
Chương 22
22
Trong nháy mắt lại đến mùa đông. Vân Thâm Bất Tri Xứ là trăm năm tiên cảnh, xung quanh tứ phía đều có linh lực làm bình chướng, kết giới màu lam nhạt có thể lờ mờ thấy được, cho dù là một con phi trùng cũng không thể bay vào. Cô Tô từ trước đến nay khí hậu ấm áp, nhưng mùa đông năm nay, hàn phong phần phật, lá cây xào xạt, cành cây lay động, quả thật khiến cho người ta hoảng hốt.
Chí ít là Kim Quang Dao cảm thấy như vậy.
Thời tiết trở lạnh, Lam Hi Thần dặn y nên ít đi ra ngoài, phần lớn sự vụ trong tông môn đều đưa tới Hàn thất cho Kim Quang Dao giải quyết, hỏa lô ấm áp, lại thêm linh lực của Lam Hi Thần che chở, một chút lạnh y cũng không thấy, dù là có mặc một bộ y phục mỏng manh cũng không sao.
Chỉ một lát sau, Lam Hi Thần đã mang theo một thân phong tuyết trở về, trên tóc cũng có vài bông tuyết, phối với một bộ bạch y càng như Tiên Quân hạ phàm.
"Tại sao lại chỉ mặc một kiện áo mỏng, thật là không nghe lời!"
Lam Hi Thần cau mày cầm kiện ngoại bào, "Nhiễm phong hàn rồi thì chỉ có ngươi khó chịu, nói bao nhiêu lần rồi mà vẫn không nghe lời."
Kim Quang Dao lấy lòng ôm hắn, dùng tay xoa nhẹ vết hằn ngay mi tâm hắn, "Lần sau ta nhất định sẽ mặc, đừng nhăn mày mà."
"Đáng lẽ nên cho ngươi bị lạnh một một chút, để xem ngươi đến cùng có lạnh hay không."
Kim Quang Dao dụi dụi trong ngực hắn, "Ngươi làm được sao (phu quân, chàng đành lòng sao=)))), trong phòng này rất ấm áp, ta không muốn ra ngoài đâu."
Lam Hi Thần hôn hôn trán y, "Tiểu hồ ly."
"Tiểu hồ ly cũng chỉ muốn qua được mùa đông này thôi, không thể bị đông lạnh được, nếu bị lạnh sẽ rất khó chịu."
Trong chớp mắt dường như Lam Hi Thần đã ngây ngẩn cả người, yêu thương vuốt tóc y "Rất khó chịu sao?"
"Rất khó chịu, muốn Tiên Quân ôm một cái mới khỏe."
"Tiên Quân hoàn thành công việc rồi sao, còn biết là phải về bồi tiểu hồ ly của ngươi?"
"Nếu như không về, tiểu hồ ly sẽ rất quấn người, sau đó tức giận, sợ là sẽ không cho ta vào."
"Hồ ly nhà Tiên Quân thật là không dễ chọc, Tiên Quân nên sủng ái y hơn đi."
"Được, sẽ sủng y hơn."
Kim Quang Dao nằm trong ngực hắn, cởi bôi trán hắn xuống, "Tiểu hồ ly nhà ngươi rất đáng yêu, Tiên Quân cần phải trông kỹ, đừng để y bị người khác cướp đi mất."
"Được, sẽ không bị cướp đi."
"Tiên Quân sao lại biết?"
Lam Hi Thần cười khẽ, "Thân thể tiểu hồ ly nhà ta rất mềm mại (yếu đuối), có đôi khi bị đau thắt lưng vô cùng, không thể chạy xa."
Kim Quang Dao cọ một chút trong ngực hắn, "Lam Hi Thần!"
Lam Hi Thần đem y ôm lại vào ngực, "Tiểu hồ ly nhà ta cũng rất dễ tức giận, phải hảo hảo dỗ dành mới được."
"Lời của Tiên Quân thật giống mật ngọt chết người"*
(*Vũ chém, câu gốc trong QT:"Tiên Quân càng phát ra ngoài miệng không tha người." Hai câu này nã pháo ba ngày cũng không tới. Ha ha)
Kim Quang Dao dựa vào người hắn đánh ngáp, "Trong phòng ấm áp, thật khiến người ta mệt rã rời."
"Vây thì ngủ một lát đi."
Sau đó bổ sung một câu, "Không lạnh."
Kim Quang Dao mê man ngủ mất, cảm thấy hôm nay tâm tình Trạch Vu Quân có chút không tốt, mặc dù không khác bình thường bao nhiêu, nhưng trong lòng hắn có chút hoảng hốt, không biết là vì cái gì.
Có lẽ là bởi vì mùa đông này quá lạnh đi.
(Lam Vũ: Đội mũ bảo hiểm đi mấy chế)
Lam Hi Thần thận trọng ôm lấy mặt của y, ngón tay nhẹ nhàng miêu tả từng nét trên gương mặt, ôn nhu thương tiếc như sợ người trong ngực sẽ vỡ nát.
Hôm nay thật sự là hắn có chút hành động điên rồ.
Người trong ngực nói với hắn, mùa đông ở Cô Tô lần đầu thật lạnh.
Hắn lúc ấy không nói cho y biết, mùa đông ở Cô Tô vốn đã lạnh từ rất nhiều năm trước.
Lúc trước khi y vừa nhập quan, mùa đông của Cô Tô cũng lạnh như thế, thậm chí so với mùa đông này lạnh gấp trăm lần, mỗi ngày mùa đông Lam Hi Thần đều sẽ đến Quan Âm miếu, mang theo một tiêu một đàn, đàn một khúc cho ái nhân nghe. Trong Quan Âm miếu rất lạnh, bốn phía đều hở, phong tuyết đẩy ngã cả cửa miếu. Lam Hi Thần làm một cách âm chú, sau đó đánh đàn tấu tiêu..
Nhưng nếu xem nhẹ đầu ngón tay chảy máu cùng sắc mặt tái nhợt của hắn, thì có lẽ sẽ rất náo nhiệt.
"A Dao, Kim Tinh Tuyết Lãng nở hoa rồi, là ta dùng linh lực nuôi dưỡng, rất xinh đẹp."
"Vân Thâm Bất Tri Xứ vừa hạ một trận tuyết, ngươi từng nói, muốn ngắm tuyết rơi ở Cô Tô, ban đầu ta định dùng một cái bình cất lên cho ngươi một ít, đáng tiếc, sau đó đều tan thành nước. Ta dùng linh lực đóng băng lại... Nhưng, tan quá nhanh..."
"Nhóm đệ tử một nhóm lại một nhóm thay đổi, ta bế quan cũng rất lâu rồi... Thật sự không nhận ra ai..."
Lam Hi Thần sờ sờ vết thương trước ngực, "Mùa đông đến, vết thương của ta càng ngày càng đau... Rõ ràng đã lành, nhưng vẫn đau như vậy... Nhưng có lẽ cũng không đau hơn ngươi..."
"Chỗ này lạnh đến vậy, ngươi lại mặc ít, có lạnh hay không? Ta tìm rất lâu cũng không tìm được hồn phách của ngươi, nếu ngươi thấy lạnh, ngươi ra nhìn ta một chút có được hay không? Ta, ta có mang theo y phục cho ngươi, màu lam, có thêu Kim Tinh Tuyết Lãng, rất đẹp, ngươi sẽ thích... Ta không có lừa ngươi."
"Ta biết ngươi hận ta... Nhưng, không thể để mình bị đông lạnh a."
"Ngươi luôn rất sợ lạnh, mỗi lần ngươi đến tìm ta, Hàn thất đều phải đặt thêm một hai cái hỏa lô. Nhưng hôm nay lạnh như thế, ngươi cũng không chịu tới..."
Tiếng đàn tranh tranh, tiếng tiêu liệt liệt.
Hữu quân nhất nhân, rơi lệ liên liên.
Đến nha hô nha, chỉ đi không trở lại.
Cái này nha kia nha, không gặp hướng người.
Kim Quang Dao mặt mũi đầy nước mắt tỉnh lại.
"Tỉnh rồi sao, mơ thấy cái gì vậy?"
Lam Hi Thần hôn mắt y, "Không sao, đó chỉ là mộng, là giả."
Kim Quang Dao bắt lấy tay hắn, "Không, không phải giả."
"Kim Tinh Tuyết Lãng, Kim Tinh Tuyết Lãng dùng linh lực để nuôi, nở hoa rồi, đều nở hoa rồi."
"Cô Tô tuyết rơi. Ta từng nói với ngươi là muốn xem tuyết, nhưng, nhưng cái bình không thể đựng tuyết, đều, đều tan..."
Lam Hi Thần thân thể cứng đờ, tay run run ôm y.
"Ta, ta cầm cái bình... Nhưng, nhưng ta dùng tay để cầm, đều tan... Ta không có cách nào, ta..."
"Ta biết, nhị ca, ta biết..."
Lam Hi Thần đem đầu chôn ở bên cổ y, "Gạt người. Ngươi không biết... Nếu là biết, vì sao ta vấn linh như thế nào ngươi cũng không chịu đến gặp ta... Chiêu hồn cũng vô dụng, cái gì đều vô dụng..."
"Không sao, nhị ca, phu quân, ngươi nhìn ta, ta ở đây..."
"A Dao..."
"Ân, ta ở đây."
"Mùa đông, có lạnh hay không?"
"Lạnh, đặc biệt lạnh... Nghĩ rằng nếu có thể đến Hàn thất nằm một hồi, tốt biết bao nhiêu a."
"Đường đường là Trạch Vu Quân sao lại khóc thương tâm như vậy a, để cho người ta thấy thì sẽ thành trò cười."
Kim Quang Dao hôn lên môi hắn, "Ngươi xem này, ta có nhiệt độ. Ta không đi."
"Mùa đông ở Cô Tô, rất lạnh..."
Lam Hi Thần hôn cổ của y.
"Thế nhưng có ngươi ở đây, nên không lạnh nữa."
Kim Quang Dao nắm tay của hắn, "Bàn tay đẹp như vậy, lúc đánh đàn nếu chảy máu thì đừng đánh nữa, rất đau. Tâm ta đau."
"Ùm."
"Đừng tin tâm linh tương thông, ca ca ngốc, ngươi cũng không phải ta, làm sao biết ta có đau hay không. Nếu ta không bị thương, vậy ngươi cũng không bị thương."
Dừng một chút, "Ta không có bị thương, thật, ta không bị thương."
Bị những kẻ ngoài miệng hô hào chính nghĩa giết, chẳng bằng chết trên tay ngươi, ta có thể sẽ an tâm hơn một chút.
Mùa đông ở Cô Tô, sẽ không lạnh nữa.
Lam Vũ có điều muốn nói: Chương sau có biến.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro