
Chương 11
Thậm chí chưa cần đến sáng hôm sau, tin tức liên quan đến việc Jeon Jungkook hôn Kim Taehyung ngay trong show diễn Tranh Sắc đã lan ra cả trường. Chuyện này thực ra chẳng có gì khó hiểu, Taehyung vốn nổi tiếng như vậy, cho dù hôn ai cũng gây sốc cả thôi, hơn nữa đây còn là người mà ai cũng biết là anh đang cầm đầu bắt nạt, không khỏi có chút mâu thuẫn.
Người không biết thì im lặng, nhưng người có chút danh tiếng, lại ganh ghét với vị thế của anh thì thay nhau đặt điều nói xấu. Nào là tráo trở thẹn với lương tâm, nào là dùng tiền mua chuộc nạn nhân, bao nhiêu giả thiết đặt ra, mũi rìu đều nhắm vào Taehyung mà chém. Có chăng chỉ có phần ít khen Jeon Jungkook số hưởng, từ kẻ bị ghét nhất trường, hiện tại không chỉ không ai dám động vào, lại còn có người yêu vừa có tài vừa có sắc, đúng là món hời.
Chỉ có Jeon Jungkook suốt ngày đi lo bò trắng rang, sợ anh cảm thấy áp lực trước dư luận, sợ anh không thoải mái. Có lẽ cậu vốn dĩ không còn nhớ Taehyung này da mặt có thể dày đến mức nào, không những làm ngơ toàn bộ những đồn thổi ấy, còn cực lực thể hiện tình cảm nơi công cộng.
Không giống như thời gian quen Yoojung ở thế giới song song, bởi vì mối quan hệ này là để phô ra cho quần chúng nhân dân thấy, nên nơi hẹn hò của hai người luôn luôn nằm trong bán kính dưới năm cây số từ tính từ trường trở đi. Cứ sau giờ học, Jungkook lại như thường lệ lấy xe chở Taehyung, có lúc thì đi ăn trưa, có lúc thì đi tập với SAT hoặc Edomal, mà hầu như là trở về nhà anh cùng nhau ăn trưa rồi học bài.
Cứ như thế, Kang Daniel bỗng dung trở thành cái bóng đèn 500W siêu sáng siêu to, hậm hực không để đâu cho hết.
"Đi chỗ khác mà chim chuột đi hai cái đứa này!"
"Nhà của anh mày, luật của anh mày. Sao mày không vô học chung cho vui, anh nhớ mày đội sổ cũng phải mấy năm rồi ấy?" Kim Taehyung mỉm cười châm chọc. Daniel vốn thua anh một tuổi, đang ra phải học trên Jungkook một lớp, thế nhưng do suốt ngày đi đánh nhau, hạnh kiểm không nâng nổi nên đúp mất một năm.
Còn anh tuy hơn Jungkook hai tuổi, nhưng do sinh cuối tháng 12 nên được làm giấy khai sinh sang năm sau, học cùng với những người nhỏ hơn mình một tuổi, nên hơn Jungkook có một lớp thôi.
"Hết mẹ năm rồi còn học cái gì nữa?" Daniel vò đầu, xách đồ định đi ra ngoài. "Có mà hai người học hôn hít với xà nẹo nhau chứ lượng giác với đường phân ở đâu ra."
"Học cho năm sau đấy thằng đần. Bảo sao mày mãi không lên lớp?"
"Vâng, vâng, anh thì giỏi rồi..." Cậu ta mặt tràn đầy bức xúc lườm Jungkook, rõ là chỉ mới mấy ngày trước anh còn hành thằng cha này lên bờ xuống ruộng, giờ nó đã lên làm chính phi, em xuống làm người hầu, há nào lại có loại bất công như thế. "Lão kia mà biết anh với thằng nhãi này diễn thì ít mà chim chuột thì nhiều, khéo chừng cả cái quận này bị san bằng mất."
Taehyung ngước mặt lên, gầm gừ. "Mày mà dám nhiều lời trước mặt anh ấy, cái nhóm nít ranh của mày không được yên đâu."
"Là bang, là bang nhóm! Có tên cả đấy, Wanna One, ngầu không? Mà này, mấy hôm trước em tậu được một ông đẹp trai dã man, mà ngố ngố, không biết có nên tán không? Thằng Guanlin có vẻ vừa mắt ông ý lắm, em phải nhanh chân mới được."
"Ừ, kệ mày. Cút đi cho tụi anh học bài."
Kang Daniel lè lưỡi, rất không cam lòng đóng sầm cửa lại. Bầu không khí lại rơi vào tĩnh lặng.
Thật ra Jungkook học cũng không đến mức quá tệ, cậu chưa từng nhờ người kèm qua. Nhưng mà hiện giờ mới biết, Taehyung hóa ra cũng không phải quá giỏi ở các môn học. Có lẽ vì thời gian tham gia CLB phải phân bố cho đủ, anh lại toàn làm ban điều hành nên không thể chăm lo học hành được. Mà với định hướng của Taehyung, hiện tại đã có thể tự kiếm tiền nuôi thân, sắp tới còn trở thành thực tập sinh của AMO Ent, có lẽ mấy cái tích phân lượng giác cũng không cần thiết lắm.
Dù sao, Taehyung chỉ là không giỏi, chứ không phải kém. Những thứ từ cơ bản cho đến bài tập hay vào anh đều nắm như lòng bàn tay, cộng thêm khả năng biểu đạt của Taehyung vốn tốt, nên Jungkook học rất vào. Dù sao thì đây cũng chỉ là một trong những điều kiện mà cậu đưa ra, chẳng phải để học mà để dành thời gian cho anh là chủ yếu.
Buổi tối sau khi trở về từ cuộc trao đổi với Taehyung ngày hôm đó, Jungkook thức cả một đêm bắt đầu lên mạng tìm tòi nào là quần áo, nào là giày dép rồi lại còn nước hoa. Ngoài mặt thì lí lẽ là người yêu của Kim Taehyung không thể quá xuề xòa, nhưng trong lòng thì biết rõ bản thân muốn thật hoàn hảo trong mắt anh. Taehyung không những có khí chất lại còn có cả phong cách, quần áo anh mặc lên luôn tôn dáng và thời thượng, nếu Jungkook tiếp tục đầu bù tóc rối chở anh mối ngày, không chừng sẽ khiến người ta chướng mắt đến mức chọi đá vào mặt.
Thực ra Jungkook dáng người tương đối tốt, gương mặt lại bẩm sinh ưa nhìn, chỉ cần không hoodie rộng thùng thình với quần đùi dép lê, trông đã khá hơn nhiều rồi. Thế nhưng Taehyung luôn ăn mặc theo phong cách quý ông, cậu cảm thấy kiểu ăn mặc tuổi teen của mình không phù hợp với anh lắm, nên đã lặng lẽ chuyển sang mặc áo sơ mi quần tây.
"Này, học hành không tập trung tôi đuổi về đấy. Nghĩ ngợi cái gì vậy?"
Jungkook giật mình, cậu mới làm đến câu hai mươi lăm, còn những tám câu nữa. "Em chỉ nghĩ là, tại sao Taehyung-ssi lại có thể ăn mặc đẹp như vậy? Còn em lúc nào cũng xấu xí..."
"Tại vì tôi có mắt thẩm mỹ, còn mắt cậu như mù. Giờ thì làm câu hai sáu đi."
Thật không có tình người, Jungkook hậm hực đáp lại. "Nhưng nếu không ăn mặc giống nhau, đi cạnh trông sẽ rất kệch cỡm."
Taehyung thở dài, thằng này đang nghĩ cái gì vậy. "Nếu mấy chuyện cỏn con như vậy cũng có thể khiến cậu sầu não thì chúng ta tốt nhất nên chia tay đi, vì thời gian tới sẽ còn khó khăn hơn nhiều."
Vừa nghe thấy hai chữ 'chia tay', Jungkook liền hoảng sợ lắc đầu. "E-Em không có ý đó!"
Nhìn người đang ngu ngốc tỏ vẻ bối rối trước mặt, Taehyung lại tiếp tục thở dài, không quan tâm đến cậu nữa mà quay sang tự làm bài tập tiếng anh của mình, vừa làm vừa không nhìn cậu mà nói. "Cậu lo lắng cái gì không biết, mối quan hệ này tối đa chỉ kéo dài hai tháng, mà có thể một tháng nữa tôi đã được nhận vào rồi. Không cần phải lo đứng cạnh nhau hợp hay không hợp đâu."
Cậu nói này thành công cào vào vết thương của Jungkook. Anh ấy nhất thiết phải nhấn mạnh đây chỉ là một mối quan hệ ảo như vậy, nhất thiết phải trù dập tình cảm của cậu như vậy, cậu thậm chí còn không có sức để buồn nữa, chỉ cảm thấy cay đắng.
"Kể cả như thế, em cũng muốn những khoảnh khắc chúng ta đứng cạnh nhau đều là đẹp đẽ nhất."
Jungkook nói câu này rất nhỏ, Taehyung vốn dĩ không nghe, bởi vì trong bụng bỗng quặn lên đầy đau đớn. Taehyung gập người ôm bụng, khó khăn rên ri được vài tiếng, cuối cùng nằm vật ra sàn. Cậu thậm chí còn không có thời gian để hoảng loạn, anh đã nhanh chóng nói. "L-Lấy cái cặp của tôi...ngăn ngoài cùng...vỉ thuốc."
Jungkook sợ đến phát khóc, vội vội vàng vàng vớ lấy cái ba lô, chân tay run rẩy mãi mới lôi ra từ trong ngăn một vỉ thuốc màu vàng. Cậu chạy đi lấy nước, sau đó nạy một viên ra, kê đầu Taehyung rồi cho anh uống thuốc vào, sau đó mới bế trở lại phòng.
Taehyung nhắm chặt hai mắt, khó chịu dụi vào ngực cậu. Jungkook bỗng bần thần. Đây mới là lần thứ hai cậu bế anh, khoảng cách giữa hai lần cũng không tính là quá lâu, nhưng Taehyung thế nào lại gầy đi nhiều như vậy. Có phải tại vì bận cho show diễn hay không? Hay vì những tin đồn phát sinh sau ngày hôm đấy? Rốt cuộc là lí do gì lại khiến cho anh luôn gầy đến như vậy?
Taehyung đổ mồ hôi, mệt mỏi nằm xuống giường, Jungkook vừa định ra ngoài lấy cho anh thêm một cốc nước ấm, vạt áo đã bị đối phương cố chấp níu lại. Taehyung thở dốc, mím môi. "Ở lại đây."
Jungkook liền không kiềm được ngồi xuống.
Anh vẫn giữ lấy vạt áo của cậu, hơi ngửa người nằm thẳng, mắt nhắm chặt. "Là bệnh dạ dày thôi, không có gì đâu."
"Không có gì đâu ấy à? Anh có bị điên không?"
"Có nhiều thứ đau đớn hơn bệnh dạ dày nhiều, nên cậu trật tự một chút đi."
Jungkook lại tiếp tục ngoan ngoãn ngậm mồm.
Taehyung nằm bẹp dí một chỗ, mắt nhắm nghiền. Có nhiều lúc cậu tưởng anh ngủ rồi, nhưng hóa ra là không. Cơn đau bụng cứ quẩn quanh khiến anh liên tục trở mình, cả người đầm đìa mồ hôi. Jungkook phát hiện tình hình không ổn, liền lục tủ ở trong phòng tìm quần áo mới cho anh để thay.
Phòng của Taehyung lần trước cậu hầu như không quan sát kĩ, những ngày gần đây tuy có đến nhưng không được vào trong phòng, hiện giờ trời còn sáng, Jungkook mới có thể đánh mắt một lượt nhìn khắp xung quanh.
Vừa vặn, nhìn thấy tấm ảnh đặt ở trên kệ tủ, phần kính đã nứt rạn, nhưng gương mặt của hai người vẫn còn rất sáng trong. Đặc biệt là nụ cười của anh, chẳng thế thanh thuần hạnh phúc hơn thế được.
Trái tim giống như bị ai đang tâm giày xéo.
Jungkook lấy ra một bộ đồ ngủ, tính thay cho anh, không ngờ quay lại Taehyung đã đang tử cởi áo mình, màu bánh mật lan một đường từ cổ xuống đến ngực, từ ngực xuống đến bụng, khiến Jungkook không cách nào tập trung được. Cậu trực tiếp ngồi lên giường, ghé sát vào người anh, tay vẫn giữ bộ đồ của anh, thì thầm. "Anh biết em thích anh như vậy, không sợ em sẽ làm gì anh sao?"
Taehyung vẫn đang cởi từng cúc áo, vốn không nghĩ gì nhiều ngoài việc nhanh nhanhc hóng chóng cởi bộ đồ đã ướt sũng mồ hôi, nhưng nghe thấy câu nói ấy lại dừng khựng lại. Sau đó một chút, anh bỗng dưng mỉm cười. "Nếu cậu có thể làm, đã làm từ ngày hôm đó rồi."
Sau đó giang tay ra. "Thay đồ cho tôi đi."
Jungkook gần như không còn chút kháng cự nào nữa. Con người này, sao có thể trong lúc yếu đuối nhất cũng kiêu ngạo như vậy? Khiến cậu hận không thể trả đũa anh, nhưng lại càng không muốn tổn thương anh.
Thở dài cởi áo của anh ra rồi choàng bộ đồ ngủ lên người, cậu cẩn thận đóng từng nút áo, trong lúc Taehyung mắt vẫn nhắm mơ màng. Cho đến khi cả bộ đồ đều gọn gàng nằm trên người anh, lúc đó cậu mới nhẹ nhàng ôm tới.
Taehyung hơi hơi chớp mí mắt, không đưa tay ôm lại.
"Nếu anh không cho phép em chăm sóc anh, ít nhất, hãy tự chăm sóc mình thật tốt đi chứ."
Taehyung rúc rích cười, hình như anh sốt rồi. "Tôi không thích."
"Nếu anh không thích, ngày nào em cũng sẽ đến, nấu cơm cho anh, thay đồ cho anh. Em không giống như người yêu của anh, sẽ không để anh gầy như thế này nữa."
"Cậu diễn càng ngày càng đạt đấy."
Jungkook đau đớn mỉm cười, đặt anh nằm lại xuống giường, sau đó cũng nằm ngay phía ngoài, lấy chăn đắp cho cả hai rồi nói. "Phải, em diễn rất giỏi, dù sao anh cũng chỉ nói không được làm gì anh, em chỉ nằm một chỗ thôi chắc không sao đâu nhỉ."
Anh còn không thèm quan tâm, quay người vào tường không thèm đối đáp. "Tùy cậu."
Đối phương lại coi đây là sự cho phép, thích thú mỉm cười choàng tay qua eo anh ôm siết lại, vừa đủ mạnh để kéo anh vào lòng, vừa đủ nhẹ để không ảnh hưởng đến cơn đau của anh. "Ngày nào em cũng sẽ ngủ lại."
"Kang Daniel sẽ giết cậu."
"Vì anh, em sẽ sống chết với anh ta."
Taehyung coi như cậu đang tự lảm nhảm một mình, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Cậu tuy nói lắm nhưng rất để ý âm lượng, không lâu sau đối phương đã an ổn gạt bỏ cơn đau mà ngủ say, cậu càng mỉm cười, môi chạm nhẹ lên vành tai của anh, nói thật khẽ.
"Taehyungie, ngủ ngoan."
---
Jungkook ngủ đến khoảng sáu giờ chiều thì lờ mờ tỉnh dậy. Taehyung bên cạnh vẫn đang ngủ say, thế nhưng không còn ra mồ hôi nữa. Cậu vuốt lại tóc anh, sau đó nhẹ nhàng bỏ ra ngoài, thong thả nấu một nồi cháo, viết giấy nhớ dán lên tủ lạnh dặn dò anh tỉnh dậy phải anh liền, sau đó mới rời khỏi phòng.
Cậu lúc đến chỉ xách theo một cái ba lô cùng xe máy, lúc đi cũng chỉ có như vậy mà trở về. Thế nhưng đến lúc xuống dưới hầm cứ nghĩ là nhanh lắm, không ngờ lại đang xảy ra một cuộc ẩu đả. Đại khái tương đối nhiều người ở đó, Jungkook lách đi có chút khó khăn, nghĩ bụng đợi bọn họ giải quyết xong mới lấy xe có lẽ cũng chưa muộn.
Cậu đợi phải hơn hai mươi phút sau mọi thứ mới ổn thỏa, Jungkook không kiềm được mừng thầm, chạy qua khu E tìm xe của mình. Mọi thứ đều ổn, Jungkook lái xe lên trở lại mặt đất, chuẩn bị đi về.
Thế nhưng, ngoài sức tưởng tượng nhất chính là, Kim Taehyung một tiếng trước vẫn đang say giấc nồng trong phòng ngủ, hiện tại mặc bộ quần áo của phụ nữ, đội loại tóc giả hôm trước anh đã đội, cúi đầu đi lên một chiếc ô tô phóng đi.
---
Hic mọi người ơi, mọi người cảm thấy những chương vừa rồi thế nào ạ? Có nhanh quá hay chậm quá, có điều gì khúc mắc không ạ? Bình luận ở phía dưới để mình điều chỉnh ở những chương sau nha TT TT
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro