2.
Vào những năm đại học, Kai thừa nhận rằng hắn có hứng thú với cả đàn ông và phụ nữ. Chỉ là không phải với ... Sehun. Tất nhiên, không phải Kai nói rõ ràng ra như vậy. Nhưng Sehun chắc chắn rằng phải có một lý do nào đó khiến Kai không bao giờ tiến xa thêm một bước với y. Ngay cả sau khi cái sự cố mà Sehun đã gây ra trong buổi prom vào năm cuối ở trường trung học.
Là một tên gay come out duy nhất trong trường học ở một thành phố nhỏ, đồng nghĩa với việc là không có nổi một người bạn để hẹn cùng trong các buổi prom của trường. Kai thì lúc nào cũng có bạn hẹn đi cùng cả.
Rất nhiều là đằng khác.
Tất cả cô gái trong trường đều muốn là bạn hẹn của hắn. Thật ngạc nhiên, nhưng mà Sehun thực sự chưa bao giờ ghen tị với Kai cả.
Kai sẽ không bao giờ đặt bất cứ ai lên trên Sehun. Y biết rõ y đã giành được vị trí quan trọng nhất trong trái tim của Kai.
Tuy nhiên, Sehun lại rất ghen tị với những cô gái mà Kai hẹn cùng.
Prom năm cuối cấp. Sehun nhớ lúc đó y đang ngồi trên giường, giận dỗi, nghe Queen.
Cánh cửa phòng mở ra, Kai xông vào, mặc một bộ vest màu đen được là tươm tất cùng mái tóc vuốt gel dọn gàng.
Ngực Sehun như bị siết chặt bởi cái gì đó, phấn khích? tuyệt vọng?
"Mày trông bảnh lắm," Sehun nhận xét, nắm chặt quyển sách dày cộm trong tay. Kai mỉm cười, cởi áo khoác. "Tao đã chuẩn bị rất tốt, đúng không?" Hắn lấy cuốn sách từ tay Sehun ra và ấn tắt radio. "Mà tại sao mày vẫn chưa sẵn sàng vậy?"
Sehun thở hắt. "Tao đã nói với mày rồi, tao không đi."
"Tao cứ nghĩ mày nói giỡn chứ!"
Sehun lấy lại cuốn sách. "Tao thực sự không đi, Kai."
Kai nhăn nhó. "Tao sẽ không đi prom một mình tối nay đâu."
Sehun nhướn mày. "Mày có bạn hẹn mà."
"Không có." Kai khoanh hai tay trước ngực.
Sehun bỏ cuộc. Liệu có phải là y ảo tưởng khi nghĩ rằng Kai đang muốn mời y làm bạn hẹn tối nay của hắn không?
Sehun lắc lắc đầu, loại bỏ cái suy nghĩ viển vông kia. Hậu quả của việc đọc quá nhiều sách đây mà. "Được rồi," y đồng ý ,Kai mỉm cười thật tươi.
"Tuyệt vời. Cùng đi nào."
"Chờ ở ngoài. Tao đi thay đồ đã. "
Thật ra, Kai không cần phải mang theo bạn hẹn đến buổi prom. Hắn có hàng tá người để lựa chọn ở ngay tại sàn nhảy. Sehun thì ngồi cô độc trên băng ghế ở góc phòng, điều mà y luôn luôn làm ở các buổi prom hay tiệc khiêu vũ.
Y rũ mắt, cố gắng không hướng về phía Kai và một cô nàng khối 11 đang khiêu vũ. Vâng, Sehun nghĩ rằng y có hơi ghen tị với Kai. Không chỉ một mình Kai. Mọi người trên sàn nhảy, tất cả họ đều có bạn hẹn để nhảy cùng mình. Điều này càng khiến cho Sehun muốn chạy trốn khỏi thị trấn này càng nhanh càng tốt.
"Buồn bực đã chưa, muốn nhảy không?" Sehun ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt nhìn Kai, người đang nắm tay y. "Cái gì?"
Kai nhe răng cười. "Cùng nhảy nào, Oh Sehun."
Cậu ta chỉ đang đùa thôi. Sehun nhăn mặt, quay sang chỗ khác. "Haha, vui quá. Tao ổn. Mày không cần phải thương hại tao. "
Nụ cười của Kai hơi chùng xuống. Khi thấy Sehun không nhúc nhích, hắn nắm lấy tay Sehun, kéo y đứng dậy. "Ai nói tao đang thương hại mày? Tao chỉ muốn nhảy với mày. "
Tất cả ánh mắt ở buổi tiệc đều nhìn vào hai người bọn họ. Cơ thể của Sehun căng cứng khi Kai kéo y đến chỗ sàn nhảy. "Kai," y phản đối.
"Thôi nào, sẽ vui lắm đó," Kai trả lời bằng một nụ cười trấn an cực kì dịu dàng, khiến Sehun không thể nào chống cự được.
Y trước đây chưa bao giờ nhảy cùng con trai bao giờ cả. Toàn bộ chân tay của y trở nên cứng đơ. Kai nâng cánh tay của Sehun lên, quấn chúng quanh cổ trước khi hắn nắm lấy tay mình đặt lên mông của Sehun.
Trái tim Sehun như đang đua một ngàn dặm mỗi phút vậy. Máu như dồn cả lên mặt Sehun khi Kai nhìn chằm chằm vào mắt y, dẫn dắt Sehun theo điệu nhảy. Sehun không có cách nào nhìn sang chỗ khác, cũng không thể chịu đựng được ánh nhìn nóng rực của Kai.
Kai mỉm cười. Ánh mắt Sehun dần dần rơi xuống, nhìn vào môi của Kai. Y vô thức trượt ngón tay của mình dọc theo đường vân trên cổ Kai. Thứ âm nhạc êm dịu đang vang lên dường như khiến cho cơ thể Sehun mất kiểm soát. Trước khi Sehun có thể nhận ra mình đang làm gì, y rướn người lên, định ấn môi mình lên đôi môi của Kai.
Kai giật mình, vội bước lùi lại một bước trước khi môi của cả ai chạm vào nhau.
Cái khoảnh khắc đó, Sehun ước gì đất nứt ra, nuốt y xuống ngay lập tức. Sehun muốn chết đi cho rồi. Y muốn ở chỗ nào càng xa Kai càng tốt.
Sehun cũng từng có lần cảm giác như lúc này khi y chạy trốn khỏi phòng tập thể dục, chạy về phía sân sau của trường, khóc nức nở vì bị đá.
Sehun không chắc là chuyện gì khiến y cảm thấy xấu hổ hơn. Chuyện y đã vô thức mà định hôn người bạn thân nhất của mình hay là cái thực tế là Kai đã bước lùi lại để tránh nụ hôn của y.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro