sự im lặng và chuyển sự chú ý của mọi người sang phía anh.

"Được rồi, mọi người coi như chưa nhìn thấy nghe thấy gì được không? Chúng ta sắp trễ học rồi." Chàng quý tộc tóc vàng nói với thái độ vui vẻ thường ngày và nụ cười thân thiện quen thuộc. Anh đi về phía Kaname và đặt tay lên vai hắn. Kaname nhìn vào bàn tay đó, rồi nhìn Ichijou. Hắn có chú ý thấy nụ cười của anh có chút cứng ngắc, nhưng quyết định im lặng không hỏi.

Ichijou quay sang nhìn Zero bên cạnh. "Thật xin lỗi, Kiryuu-kun. Làm ơn hãy bỏ qua cho mọi chuyện. Dạo này Kaname đang rất căng thẳng vì công vụ mà cậu ấy phải xử lý."

Kaname cau mày. "Cậu nói cái -?"

"Cảm ơn vì vẫn luôn chăm chỉ làm việc, Kiryuu-kun!" Takuma ngắt lời Kaname một cách vui vẻ, trước khi người kia có thể kết thúc câu hỏi của mình và khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn . Anh biết làm vậy có hơi thô lỗ, anh sẽ xin lỗi bạn thân sau, nhưng bây giờ họ phải đi ngay, trước khi người thuần chủng kịp phun ra câu nói chết người nào khác. "Đi thôi nào, Kaname, được không?" Takuma nhẹ nhàng đẩy Kaname đi về phía lớp học.

Vẫn còn đóng băng tại chỗ, Zero chỉ có thể nhìn bóng lưng đang dần thối lui của hai người kia.

Cả thế giới vẫn rất im lặng.

-o-

"Bỏ tay ra, Takuma. Tôi tự đi được." Kaname bình tĩnh nói khi đi đến lớp. Chàng quý tộc tuân theo, không quên đưa ra một cái cúi đầu kính cẩn thay cho lời xin lỗi. Kaname trả lời với một cái gật đầu để thể hiện rằng hắn chấp nhận lời xin lỗi đó. Nhưng vẫn còn một điều khiến hắn bận tâm

"Hỏi thật đấy, mọi người bị làm sao vậy? Toàn cư xử kỳ quái..." Kaname lầm bầm tự hỏi.

Takuma đi bên cạnh hắn, anh phải kìm nén lắm để không đập tay lên trán một lần nữa.

Hết thuốc chữa. Hoàn toàn bất trị. Bạn thân đúng là tên ngốc đến thứ đơn giản như lẽ thường cũng không hiểu được. Không ngờ vampire thuần chủng chí cao tôn quý cũng có người bị ngu như thế.

Trong khi đó, Kaname tiếp tục suy nghĩ, vẫn không lý giải được vì sao mọi người lại phản ứng như vậy.

Hắn thật lòng không hiểu. Hắn không đánh giết ai, chỉ đơn thuần là chạm vào tóc của Zero, không còn gì nữa. Tất cả chỉ đơn giản là để thỏa mãn sự tò mò của hắn, để xem những sợi bạc đó có thực sự mềm và mượt như hắn tưởng tượng hay không – và hắn đã chứng thực được là đúng như vậy.

Vậy thì có gì đâu...? Làm sao lại trách hắn được chứ? Mái tóc đó vẫn luôn cầu xin hắn chạm vào. Vì vậy, tất cả những gì hắn đã làm chỉ đơn thuần là đáp ứng mong muốn của nó mà hơn. Không hơn không kém. Vậy nên, đó không phải là lỗi của hắn, mái tóc đó mới là thứ câu dẫn, vì vậy hắn thực sự không thể hiểu được sự ngạc nhiên của mọi người và sự giận dữ phi lý của Zero.

Kaname thở dài. Thật khó hiểu quá đi. Thôi kệ vậy...

Ngồi vào chỗ ngồi thông thường bên cửa sổ trong lớp, người thuần chủng bắt đầu thẩ hồn ra ngoài cửa sổ. Trong lúc lơ đãng đó, một ý nghĩ khác đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn.

Liệu làn da trắng ngà không tì vết kia có thật sự mìn màng như vẻ ngoài của nó không.

(Ed: Đụ má tha con tau đi ( Д'))

-o-

Kaname đang gặp rắc rối. Rất nhiều, rất nhiều rắc rối, thật đấy.

Nguyên nhân á? Well, thực sự thì chỉ có một người có thể khiến người thuần chủng đau đầu như vậy - một cậu trai tóc bạc cứng đầu cứng không ăn mềm không nuốt.

Vì một lý do khó hiểu nào đó, đối với Kaname, dạo này Zero dường như đã trở nên thận trọng hơn - thậm chí còn hơn trước kia – khi ở gần hắn. Tại sao, người thuần chủng thực sự không thể hiểu được. Không phải là vì sự cố nhỏ vài bận trước đó chứ? Không thể nào, cậu ta đâu có trẻ con như vậy – nhưng nếu đúng là như thế thật, thì Kaname cảm thấy cậu thợ săn thật đáng yêu(?).

Cũng không sao cả. Phản ứng của Zero khá thú vị. Nhưng có một vấn đề khác. Một vấn đề rất nghiêm trọng, theo ý kiến ​​của Kaname.

Đó là giờ đây rất khó để lại gần cậu thợ săn.

Kaname sẽ không ngồi yên chứ, phải không? Chắc chắn là không. Không gì có thể ngăn hắn thỏa mãn trí tò mò của bản thân.

Rốt cuộc là làm sao vậy? Tại sao cậu lại tránh hắn như tránh hủi? Đáng lẽ cậu phải cảm thấy rất vinh dự mới đúng, vì được hắn, một vampire thuần chủng tốn quý, để ý đến. Nào, Kaname không có tự phụ đâu, đó là sự thật (Ed: ha hả (¬_¬)). Bất cứ ai khác được như vậy sẽ rất vui mừng, vậy tại sao Zero lại không cơ chứ?

Ngay cả Yuuki cũng không phản ứng gì khi hắn làm vậy, mà em ấy còn là con gái. Vậy tại sao cậu thợ săn lại bất hợp tác như vậy? Hay là do cậu đang thẹn thùng? Phải không?

Well, Kaname thấy như vậy là rất đáng yêu. Tuy nhiên, cũng vì thế mà giờ hắn đang gặp rắc rối. Nhưng Kaname sẽ không là Kaname nếu hắn bỏ cuộc.

Tất cả những gì hắn phải làm là kiên nhẫn và chờ đợi cơ hội thích hợp. Chắc chắn nó sẽ tự đến. Phải như vậy. Zero không thể giữ sự cảnh giác của mình mọi lúc mọi nơi. Thỉnh thoảng cậu sẽ lơ là, Kaname biết điều đó. Và giờ, hắn chỉ cần đợi đúng khoảnh khắc đó.

Kaname thở dài, đi dạo trong khu rừng của học viện.

Kiryuu ngốc nghếch. Tại sao hắn, Kuran Kaname , lại phải rối rắm như thế này bởi một cậu thợ săn gắt gỏng, thật vô lý! Tại sao hắn-

Người thuần chủng dừng bước, ngạc nhiên khi một ánh bạc lọt vào tầm mắt. Chậm rãi, hắn quay đầu sang một bên để xác nhận sự nghi ngờ của mình, và hola, có một Zero đang ngủ yên dười gốc cây.

Kaname chớp mắt, không tin vào mắt mình.

Zero vẫn ở đó.

Kaname chớp mắt lần nữa chỉ để chắc chắn.

Vẫn còn đó. Thôi được. Kaname đã bị thuyết phục. Và rất hài lòng. Có vẻ như thần may mắn cuối cùng cũng đã làm công việc của mình là hỗ trợ hắn có được thứ hắn muốn.

Thu liễm khí tức lại, chỉ để an toàn, Kaname từ từ tiến về phía Zero. Thiếu niên không thức dậy - thậm chí còn không cựa quậy, đó là một dấu hiệu tốt.

Kaname thở phào nhẹ nhõm trước khi tiếp tục. Hắn cúi xuống trước cậu thợ săn đang ngủ, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh thản khác thường của thiếu niên và lắng nghe hơi thở im lặng, trước khi cẩn thận đưa tay chạm vào mặt của Zero. Cuộc tiếp xúc rất ngắn gọn, những ngón tay dài rút lui gần như ngay lập tức, người thuần chủng chờ đợi phản ứng của người kia.

Rất may, không có gì. Điều đó khuyến khích Kaname đi xa hơn.

Hắn để ngón tay mình vuốt ve má Zero lần nữa, chạm tới nhẹ nhàng, chậm rãi.

Một nụ cười nhỏ hé lên trên khuôn mặt của Kaname, khi Zero lầm bầm điều gì đó không rõ, rồi lại tiếp tục ngủ. Hắn suýt nữa đã cười ra tiếng.

Và cậu vẫn ngủ ngon lành.

Nụ cười của Kaname dần trở thành toe toét. Dường như đêm nay thực sự là đêm của hắn.

-o-

Zero cau mày, xúc cảm khác lạ làm cậu thức dậy.

Nó không có gì khó chịu - ngược lại, nó thực sự khá tuyệt; nhẹ nhàng, mềm mại và ấm áp. Nó gần như khiến cậu ngủ tiếp, thứ mà cậu rất cần - Chúa mới biết cả tuần nay cậu phải khổ sở tránh tên thuần chủng điên rồ kia như thế nào. Cũng có thể là, hắn đang cố gắng bức điên Zero . Đó là lời giải thích hợp lý duy nhất cho hành vi kỳ quái của tên kia.

Vô thức dựa vào xúc cảm kia, Zero sắp ngủ lại một lần nữa, khi một cú chạm khác hoàn toàn khiến cậu sợ hãi tỉnh dậy.

Ngay lập tức, đôi mắt thạch anh tím mở to, chớp mắt nhanh chóng vài lần để xua đi cơn buồn ngủ.

Thứ đầu tiên mà Zero nhìn thấy là mái tóc tối màu. Trông nó thật mượt mà, thợ săn vô thức muốn chạm vào nó. Mặc dù vậy, cậu đã không hành động - toàn bộ cơ thể cậu quá cứng nhắc khi cố gắng nắm bắt chính xác những gì đang diễn ra.

Có một chuyển động nhẹ. Nó khiến Zero chuyển sự chú ý của cậu sang một thứ khác ngay trước mặt.

Màu rượu đỏ.

Đó là một đôi mắt quen thuộc - thật khó chịu – Những viên đá màu đỏ tía được bao phủ bởi hàng lông mi dày và dài.

Đôi mắt của Zero mở to hơn nữa với vài cái chớp mắt, cơ thể cậu ngày càng căng thẳng.

Kuran...!

Zero lập tức với lấy súng, nhưng Kaname đã kịp giữ cả hai tay cậu lại trước khi cậu có thể với tới. Cậu nhìn ra được sự thích thú trong đôi mắt kia khi chúng hơi nheo lại, còn có thể nghe thấy tiếng cười của người thuần chủng –

'Cái đcmmmmmm?!' Zero thốt lên trong nội tâm, trái tim cậu nhảy lên và rơi vào trạng thái quá sức khi cậu cố gắng tiêu hóa thực tế khốc liệt trước mặt.

Thở hổn hển, Zero dựa vào bờ ngực rắn chắc của người thuần chủng, đôi tay vẫn bị khóa đằng sau, nhưng người kia không nhúc nhích. Hắn chỉ khẽ cười rồi nhích lại gần hơn, từng li -

Không đúng. Mình đang ngủ mơ. Chắc chắn là đang mơ. Kuran Kaname không có xuất hiện ở đây! Hắn không có khóa mình lại dưới gốc cậy là mình đang ngủ! Và tên khốn thuần chủng chết tiệt này chắc cmn chắn không có môi đối môi với mình, như là h-h-hô-

Không, đây chắc chắn không phải là một nụ hôn. Không. Không thể nào. Nụ hôn đầu của mình không thể bị tên khốn nạn Kuran Kaname cướp đi được!

Zero tiếp tục đấu tranh tư tưởng, khi cảm nhận được nụ cười của người thuần chủng trên môi cậu.

Thằng khốn nạnnnnnnn!

"Ưm...!" Cậu thợ săn cũng cố gắng phản kháng, mặc dù không có kết quả. Cái nhếch mép của Kaname chỉ mở to hơn nữa, và đôi mắt nguy hiểm nheo lại.

Một lúc sau, Kaname vẫn khóa môi với Zero, không bao giờ bận tâm đến sự phản kháng mãnh liệt nhưng vẫn vô ích của người kia dù chỉ một chút. Sau đó, cuối cùng cũng thương hại con mồi bé nhỏ của mình, người thuần chủng từ từ lui lại.

Zero thở dốc, cố gắng để lấy hơi. Sau một lúc, cậu nhìn lên, đôi mắt màu oải hương ánh lên lửa giận có thể thiêu đốt cả ngôi trường, khuôn mặt trắng nõn giờ đã đỏ ra máu, gân xanh trên trán giật a giật.

"CÁI L*Z GÌ THẾ HẢ KURANNNN ?!"

Kaname giả vờ ngây thơ, nghiêng đầu sang một bên, hỏi, "Ý cậu là sao, Kiryuu-kun?"

"Đừng có vờn với tôi nữa, đồ biến thái!" Zero gầm lên giận dữ, dừng lại một lúc khi cậu chợt nhận ra khuôn mặt của người thuần chủng gần với mình như thế nào. Cậu đỏ mặt sâu hơn, đẩy mạnh vào ngực người kia. " Tránh xa tôi ra!"

Kaname cười thầm. Hắn thu hẹp khoảng cách giữa họ một lần nữa, chỉ để thấy cậu thợ săn xù lông thêm một chút. Hắn thậm chí còn bắt đầu nghiêng người, nụ cười nhếch lên trước phản ứng tự động của cậu thợ săn là lùi lại - hoặc ít nhất là cố gắng lùi lại, vì cậu không có nơi nào để chạy với cái cây ở sau lưng và Kaname ở phía trước. Mặc dù vậy, hắn chọn cách thương hại con mồi, lùi ra một chút khỏi hơi thở của cậu thợ săn và thì thầm 'Chúc cậu ngủ ngon, Kiryuu-kun' .

Không lãng phí một giây nào, Zero đứng dậy và rút Bloody Rose ra, nhưng sau đó Kaname đã biến mất khỏi tầm mắt. Nghiến răng, thiếu niên tóc bạc buông cánh tay xuống, cả người run rẩy không kiểm soát được vì tức giận.

Trong khi đó, Kaname đang tận hưởng làn gió đêm trong khi thong thả trở lại ký túc xá, đôi mắt hắn ánh lên sự thích thú không hề che giấu và một nụ cười hài lòng hiện trên môi.

Ôi, thật là một đêm thú vị. giờ thì ...

Kaname liếm môi.

Nên khám phá cái gì trên cơ thể của Zero tiếp theo đây?

-o-

Bị dọa sợ hoàn toàn – và một số cảm xúc khác - bởi sự cố trong rừng, Zero dùng cả sức bình sinh để tránh Kaname và sự quấy rối dai dẳng của hắn. Tuy nhiên, làm cậu buồn phiền là, đó không phải là điều dễ dàng khi tên thuần chủng chập mạch kia từ chối hợp tác.

Thật ra mà nói, Zero đang rất sợ. Tuy nhiên, là một cậu nhóc bướng bỉnh, cậu kiên quyết từ chối thừa nhận điều đó ngay cả với chính mình, và chọn cách giải quyết vì rất quẫn trí. Tuy nhiên, điều đó là không đủ, vì một thực tế khó chịu là chiến lược tránh né của cậu đã không hiệu quả - bằng cách nào đó tên khốn thuần chủng vẫn tìm thấy cậu mọi nơi mọi lúc.

Chưa bao giờ trong đời Zero cảm thấy thoải mái đến như vậy, khi có một đám đông bao quanh mình, lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy như vậy. Ngay cả khi đám đông đó là một đám fangirl cuống nhiệt, chưa dứt dậy thì, đang gào thét nhiệt tình. Chưa bao giờ trong đời, Zero lại chăm chỉ làm nhiệm vụ của mình đến vậy. Yuuki thậm chí còn hỏi cậu có bệnh không, vì không có lời giải thích nào khác cho hành vi kỳ lạ của cậu.

Thiếu niên cảm thấy khóe mắt co giật khi khuôn mặt đểu giả của tên vampire khốn nạn kia hiện lên trong tâm trí .

'Thằng khốn nạn!' Zero chửi rủa trong đầu. Tại sao cậu lại phải hứng chịu cơn điên của tên kia cơ chứ!?

Zero thở dài mệt mỏi. Cơn đau đầu kinh niên lại xuất hiện. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả việc cậu mong muốn khoảnh khắc bình thường này đến thế nào, khi tất cả những gì Kaname làm để chọc tức cậu chỉ là nói chuyện với Yuuki. Ít nhất thì Zero không phải-

Dòng duy nghĩ của cậu thợ săn đừng đến kít lại. Cơ thể cậu cứng đờ, căng thẳng thấy rõ.

Một sự im lặng đau đớn lắng xuống. Không ai dám thở, huống chi là di chuyển. Mọi người chỉ đứng sững lại, chờ đợi một sự bùng nổ vì giận dữ.

Đôi mắt oải hương mở to vì sốc, chủ nhân của thì đang chết não tạm thời.

Chắc chắn điều đó không thể xảy ra. Tất nhiên là không rồi.

Zero gật đầu suy nghĩ.

Điều đó không thể xảy ra, cái đầu mình - cái đầu mang bệnh của mình - chỉ đơn thuần là đang trêu đùa mình thôi. Có lẽ mình đang phát điên, dạo này không được nghỉ ngơi đủ, lại còn sắp xuống cấp E...

Lại một cái gật đầu thuyết phục khác.

Đúng vậy, chắc là do thiếu ngủ. Đây chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộn khủng khiếp nhất.

Một cái gật đầu khác, rồi lại giật nảy mình.

Nó đã di chuyển. Bàn tay đó. Thứ mà Zero đang tưởng tượng ra- đúng vậy, tưởng tượng ra, vì không thể nào nó là thật được - trên mông của cậu. Chúa ơi , đầu cậu đã điên đến mức nào rồi...

Một lần nữa, lại gật đầu.

Phải, Zero chỉ đang tưởng tượng. Chắc chắn rồi. Không nghi ngờ gì nữa. Nó không có thật. Ngay cả bây giờ, khi cậu có vẻ như cảm thấy nó di chuyển, đó cũng không phải là thật. Đó chỉ là trí tưởng tượng điên rồ của cậu đã tạo ra hình ảnh kỳ lạ nhất rằng bàn tay đó đã di chuyển trên mông của cậu, như thể đang vuốt ve nó, trước đó-

Da gà da vịt nổi cả lên, cậu như ngừng thở trong một khắc dài.

'H-hắn ta v-vừa mới...?!'

Zero quay phắt đầu ra đằng sau, thật ngạc nhiên khi cổ cậu không bị gãy. Đôi mắt vẫn mở to trong cơn sốc kinh hoàng.

Kuran Kaname vẫn đứng đó, bình tĩnh như mọi khi, nét mặt trầm ngâm, đôi mắt đỏ tía nhìn xuống, tập trung vào thứ gì đó thấp hơn tầm mắt của hắn. Zero hình như còn nghe hắn hừm một cái, vả rồi-

Lúc này, cậu thợ săn trẻ cuối cùng cũng thoát khỏi cơn mê, vừa nhảy ra xa người thuần chủng, vừa ré lên vì ngạc nhiên và xấu hổ, khi mông của cậu một lần nữa bị véo. Vẫn là cái tay chết dẫm đó!!!!!

"C-CAÍ LOZ MÁ!!!!!!!!!!" Zero hét toáng lên, đôi mắt vẫn mở to, đôi má nóng đến nỗi cậu cảm thấy như khuôn mặt mình sẽ nổ tung bất cứ lúc nào, giọng cậu khàn cả đi vì âm lượng quá khổ, đôi tay che đi bộ vị quan trọng phía sau của mình.

Không phải ác mộng, không phải ảo giác, rất rõ ràng, cậu không có điên – nhưng cậu thà bị điên hơn là phải chịu đựng cái – cái quỷ quái này! Thật đấy! Đồng ý hai chân hai tay luôn.

Cậu bị quấy rối tình dục. Bởi một ma cà rồng. Một thuần chủng.

... Bởi Kuran Kaname có chết không cơ chứ!!!!!

"K-Kaname-sama!" vài cô gái lớp ngày đồng thanh hô lên.

"Hừm?" Kaname lờ mờ chuyển ánh mắt từ lòng bàn tay đang giơ lên sang ​​các cô gái.

"N -nó thế nào?" Một cô bé hào hứng hỏi, mặt cô đỏ ửng và đôi mắt sáng chói. Những người khác cũng trong tình trạng tương tự. Nó thực sự là một cảnh tượng đáng sợ - và đáng lo ngại.

Zero quay đầu sang đám đông, nỗi kinh sợ nhân đôi. "N-này! Mấy cô-?!"

"Cảm giác thế nào?" Lại một câu hỏi nữa, Kaname còn chưa kịp trả lời.

"N-nó có được như mong đợi của ngài không?" Một vài câu hỏi tương tự vang lên, trước khi các cô gái im lặng lại để Kaname trả lời.

"Hmm..." người thuần chủng nghiêm túc suy nghĩ, đưa ánh mắt trở lại lòng bàn tay, những ngón tay khẽ uốn cong. Một vài khoảnh khắc dài của một sự im lặng khi mọi sự chú ý đều đổ dồn về vị chủ tịch Lớp đêm. "Không ... không hẳn," Kaname cuối cùng trả lời.

Zero chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm trong khi các cô gái lớp ngày bày tỏ sự thất vọng, nhưng Kaname đã không cho họ cơ hội như vậy khi hắn tiếp tục, "Còn tuyệt hơn ta tưởng tượng nữa."

Lặng im chết chóc.

Sau đó, những tiếng ré phấn khích bùng nổ. (Ed: That's me :v)

Chưa bao giờ trong đời, Zero lại muốn đi đầu xuống đất chết quách đi cho xong như lúc này đây. Hiện trường hỗn loạn.

-o-

Đủ rồi đó.

Cuối cùng, Zero đã chịu đủ rồi, cậu phải chấm dứt trò đùa bệnh hoạn này của Kaname.

Vì vậy, cậu ở đây, lườm muốn rách con mắt với người thuần chủng, trong phòng làm việc của hắn - hoặc ít nhất là cố gắng lườm. Không có gì đáng ngạc nhiên, mọi chuyện diễn ra không suôn sẻ như cậu nghĩ.

"Ta thật không hiểu vì sao cậu khó chịu đến vậy." Kaname bối rối hỏi. "Ta đã làm gì sai sao?"

Khuôn mặt của Zero chết lặng. Cậu chỉ có thể chớp mắt tê tái nhìn Kaname, trong đầu trống rỗng không một suy nghĩ. Một khoảng lặng dài như vậy làm phiền người thuần chủng, và hắn không ngần ngại bày tỏ điều đó.

"Cậu ổn chứ, Kiryuu-kun?" Kaname hỏi, bước dần về phía cậu thợ săn đang hóa đá.

Zero chĩa ngay Bloody Rose về phía người thuần chủng. "Tránh xa tôi ra."

Kaname dừng lại, chớp mắt nhìn khẩu súng, và sau đó là Zero, với biểu cảm thắc mắc công khai trên khuôn mặt.

Lại im lặng.

Kaname quyết định thử tiến thêm một bước. Rồi một bước khác. Như tự động, Zero lùi lại, ngón tay cậu siết chặt quanh cò súng của Bloody Rose. "Tôi nói cách xa tôi ta, đồ biến thái!" Cậu quát lên.

Không thèm để ý, Kaname phớt lờ yêu cầu giận dữ của cậu thợ săn, đôi môi hắn từ từ nhếch lên thành một nụ cười.

Zero bắt đầu cảm thấy không tự nhiên, đầu cậu đang lôi cả tám đời tổ tông họ hàng của tên thuẩn chủng trước mặt ra chửi một lượt rồi lại một lượt, khi hắn giam cậu về phía bức tường, còn bản tân thì dựa gần vào cậu – quá gần. Lại thế nữa. Ngay khi cậu chuẩn bị bóp cò, người thuần chủng cuối cùng cũng dừng lại. May thay.

Cậu thiếu niên tóc bạc suýt chút nữa thở phào nhẹ nhõm. Cậu tự trách bản thân vì mất cảnh giác như vậy.

Một tiếng cười khẽ vang lên. Zero cau mày nhìn người đối diện. "Anh nghĩ thế là hay lắm hả?"

"Đương nhiên," Kaname gật đầu trả lời, nụ cười thích thú của hắn xác nhận điều đó. "Cậu luôn khiến ta cảm thấy rất giải trí."

Đôi lông mày của Zero nhăn đến sắp chạm vào nhau. "Tôi con mẹ nó không phải đồ chơi của anh, đồ quái dị!"

"Ta chưa bao giờ nói vậy."

"Vậy thì đừng có đùa giỡn tôi nữa!"

"Ta đâu có." Kaname trả lời. Hắn có vẻ thực sự bối rối, điều đó không làm giảm bớt sự tức giận của Zero.

Kaname cũng nhận ra điều này, và cái nhíu mày của hắn ngày càng sâu hơn. "Rốt cuộc tại sao cậu lại tức đến vậy hả, Kiryuu-kun?"

Biểu cảm của Zero trở nên hơi mờ mịt. Rồi cậu giật mình chỉ tay về phía Kaname "Tại anh đó!"

Hắn chớp mắt. "Ta?" Kaname nghiêng đầu hỏi. Sự bối rối của hắn vẫn có vẻ rất chân thật, Zero thật muốn bóp chết bản mặt vô tội đó. Đó sẽ là một cảnh tưởng rất đẹp, tên biến thái sùi bọt mép giãy dụa dưới uy áp của cậu. Trong khi đó Kaname hỏi thêm, "Ta đã làm gì cơ chứ?"

Sự hoài nghi trên khuôn mặt của cậu thợ săn tăng lên cùng với cái nhíu mày của cậu. "Anh đang đùa tôi đấy à?!"

Một cái chớp mắt khác.

Trong một khoảnh khắc đó, Zero cảm thấy như mình mới là kẻ điên, chứ không phải là kẻ trước mặt. Nhưng rồi cậu lại nỗ lực đứng thẳng lại, để lấn át tên kia.

"Anh quấy rối tình dục tôi không biết bao nhiêu lần rồi đó!"

Kaname cau mày trở lại. "Ta đâu có," hắn phủ nhận, hình như bị xúc phạm hoàn toàn. Hắn khoanh tay trước ngực, tiếp tục nói, "Ta không hiểu từ đâu mà cậu lại có suy nghĩ đó."

Cảm giác điên cuồng lúc trước tấn công Zero một lần nữa với cường độ gấp mười lần. Cậu như đang đấm vào gối bông vậy.

Thở dài, thiếu niên tóc bạc đưa tay lên xoa bóp sống mũi, tay cầm súng từ từ hạ xuống. Một khoảng im lặng dài khác tràn ngập căn phòng.

Zero biết bây giờ mình thật ngốc khi nghĩ rằng có thể lý luận được với người thuần chủng. Rõ ràng, nó là vô dụng.

Một tiếng thở dài khác. Bỏ tay ra khỏi mặt, Zero ngước lên và bắt gặp ánh mắt của Kaname một lần nữa.

"...Anh rốt cuộc muốn cái quái gì?" Cậu thử một cách tiếp cận khác, tuyệt vọng đến vậy rồi.

Mắt Kaname sáng lên. "Cậu cho phép hả?"

Zero phải kìm nén bản năng cách xa người kia, càng xa càng tốt. Sự nhiệt tình đột ngột của người thuần chủng làm phiền cậu rất nhiều. "Còn – còn tùy..." Thật ra, Zero muốn đập đầu vào tường chết đi cho rảnh việc. Sao cậu lại đi đàm phán với tên trước mặt này làm gì không biết.

Thế giới này điên rồi. Và Zero cũng vậy.

"À, không có gì nhiều, thật đấy." Kaname trả lời . "Cậu còn không mất chút sức nào luôn."

Zero nghiêm túc nghi ngờ những lời đó, nhưng cậu vẫn quyết định lắng nghe một chút, trong khi cố gắng lạc quan hơn.

Cậu không mất nhiều thời gian để nhận ra mình ngây thơ đến mức nào.

"Thật đấy. Ta không đòi hỏi nhiều." Kaname bắt đầu tiến về phía Zero với những bước dài, đến khi hai người như ép chặt vào bức tường đằng sau. "Ta chỉ muốn nếm thử máu của cậu một chút."

Đôi mắt thạch anh tím mở to, Zero hoàn toàn cứng ngắc.

Căn phòng trở nên yên tĩnh đến lạ thường khi hai người nhìn nhau, một người hoàn toàn bị sốc và người kia thì tràn đầy hy vọng. Nó kéo dài trong một thời gian, cho đến khi Zero cuối cùng đã đưa ra câu trả lời đầy cảm xúc của mình dưới dạng một loạt tiếng súng.

-o-

"Anh làm vậy là sai hoàn toan rồi, onii-sama," Yuuki nói với anh trai ngốc của mình, không thể đứng ngoài nhìn được nữa. Cô biết mình phải giúp đỡ - thậm chí còn nhiều hơn sau khi Kaname đã tâm sự với cô. "Zero không phải là kiểu người sẽ đơn giản đồng ý với những thứ như thế. Anh phải tỏ tình trước, để người ta thích anh đã chứ."

Kaname cau mày. Tỏ tình? "Em đang nói về cái gì vậy?" Hắn nghiêng đầu hỏi, sự hoang mang rõ ràng trên khuôn mặt.

Yuuki chỉ có thể nhướng mày, chớp mắt hoài nghi nhìn Kaname.

'Thật đấy hả?' Cô nghĩ thầm trước khi thở dài và lắc đầu. Có vẻ như hai người anh trai của cô vẫn còn một chặng đường dài để đi.

Kaname nhìn Yuuki, mặt đầy dấu chấm hỏi.

'Trời ạ...' , cô nghĩ, hết cách nhìn thẳng vào người thuần chủng. 'Thế mà mọi người cứ bảo mình mới ngây thơ'

Khổ thân Zero. Cô biết cậu chắc chắn sẽ không được yên lành trong thời gian sắp tới, đặc biệt là khi cô đã quyết tâm giúp anh trai ngây thơ đến vô vọng của mình giành được trái tim của cậu trai tóc bạc. Tất cả là vì hạnh (tính) phúc của hai người, hòa bình chung sống, và cũng là vì thú vui cá nhân của cô, tất nhiên.

Yuuki cười khúc khích, nhận được một cái nhìn thắc mắc khác từ Kaname.

Ôi, trời hôm nay thật đẹp nha~~

.

.

.

Ed note: Quà tạ lỗi với mn. Fic này đọc giải trí là chính, chúc mn đọc truyện vui vẻ. love u all (☆'3`)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro