1 vạn câu hỏi vì sao, 1 vạn lý do tại vì....
-
Tại sao lúc đe'o nào chúng ta cũng hết tiền ?
-
Tiết kiệm tiền, đối với nhiều người, dễ như việc đi ia? vào buổi sáng . Nhưng cũng đối với nhiều người, thà bảo đi vào rừng đào hang tìm cá voi còn dễ hơn là tiết kiệm tiền.
Một ngày nào đó, bạn vừa lấy lương, bạn có 1 cục tiền trong ví. Chỉ qua 1 ngày hoặc 2 ngày, bạn mở ví ra bỗng đe'o thấy còn xu nào, bạn giật mình, bạn nhớ lại các khoản chi tiêu , đe'o hiểu sao hết tiền, bạn lại nhớ kĩ lại 1 lần nữa, vẫn đe'o hiểu sao lại hết tiền.
Một ngày khác, mở ví ra bất chợt lại đe'o thấy tiền đâu đ*t mẹ điên lắm rồi bạn mới tự hỏi bản thân là mình có tiêu pha mua sắm cái đe'o gì đâu mà tại sao lại hết tiền ??????
Vấn đề nằm ở đây :
Bạn có 1 cục tiền, đi ra ngoài đường thấy cái này hay, bạn mua nó vì nhớ rằng mình đang có 1 cục tiền, mua cái này đáng đe'o bao nhiêu. Ok mua. Lúc sau đi ra chỗ khác, lại nhìn thấy cái nọ đẹp, bạn múc con mẹ luôn đe'o ngần ngại vì vẫn đang còn cục tiền, sợ l*n !!!. Đi đc thêm đoạn nữa, bạn thấy cái này lạ lạ thế là bạn lại mua tiếp vì vẫn nghĩ mình còn 1 cục tiền. Bạn cho rằng toàn những thứ lặt nhặt thì đáng đe'o bao nhiêu đâu mà.
Nhưng rồi các bạn ạ. Cục tiền, đe'o phải cục cứt. Tiền - là máu khô, chứ đe'o phải lông l*n mà cứ giật ra là nó sẽ tự mọc lại. Và cứ mua sắm kiểu thế, bạn hết con mẹ tiền !!
Những đứa tiêu hoang hay có 1 câu thần chú để biện minh cho 1 khoản tiền mà nó vừa tiêu vào những lý do rất nhảm l*n đó là : Ui xời ơi xởi lởi trời cho, có tiêu thì mới có làm đc chứ ...
Nhưng các bạn hay nhầm tưởng giữa việc "xông xênh, tiêu tiền thoáng" với việc " mất tiền ngu". Các bạn hay cho những lần mất tiền ngu là xông xênh thoải mái, còn những lần các bạn biết rõ đó là mất tiền ngu thì các bạn lại có 1 câu thần chú khác nữa để biện minh :" Thôi, của đi thay người".
Thế là chúng ta mãi nghèo, nghèo đe'o ngóc đc đầu dậy.
Bạn luôn dành phần trả tiền những cuộc vui mặc dù tất cả mọi người đều đồng ý là share đều, nhưng bạn vẫn sống chết đòi trả hết. 1 phần vì muốn các bạn vui, 1 phần vì ngu. Đến hôm sau nghĩ lại thế là bạn bắt đầu niệm thần chú : Ui xời, sởi lởi trời cho.
1 tuần 1 bữa, 1 tháng 4 tuần, 1 năm 12 tháng, lần đe'o nào cũng vậy, do bản tính nhiệt tình quá, bạn nhẵn túi như chị Dậu. Chị Dậu còn có đàn chó bán lấy tiền dắt đi't, bạn thì chỉ còn có mỗi cái da'i khô, đe'o ra tiền.
Bạn vào shop quần áo và đào đến tận tầng địa ngục thứ 18 ở đó lên mà đe'o thể tìm đc 1 chiếc áo ưng ý, nhưng do vì nhân viên tư vấn rất nhiệt tình và bản tính hay ngại hãm l*n nên bạn vẫn móc ví ra random mua 1 cái áo rồi ra về, để lại sau lưng tiếng cười thảo mai hoan hỉ của nhân viên bán hàng. Khi về đến nhà, à đ*o đâu khi mới bước ra khỏi cửa shop thôi bạn đã thấy mình be like đồng nát tha rác về nhà vì cái áo này có đắp thêm 2 hột kim cương to bằng nắm đấm và dệt vàng sợi 24k thay bằng chỉ khâu cũng đe'o khiến bạn muốn khoác nó lên người- dù chỉ 1 lần. Nó vãi l*n xấu và đe'o hợp với bạn.
Thế là bạn lại niệm thần chú : Phải tiêu đc mới kiếm đc chứ, kệ đi. Xởi lởi trời cho.
Tiêu tiền hoang phí khiến bạn giống đồng nát thật sự. Cái đe'o gì cũng muốn mua, cái đe'o gì cũng muốn tha về nhà. Mặc dù mua về có khi đến đời con bạn đẻ cháu rồi loài người định cư trên Sao Hoả bạn cũng đe'o hề dùng đến. Thích là mua thích là mua. Mà toàn là những thứ mua bằng tiền hẳn hoi đấy nhé!
Cuối cùng, đến cuối tháng, bạn hay ca cẩm với bạn bè rằng lúc đe'o nào mình cũng hết tiền, ra vẻ khổ sở. Nhưng đó là do bạn tiêu tiền ngu.
Giờ có cách nào để bớt bớt lại cái thói quen hãm thần tài này ko nhỉ đ.m Tết rồi mà vẫn đe'o có tiền các bạn ạ 😞
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro