Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
🌟💡 Idol x Producer ⚡💡. Truyện ko liên quan đến người thật, tất cả chỉ là suy nghĩ và xuất phát từ sự yêu quý dành cho các nhân vật trong truyện. Không mang truyện ra khỏi app Cam. không mang truyện ra khỏi app Cam. không mang truyện ra khỏi app Cam.…
Bạn đang tìm kiếm một bức ảnh đẹp, thật độc đáo để tải về ngắm hoặc design mà không thể tìm được.Còn chần chừ gì nữa hãy mau đến với Collect Shop của nhà Táo nào! 🍎🍏Nhà Táo sẽ đáp ứng đúng yêu cầu của các bạn 💜💜💜…
Mỗi cuộc đời đều mang một nốt nhạc, của tôi là một nốt trầm còn em lại là một nốt cao. Chúng ta chỉ có thể luyến thật nhanh vì nếu không chúng ta sẽ không thể thở được và nốt cao sẽ trở thành một thứ gì đó vô cùng khó nghe...…
👻DO CÓ 1 CHÚT SAI SÓT NÊN MN ĐỌC "INTRO" TRC "PHẠM BẢO KHANG" NHÁ, NÓ BỊ XẾP LỆCH VỊ TRÍ Á!!Ngược, Gương Vỡ Lại Lành, ABO💥Truyện Hoàn Toàn Do Idea Của Bii- Tác Giả, Hoàn Toàn Kh Lấy Của Ai!!!💥KHÔNG MANG RA KHỎI Wattpad- App Màu Cam!!!💥 Truyện Hoàn Toàn Là Hư Cấu KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT!!!💥 KHÔNG MAI TÁC PHẨM TỚI TAY CHÍNH CHỦ!!!Truyện KHÔNG H, Mn Thấy Kh Hợp Thì Bỏ Qua Chứ Đừng Toxic Truyện Ạ! Cảm ơn mọi người🌷🫶…
"Sao trông Công ngoan vậy mà xưa yêu phải thằng như Bách vậy?""Anh là anh của em hay anh cậu ấy?""Bênh mày thì tao ngủ được với Vũ không?""Vote không quay lại nha mày!""Hỏi thật đấy, rõ ràng còn yêu mà sao lại chia tay?""Hỏi nghiêm túc, không định giải thích à?""Bách ơi, mày ngu rồi!"…
Một đời không ngắn, không dài, tựa hồ bị lớp sương mờ phía trước che phủ chỉ được tan ra khi ta bước đến, vậy thế nào là không dài? Thế nào là không ngắn? Chỉ người trong cuộc mới hiểu, mới giải thích được câu hỏi ấy.…
[Oneshort] [Jung Ho Seok/J-Hope] (SE) Yêu Thầm Anh Hàng XómTác phẩm: Yêu Thầm Anh Hàng XómTác giả: Min Yoo Bi (MinYooBi33MinYoonGi) Thể loại: SENgày xuất bản: 26.08.2018Ngày hoàn fic: 26.08.2018==============="Làm sao em có thể quên được anh?"===============Đây là một câu truyện có thật, dựa trên đời sống thật của tớ. Một cuộc tình thầm lặng trong cuộc đời thanh xuân của tớ. Mong các cậu sẽ thích nó. P/s: Tớ không chuyên SE cho lắm nên mong các cậu không chê nó nhé! Cảm ơn các cậu rất nhiều... ❤❤❤…
"The sun doesn't shine for everyone; some of us are born to walk in the rain."(Mặt trời không chiếu sáng cho tất cả mọi người; có những kẻ sinh ra đã định sẵn phải đi dưới mưa.)__________"Một đứa con hoang như cậu thì có quyền lên tiếng sao?"…
Dong! .. Dong! ..Dong! ..Dong! Này cậu ơi! Sắp tới buổi dạ hội rồi đấy, cậu đã sẵn sàng chưa? Những chiếc giày xếp ngay ngắn trên kệ, những bộ váy lung linh treo trong tủ, thật khó chọn phải không? Nếu cậu vẫn chưa tìm thấy được bộ y phục hợp với mình thì Collect Shop của Royal Team sẽ mở rộng cánh cửa chào đón cậu. Chỉ cần một chút phép màu diệu kỳ và cậu sẽ có thứ mình muốn ngay thôi! Còn chần chờ gì nữa mà không bước vào cánh cửa Collect Shop của vương quốc chúng tớ đi nào!!!! 「Nous sommes heureux de vous accueillir dans Collect Shop」…
Trong một khu vườn nhỏ tràn ngập sự xinh đẹp, có một em bé đang nằm nhoài trên bãi cỏ. Sương sớm đọng lại nơi bờ mi. Môi nhỏ ngân vang những âm thanh trong trẻo. Chân nhỏ khẽ khàng đung đưa theo từng nhịp ngân nga. Tóc em vương vấn mùi nắng mai, cứ thế bay theo làn gió.Nhẹ nhàng vuốt ve chú mèo quýt béo tròn, em mơ màng, say đắm trong làn hương dịu dàng của mùa xuân. Em hoà mình với thiên nhiên đất trời, nhìn ngắm những điều rực rỡ của tạo hóa. Những nụ hoa e ấp nay đang dần nở rộ, những mầm non cố vươn mình với đất trời. Khung cảnh ấy sao mà đẹp đến thế, đẹp đến xao xuyến lòng người. Đôi lúc em chỉ muốn thời gian ngừng trôi để em có thể đắm mình vào khoảng trời riêng. Và rồi em nhận ra rằng có thật nhiều điều mà em muốn gói vào những bức ảnh để em có thể ngắm mãi.…
Tưởng như sau cái ngày hôm ấy, An sẽ chẳng tới quán rượu tồi tàn đó thêm một lần nào nữa, nhưng rồi cứ thêm một lần, rồi lại thêm một lần nữa, dần dần, An đã trở thành vị khách quen, thành vị khách duy nhất ở quán hidden bar này.Ban đầu, mỗi lần xuất hiện, An đều cố gắng lấp liếm lý do: nào là "đi ngang qua tiện ghé," nào là "muốn thử rượu lần trước chưa kịp uống." Nhưng dần dần, nó chẳng buồn nói thêm lời nào. Nó cứ lặng lẽ bước vào, chọn lấy chỗ ngồi quen thuộc cạnh quầy, tự nhiên như một người chủ thực sự của nơi này.Nơi đây cũng dần dần trở thành căn cứ bí mật đối tới An, một nơi dù cho nó đến vào thời gian nào trong ngày cũng sẽ chẳng có khách, một nơi nó có thể đắm chìm vào cơn say mà không lo bị người khác làm phiền, thậm chí đôi lúc Đăng Dương cũng sẽ trở thành một người bạn với nó.Đôi lúc An sẽ giúp anh trang trí lại cửa tiệm, sửa lại tấm bảng quảng cáo mới hơn, cũng chẳng ngần ngại đem theo vài món đồ đắt tiền để làm quà.…