
03
- 03 -
Arthur và Diệp Tu đã gặp mặt từ cực kỳ lâu trước kia, bé Arthur bảy tuổi khi ấy theo cha mẹ đến Trung Quốc du lịch, không cẩn thận đi lạc, đứng bên lề đường oan ức mà khóc thành mặt bánh bao, lúc đó một thiếu niên ngậm thuốc đi tới, đưa cho cậu một cây kẹo que, nhưng không giống những kẻ dùng kẹo lừa gạt trong truyền thuyết, thiếu niên không để cho cậu bé đi theo mình, ngược lại là tự Arthur ngây ngốc theo sau người ta.
Khi ấy mới mười bảy tuổi Diệp Tu đứng ở cửa ra vào tiệm Internet cùng bảy tuổi Arthur hai mặt nhìn nhau, sau đó liền mang Arthur đi vào chơi vinh quang rồi.
Nhân viên trong quán net nhìn tiểu tổ tông hôm nay vẫn như mọi ngày kiếm phiền toái cho bọn họ, nhưng thấy dáng vẻ thần thái sáng láng nhìn chằm chằm màn hình máy tính kia, còn có một bé shota ngoại quốc đáng yêu ngồi trong lòng, một lớn một nhỏ nghiêm túc nhìn màn hình, khiến bọn họ trong nháy mắt không còn cách nào khác.
Dưới sự giúp đỡ của nhân viên tiệm net cuối cùng cũng tìm được cha mẹ Arthur, bọn họ nhìn Diệp Tu như ân nhân cứu mạng, cảm ơn hắn vì đã trông nom bé cưng nhà mình.
"Phải đi rồi." Diệp Tu có chút tiếc nuối nhìn bóng lưng Arthur rời đi, Arthur cũng chậm chạp từng bước một lưu luyến không rời, "Em cảm thấy cậu bé rất có thiên phú chơi Vinh Quang, thật là muốn giữ lại nuôi lớn."
Vì vậy mọi người bắt đầu dạy bảo Diệp Tu, cậu một lời tôi một câu, thần thái hoảng sợ.
Suy nghĩ trong đầu tiểu tổ tông thật là đáng sợ, cái này tương đương với bắt giữ trẻ em trái phép đó, nếu không dạy dỗ thật tốt để thằng bé đi sai đường thì có phải từ nay về sau sẽ phải nhìn nó chơi Vinh Quang trong tù hay không? Ôi chao không đúng, trong tù có thể chơi Vinh Quang sao?
Trở lại hiện tại, khi Arthur mang vẻ mặt như sắp khóc tới nơi gọi Diệp Tu lại, Diệp Tu đã quên sạch chuyện cũ.
Dù sao bé shota ngày ấy đã lớn lên thành một mỹ nam tử an tĩnh.
Nhưng mà mười bảy tuổi Diệp Tu và bây giờ Diệp Tu, ngoại trừ bớt đi nét ngây ngô của thiếu niên, thật ra cũng không khác biệt quá nhiều.
Arthur đỏ con mắt kéo góc áo Diệp Tu, đây chính là người đưa cậu đến với Vinh Quang.
". . ." Người nào đây? Nhưng mà Diệp Tu thật sự nhớ không ra chuyện cũ ngày xưa.
Diệp Tu mười bảy tuổi, trí nhớ rõ ràng còn không bằng Arthur bảy tuổi, đây cũng là một vấn đề nan giải của thế giới.
Arthur, đội trưởng đội Italy, nghề nghiệp pháp sư chiến đấu, từ mười năm trước trong mấy giờ đồng hồ ngắn ngủi đã chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Diệp Tu.
Nhưng mà cậu không có cách nào chia sẻ loại cảm xúc này với Diệp Tu.
Bởi vì bất đồng ngôn ngữ, thật khiến cho người ta bi thương.
Arthur cảm giác mình và Diệp Tu gặp lại là tương đối có tính vận mệnh.
Kết thúc thi đấu theo bảng, đội Italy thẳng tiến vào tám vị trí đầu, đây chuyện đáng giá để chúc mừng, Arthur thân là đội trưởng đương nhiên cũng muốn đi theo các đội viên cùng nhau ăn mừng, sau đó trên đường tới phòng rửa tay, tại một góc thông gió vắng người, thấy được Diệp Tu đang trộm hút thuốc. Cậu đi qua, vỗ vỗ bả vai Diệp Tu, cho rằng người nọ không thoải mái mới ngồi xổm ở chỗ này, muốn hỏi có cần giúp đỡ hay không. Mà Diệp Tu nghĩ rằng mình bị mấy phần tử bắt cai thuốc trong đội bắt được, chậm chạp quay đầu lại như một cảnh slow motion, bắt gặp một đôi mắt lam nhạt.
Mà hình ảnh Arthur thấy được là một người phương Đông có gương mặt thanh tú, co lại thành một đoàn, cẩn thận che chở thứ gì đó trong ngực, có chút không vui mím môi, còn có chút oan ức như vật yêu thích sắp bị cướp mất.
Sau khi thấy người tới không phải là ngươi quen, Diệp Tu nhẹ nhàng thở ra. Nhưng mà lông mày Arthur lại càng nhíu chặt, cậu cảm thấy người phương Đông này nhìn rất quen.
Nhưng mà rút cuộc là đã gặp nhau ở nơi nào đây . . .
Arthur trầm tư, bỗng nhiên một ý nghĩ vụt qua, ánh mắt mở to, đây không phải là người trước đây cho cậu kẹo que còn dẫn cậu chơi Vinh Quang à.
Sau đó nhờ phiên dịch gian nan thuật lại, Diệp Tu rút cuộc biết Arthur là ai, cũng loáng thoáng nhớ tới bản thân dường như đã từng có ý đồ nuôi lớn người ta.
"Đã lớn như này rồi." Diệp Tu muốn xoa đầu Arthur, nhưng gặp trở ngại về chiều cao, quyết định đổi thành vỗ vai, ai ngờ Arthur ngoan ngoãn cúi đầu, tiếp nhận cái xoa đầu của Diệp Tu.
Mà một màn này, đúng lúc bị Hoàng Thiếu Thiên hoài nghi Diệp Tu trốn ở nơi hẻo lánh hút thuốc nên đi ra ngoài tìm chứng kiến.
Vì vậy lại là một câu chuyện khiến người ta bi thương.
Hôm nay tại nhà ăn chung, xuất hiện tình cảnh vô cùng quái dị.
Một người phương Đông tóc đen cử chỉ ưu nhã ăn cơm, một người phương Đông tóc vàng khác cùng một người châu Âu vẻ ngoài tuấn mỹ đến vô thực đối mặt, tia lửa trong mắt hai người văng khắp nơi, thật giống như một đoạn tình cảm lưu luyến không phân biệt quốc tịch đang xuất hiện.
Người vây xem sôi nổi cho rằng tóc vàng cùng đẹp trai, bọn họ yêu nhau rồi.
Lại không biết trong ánh mắt tóc vàng nhìn đẹp trai đều là thù hận không thèm che giấu, mà ánh mắt đẹp trai nhìn tóc vàng. . . Được rồi, cậu ta cũng không có nhìn tóc vàng, thật ra tầm mắt của cậu ta một mực hướng về người tóc đen, nhìn quai hàm của người kia phình lên khi ăn, cảm thấy thật đáng yêu.
Arthur đã trở thành khách quen của Diệp Tu.
Vào những ngày nghỉ, sau khi kết thúc huấn luyện, thường xuyên tìm đến Diệp Tu ôn chuyện.
Tuy rằng chuyện cũ năm xưa của bọn họ, kỳ thật chỉ có mấy tiếng đồng hồ, nhưng lại có vẻ rất có chiều sâu.
Cái này là nhân sinh.
Mặc dù qua rất lâu, nhưng mà, đó là khởi đầu của tất cả sau này.
Một thiếu niên nghiện game dẫn một đóa tiểu bạch hoa thuần khiết không tỳ vết đi lên con đường lạc lối.
Nghe ra chẳng có chút ý nghĩa giáo dục gì, cứ như là giáo trình đào tạo phản diện.
Sau khi Arthur xuất hiện, đội tuyển quốc gia Trung Quốc đã từng tổ chức vài lần hội nghị khẩn cấp không mang theo Diệp Tu.
Người phát ngôn Sở Vân Tú tỏ vẻ, Arthur, có thể coi là Chu Trạch Khải số hai. Mặt đẹp ít nói kỹ thuật tốt, yên lặng nhìn ngắm bạn, thâm tình chăm chú thuần túy thiên nhiên.
Chu Trạch Khải khiếp sợ, oan ức, còn cân nhắc có nên thay đổi hình tượng hay không, nghe nói bây giờ thuộc tính khẩu tàn đã tràn lan như cỏ dại, mọi người đều hết hứng thú với khẩu tàn.
Về phần Arthur, thật ra tình cảm của cậu đối với Diệp Tu ban đầu chỉ đơn thuần là kính trọng, cậu học được một từ tiếng Trung, chuyên môn dùng để gọi Diệp Tu.
"Lão sư."
Khi lần đầu tiên Diệp Tu nghe được xưng hô này, ngẩn người đến Dụ Văn Châu phát hiện hắn đang hút thuốc hơn nữa tới tịch thu công cụ gây án xong mới lấy lại tinh thần.
Diệp Tu sau khi lấy lại tinh thần cho rằng thiếu niên đáng yêu ngày trước, phản bội hắn, gia nhập tổ chức tà ác.
Cho đến tận bây giờ, Arthur ngoại trừ "Lão sư" cùng "Diệp Tu" sẽ không biết nói đến chữ tiếng trung thứ ba, hoàn toàn không cách nào chứng minh được sự trong sạch của bản thân, bởi vì cậu thậm chí còn không biết sự thật Diệp Tu đã cho rằng cậu phản bội.
Mà đối với Arthur cả ngày mang "Lão sư" treo bên miệng, các đội viên đội Trung Quốc vô cùng không thoải mái.
Bọn họ cho rằng, đây là tà ác, là thú vui đáng ghét , lộ ra một loại cảm giác bại hoại.
Chính là trí giả kiến trí, dâm giả kiến dâm.
Tình cảm bắt đầu biến chất, là vào một ngày mưa.
Arthur cùng Diệp Tu ngồi trong hoa viên ngắm con kiến ngắm bãi cỏ ngắm hoa tú cầu ngắm mây trời ngắm nhìn nhau, vui vẻ hưởng thụ thời gian bên lão sư.
Nhưng mà sau tiếng sấm ầm ầm, cơn mưa Zurich đột ngột ấp tới.
Diệp Tu cùng Arthur lập tức bị ướt từ đầu đến chân, lạnh thấu tim.
Tình tiết cực kỳ máu chó.
Hai người cùng nhau chay như bay đến trong phòng, đúng lúc Trương Tân Kiệt đi ngang qua, mắt kính của Trương Tân Kiệt lóe lên, mặt lạnh tanh đi tới trước mặt Diệp Tu, một tay tập kích ngực, thiếu chút nữa làm cho người ta hô to lưu manh.
Trương Tân Kiệt nắm lấy viên đường nhỏ mơ hồ lộ ra dưới lớp sơ mi trắng bị ướt của Diệp Tu, âm thanh lạnh lùng nói: "Tại sao lại dựng lên rồi."
". . ." Diệp Tu trong lúc nhất thời không trả lời được, sau nửa ngày mới hồi đáp, "Dầm mưa đó."
Vẻ mặt như bắt kẻ thông dâm của Trương Tân Kiệt lúc này mới hòa hoãn xuống, hướng Arthur gật đầu ý bảo tạm biệt, kéo Diệp Tu ướt đẫm trở về.
Arthur nghe không hiểu Trương Tân Kiệt cùng Diệp Tu nói chuyện, chỉ nhìn hiểu động tác của Trương Tân Kiệt.
Bỗng nhiên mặt đỏ tới mang tai, sau đó trong nội tâm vị chua dâng trào.
Arthur làm một giấc mộng, tên gọi là mộng xuân.
Trong mộng là một cơ thể trắng lóa ướt át.
A, hơn nữa còn không mặc quần áo.
Hai viên kẹo nhỏ hấp dẫn tầm mắt của cậu.
Dùng lưỡi liếm. Hút. Ngậm.
Ấn nhẹ khiến nó chìm xuống phần thịt mềm trước ngực.
Có chút thẹn thùng, còn có chút nóng.
Liên tục không ngừng.
Thật là muốn nhiều hơn nữa.
Tay bắt đầu cao thấp tới lui tuần tra, cũng không biết điểm cuối ở nơi nào. Chỉ là lung tung sờ lên.
Dần dần truyền đến âm thanh nức nở nghẹn ngào có chút quen thuộc.
Tiếng khóc dần dần nhiễm chút lười biếng.
Nhịn không được lại càng muốn nhiều hơn.
Lơ đãng ngẩng đầu nhìn đến gương mặt đó.
Rõ ràng là. . .
Arthur tỉnh.
Ga giường ướt.
Mặt cũng đỏ đến không thể tưởng tượng nổi rồi.
Sau đó ngày này chính là ngày đầu tiên cậu không đi tìm Diệp Tu.
Hai ngày sau, trận bán kết, Italy gặp Trung Quốc.
Đội trưởng đội Italy, tuyển thủ pháp sư chiến đấu, phát huy cực kỳ thất thường.
Thảm bại.
Trong phòng nghỉ, các đội viên đều đang an ủi đội trưởng nhà mình, nhưng mà đội trưởng lại muốn yên lặng một mình.
Trong lúc nhất thời không có người nói chuyện, cuối cùng nhao nhao đi ra ngoài, để cho cậu yên tĩnh.
"Yo." Khi cửa mở ra lần nữa, ngoài cửa xuất hiện bóng dáng khiến cho Arthur tâm phiền ý loạn. So với hơn mười năm trước, cái bóng kia bị kéo dài rất nhiều.
Khoác đội phục đội Trung Quốc, thân thể chìm trong ánh mặt trời có vẻ rất gầy.
"Let us talk talk."
Chẳng qua tiếng Anh vẫn nát như cũ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro