
Chương 19
19
Hôm nay tông vụ của Lam Hi Thần đặc biệt nhiều. Rõ ràng hôm qua đã hẹn rằng sẽ cùng mang đám tiểu bối đi dạ săn, nói là đi dạ săn, chẳng bằng nói là Trạch Vu Quân dỗ dành Kim Quang Dao ra ngoài chơi. Nhưng công vụ của gần một tháng dồn lại, Lam Hi Thần có muốn đưa y ra ngoài chơi nhưng ngặt nỗi công văn chất chồng thành đống, bày trước thư án, nên mỗi đêm đều phải đến gần giờ Hợi mới được đi ngủ.
Vì thế, chỉ có Kim Quang Dao mang theo bọn họ đi dạ săn.
Tính tình của Kim Quang Dao vốn luôn ôn hòa, lúc kết thành đạo lữ với Lam Hi Thần thì đã qua tuổi thiếu niên, nên bên cạnh Ngụy Vô Tiện, bọn tiểu bối ở Vân Thâm Bất Tri Xứ còn rất thích ở chung với chủ mẫu của mình.
Lam Hi Thần rất không yên lòng về Kim Quang Dao, hắn liền nhét một đống linh khí vào người y, trừ Liệt Băng ra, còn lại đều cho y hết, dặn dò nửa ngày, rồi lại dặn trước bữa tối nhất định phải về.
'Về' chính là kiểu 'trở về', người ngược lại có chút không đúng. Lam Hi Thần ở thư phòng bận đến thiên hôn địa ám, đến mức đã qua bao lâu cũng không biết, cho đến khi nghe môn sinh đến báo mới biết bọn họ đã dạ săn về, Kim Quang Dao vừa về liền trực tiếp đến Hàn thất, tới tận bây giờ còn chưa ra.
Lam Hi Thần nhíu nhíu mày, phân phó phòng bếp nấu cháo, vội vã đến Hàn thất.
Hàn thất an tĩnh ghê gớm, thoang thoảng có thể ngủi được an thần hương nhàn nhạt trong không khí, nhĩ lực của Lam Hi Thần vốn rất tốt, có thể nghe thấy tiếng khóc rất nhỏ phát ra từ giường.
Hắn ngồi bên giường, ôm người đang phát run cuộn chặt chăn mền vào ngực, vỗ vỗ lưng y, "A Dao, sao vậy?"
Người trong ngực run rẩy, không ngừng chui vào ngực hắn, một câu cũng không chịu nói.
Lam Hi Thần thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra, đành phải cúi đầu hôn lên xoáy tóc của y.
Lúc này tiểu hồ ly quả thực khiến cho người ta rất đau lòng.
Biệt danh Tiểu hồ ly này là gần đây mới bắt đầu gọi, lúc hai người bọn họ giao hoan rõ ràng y đã đau đến không chịu nổi vậy mà còn không ngừng trêu chọc hắn, cuối cùng lại vo thành một cục nằm trong ngực hắn mà ủy khuất đòi hôn, tiểu yêu tinh này cực kỳ giống tiểu hồ ly không có móng vuốt, vô cùng đáng thương cuộn người trong ngực chủ nhân cầu an ủi. Chính vì thế cách gọi này đã trở thành một cái tên thân mật giữa hai người bọn họ.
Sau khi ôm rất lâu, tiểu hồ ly trong ngực cuối cùng cũng có chút an ổn.
"Nhị ca ~"
Vừa mở miệng đã là thanh âm mềm mềm thì thầm mang theo một chút giọng mũi.
"Ta ở đây. Tiểu hồ ly sao vậy?"
"Không có gì..."
Lam Hi Thần đau lòng hôn hôn y, "Phải làm sao bây giờ?"
"Phải dỗ dành ~"
"Tiểu hồ ly muốn được dỗ như thế nào?"
"Ôm một cái."
Lam Hi Thần cười cười, nắm chặt tay y, cúi đầu hôn lên gò má.
"Đói bụng không tiểu hồ ly?"
"Đói."
"Muốn ăn gì?"
Kim Quang Dao nói bên tai hắn, "Tiểu hồ ly muốn ăn thịt."
"Không có thịt thì làm sao bây giờ?"
"Tiên Quân dáng dấp tuấn mỹ cực kỳ, ta không ngại nếm thử một chút."
Lam Hi Thần hôn vành tai y, "Được."
Nếu nói loại linh đan diệu dược nào có thể làm dịu sợ thì ngoại trừ ấm áp ôm, ngọt ngào hôn chính là da thịt kề cận, tiếng hô hấp nặng nề bên tai, mười ngón đan xen ngọt ngào, vừa tiến vào một cái liền vô cùng thỏa mãn, an tâm.
Tiểu hồ ly nhất định là gặp chuyện gì vô cùng đáng sợ, y ôm chặt cổ Tiên Quân, hai tay nắm chặt, bốn mảnh môi mỏng kề nhau, lưỡi ở giữa triền miên chơi đùa, dù đau đến cực hạn nhưng vẫn cố nghênh hợp, những thứ đó đã làm bại lộ bất an trong lòng y.
Không biết qua bao lâu thì bọn họ mới dừng lại.
Tiểu hồ ly nằm trong ngực hắn thở phì phò, hơi thở nóng ấm phả vào ngực hắn.
"Nhắm mắt đi tiểu hồ ly, nên ngủ rồi."
Tiên Quân ôn nhu hôn môi y.
"Ta muốn uống cháo ~"
"Vậy ngủ một hồi đi, ta sẽ kêu bọn họ đem cháo làm nóng một chút, xong rồi ta sẽ gọi ngươi."
"Được."
"Hảo hảo ngủ đi tiểu hồ ly."
"Sau khi phân phó xong, Lam Hi Thần mới ngồi bên giường nhìn y, vươn tay xoa xoa mi tâm.
Tiểu hồ ly ngủ an ổn cực kỳ, ngược lại Tiên Quân ngồi một bên bỗng nhiên tim tê rần, trong đầu hiện lên vài cảnh tượng.
Hôm nay dạ săn lúc đầu vốn rất tốt, có mấy đệ tử tham ăn đi mua bánh hoa quế, Kim Quang Dao cùng mấy tên đệ tử còn lại nhất thời vô ý bị mấy hài tử trên đường kéo đi, nói là muốn chơi trốn tìm.
Kim Quang Dao thấy thời gian vẫn còn sớm, nên liền đáp ứng. Y bị đám hài tử đẩy vào một không gian nhỏ, kín bưng, xung quanh tối như mực, không thể nhìn thấy cái gì. Kim Quang Dao sắc mặt tái nhợt, ánh mắt bối rối, giống như là nhớ ra cái gì đó, tim kịch liệt đau nhức vô cùng.
Đúng vậy, chính là cảm giác hệt như khi ở trong quan tài tại Quan Âm miếu.
Không gian kín bưng cùng một người y vô cùng sợ hãi, cảm giác vô cùng quen thuộc khiến Kim Quang Dao lập tức ngồi sập xuống đất, co lại thành một đoàn.
Cho đến khi bị đám hài tử tìm thấy, Kim Quang Dao vẫn chưa định thần lại được, cứ như vậy mơ mơ màng màng trở về Vân Thâm Bất Tri Xứ.
Trong lòng Lam Hi Thần phức tạp, xem hết những hình ảnh này, lại nhìn dung nhan người đang an ổn ngủ trên giường, thở dài, cực kỳ đau lòng.
"Nhị ca ~"
Tiểu hồ ly cau mày thì thầm.
"A Dao ngoan, ta ở đây."
Lúc Tiểu hồ ly tỉnh lại, thấy Tiên Quân áo trắng sắc mặt tái nhợt, hốc mắt ửng đỏ, đang vô cùng đông tích (?)nhìn y.
"Nhị ca..."
Lam Hi Thần cầm bát cháo bên cạnh đưa cho y ăn, "Tỉnh lại rất đúng lúc, cháo vẫn còn ấm."
Kim Quang Dao gật gật đầu, từng ngụm ăn, thỉnh thoảng phát ra tiếng than thở đầy thỏa mãn.
"A Dao."
"Ân?"
"Sau này đi dạ săn, chúng ta cùng đi có được không? Nếu như ngươi muốn xuống núi, ta liền bồi ngươi, ngươi chỉ cần nói với ta, ta đều bồi ngươi."
"... Được."
Lúc mọi chuyện đều kết thúc, thường thường sẽ có một chút chuyện cũ khiến người khác tổn thương.
Lam Vũ:
Thứ nhất chân thành xin lỗi tất cả chị em gần xa vì ém hàng quá lâu😭😭😭
Thứ hai sau bao ngày ăn chay cuối cùng hôm nay có tí thịt vụn rồi, mấy cô có thấy vui vẻ hơm!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro