Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 33


     Phó Hồng Tuyết truyền tin về ma giáo, không tới hai ngày, Diệp Khai liền chạy tới Hoa phủ. Trước đây Phó Hồng Tuyết mặc dù đã báo bình an với Diệp Khai, nhưng không cho phép hắn đến Hoa phủ xem. Lúc này rốt cuộc chính mắt nhìn thấy Phó Hồng Tuyết bình an vô sự, Diệp Khai yên lòng, vỗ vai y, nói : "Người trước tiên an tâm dưỡng thương, các huynh đệ trong giáo đều chờ người trở lại. Gọi tới có chuyện gì không ?"

     "Ta cần ngươi giúp ta chuẩn bị một phần sính lễ, ta muốn đi gặp Hoa gia cầu thân." Phó Hồng Tuyết nói

     "Phụt ------ khụ khụ, cái gì ?" Diệp Khai một ngụm nước phun đầy đất, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn giáo chủ vừa từ chỗ chết trở về. Nhanh như vậy đã đối phó xong với Hoa Vô Tạ rồi ? Người của Hoa phủ còn đồng ý để Hoa Vô Tạ và chủ thượng ở cùng một chỗ ?

     Phó Hồng Tuyết vẻ mặt ghét bỏ lui về sau một bước, cách Diệp Khai một chút, nói : "Ngươi không nghe rõ sao ?"

     "Nghe thì nghe rõ rồi....." Là không thể tin được. Diệp Khai thấy Phó Hồng Tuyết hơi nhíu mày, vội vàng nói : "Yên tâm, ta sẽ đi làm. Bất quá, từ trước đến này chỉ có nam tử cầu thân nữ tử, bây giờ muốn cầu thân nam tử.... Có cái gì khác không ?"

     Cái này làm khó Phó Hồng Tuyết rồi. Y ngay cả cầu thân nữ tử phải chuẩn bị những gì cũng không biết, làm sao biết được nam tử thì sao ?

     Diệp Khai liệt kê ra một tờ giấy, hai người thảo luận một phen, cuối cùng chỉ có thể xóa đi nữ trang, đổi thành bảo kiếm, trận pháp, binh pháp

     Hoa phủ là hoàng thân quốc thích, Phó Hồng Tuyết mặc dù là giáo chủ ma giáo, nhưng dù sao chỉ là người trong giang hồ, từ thân phận mà nói, thực sự với Hoa Vô Tạ thập phần không môn đăng hộ đối. Bất quá, trưởng bối của Hoa phủ luôn thông suốt, cũng sẽ không vì thân phận mà làm khó Phó Hồng Tuyết

     Ma giáo đem sinh lễ đến Hoa phủ, Hoa Vô Tạ sớm đã xấu hổ mà đóng cửa không ra, sau khi uống cạn một chén trà liền bất chấp xấu hổ, vội vàng ra cửa chạy đến thư phòng của Hoa Chính Khôn. Vừa có nha hoàn tới bắn tin, nói Hồng Tuyết ca ca vừa mở miệng đã bị cha cự tuyệt rồi ! Cha sao có thể như vậy chứ !

     Ở cửa viện Hoa Chính Khôn đụng phải Phó Hồng Tuyết, Hoa Vô Tạ vội vàng nhào vào, cầm lấy tay áo y, vội nói : "Hồng Tuyết ca ca, ngươi yên tâm, cho dù cha không đồng ý, ta cũng muốn ở cùng một chỗ với ngươi ! Ta đi tìm cha !"

     "Vô Tạ !" Phó Hồng Tuyết kéo hắn, nói, "Ngươi đừng đi. Trước kia là ta đối với ngươi không đúng, Hoa lão gia không đồng ý cũng là chuyện có thể hiểu được. Ta sẽ cố gắng để người thấy ta thật lòng. Chuyện này ngươi đừng xen vào, giao cho ta."

     "Nhưng...." Hoa Vô Tạ còn muốn nói điều gì, đột nhiên bị một tiếng giả ho khan bên cạnh cắt ngang, mới nhìn thấy Diệp Khai đi theo đằng sau Phó Hồng Tuyết. Khuôn mặt tươi cười của Hoa Vô Tạ nhất thời đỏ bừng, im lặng nhích lại gần Phó Hồng Tuyết, không nói nữa

     Diệp Khai chưa từng thấy tiểu công tử nào gấp gáp đem mình gả đi như vậy, cảm thấy buồn cười, nghĩ giáo chủ phu nhân tương lai này thực sự thập phần đáng yêu. Hắn giả vờ nghiêm túc nói : "Giáo chủ, không có chuyện gì, ta về giáo trước ?"

     "Ừ." Phó Hồng Tuyết ngăn Diệp Khai nhìn về phía Hoa Vô Tạ, ý bảo Diệp Khai mau chóng rời đi

     Ách ách, thật sự là thế phong nhật hạ, nhân tâm không cổ, có kiều thê cũng không cần huynh đệ. Diệp Khai trong lòng chửi một tiếng, nét mặt bình tĩnh vái một cái, cáo từ trở về ma giáo

     Sau này, Phó Hồng Tuyết lại đề cập cầu hôn một lần với Hoa Chính Khôn, nhưng vẫn như trước bị cự tuyệt. Hoa Vô Tạ ủy khuất dẩu môi, lại không dám đi tìm lão tổ tông cáo trạng, càng thêm quấn quýt Phó Hồng Tuyết, cố gắng dùng tình yêu của mình an ủi Phó Hồng Tuyết nhiều lần bị từ chối mà mất tinh thần. Nếu như cha thực sự không đồng ý.... Ta cùng Hồng Tuyết ca ca bỏ trốn ! Hoa Vô Tạ tức giận nghĩ

     Hốm đó, Hoa Vô Tạ mới từ trong viện của đại ca trở về, liền nhận được cáo trạng của nha hoàn trong viện mình : "Nhị thiếu gia ! Phó công tử không chịu uống thuốc !"

     "Hả ? Xảy ra chuyện gì sao ?" Hoa Vô Tạ nghi ngờ hỏi

     "Phó công tử trước khi uống thuốc thường ra sức khước từ, mấy người tỷ muội chúng ta đều đoán.... Y có phải là sợ thuốc đắng không." Nha hoàn kia che miệng cười hai tiếng

     Hồng Tuyết ca ca cư nhiên sợ uống thuốc ? Cái này cũng thật đáng yêu đi ! Tâm tình Hoa Vô Tạ rất tốt, tìm nha hoàn lấy bát thuốc đã đun, giấu ở phía sau, cố ý nghiêm túc, bước vào phòng Phó Hồng Tuyết, giọng lên án, lớn tiếng nói : "Phó Hồng Tuyết ! Cái gì mà muốn cùng ta ở một chỗ cả đời ! Ta thấy ngươi chính là đang lừa ta !"

     "Ta không có, Vô Tạ...." Phó Hồng Tuyết cởi áo khoác, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, đột nhiên nghe tiếng Hoa Vô Tạ, cơn buồn ngủ lập tức bị dọa chạy mất, trong nhất thời có chút mê man. Y gần đây hình như không làm cái gì khiến hiểu lầm chứ ?

     "Không có ? Vậy uống thuốc đi." Hoa Vô Tạ chờ y phủ nhận, mang theo vẻ mặt gian trá, đạt được ý nguyện đem thuốc ở sau lưng để trước mặt Phó Hồng Tuyết

     "Uống.....uống thuốc...." Phó Hồng Tuyết thầm thấy trong lòng không ổn, không nhận ra động tác ôm chăn lùi về sau một cái. Y thật sự không thích mùi vị của thuốc bắc. Trước đây bị thương, phần lớn là rịt thuốc băng bó, đâu có uống qua nhiều thuốc bắc như vậy ? Từ khi tỉnh lại ở Hoa phủ, y mỗi ngày bị Linh sư cô nhìn chằm chằm uống thuốc, bây giờ thật sự thấy thuốc nâu nâu liền đau đầu

     "Uống đi ~" Hoa Vô Tạ không để lọt động tác co rúm lại của Phó Hồng Tuyết, đắc ý, cười tủm tỉm đem chén thuốc tới trước mặt Phó Hồng Tuyết

     "Vô Tạ.... Kỳ thực, ta đã tốt rồi...." Phó Hồng Tuyết cố giãy dụa

     "Tốt cái gì mà tốt ? Ngươi không dưỡng thân thể cho tốt có phải là muốn ta tự trách không ?" Hoa Vô Tạ đuổi sát không buông

     "Không phải.... Được rồi, ta uống...." Phó Hồng Tuyết hoàn toàn không có cách gì với Hoa Vô Tạ, chỉ có thể giơ tay đón lấy chén thuốc trong tay hắn, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Vị đắng ở đầu lưỡi quanh quẩn không đi, ngũ quan trên mặt Phó Hồng Tuyết đều nhăn lại

     Hoa Vô Tạ nhìn chằm chằm Phó Hồng Tuyết uống thuốc, lộ ra hầu kết, âm thầm nuốt nước miệng một cái, nói : "Đúng rồi, lúc này mới ngoan. Đường đường là giáo chủ ma giáo lại sợ uống thuốc, nói ra thật mất mặt a ~"

     "Ta không phải là sợ, ta chỉ là không thích cái mùi này." Phó Hồng Tuyết phản bác

     "Ừ ! Hồng Tuyết ca ca nhà chúng ta nói cái gì thì là cái đó, nói không phải là sợ uống thuốc, chỉ là không thích mùi, đó chính là không thích." Hoa Vô Tạ giống như tin phục đất, nghiêm túc gật đầu, trong giọng nói mang theo sự trêu đùa không giấu được

     Ngừng lại một chút, hai gò má của Hoa Vô Tạ bỗng đỏ lên một chút, ấp úng mở miệng hỏi : "Hồng Tuyết ca ca.... Ta đêm nay..... Ở lại cùng ngươi có được không ?"

     "Vô Tạ..... Ngươi có biết ở lại có ý gì không ?" Phó Hồng Tuyết đột nhiên cảm giác cổ họng có chút phát khô. Hoa Vô Tạ trước mắt tuy cúi thấp đầu, nhưng nhìn mặt hắn như hoa đào, mỹ nhan thịnh thế, quần áo mùa hè mỏng manh, buộc vòng quanh hông gầy. Một mỹ vị tuyệt thế như này đưa đến bên miệng Phó Hồng Tuyết, y làm sao có thể cự tuyệt ? Ánh mắt Phó Hồng Tuyết dần sâu, trong thần sắc toát ra vài phần xâm lược

     Hoa Vô Tạ cúi đầu, cũng không phát hiện ra thần sắc của Phó Hồng Tuyết thay đổi, xấu hổ tới cực điểm, không tự chủ được, lè lưỡi liếm liếm môi, ấp úng nói : "Ta.... ta đương nhiên biết.... Ôi ! Hồng Tuyết ca.... Ngô...."

     Phó Hồng Tuyết mạnh mẽ giơ tay đem người kéo lên trên giường, nghiêng người đặt hắn ở dưới thân, cúi đầu chặn lấy cặp môi diễm lệ kia. Hoa Vô Tạ bị động tác đột ngột của y làm cho cả kinh, cả người cứng đồ, rất nhanh liền bình tĩnh lại, giơ tay vòng ở cổ Phó Hồng Tuyết, đưa y áp đến mình, cùng hắn môi lưỡi quấn lấy nhau

     Nụ hôn này vừa mạnh mẽ lại vừa nồng nhiệt, không khí dường như dần dần nóng lên. Phó Hồng Tuyết tách hàm răng Hoa Vô Tạ, đầu lưỡi ở trong miệng hắn điên cuồng quét một vào. Vị đắng của thuốc bắc theo động tác của đối phương, lan ra trong miệng Hoa Vô Tạ, hắn không tự chủ được, hấp đầu lưỡi Phó Hồng Tuyết, càng châm lửa, đưa tới một trận càn quét

     Đầu lưỡi Phó Hồng Tuyết xẹt qua lợi Hoa Vô Tạ, xúc cảm nóng ướt khiến cả người Hoa Vô Tạ run lên. Đầu lưỡi đối phương thu về, Hoa Vô Tạ đuổi theo, đem chính mình vào miệng đối phương, kéo lưỡi y cùng múa, cố sức hôn trả lại

     Hai người ở trên giường nhiệt tình hôn nhau, dường như muốn đem sự thâm tình đến tận cùng trong tình yêu qua cái hôn này truyền đến cho đối phương. Nước bọt không kịp nuốt xuống theo khóe miệng chảy xuống, lộ ra một tia bạch quang dâm mỹ. Thật lâu, động tác của Phó Hồng Tuyết mới ôn hòa lại, nhẹ nhàng ngậm môi trên của Hoa Vô Tạ, từng chút một mút lấy, như chuồn chuồn lướt nước hôn vào môi, khóe miệng, gương mặt, từ từ xuống dưới, hôn lên cổ thôn dài, ưu mỹ như bạch ngọc

     Phó Hồng Tuyết giơ tay rút ngọc trâm trên đầu Hoa Vô Tạ, tóc đen rơi tán loạn trên gối. Y cầm lấy một bó tóc đen, thành kính hôn lên, trong đầu hiện ra bộ dạng Hoa Vô Tạ bạch y tóc bạc hơn một tháng trước, tay khẽ run. Đầu ngón tay hơi lạnh được bàn tay nóng như lửa của Hoa Vô Tạ cầm lấy, đôi mắt đẹp, rực sáng nhìn chăm chú Phó Hồng Tuyết, đôi môi ở dưới ánh nến hiện ra ánh nước. Phó Hồng Tuyết bị cảnh đẹp này làm cho mê mẩn, lần thứ hai cúi người xuống, dùng môi đặt lên hầu kết khéo léo tinh xảo của Hoa Vô Tạ

     Một trận ấm áp tê dại truyền đến, Hoa Vô Tạ không nhịn được ngửa đầu lên, đem chỗ yếu ớt nhất trên cổ lộ ra, lòng tràn đầy tin tưởng, không giữ lại chút nào. Phó Hồng Tuyết ở bên cổ hắn trùng điệp hấp lấy, đưa tới Hoa Vô Tạ hừ nhẹ một tiếng. Mắt buông xuống nhìn ngấn hồn, trong mắt Phó Hồng Tuyết lộ ra mấy phần vui vẻ

     Hai người nhanh chóng trút bỏ y phục, Phó Hồng Tuyết chú ý thấy Hoa Vô Tạ một mực nhìn vật cháy trên bàn, trong lòng khẽ động, vung tay đánh ra một đạo nội lực.

(....)

     Phó Hồng Tuyết kéo một cánh tay hắn, hôn cẩn thận từng ngón tay của hắn, dọc theo cánh tay về phía trước, hôn đến môi người trong lòng. Trong dư vị cao trào, hai người ở trên giường ôm hôn. Bọn họ rốt cuộc hoàn toàn thuộc về đây, trong không khí phiêu đãng sự ôn nhu gợi tình

     Nằm một lúc, Phó Hồng Tuyết xoay người xuống giường, phủ thêm một lớp áo ngoài, xoay người lại hôn trán Hoa Vô Tạ một cái, nói : "Vô Tạ, ngươi mệt thì ngủ trước đi, ta đi chuẩn bị nước giúp ngươi lau người."

     "Đừng vội, ta mệt quá, cùng ta ngủ." Hoa Vô Tạ mơ mơ màng màng lẩm bẩm, môi đỏ mọng hơi cong lên, như là đang đòi hôn

     Phó Hồng Tuyết cảm giác tiểu huynh đệ của mình lại bắt đầu rục rịch, vội vàng hít sâu hai cái, miễn cưỡng đè xuống tâm hỏa, dụ dỗ noi : "Ngủ như vậy khó chịu. Ngươi ngủ đi, ta tới làm."

     "Ừ...." Hoa Vô Tạ vô ý thức rầm rì hai tiếng, co lại, quay đầu ngủ. Thân thể hắn từ khi võ công bị phế vẫn rất yêu ớt, những ngày qua điều dưỡng cũng chưa hồi phục nhiều, qua một trận tình ái sớm đã lấy hết khí lực của hắn, vừa kết thúc, hắn liền lập tức chìm vào mộng đẹp

     Phó Hồng Tuyết yêu thương vuốt tóc hắn, dùng chăn bọc hắn, ôm qua một bên giường nhỏ, dọn giường sạch sẽ, lại đem Hoa Vô Tạ ôm về. Đi phòng bếp lấy một chút nước nóng, pha vào nước lạnh, đợi nhiệt độ không tệ lắm, Phó Hồng Tuyết cẩn thận đem Hoa Vô Tạ lau sạch toàn thân, phủ thêm một lớp áo, tìm chăn sạch sẽ đắp kín cho hắn

     Hoa Vô Tạ núp ở trong chăn, hai gò má hồng hồng, như một hài tử chọc người yên thương, ngây thơ đơn thuần. Phó Hồng Tuyết trong lòng cảm thấy yêu thích, vội vàng rửa sạch chính mình, mặc áo vào, tiến vào trong chăn Hoa Vô Tạ. Cảm giác bên người có nguồn nhiệt lại gần, Hoa Vô Tạ đang ngủ trở mình, rúc vào trong lòng Phó Hồng Tuyết. Phó Hồng Tuyết đem con mèo dính người ôm vào, hôn trán hắn một cái, nhắm mắt, hài lòng ngủ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro