
Chương 18
18
Hàn thất
Bốn người ngồi ngay ngắn quanh bàn, phía trên đặt một bình trà. Lúc này Ngụy Vô Tiện bình thường thích vui đùa ầm ĩ cũng không dám nói chuyện. Nếu Hàm Quang Quân tức giận hắn còn có chút biện pháp, nhưng bây giờ là Trạch Vu Quân tức giận a, hắn đương nhiên là không có cách nào.
Trạch Vu Quân tức giận còn đáng sợ hơn Hàm Quang Quân tức giận, lúc Hàm Quang Quân nổi giận còn có chút dấu hiệu mà hùa theo, nhưng Trạch Vu Quân a, mặt không biến sắc, tim không đập nhanh, ngoại trừ sắc mặt tái nhợt thì cái gì cũng nhìn không ra, loại người này còn đáng sợ hơn.
Hắn nhìn thoáng qua Kim Quang Dao đang ngồi đối diện, trùng hợp Kim Quang Dao cũng nhìn thoáng qua hắn.
Tẩu tử, ngươi tự cầu phúc đi!
Kẻ đứng nói chuyện thì không đau eo(*), để xem sau này ai làm hạt tử kê cho ngươi ăn nữa!
(*) không phải chuyện của mình thì không thấy quan trọng.
Sắc mặt Ngụy Vô Tiện cứng đờ.
Đương nhiên thứ này dưới núi cũng có bán, nhưng hắn đã ăn nhiều chỗ như vậy rồi mà không chỗ nào làm ngon như tẩu tử.
Chuyện này nói ra rất dài dòng.
Hiếm có hôm nay cả bốn người đều rảnh, Ngụy Vô Tiện đúng lúc cũng muốn xuống núi dạo chơi, Lam Hi Thần thấy lâu rồi Kim Quang Dao cũng không xuống nên cũng đồng ý. Ai ngờ đâu còn chưa kịp bước ra khỏi cửa thì đã phát hiện có một người cả người đầy máu đổ nhào trên bậc thang. Lúc đến gần lại thấy người đó chưa ngất xỉu, đôi mắt không chịu khép, vừa nhìn thấy Kim Quang Dao thì nhãn tình liền sáng lên, vươn tay bắt lấy ống tay áo của Kim Quang Dao. Lam Hi Thần bước lên một bước, vừa định đẩy cái tay kia ra, lại nghe được mấy câu, đến Ngụy Vô Tiện cùng Hàm Quang Quân đứng bên cạnh cũng khó mà che lại sự ngạc nhiên.
Câu đầu tiên, Kim Quang Dao.
Câu thứ hai, ta rốt cuộc cũng tìm được ngươi.
Câu thứ ba, tâm ta duyệt ngươi.
Sau đó liền bất tỉnh.
Chuyện này cũng không được tính là lớn lắm, nhưng mấy kẻ từng thấy qua rất nhiều cảnh kinh dị lại đều sửng sốt. Kim Quang Dao nhìn sắc mặt càng ngày càng lạnh của bình dấm chua nhà y, vừa định nói gì thì bình dấm chua đã phất ống tay áo bỏ đi.
Kim Quang Dao nhìn theo bình dấm chua nhà mình lại nhìn người đang nằm trên mặt đất rồi lại nhìn hai người đang một bên xem náo nhiệt, lúc này liền quyết định giao cục diện rối rắm này cho bọn họ, quay người chạy đi dỗ dành bình dấm chua kia.
Cái người này vô duyên vô cớ xuất hiện này y cũng không biết là ai, mặc kệ hắn là người hay quỷ, trước hết phải dỗ cho xong bình dấm chua nhà y rồi mới tính tiếp.
Ai ngờ được lần tức giận này lại lớn như vậy, dỗ như thế nào cũng không được.
"Vô Tiện, người kia sao rồi?"
Ngụy Vô Tiện đối với thái độ cùng giọng nói vô cùng bình tĩnh của Trạch Vu Quân sợ hãi ghê gớm.
Hắn phải nói như thế nào đây...
"Ân... Huynh trưởng, trên người của người kia có rất nhiều vết thương, đệ dò qua thì cũng không có tu vi gì, đến Kim Đan cũng không có... Hẳn là, vì trên đường bôn ba... Cái kia..."
Kim Quang Dao trừng mắt liếc hắn một cái.
Chẳng thà ngươi đừng nói lời nào!
Đại tẩu, ít nhất huynh trưởng còn nói chuyện với ta, ngươi nhìn lại mình đi!
Ngươi đừng hòng ăn hạt tử kê đinh!
Đừng đừng đừng, tẩu tử, ta sẽ nói giúp ngươi một chút a.
"Huynh trưởng, qua mấy canh giờ nữa người này sẽ tỉnh, đến lúc đó..."
"Ùm."
Ùm cái gì mà ùm! Huynh trưởng, nếu ngươi cứ tích chữ như vàng vậy thì ta sẽ không có hạt tử kê đinh thật đó! Đại tẩu làm ngon hơn Lam Trạm nhiều!
Hắn dùng tay đụng Lam Vong Cơ đứng bên cạnh.
"Huynh trưởng, vật tùy thân của người này chỉ có chút quần áo và một cây quạt, có lẽ..."
"Cây quạt? Cây quạt gì?"
Lam Vong Cơ ngậm miệng không nói. Ngụy Vô Tiện thầm kêu không tốt, cây quạt kia cũng không có gì, nhưng tranh chữ bên trên cây quạt mới có gì!
Trên cây quạt vẽ tẩu tử của hắn, viết tên của y.
"Nhị ca... Ta..."
Y vừa định nói gì thì môn sinh đã đến báo.
"Tông chủ, người kia tỉnh rồi. Bất quá, bất quá tên kia chỉ muốn gặp phu nhân."
Kim Quang Dao vừa uống một ngụm trà liền phun ra.
Đây là lần đầu y biết đến cái gì gọi là không may.
Y mà biết có chuyện này thì hôm nay nhất định sẽ không ra ngoài.
"Đi thôi, đi xem một chút."
Lam Hi Thần đứng lên đi ra cửa.
"Đại tẩu, người kia là ai a!"
"Làm sao ta biết!"
.
"Tông chủ."
Lam Hi Thần gật gật đầu.
"Đại tẩu, ta quả thật không giúp được ngươi. Ánh mắt của tên kia cứ nhìn chằm chằm ngươi đó."
Lời này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, tính luôn kẻ đang nằm thì trong phòng có năm người, cả năm người đều nghe thấy.
Kim Quang Dao cũng rất tức giận, người kia nếu gây ra chuyện gì thì còn có thể xử lý hắn, nhưng người này lại không phạm lỗi gì mà còn có cả người vết thương, nên chuyện gì cũng không thể làm
Kiếp trước ta làm nhiều chuyện như vậy, ngươi chưa từng gặp ta, ta cũng chưa từng gặp ngươi, thật sự là rất bất đắc dĩ.
"Vị huynh đài này..."
Kim Quang Dao lấy chút dũng khí chống lại ánh mắt nóng rực kia mà bước lên phía trước. Một giây sau cái gì cũng không thể thốt ra.
"Dao nhi..."
Vị huynh đài này, ngươi đừng có nói chuyện mà, ngươi mà còn nói thêm câu nào nữa thì eo của ta sẽ gãy mất!
Ngụy Vô Tiện cười ra tiếng, lại vất vả mà kìm lại, cuối cùng cả người run lên phải dựa vào Lam Vong Cơ. Lúc này mới cảm nhận được người của Nhị ca ca cũng hơi khẽ run.
Cuối cùng hai người bọn họ lên tiếng chào một cái rồi đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn ba người.
Lam Hi Thần ung dung lấy một cái ghế ngồi xuống.
Đây là rõ ràng là đang biểu thị sẽ để y một mình giải quyết củ khoai nóng bỏng tay này.
Kim Quang Dao thật muốn một chưởng vỗ chết người kia.
"Chuyện này, vị huynh đài này, nếu ngươi không có chuyện gì..."
"Tâm ta duyệt ngươi..."
Kim Quang Dao lập tức đứng lên, lui ra sau mấy bước, "Nếu ngươi không có chuyện gì nữa thì tranh thủ thời gian xuống núi đi."
Nói xong kéo Lam Hi Thần đi ra.
Nơi thị phi không nên ở lâu.
Đối với sự đụng chạm của y, Lam Hi thần không tránh, chính là không thèm để ý.
Một đường trở về Hàn thất.
"Nhị ca, ta thật sự không biết hắn ~"
"Hi thần ~ Ngươi đừng làm lơ ta mà ~"
"Phu quân?"
Xong rồi, gọi như thế nào cũng vô dụng hết
Kim Quang Dao nằm lên đùi, cả người co vào ngực hắn.
"Hoán ca ca ~ Ngươi nhìn Dao Dao một cái đi mà ~"
Lam Hi Thần cúi đầu xuống, yếu ớt nhìn y, "Dao nhi?"
"Không phải, cái này... Kiểu xưng hô này đến Hi Thần ca ca ngươi cũng chưa từng gọi, nhất định là người kia nhận lầm người!"
Lam Hi Thần đổi đổi tư thế để y nằm dễ chịu hơn, không nói một lời.
"Ngươi xử lý ta đi mà ~ Phu quân ~"
Kim Quang Dao nhìn mặt hắn như phủ băng, trong lòng có chút ủy khuất, lại thêm Lam Hi Thần vốn luôn nhẹ lời ấm ngữ với y, chưa bao giờ tức giận, nhưng bây giờ lại lạnh nhạt với y như vậy, dù y dỗ như thế nào cũng không được. Thoáng chốc y cũng không nói chuyện nữa, cuộ lại trong ngực hắn.
Lam Hi Thần nhìn y đột nhiên an tĩnh, không nhao không nháo, hắn bỏ cuốn sách trong tay, cúi đầu nhìn y.
Tiểu nhân nhi trong ngực vành mắt đỏ rực, cau mày, mấy giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.
"Sao lại khóc?"
Lam Hi Thần ôm y trong ngực, làm gì còn một chút vẻ lạnh lùng nào.
"Ta còn chưa nói gì sao lại ủy khuất?"
"Ta lại mong ngươi nói gì đó ~ Từ sáng đến giờ ngươi không chịu nói câu nào, lạnh như băng, hù chết người!"
Lam Hi Thần cười cười, hôn hôn gương mặt y, "Là ta sai."
"Trạch Vu Quân tức giận còn đáng sợ hơn Vong Cơ, gương mặt lạnh lùng, còn không thèm nói câu nào."
"Ân, là lỗi của ta."
Kim Quang Dao nhìn hắn ngoan ngoãn xin lỗi chỉ cảm thấy buồn cười, rõ ràng là người cần được dỗ dành bây giờ lại đến dỗ dành y.
"Trạch Vu Quân thật là một bình dấm chua, xem ra sau này trong tông cũng không cần mua dấm nữa, tông chủ của bọn họ cất đến mấy cái bình dấm."
Lam Hi Thần bóp mũi của y, "Còn dám cười ta, nếu không phải ngươi..."
"Ta không biết hắn, không chừng là thiếu gia của nhà nào chjay tới đây, vết thương lành rồi thì để hắn đi cũng được."
"Dao nhi."
"... Ân."
"Dao nhi."
"... Ân."
"Dao nhi..."
Cẩn thận nghe ra còn có chút ủy khuất.
"Được rồi, xưng hô này chỉ có ngươi mới có thể kêu được không?"
Kim Quang Dao lấy lòng hôn mắt hắn, "Đừng tức giận mà ~ Cũng đừng ăn dấm ~ Bây giờ ta còn ủy khuất nè, lúc đầu vốn tính đi ra ngoài, nhưng lại bị người ta chặn lại."
"Ngày mai lại xuống núi."
"Được. Đều nghe theo ngươi."
Thấy Lam Hi Thần đã cười, Kim Quang Dao cũng yên tâm.
"Về phần bữa tối... Nếu không... Ta..."
"Kêu Tư Truy đưa đi, thuận tiện dò hỏi."
"... Cũng được."
Tư Truy thật sự là xin lỗi, cục diện rối rắm này đáng lẽ không nên đẩy cho ngươi nhưng tông chủ của ngươi đang giận a!
Dược của Cô Tô Lam thị rất tốt, vết thương trên người của người kia đến ngày thứ hai đã khỏe rồi.
Người kia là Nhạc Lăng Mộc thị - Mộc Lăng, không phải tu tiên thế gia, tổ tiên thế hệ kinh thương, phụ thân hắn toàn tâm toàn ý muốn bồi dưỡng hắn thành nhất đại thương nhân, lại không ngờ đứa con này của hắn lại say mê tu tiên, thích Kim Quang Dao, muốn chết muốn sống cũng phải tìm được y.
Nói trắng ra bất quá chỉ là một thiếu gia ăn chơi mà thôi, nói là thích, bất quá là hâm mộ thôi.
"Ngươi đã khỏe rồi, hôm nay ngươi xuống núi đi thôi, phụ thân ngươi tìm không được ngươi sẽ lo lắng lắm."
"Dao..."
"Mộc công tử, ăn nói cẩn thận, ngươi phải gọi ta một tiếng tông chủ phu nhân."
Mộc Lăng cúi đầu, gương mặt đầy mất mát.
"Ngươi còn nhỏ, nhìn ngươi bất quá chỉ mới cập quan, về giúp phụ thân ngươi cũng tốt lắm. Nhà ngươi đã là thế hệ kinh thương, chắc hẳn ngươi cũng là hạt giống tốt."
"Bọn họ đều nói, ngươi là ma đầu, vạn ác bất xá, nhưng đó chỉ là chuyện lúc trước."
"Công tử tâm tư thông thấu, ngày sau tất có thể gây nên nghiệp lớn."
"Ùm, vậy sau này ta có thể thường xuyên đến tìm ngươi không?"
Kim Quang Dao sững sờ, "Thường xuyên thì không nói tới, nếu Mộc thị gặp nạn, ta sẽ giúp."
"Được!"
Kim Quang Dao nắm lấy tay của Lam Hi Thần "Bất quá chỉ là một tiểu hài nhi thôi, ngươi tự nhìn bình dấm chua của mình đã đổ bao nhiêu rồi."
"A Dao thật khiến người ta yêu thích."
"Trạch Vu Quân thật không quy phạm, chưa chép đủ gia quy sao?"
"Chỉ là đây là lần đầu tiên có người cùng ta đoạt ngươi."
Kim Quang Dao dở khóc dở cười, "Cướp ta làm cái gì, đứa bé kia bất quá chỉ là bồng bột thiếu niên mà thôi. Hắn không thích hanh phong tễ nguyệt Trạch Vu Quân, ngược lại thích ta."
"A Dao rất tốt."
"Nhị ca cũng rất tốt."
Vào ban đêm, Vân Thâm Bất Tri Xứ sao sáng đầy trời.
Gió đêm luồn vào mái hiên, ve kêu đầy trời.
Trên đầu nguyệt, trong mắt người.
Theo kẻ biết chuyện đưa tin, vài ngày liền tông chủ phu nhân cũng không có xuất hiện trước mắt bọn họ.
Một lần duy nhất, chính là vịn eo mà ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro