[BHTT](Seulrene)Bà Chủ,Có Khách Đến
Tác giả:Phiên Nhi Liêu Editor:Sheki_Bắp🌽…
Tác giả:Phiên Nhi Liêu Editor:Sheki_Bắp🌽…
Nơi tổng hợp những đoạn hội thoại của hội em út nhà TREASURE. Siêu ngắn, siêu xàm, siêu phi lí và cũng chẳng liên quan gì đến nhau....Write; Collect, translate & rewrite.Cre: ScatterPatter, Akwardsilince, Tumblr, Facebook...…
Tại vì tác giả tự luyến nên đã viết fic dựa theo tên mình.…
Giữa ánh sáng rực rỡ của viên ngọc trai quý giá, nàng là hiện thân của kiêu sa và hoàn mỹ, nhưng cũng chính nàng đã để lại những vết nứt không bao giờ lành trong trái tim tôi.…
Seungwan thất bại trong việc câu cá và làm bạn với một nàng tiên xinh đẹp, người thích sưu tầm những vật lấp lánh..…
- Vậy từ giờ anh gọi em là em yêu nhé? em yêu, em đồng ý bên anh chứ?Couple: Wonho & ChangkyunNot: Có lần Fanisg JooHeon không muốn Wonho gọi anh ấy là bé con của chúng ta ấy tớ dựa trên đó đó :3 Còn sai sót mong mng bỏ qua ạ. ♡♡♡…
"Anh đi nhanh rồi về với em nhé ●︿● "..."Ừ anh sẽ cố gắng về với em sớm."...Em đã làm anh sợ lắm đấy có biết không??..."Bé cưng à! Anh sẽ không xa em nữa đâu..." Au: LN…
Mình đã vô tình nhìn thấy hình ảnh này, mình thật sự rất xúc động nên mình đã nghĩ ra một fic nhỏ để có thể chia sẽ cảm xúc của mình cùng mọi người, mong mọi người ủng hộ ạ…
thể loại :Hường TÌNH TRẠNG :HOÀN-Nhân vật chính woohyun và sunggyuEm chạy đâu cho thoát khỏi tôi kim sunggyuAi muốn lấy làm truyện thì mong mọi người nt xin nhé, mong ko ai lấy truyện của mình ra mà ko đc có sự đồng ý…
- Sunggyu là ai?Nơi kí ức không còn tồn tại...Chỉ đơn giản là bắt đầu lại bằng con số không...…
Một mẩu chuyện với nội dung kì lạ ra đời do tâm trạng bức xúc của tác giả sau khi thi rớt môn đá cầu.…
khi mà kim hyeyoon và byeon wooseok yêu nhau dưới mắt kim hongsi…
sau khi JW ngủm thì tui rắc là buồn nên thôi, viết tiếp câu chuyện ấy nhưng vẫn cái kết không đổi để có thể lột tả được sự đao khổ của tui nhe...JW tỉnh lại cho em điii…
Dựa trên câu chuyện pha trộn giữa sự thật và giả tưởng.Truyện ngắn…
Chỉ là những chiếc trans đáng yêu <3…
Summary:Gió vẫn thổi qua những góc phố cũ, len lỏi giữa những tòa nhà cao tầng, lướt qua từng hàng cây xào xạc, rồi mơn man bên bờ vai lạnh của một người con gái đứng lặng giữa chiều tàn. Hye Ri khẽ kéo chặt chiếc khăn choàng, nhưng chẳng thể ngăn nổi cái lạnh len vào tim.Ngày ấy, gió cũng thổi như thế-nhẹ nhàng và dịu dàng, cuốn theo tiếng cười của một chàng trai luôn bước sau cô, lặng lẽ che chắn từng cơn gió lớn. Sehun không nói nhiều, nhưng bàn tay anh từng là nơi ấm áp nhất mà cô từng biết.Nhưng Hye Ri của ngày đó lại nghĩ rằng gió mãi mãi sẽ không ngừng thổi, rằng một người như Sehun sẽ luôn ở đó, bất biến như hoàng hôn cuối ngày. Cô không nhận ra rằng có những cơn gió, một khi đã rời đi, sẽ không bao giờ quay lại.Bây giờ, gió vẫn thổi, nhưng chẳng còn ai đuổi theo cô trên những con đường dài. Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo hơi ấm của một bàn tay từng nắm lấy tay cô mà nói: "Đi đâu cũng được, miễn là cùng nhau."Gió thì vẫn còn, chỉ là, người ấy đã chẳng còn ở đây nữa.__Truyện được đăng trên W.a.t.t.p.a.d.…
"Vạch Đích Là Em" là câu chuyện tình yêu giữa hai tay đua đối đầu-từ ghét nhau trên đường đua, va chạm khi sống chung, đến lúc rung động không kiểm soát; và cuối cùng nhận ra: đích đến không phải chiến thắng, mà là đối phương.…