
Chương 19
Akashi thượng tướng gọi Akashi vào phòng hiệu trưởng "Mệnh lệnh trọng yếu đã được phân tới, bởi vì con lãnh đạo đội của mình đạt nhiều thành tích xuất sắc nên nửa tháng sau đội của con sẽ được phái ra tiền tuyến."
"Dạ vâng, thưa cha."
"Nói thật ta cũng không hy vọng Kise Ryouta cũng đi cùng con."
Akashi nghi ngờ nhìn cha mình.
"Nếu thằng nhóc ấy chết trên tiền tuyến sẽ được truy tặng liệt sĩ vì đất nước diệt thân, dựa theo pháp luật liên minh, gia tộc của nó sẽ được thụ hưởng vinh dự, nói cách khác nếu gia tộc nó có tội, cho dù thân nhân nó có làm ra chuyện gì, đều có thể bởi vì thuộc gia đình liệt sĩ mà miễn trừ tội chết."
Akashi nghẹn lời, cha hắn nói như vậy ý là muốn cha mẹ Kise chết? Hắn biết cha mình và cha mẹ Kise có mâu thuẫn, nhưng hắn cho tới bây giờ chưa từng nghĩ thượng tướng sẽ mong muốn gia đình Kise chết.
"Hơn nữa nếu Kise Ryouta chết trận, bí mật về thân phận của nó sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi, nó sẽ mang danh hiệu quân nhân Alpha để mai táng."
"Cha, Ryouta là rất chiến sĩ ưu tú, cậu ấy sẽ không dễ dàng chết như vậy." Ngực Akashi đột nhiên cảm thấy lành lạnh, cha hắn ngay cả sự sống chết của Ryouta cũng tính kế trong lòng, Akashi thượng tướng là dựa vào gia tộc Kise hỗ trợ mới có ngày hôm nay, đến tột cùng là thâm cừu đại hận như thế nào mới có thể khiến cha hắn mong muốn đối với cả gia tộc Kise diệt trừ tận gốc?
Thượng tướng tựa hồ nhìn thấu nghi hoặc của con trai mình, "Hắn giúp đỡ thế lực phản đối ta." Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.
"Seijuurou, con không nên tránh né trọng điểm, ta không hy vọng Kise Ryouta có thể chính thức lấy thân phận quân nhân ra tiền tuyến." Thượng tướng điều tra tư liệu một nhóm người, sau đó đưa cho Akashi, "Năm người bọn họ được xưng ngũ tướng không ngai, ở lớp cao trung, ta có ý đưa bọn họ giao cho con dẫn dắt."
"Ryouta cũng không có làm gì sai, tùy tiện đổi đội viên sẽ gây ra sự bất ổn trong đội." Akashi cự tuyệt đề nghị của cha mình.
---
Akashi coi như cái gì cũng không nghe thấy về lại kí túc xá, hắn tuyên bố "Thượng tướng nói nửa tháng sau chúng ta sẽ được điều đến khu 'Vực sâu' quan trọng."
Cả đám Kise vui mừng nhảy nhót một trận, dù sao lấy thân phận học viên chưa tốt nghiệp xuất chiến, bọn họ là những người đầu tiên.
"Xin mọi người hãy nổ lực hết nửa tháng cuối cùng này để nâng cao năng lực của mình." Akashi nghiêm trang nói, "Ngày hôm nay có giáo viên đến giảng bài, mặc dù là môn học thêm, nhưng tôi mong các cậu chăm chú học tập một chút. Daiki đâu?" Akashi đột nhiên hỏi. "Môn học này không cần đến lớp học, giáo viên được chỉ định dạy môn này nói chúng ta học tại ký túc xá sẽ dễ dàng hơn."
"Tớ thực sự không phát hiện Aomine-kun thấy một mỹ nhân cup E đi ngang qua liền đi theo." Kuroko trả lời như vậy.
"Tớ cũng không có nghe thấy cậu ấy muốn làm một cú big bang để hoàn thành đại sự đời người." Murasakibara chậm rãi nói. Ở trường học thuần Alpha này muốn tìm kiếm mùa xuân kết quả rất đơn giản, đụng vào tháp Babylon sẽ chết rất khó coi, không biết Minechin có thể toàn mạng trở về hay không, thật đáng chờ mong.
"Dáng dấp có đẹp không?" Kise nhịn không được hóng chuyện.
Kuroko: Nhan sắc y như Kise-kun.
Kise chớp chớp mắt, suy nghĩ về những lời này.
"Ryouta, chị của cậu cũng là giáo viên của trường học phải không?" Akashi đột nhiên nói.
Kise ừ một tiếng, chẳng hiểu vù sao Akashi lại đột nhiên hỏi.
Akashi chỉ là cười cười "Thật lâu không gặp Yuki-san."
"Thì ra chị của Kise-kun tên gọi là Yuki, nghe rất êm tai."
"Chị ấy mà là tuyết trắng gì, có mà là cơn bão tuyết ấy!" Kise nhỏ giọng thì thầm trong miệng.
"Ryouta mày nói ai là bão tuyết?" Kise Yuki đang ngồi bắt chéo chân trên ghế sô pha xem ti vi đột ngột lên tiếng hỏi.
"Chị vào bằng cách nào?" Kise đen mặt.
Kise Yuki bắt giơ tay chỉ về hướng 12 giờ, một tên da ngăm đen đang ủ rủ ngồi chồm hổm ở góc tường vẽ vòng tròn.
"A a a! Chị sẽ không đem Aominecchi tiền dâm hậu sát chứ! !" Kise so với hồi nãy còn khiếp sợ gấp mấy lần.
"Kise-kun không nên đưa ra giả thiết kỳ quái, đó không phải là kịch tâm lý đâu mà là hài kịch." Kuroko xém chút nữa đã phì cười.
"Tôi còn chuẩn bị cho bọn họ đi đón chị." Akashi lễ phép nói."Hoá ra mỹ nữ Daiki coi trọng lại đúng ngay Yuki-san."
"Tên nhóc đó còn muốn cua chị, chỉ là cây tăm nhỏ mà cũng có dũng khí không sợ xấu hổ." Kise Yuki hất nhẹ mái tóc vàng óng, nếu nói khí chất của cô là phong tình vạn chủng hoàn toàn không ngoa.
Lần thứ hai tháp Babylon đánh thẳng về phía mình, lịch sử của Aomine Daiki lại tăng thêm một chiếc cup mới lên kệ.
"Đừng nói Aominecchi như vậy, cậu ấy... tuy là cây tăm nhưng ... ít nhất cũng là cây tăm cháy đen." Kise vì Aomine bất bình.
"Tớ nghĩ Minechin dù nói như thế nào cũng giống như con hà mã dùng cây tăm nhỏ." Murasakibara còn tốt bụng nói phụ hoạ thêm.
Kuroko có cảm giác mình nên biểu hiện một chút tình đồng đội thân ái, cậu liền giơ hai ngón tay lên nói, "Tớ nghĩ chắc cũng bằng hai cây cây tăm nhỏ cộng lại."
Nói tới nói lui vẫn là cây tăm nhỏ.
Aomine Daiki tức giận, ở trong lòng dựng thẳng ngón giữa một trăm lần.
"Nếu tất cả mọi người đã tới thì chị sẽ tự giới thiệu mình một chút." Kise Yuki đứng lên, bộ ngực đầy đặn hấp dẫn, váy ngắn phủ trên đôi chân thon dài, khuôn mặt xinh đẹp thu hút, toàn thân tản mát ra mùi thơm đầy mê hoặc, đúng là hình mẫu nữ thần của mọi người đàn ông.
Kise ở trong lòng bổ sung: Nữ bệnh nhân tâm thần mới đúng.
"Tôi là giáo viên mới của các em, từ giờ trở đi tôi sẽ đảm nhiệm dạy các em lớp ngụy trang, tôi là Kise Yuki, là chị của Ryouta, nhưng trong quá trình học tập tôi sẽ tuyệt đối không thiên vị em trai mình, muốn đạt điểm ưu từ tay tôi, cho dù là Ryouta cũng phải liều mạng quyết tâm." Cô còn nói thêm "Học sinh nào không nghe lời của tôi, cẩn thận tôi đem bộ ngực nghiền chết trò đó."
Aomine nghe nói tới có bộ ngực nghiền nát, hắn lập tức quên hết chuyện ban nãy, hồi máu sống lại. Cái kiểu chết này cũng coi như chết có ý nghĩa. Hắn cố ý nói "Rốt cục có một nữ hán tử đến dạy chúng ta, thao tác mạnh đúng là kích thích hơn nhiều."
Ghét nhất là người khác đem giới tính của mình ra khinh thường, Yuki quả nhiên nổi giận "Tiểu tử thối không có lễ phép kia, cẩn thận lời nói đó."
Akashi phân tích ý nghĩ của Aomine, hắn lập tức ngăn cản "Daiki, cậu không nên làm loạn nữa, Yuki-san hãy tha cho cậu ta một lần."
"Tớ mới không cần con gái tha thứ." Không làm tới chết sẽ không phải là Aomine Daiki.
Yuki ngay lập tức móc ra từ giữa ngực một cây súng đuổi theo Aomine, Kise mới giải thích "Chị của tớ rất thích giấu súng trong ngực . Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, vì thế tớ không thể nói cho các cậu biết."
"Akashi, cậu nhanh giúp tớ năn nỉ một chút." Aomine kêu rên.
"Tôi đã nói giúp cậu." Là do cậu không cảm kích, Akashi mặt lạnh không thay đổi cảm xúc dõi theo cuộc rượt đuổi.
"Chị à, đừng nóng giận, tiếp tục giảng bài đi." Kise không phải vì Aomine mà xin giùm, chỉ là khả năng bắn súng của Kise Yuki mười năm như một chưa bao giờ trúng đích cả. Cậu thật sự lo lắng có khả năng cuối cùng chị mình ngộ sát toàn trường chỉ còn lại mỗi Aominecchi còn sống.
"Thôi được, tôi tha cho trò lần này." Yuki hầm hừ ngồi xuống, Aomine lập tức bưng trà rót nước tỏ vẻ áy náy.
Những người khác coi như không nhìn thấy bức tường lỗ chỗ vết đạn cùng với Aomine Daiki thân thể không hề có một vết xước.
"Tetsu, tớ nghĩ cậu không cần học lớp này cũng đã có thể biến mất khỏi tầm nhìn của nguời khác." Aomine nói nhỏ, lúc này hắn cần dùng bất hạnh của người khác để bù đắp vết thương trong lòng mình.
"Không nhận ra cũng không nhìn thấy thì còn cần gì ngụy trang." Kise cũng phụ họa Aomine.
"Yuki-san có thể đem sự tồn tại mờ nhạt ngụy trang trở nên mạnh mẽ." Murasakibara vừa nhai bánh vừa nói.
Kuroko: Thật có thể đem sự tồn tại ngụy trang trở nên mạnh mẽ?
Yuki trả lời rất thẳng thắn: "Không đủ sức."
"Ngụy trang là vì che giấu bản thân không bị người ta nhìn ra, nếu người khác vốn không phát hiện được trò, trò ngụy trang cho ai nhìn? Đạo lý này tựa như đưa gậy đấm bóp cho người có tính lãnh cảm đều như nhau, bởi vì căn bản là lãng phí nguồn sinh lực."
Kuroko hai hàng lệ rơi, cậu bị cửa kẹp không những không thay đổi được còn có thể thăng lên cấp độ mờ nhạt cao hơn.
Kise: cách biểu đạt của bà chị mình vĩnh viễn khùng khùng như thế...
"Đơn giản mà nói thuật ngụy trang sơ cấp là thay đổi một đặc điểm nào đó trên cơ thể, khiến người khác không nhận ra mình. Thuật ngụy trang trung cấp không những thay đổi hình dạng bên ngoài mà còn làm quen với thân phận tương ứng, khiến người khác tìm không ra kẽ hở, thuật ngụy trang cap cấp là có thể lấy thân phận của người khác sinh hoạt bình thường mà không bị người quen của người kia phát hiện, từ ánh mắt, cách ăn nói, tính tình một trăm phần trăm giống nhau." Yuki giảng giải. Sau đó cô liền kêu Midorima cùng nhau vào phòng, một lát sau chỉ có Midorima đi ra.
"Gì thế? Chị của tớ đây à? Chẳng lẽ chị ấy ngụy trang thành Kurokocchi, đem bản thân thay đổi thành không có." Kise quan sát xung quanh Midorima, ngay cả Murasakibara, Aomine và Kuroko bắt đầu chuyển động con mắt tìm kiếm.
Akashi lần đầu vì chỉ số thông minh của đội viên mình mà cảm thấy sốt ruột.
"Sự tồn tại của tớ cũng có thể sao chép được à?" Kuroko còn đang suy nghĩ cảm giác có người giống mình là như thế nào. "Chị ấy sẽ bị cửa kẹp lấy sao?"
"Ngu ngốc, chưa có mới có thể đem mình thay đổi thành không có." Midorima đẩy đẩy mắt kính bỉnh thản nói, "Cô ấy còn chưa đi ra, nanodayo."
Akashi hỏi "Yuki-san kêu cậu vào làm gì?"
"Hỏi tớ vài vấn đề, về mỗi người các cậu." Midorima trả lời.
Kise tò mò "Vì sao không hỏi tớ mà hỏi cậu?" Cậu nhào tới ôm lấy hắn dụi dụi vào.
Midorima trong mắt hiện lên tia khinh bỉ rất rõ ràng "Bởi vì câu trả lời của tớ rất khoa học... Ngu ngốc, không nên đột nhiên nhào tới... Khốn kiếp cậu đang làm gì? ! !"
Kise trực tiếp sờ vào ngực Midorima, "Nha, ngay cả bộ ngực đều phẳng giống tớ, tớ thật tò mò chị ấy thay đổi thế nào, chả lẽ có thể đem bộ ngực lùi vào trong bụng."
Midorima trong nháy mắt bùng nổ, trên đầu gân xanh nhảy loạn xạ "Cậu còn có thể ngu ngốc hơn được nữa sao?" Biểu tình dữ tợn, hắn vặn khuôn mặt Kise đẩy ra.
"Midorima này là do Yuki-san ngụy trang? Ngực cup E biến thành hạt đậu? Cái này không khoa học." Aomine cũng dự định đục nước béo cò đi sờ một cái.
Akashi mở to mắt tỉ mỉ quan sát, "Hoàn toàn nhìn không ra kẽ hở, ngay cả giọng nói và nhãn thần cũng giống nhau như đúc." Vô tình, chỉ số thông minh mà hắn vẫn luôn tự hào tuột xuống còn có 50 phần trăm, tất cả đều do Ryouta ban tặng.
Kise không nghe theo tiếp tục nhào tới, cậu ở trên người Midorima đảo qua đảo lại, chỗ nào cũng không tha "Nè, ngay cả mùi hormone cũng có thể thay đổi giống y chang, không hổ là chị của tớ."
Cửa phòng bật mở, Kise Yuki cầm theo một bao đồ trang điểm và y phục khẽ nhướn mày hỏi, "Các trò đang làm loạn cái gì, thời gian học hành quá nhiều dẫn đến đói khát? Muốn chết hả! Còn không mau nghiêm túc nghe tôi giảng bài. Cẩn thận tôi cầm bộ ngực nghiền nát các trò."
Bàn tay của Aomine vẫn dán trên ngực của Midorima trong nháy mắt rút về "Hoá ra là Midorima thật." Biểu cảm thất vọng vô cùng rõ ràng.
Midorima trên đầu gân xanh sắp biến thành màu đen, "Kise Ryouta! ! !"
Kise tiếp tục phát huy tinh thần không sợ chết "Nếu như Midorimacchi ngụy trang thành chị của tớ, có phải cần thêm một bộ ngực to hay không? Chị của tớ là ngực lớn nhưng không có đầu óc, Midorimacchi thì sẽ vừa có ngực vừa rất thông minh." Mỗi lần cậu tò mò bất kì chuyện gì đều khiến người khác hết hồn, cho dù lần này đối tượng không phải là Akashi đại ma vương, nhưng với những người khác, đội phó Midorima cũng tuyệt đối không thể trêu chọc. Đạo lý của người bình thường là sẽ không tuỳ tiện đắc tội với bác sĩ, khoa học gia.
Aomine Daiki đối với câu hỏi này cũng tò mò muốn chết, thế nhưng hắn không dám mạo muội phụ hoạ theo. Hắn còn nhớ rất rõ Haizaki lúc mới tới cố ý sinh sự, đem tín vật may mắn của Midorima tặng cho các nữ sinh khác, trong lúc huấn luyện hắn bị thương, Midorima vì hắn chữa trị, cuối cùng Haizaki hoảng hốt lăn mấy vòng từ phòng trị liệu chạy ra, sau đó có đoạn thời gian tương đối dài, Haizaki thấy Midorima thì liền đi vòng.
Aomine đã từng hỏi Haizaki rốt cục là gặp cái gì, Haizaki dọn ra ngoài ở cùng tình nhân, hắn một bên thu thập hành lý, một bên ngoài cười nhưng trong không cười mà trả lời: Có cơ hội mày nên đi thử một chút.
Ngay cả Haizaki mạnh như vậy mà vẫn phải nhượng bộ lui binh, từ đó về sau Midorima bị mọi người định nghĩa BOSS ẩn trong đội, BOSS thứ hai, không nên trêu chọc.
Đệ nhất BOSS? Đương nhiên Akashi Seijuurou rồi.
"Ryouta, cậu còn không mau leo xuống khỏi người Shintarou." Akashi khẽ nhướn mi, nghĩ thầm cậu trước khi phát ngôn cũng nên nhìn sắc mặt sắp nổ tung của Shintarou chứ.
Kise trong lòng không cam tâm tình nguyện nhào đến bên người Akashi, trong miệng còn lầm bầm "Midorimacchi cho dù có chiều cao và ngực to đi nữa cũng không hề có dáng dấp gợi cảm, nếu như để ở trên người Akashicchi thì..."
"Ryouta, ngày hôm nay Yuki-san nói nội dung bài học rất nhiều, cậu có muốn chép phạt mười lần không?" Akashi không chút khách khí cắt ngang lời cậu.
Kise Yuki mở to mắt "Đúng rồi, nội dung rất nhiều, tôi định đem toàn bộ bài học của thuật nguỵ trang sơ cấp nói hết trong hôm nay."
Kise hai hàng lệ rơi: Akashicchi không phải ruột thịt còn có thể hiểu được, chẳng lẽ Yuki cũng không phải sao?
Murasakibara: Kỳ thực tớ cũng rất muốn cùng Kisechin tám chuyện, thế nhưng đối tượng mỗi lần hóng chuyện của cậu ấy đều làm cho người khác không dám phụ họa theo.
Aomine: Tớ cũng rất muốn biết đáp án vấn đề của Kise, thế nhưng tớ lại không có lá gan lớn như cậu ta.
Midorima: Không sợ đối thủ giống như thần chỉ sợ đồng đội giống như heo! Tớ thật có loại cảm giác mỗi ngày đều ở trong chuồng heo.
Kuroko cũng hai hàng lệ rơi: Không cần học lớp này tớ còn có thể qua môn sao?
---
Kise Yuki mở cửa chính của khu kí túc xa, sau lưng cô là bảy cô gái, "Các em vào bên trong chờ một chút, bọn họ lát nữa sẽ trở về."
"Chúng ta đột nhiên xuất hiện như vậy, bọn họ có đuổi chúng ta đi không?" Một cô gái nhút nhát hỏi.
"Cứ nói cho bọn họ biết là do Akashi hiệu trưởng sắp xếp, bọn họ sẽ chấp nhận." Yuki mặt không thay đổi nói "Các em chỉ cần hoàn thành nhiêm vụ của mình là được."
Trước khi đến tiền tuyến còn một tuần lễ, Akashi mỗi ngày đều đưa ra chương trình huấn luyện có thể làm người sống lập tức chết, người chết cải tử sống lại (lời Kuroko).
Kise một bên cởi quần áo một bên bấm vân tay mở cửa, "Cơ thể toàn mồ hôi, nhanh đi tắm..."
Bảy cô gái xinh đẹp đang ngồi ở trên ghế sa lon đồng thời quay đầu lại nhìn cậu.
"Xin lỗi, tớ đi nhầm phòng." Kise nhanh lên đóng cửa, thầm nghĩ thế nào lại chạy đến phòng của nữ sinh.
Cậu đứng ở cửa, nhìn chằm chằm vào con số bên trên , hình như không sai... Cậu lần thứ hai dùng vân tay mở cửa chính.
"Xin chào, chúng tôi được trường học cử tới." Một người trong số đó gật nhẹ đầu mỉm cười với cậu.
Kise nhận thấy mùi hormone Omega lan tỏa trong không khí, tức khắc hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Bọn họ sắp đến tiền tuyến, đây là phúc lợi cấp trên dành cho các Alpha ưu tú.
Muốn lưu lại hậu duệ hay là sợ bọn họ đến chết đều là xử nam? Kise muốn cười lại cười không nổi.
Có thể theo đi ra chiến trường mà bình an trở về đến nay hình như không có. Đặc biệt nơi bọn sắp đi chính là nơi được mệnh danh mộ phần của Alpha – Vực sâu Tartarus, vực sâu là một trong ba khu vực trọng yếu lớn nhất, cái tên địa ngục Alpha của nó và tình hình thực tế hoàn toàn giống nhau, nơi này đã bị WARM tộc công kích với tần suất vượt xa các khu còn lại, có người nói mỗi tấc đất ở đó đều trải dài thi cốt của Alpha, đúng là không hề thua kém với địa ngục.
Tâm trạng cậu một trận lạnh lẽo.
"Các cô..." Kise nói không ra lời.
"Tới trước chọn trước nhé. Chúng tôi có Omega và cả Beta." Giọng nói rất lạnh nhạt, giống như chỉ đang lựa chọn cải trắng và hành, không có tự tôn, không có buồn vui yêu hận.
"Không, không cần." Kise bị dọa sợ đến lắp bắp nói.
"Bị đối đãi như vậy lẽ nào các cô không tức giận sao?" Kise thật ra rất có hứng nói chuyện phiếm, còn đi pha cà phê mời họn họ.
"Chúng tôi sinh ra với sứ mệnh vì Alpha ưu tú nối dõi tông đường. Chúng tôi vẫn được giáo dục như vậy, nhà nào có tiền có thể cho Omega đến trường học, còn loại Omega như chúng tôi sinh ra cũng không biết cha mẹ là người nào, cơ hội duy nhất chính là vì Alpha ưu tú sinh con." Một tiểu Omega xinh đẹp nói, không có bất bình cũng không phản cảm, cô nghĩ cô và tất cả những người khác đều như nhau, chỉ là tuân thủ theo quy tắc của thế giới này.
"Sứ mệnh? Lẽ nào các cô không có tình cảm của mình? Ví dụ như tự mình chọn Alpha yêu thích." Kise có chút bất bình.
"Có cũng vô ích." Một nữ tính Beta duy nhất trong bảy người bình tĩnh trả lời "Đều là số mệnh."
"Nói bậy!" Kise đem khay cà phê đặt mạnh lên bàn, khiến bọn họ sợ đến nhảy dựng lên, thấy bản thân phản ứng hơi quá, cậu liền nhỏ giọng lại nói, "Bất kể là Omega hay Beta đều là người sống sờ sờ ra đó, là công cụ cái gì chứ, các cô cũng có thể sống cho riêng mình, tại sao lại muốn cam chịu." Kise kịch liệt phản bác bọn họ, "Dùng thuốc ức chế, sau đó đi ra khỏi phòng của các cô, đi xem thế giới này chỗ nào cần các cô. Có thể đem tình cảm giao cho Alpha, nhưng họ tuyệt đối không phải là đối tượng để dựa vào."
Các cô gái Omega chỉ lộ ra nụ cười nghiêm chỉnh đã được huấn luyện, "dù có muốn chọn người yêu trong chuyện này, chúng tôi ai cũng không đánh lại quyền thế của quý tộc. Chúng tôi là bị tổ chức Pandora đưa tới đây, Pandora đó cậu có biết không. Nơi đó là thị trường giao dịch lớn nhất của liên minh, chúng tôi đều là vật phẩm."
"Vì sao không phản kháng? Nếu như là tôi thì tôi sẽ vứt bỏ hết mọi thứ, chỉ cần cùng với người mình yêu ở cùng một chỗ." Kise nghiêm mặt nói "Các cô như vậy cả đời, ngộ nhỡ sinh ra một Omega, các cô cũng dự định giáo dục con mình tiếp tục bị người ta coi thường? Nếu tôi có con gái Omega tôi sẽ dạy bé không ngừng vươn lên, tuyệt không bao giờ khuất phục số phận."
"Cám ơn cậu." Cô gái Beta khẽ mỉm cười "Cậu không dự định chọn chúng tôi sao?"
"Các cô đi đi, tôi cự tuyệt loại phương thức vô nhân đạo này." Kise rất kiên quyết."Toàn bộ đi về đi, bạn bè của tôi cũng không cần."
"Thế nhưng tôi là do hiệu trưởng tiên sinh chỉ định, muốn cùng Akashi-kun kết hợp." Cô gái ôn nhu nhất xinh đẹp nhất cất giọng nhẹ nhàng nói, cô tựa hồ có chút mâu thuẫn, đôi mi thanh tú hơi nhíu lên.
"Cô? Cô đứng lên còn cao hơn cậu ta nữa, cậu ta không thích đâu. Theo tôi biết, cậu ấy chỉ thích mấy thiên sứ mập mạp, càng mập càng tốt. Cô trở về tiện thể nhắn lại với bên đó, nếu như muốn đưa người đến cho cậu ấy giao phối nhớ kỹ phải kiếm người nào mập hơn cả heo, cơ bắp hơn cả gấu. À cậu ta còn thích người bảy ngày không tắm không đánh răng không thay quần áo nữa." Kise mở to mắt nói một lèo.
Cô gái kia bị chọc bật cười khúc khích, cúi đầu nhìn vào cơ thể mảnh khảnh của mình liền ồ lên một tiếng. "Tôi sẽ chuyển lời. Thế nhưng người cậu vừa mô tả thật là con người sao?"
Tất cả mọi người cười rộ lên. Tất cả cô gái đứng lên tạm biệt, biểu cảm ánh lên sự biết ơn.
"Tôi tin tưởng một ngày nào đó các cô sẽ sống vì chính mình." Kise hướng bọn họ vẫy tay chào.
"Tôi cũng mong muốn có một ngày như vậy." Cô bé Beta nói "Tôi là Kasamatsu Yukiko, có thể gặp cậu thật là tốt."
"Mọi người đi cẩn thận an toàn, mời đi thông đạo chuyên dụng." Kise căn dặn.
Khi bọn Aomine trở về, Kise hài lòng tựa vào ghế sa lon uống cà phê.
"Omega đâu?" Aomine lấm lét nhìn trái phải.
"Đi rồi." Kise mở tay đếm "Một Beta, sáu Omega, đến cho chúng ta giao phối, toàn bộ tớ đuổi đi hết."
"Cậu điên rồi!" Aomine như không biết cậu là ai, bị sáu Omega xinh đẹp như hoa vây quanh lại còn có thể toàn thân trở ra?
"Các cô ấy tất cả đều là bị ép buộc, chúng ta là chiến sĩ, làm sao có thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn cơ chứ." Kise nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
"Đầu óc cậu đem đi phá hủy đi, Omega từ nhỏ chính là vì cùng Alpha kết hợp, còn Beta, cái loại này đầy đường đều là con kiến, nghĩ thế nào —— "
Aomine chưa nói hết câu liền bị Kise cho một đấm trên mặt, Aomine cũng nổi giận tính đánh trả lại.
"Hai người các cậu được rồi!" Akashi lên tiếng ngăn cản bọn họ."Ryouta cậu tìm chỗ yên tĩnh một chút."
"Tớ không nên đánh giá cao các cậu, tất cả đều là như nhau." Kise bước vào phòng mình đóng mạnh cửa lại.
"Đâu liên quan đến tớ, " Murasakibara chậm rãi mở ra một túi khoai tây "Omega lại không thể ăn, đều do Minechin đói khát."
"Tớ cũng không có tức giận, Aomine-kun quả nhiên vì là xử nam nhịn đến mắc lỗi rồi." Kuroko cũng khẽ nói.
"Mẹ của Kise là Beta, cậu nói như vậy nói đương nhiên cậu ta sẽ tức giận, nanodayo." Ánh mắt của Midorima vẫn dừng ở trên cửa phòng Kise.
Aomine nhức đầu than, "Tớ xin cậu, đừng có nghĩ tớ cuồng tình dục đến thế, tớ chính là không hiểu mà thôi. Cậu ta là một Alpha trẻ tuổi ở cùng một chỗ với sáu Omega còn có thể điềm tĩnh ngồi nói chuyện, các cậu nói cho tớ biết cậu ta đến tột cùng vì sao làm được thế?"
"Cậu ta về phương diện này có lẽ phản ứng khá chậm." Akashi giải thích.
Midorima nói thêm, "Kise tính tình trẻ con, cậu ta bởi vì thân thể không tốt nên nhập học muộn, cha mẹ nuôi cậu ấy ở trong nhà chữa bệnh, hoàn toàn không có bị các tác động bên ngoài ô nhiễm." Nói như vậy hoàn toàn phù hợp, khiến bọ họ tìm không được lý do phản bác.
"Phỏng chừng Kisechin ngay cả tay trái tay phải cũng chưa dùng qua, " Murasakibara tấm tắc hai tiếng "Đã bị Minechin cưỡng ép kéo vào thế giới bẩn thỉu, rất khiếp sợ đó."
Vẻ mặt Aomine đen dần "Được rồi được rồi, là do tớ sai, tớ đi xin lỗi cậu ấy là được chứ gì."
Kise nằm lỳ ở trên giường tức giận đồng thời nhiều hơn chính là thấp thỏm bất an.
Giả như có một ngày Aominecchi biết cậu là Beta, là loài kiến bò đầy ngoài đường, Aominecchi nhất định sẽ coi thường cậu, có thể đến lúc đó ngay cả bạn bè cũng không làm được, càng miễn bàn về việc kề vai chiến đấu. Còn có Midorimacchi, Kurokocchi và Murasakibara-cchi, bọn họ sẽ thấy thế nào về cậu?
Alpha coi thường Beta cũng không phải chuyện đáng trách. Nhìn Akashicchi cũng biết.
Một Alpha quý tộc nên cưới một Omega mang dòng máu thuần khiết làm vợ, sinh một đống con cái với dòng máu thuần khiến cao quý. Cái suy nghĩ này như gai nhọn quấn chặt lấy cậu đau đến không thở được.
Cậu muốn làm một Alpha chân chính! Cậu thích theo chân bọn họ làm bằng hữu, cậu muốn cùng bọn họ cùng tiến lên chiến trường oanh oanh liệt liệt, dù cho sẽ chảy máu bị thương sẽ hy sinh tính mạng cậu cũng không màng. Tâm tình của Kise tuột dốc, cậu gần như sắp phát khóc đến nơi.
Nhưng như vậy sẽ phải cắt đứt tình cảm với Akashi.
Cậu là Alpha thì sẽ không thích cùng hướng tính với Alpha Akashi Seijuurou, cùng giới vĩnh viễn là đối chọi nhau.
Kise nhận được điện thoại của cha mình.
"Ryouta, trường học tặng mấy cô gái kia con là người quyết định cho bọn họ trở về sao?"
"Đúng vậy." Kise không rõ vì sao chuyện bé như vậy mà lại truyền tới tai ba mình.
"Ryouta, con nếu đi trường học sẽ phải tuân thủ quy định của trường học. Mấy cô gái kia là hàng được hiệu trưởng đương nhiệm Akashi thượng tướng yêu cầu nghiêm ngặt chọn lựa ra."
"Hàng?" Kise nghe được một từ mới mẻ "Các cô ấy không phải là người sống sao?"
Kise tiên sinh nghẹn lời "Quên đi, không có gì, con nhớ tuân thủ nội quy trường học đừng ... sinh sự nữa." Y luôn mãi căn dặn.
Kise thuận miệng nhận lời, nghĩ thầm cho dù có đến mười lần nữa cậu cũng đuổi về, có bản lĩnh các ngươi mang đầu heo đến cho Akashicchi đi. Cậu vừa nghĩ tới tình cảnh Akashi đi ôm người khác cơn ghen liền bùng lên dữ dội, nếu như là đầu heo cậu sẽ không tính toán, Akashicchi muốn ôm thì ôm, hừ hừ.
Cậu rút điện thoại gọi cho Kise Yuki "Chị."
"Tên nhóc thúi này, Akashi có biết mày ở bên ngoài hủy đi hình tượng của nó không? Mày không sợ nó đánh mày à?" Yuki tranh nói trước.
"Chị biết tin tức nhanh thế." Kise nghĩ thế nào mà mọi người đều biết?
"Tìm chị có chuyện gì?" Yuki hỏi.
"Có chuyện quan trọng muốn nhờ chị" Kise thanh âm nhỏ dần.
----
-tbc-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro