[Kookmin] [Longfic] DỆT DUYÊN
Không đơn thuần là rung động, mà là thứ tình cảm nuôi lớn từng ngàyJeon JungKook x Park JiminThể loại: thanh xuân, vườn trường, thanh mai trúc mã, ngụy huynh đệ, HE/SE/OE…
Không đơn thuần là rung động, mà là thứ tình cảm nuôi lớn từng ngàyJeon JungKook x Park JiminThể loại: thanh xuân, vườn trường, thanh mai trúc mã, ngụy huynh đệ, HE/SE/OE…
Vâng ạ. Đây là một câu chuyện mà mình không hiểu sao lại viết ra được. Nên mọi người đọc đừng suy nghĩ quá nhiều. Hiện tại thì mình rất dốt văn nên fic chỉ mang tính chất viết cho có =.=…
Tiểu vũ vương của chị, đã đi cùng em được gần 3 năm rồi❤ Biết đến tụi em ngay từ những ngày đầu các em mới debut nhưng chân chính trở thành một Tứ Diệp Thảo, một Thiên Chỉ Hạc thì phải tận nửa năm sau đó. Vì không biết sắp tới chị còn có thể có nhiều thời gian mà dõi theo em từng ngày như bây giờ không, có thể trước đó 20 ngày cùng mọi người chuẩn bị sinh nhật cho em như bây giờ không nên nhân bây giờ còn có thể, tại đây chị muốn ghi lại tất cả những project tiếp ứng sinh nhật của em. Thiên Thiên của chị ~ Mỗi một khoảnh khắc của em mà chị ghi lại đều sẽ là kỉ niệm thanh xuân đẹp nhất của chị. Yêu em❤…
Lần đầu tiên của người con gái cô bị Duật Tôn dùng thuốc cưỡng bức trên đàn dương cầm. Nhục nhã trăm bề, y nhìn cô giãy dụa trong đau đớn và giày vò, rồi y giứt bỏ rời đi, để lại cô một mình nguyên vẹn.…
Author: Tàn Tâm Liệt PhếThể loại: Hiện đại, Hình sự, Trinh thám, Ngược luyến tàn tâmCouple: Vương Tuấn Khải × Dịch Dương Thiên TỉNote: Như đã nói ở trên fic là một hố hình sự trinh thám, mong các nàng vận dụng trí não suy luận…
(Dựa trên hình tượng về người Hải dương - Gypsies(Gypsy) có thật. Bối cảnh pha tạp không rõ ràng, nên không tái hiện đúng lịch sử đâu nha)- Em là ai?Trong một thoáng, chỉ lướt qua. Chợ sầm uất náo nhiệt, những cô gái mặc xường xám, áo dài, váy tây, những quý ông và quý bà...một thời hỗn loạn đầy đen tối của Sài Gòn - như là Thượng Hải, Mọi cảnh tượng đều như bao phủ bởi thước phim đen trắng, giãy giụa cùng cực trong những điều cũ rích.Đã gần chục năm qua.Tôi là kẻ ghi lại những khoảnh khắc đầy biến động của Sài Gòn, có lúc là cả Thượng Hải.Trong khoảnh khắc nhanh chóng vánh trên con phố, hàng tơ lụa vượt biển tới đây bày bán đang ngả trong gió - nơi mà tôi đang cố lưu nó trong bức tranh của tôi - cơn gió thổi tung bay những thước vải yếu đuối. Mười năm qua, đã không thể quên, mười năm qua, đã không thể bỏ nó đi khỏi trí óc bị ám ảnh, hôm nay - đã không thể nhầm lẫn: Nếu như tôi đã thấy điều lướt qua khoảnh khắc ấy? Chỉ mỗi đôi mắt, phần còn lại của gương mặt đều bị sự yếu đuối của những thứ xung quanh - sự gập ghềnh của thước lụa bị tôi cho là yếu đuối ấy che giấu. Tôi đứng bất động như thời gian ngừng trôi, khoảnh khắc ấy: Tôi đã thấy em. Tôi chắc chắn, tôi đã thấy em, đôi mắt ấy không thể là ai khác, chính em - một Gypsies tôi gặp 10 năm trước.…
Một câu chuyện tình đẹp đẽ nhưng cũng đẫm nước mắt của một thời đã qua..…
Khi ta chạm vào hạnh phúc. Ta sẽ cảm nhận được sự che chở của người xung quanh. Một Oh Sehun sống nội tâm, cô độc. Một Huang Zitao độc tài, tàn nhẫn. Một Kim Jongin ấm áp, nhẹ nhàng, sâu lắng. Họ gặp nhau tạo cho nhau những ấn tượng đầu tiên. Cùng nhau làm, cùng nhau chia sẻ. Cuối cùng họ dừng lại tại một chỗ. Ba con đường chạm nhau luôn quan tâm cho nhau, tạo cho nhau sự bốc đồng, bù đắp cho nhau. và để họ nhận ra hạnh phúc đã chạm vào tay họ…