
Chương 15
Sáng ngày hôm sau, Hoa Vô Tạ từ ngủ mê man, khoan thai thức dậy. Ba vị tiểu thư thay phiên trông coi, lúc này ở bên giường là nhị tiểu thư Hoa Hàm Tu. Thấy Hoa Vô tạ tỉnh lại, Hoa Hàm Tu ra hiệu nha hoàn bên cạnh đi phòng bếp hâm nóng cháo, mình tiến lên nâng hắn dậy, ở phía sau hắn để thêm một tấm đệm dựa, ôn nhu nói : "Nhị ca, chậm một chút. Ngươi bây giờ cảm thấy thế nào ?"
Ba vị tiểu thư Hoa gia, Hoa Vô Nhan, Hoa Hàm Tu, Hoa Sính Đình, mỗi người đều xinh đẹp, tính cách dịu dàng, là đối tượng theo đuổi của đông đảo công tử thế gia trong kinh thành. Trong ba vị thiếu gia, cảm tình của các nàng với Hoa Vô tạ là tốt nhất. Tối hôm qua náo loạn như thế, các nàng tất nhiên đau lòn cho ca ca cùng các nàng chơi đùa từ nhỏ tới lớn, nhưng đối với Phó Hồng Tuyết cũng sinh ra vạn phần hiếu kỳ
Hoa Vô Tạ đối với ai cũng đều tốt, nhưng Phó Hồng Tuyết này, hiển nhiên là thực sự được hắn bỏ vào trong tâm khảm. Phó công tử quả thực tướng mạo xuất chúng, cũng không biết tính cách thế nào, có thể để cho nhị ca tình cảm thắm thiết như vậy
"Hàm Tu...... Ngươi vẫn trông ta sao ?" Trên người Hoa Vô Tạ mềm nhũn, vô lực, tiếng nói khàn khàn, cảm thấy cổ họng khô đau
Hoa Hàm Tu rót nước ấm, đút từng chút một cho Hoa Vô Tạ. Hoa Vô tạ nhanh chóng uống cạn, liếm môi khô khốc, giương mắt tiếp tục mong ngóng nhìn Hoa Hàm Tu. Hoa Hàm Tu mắt to như nước, chớp chớp con ngươi trong veo, ngăn sự tiến công của ánh mắt Hoa Vô Tạ, nói : "Ngươi lâu rồi chưa ăn, không thể uống nhiều."
Hoa Vô Tạ như vạy, mí mắt rũ xuống, quả thực như một tiểu nãi cẩu không chiếm được sự chú ý, buồn buồn cụp tai xuống, Hoa Hàm Tu không nhịn được cầm khăn tay tinh xảo, xoa nhẹ đầu Hoa Vô Tạ, trong lòng gào thét : Nhị ca vẫn là đáng yêu như trước !
"Hồng Tuyết ca ca đâu ? Y thế nào ?" Hoa Vô Tạ nói liền muốn vén chăn xuống giường, động tác vừa khẽ đã cảm thấy một trận choáng váng
Hoa Hàm Tu là một tiểu thư, một tay trói gà không chặt, liền đem hắn nhấn trở lại, quở trách : "Ngươi đừng lộn xộn. Tình hình của Phó công tử đã ổn định, chỉ là tạm thời vẫn chưa tỉnh lại. Ngươi trước tiên dưỡng cho tốt sức khỏe của mình, mới có thể chiếu cố y, có phải không ?"
Hoa Vô Tạ lo lắng trong lòng, muốn chính mắt thấy Phó Hồng Tuyết không có chuyện gì mới có thể an tâm, tiếc rằng trên người thực sự vô lực, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời nhị muội muội của hắn, ngồi ở trên giường chờ ăn, tiện quan tâm phản ứng của lão tổ tông và phụ thân
Nha hoàn rất nhanh đã đem cháo trắng lại. Một chén cháo cho đỗ, Hoa Vô Tạ trong bụng ấm áp, trên mặt cuối cùng cũng khôi phục chút huyết sắc, thấy có chút khí lực, lại muốn đi xem Phó Hồng Tuyết. Hoa Hàm Tu không ngăn được, không thể làm gì khác là gọi người hầu hạ hắn thay y phục, từng bước theo sát hắn đi sang phòng sát vách
Phó Hồng Tuyết còn đang mê man, nhưng ngoại trừ vết thương ngoài khiến cho sắc mặt tái nhợ, nhìn qua cũng không khác thường. Đèn Trấn Hồn đặt ở đầu giường Phó Hồng Tuyết, lóe lên ánh sáng trắng nhàn nhạt. Hoa Vô Tạ ngồi ở bên giường yên lặng nhìn y, nắm tay y để ở trong tay mình, tiến đến bên môi hôn một cái
Hoa Hàm Tu cảm giác mình là một tiểu thư đại gia tộc có giáo dưỡng, không nên nhìn thẳng hành động bất nhã như vậy, vì vậy dùng khăn che miệng, giả ho khan một tiếng. Hoa Vô Tạ lúc này mới nhớ tới muội muội nhà mình còn ở bên cạnh nhìn, mặt lộ vẻ xấu hổ, trên gương mặt đỏ bừng một chút, trái lại, khí sắc có vẻ khá hơn một chút
Hoa Hàm Tu cười hai tiếng, chuyển ghế đến bên người Hoa Vô Tạ, nói : "Nhị ca, ngươi nói cho ta một chút, ngươi và vị Phó công tử này, quen biết thế nào ?"
Hoa Vô Tạ có chút xấu hổ, nhưng không nhị được giọng nói mềm mại làm nũng "hảo ca ca, hảo ca ca" kia của Hoa Hàm Tu, liền chọn những chọn quan trọng nói đơn giản
Hai người nhẹ giọng nói một chút, lông mi của Phó Hồng Tuyết đang ngủ say run rẩy, dường như có dấu hiệu muốn tỉnh lại. Hoa Hàm Tu nhanh trí nhanh chân nhanh tay rời khỏi, để lại nhị ca nhà mình cùng tình lang
Phó Hồng Tuyết cảm nhận ma tính trong cơ thể một chút, chỉ cảm thấy cả người khoan khoái, từ khi ra đời đến này, thân thể chưa từng thoải mái như vậy, ngay cả sự đau đớn của vết đao cũng tốt hơn. Y nghiêng đầu nhìn đèn Trấn Hồn bên giường, thầm nghĩ pháp khí này quả nhiên là bảo lực vô cùng uy lực. Chỉ cần có nó, nương sẽ được cứu rồi. Chỉ là y cuối cùng sẽ lợi dụng Hoa Vô Tạ, để đoạn tình cảm này không hề thuần túy. Phó Hồng Tuyết chống đao của mình ngồi dậy, nói : "Vô Tạ, cảm ơn ngươi."
"Nói cái gì vậy." Hoa Vô Tạ nghĩ đến lời lão tổ tông, dặn dò một câu, "Sau này ngươi không thể tùy tiện rời khỏi đèn Trấn Hồn, biết không ?"
Chưa chờ Phó Hồng Tuyết kịp phản ứng, Hoa Hàm Tu mang theo nha hoàn mang đồ ăn đến. Đem đồ ăn đặt ở khay trà trước giường, Hoa Hàm Tu làm một lễ với Phó Hồng Tuyết, quay đầu qua nói với Hoa Vô Tạ : "Nhị ca, hiện tại Phó công tử đã tỉnh rồi, ngươi về phòng ngủ thêm một chút đi. Ngươi tối qua ngủ không lâu, vẫn là phải nghỉ ngơi thật nhiều mới đúng."
Phó Hồng Tuyết chú ý tới cổ tay băng bó của Hoa Vô Tạ, nhãn thần tối sầm, nói : "Vô Tạ, ta đã không sao rồi, ngươi dưỡng sức khỏe của mình quan trọng hơn."
Hoa Vô Tạ quả thực có chút mệt, nghĩ dù sao Phó Hồng Tuyết đã ở Hoa phủ ròi, cũng không kiên trì nữa, nói "Ta đi trước, ngươi nghỉ ngơi thật tốt."
Phó Hồng Tuyết gật đầu, nhìn theo Hoa Vô Tạ cùng Hoa Hàm Tu rời khỏi
Ăn chút để lấp dạ dày, Phó Hồng Tuyết đang muốn nằm xuống chợp mắt một chút, bỗng nhiên lỗ tai khẽ động, bắt được một âm thanh. Có người mới vừa từ nóc nhà vọt qua. Trong lòng Phó Hồng Tuyết lay chuyển một cái, phủ thêm áo khoác, một tay lấy đèn Trấn Hồn bỏ vào ngực, cầm hắc đao của mình, lặng yên bay lên nóc nhà, âm thầm đi theo
Người nọ lướt qua sân của Hoa Vô Tạ, vào viện chính của Hoa gia, nhanh chóng lắc mình vào một phòng, cửa phòng lập tức đóng lại. Phó Hồng Tuyết thi triển khinh công, nhẹ nhàng rơi xuống ngay phía trên phòng, cúi người xuống, cẩn thận nhấc một mảnh ngói lên
Hoa Chính Khôn, Hoa Mãn Thiên và người vừa nãy Phó Hồng Tuyết nhìn thấy, đang đứng phía dưới nói chuyện với nhau. Phó Hồng Tuyết nín lặng tập trung, chỉ nghe người kia nói : "Đại nhân, đại thiếu gia, bởi vì thời gian gấp háp, tin tức chúng ta điều tra được không quá cụ thể, nhưng tình huống căn bản đã thăm dò không ít. Phó Hồng Tuyết là con trai độc nhất của giáo chủ ma giáo Hoa Bạch Phượng, từ mấy năm trước đã tiếp nhận sự vụ trong giáo, võ nghệ cao cường, tâm tính cứng coi, địa vị trong giáo rất cao, còn ở trên giang hồ có danh xưng "đao khách thiên nhai" là một người giảng hồ không hơn không kém, cho tới bây giờ chưa từng tiếp xúc với triều đình
"Người của ma giáo......" Hoa Mãn Thiên thấp giọng nhắc lại. Hoa gia tuy vào triều, nhưng đối với chuyện giang hồ cũng có nghe qua. Ma giáo ở trên giang hồ thanh thế lớn, bọn họ đối với thân phận thiếu giáo chủ ma giáo cũng biết một chút, nếu đèn Trấn Hồn rơi vào tay ma giáo, bọn họ nhất định có thể sức mạnh tăng vọt, địa vị ở trên giang hồ nâng cao một bước. Như vậy, Phó Hồng Tuyết vì lừa lấy đèn Trấn Hồn mà tiếp cận Hoa Vô Tạ là rất có thể
"Ngươi mau đi đến phòng của Phó Hồng Tuyết kia, đem đèn Trấn Hồn cầm về." Hoa Chính Khôn vội phân phó Hoa Mãn Thiên
"Vâng, thưa cha." Hoa Mãn Thiên ra ngoài cửa
Không nghĩ tới bọn họ nhanh như vậy đã điều tra được thân phận của y, Xem ra Hoa phủ không thể ở lại thêm được nữa. Hoa Chính Khôn sẽ không đồng ý để y đem đèn Trần Hồn ra khỏi Hoa phủ. Phó Hồng Tuyết đem mảnh ngói trở lại, nhìn về phía sân của Hoa Vô Tạ.
Vô Tạ...... Xin lỗi......
Phó Hồng Tuyết dùng khinh công, người nhẹ như chim yến, mấy cái lên xuống đã không thấy bóng dáng
Hoa Mãn Thiên một đường chạy đến bên ngoài phòng của Phó Hồng Tuyết, đụng phải một nha hoàn muốn đẩy cửa vào. Vừa thấy Hoa Mãn Thiên, nha hoàn kia hành lễ : "Đại thiếu gia."
Hoa Mãn Thiên nhận ra đấy là nha hoàn của nhị tiểu thư Hoa Hàm Ty, nghi ngờ hỏi : "Ngươi ở đây làm gì ?"
Nha hoàn kia đáp : "Mới vừa rồi Phó công tử đã tỉnh, nhị tiểu thư phân phó chuẩn bị đồ ăn, ước tính lúc này đã ăn xong rồi, ta đi thu dọn chén đũa một chút."
Tỉnh rồi ? Hoa Mãn Thiên vội vàng đẩy cửa vào. Chăn đắp vén vội vàng ở một bên, trên giường từ lâu đã không có người, đèn Trấn Hồn cùng hắc đao cũng biến mất, chỉ có một mảng tuyết trắng trơ trọi ở lại đầu giường. Hoa Mãn Thiên giơ tay dò xét giường, trong tay còn có chút ấm áp. Phó Hồng Tuyết mới rời khỏi !
Hoa Mãn Thiên vọt ra khỏi phòng, kêu lên : "Người đâu !" Chợt nhớ tới Hoa Vô ta đang ở phòng bên cạnh, vội vã ngậm miệng. May có gia đinh đã nghe thấy tiếng y, Hoa Mãn Thiên lúc này phân phó đi triệu tập người, đi xung quanh tìm kiếm Phó Hồng Tuyết
Vùng xung quanh lông mày Hoa Mãn Thiên nhíu chặt, trong lòng biết tìm được Phó Hồng Tuyết có khả năng không cao. Kinh nghiệm giang hồ của Phó Hồng Tuyết cao, kỹ thuật che giấu vết tích nhất định dày đặc, bên ngoài không chừng còn có người trong ma giáo tiếp ứng. Bọn họ trước đây vẫn không tìm được Hoa Vô Tạ, chắc bởi vì có người của ma giáo gây khó dễ. Y quay đầu nhìn về phía phòng của Hoa Vô Tạ. Nếu nhị đệ biết thì......
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro