LinhHa - Our little stories
Những mẩu truyện rời rạc, đơn giản là, tình yêu bình yên của hai người nào đó.…
Những mẩu truyện rời rạc, đơn giản là, tình yêu bình yên của hai người nào đó.…
Anh và cô lớn lên cùng một khu chung cư. Lúc còn nhỏ vì cô đòi mua bim bim mà anh không đi mua cho cô làm cho cô phải chạy đi mua rồi bị lạc, anh tìm ra cô và hứa sẽ ở bên cạnh bảo vệ cho cô mãi mãi. Đến lúc lớn lên, anh là một học sinh giỏi nhất trường và là 1 hotboy mà tất cả nữ sinh trong trường đều phải mê còn cô là một cô gái với vẻ ngoài không có gì đặc biệt với chiều cao khiêm tốn (3m bẻ đôi), cô suốt ngày chỉ biết ăn và nói linh tinh. Cô cũng rất ngốc nhưng luôn được anh bảo vệ và sau đó cả 2 thành người yêu của nhau. Anh hết mực nuông chiều cô, luôn giải thoát giúp cô trong những tình huống bị người khác ăn hiếp…
Bảo Hân là một học sinh lớp 11 chuẩn bị lên lớp 12. Vì đạt được danh hiệu học sinh tiểu biểu của khối nên được mời đi phụ đạo cho Vũ Minh học sinh lớp 10 và chuẩn bị lên lớp 11. Hai cô trò cùng nhau học và có cả .... cãi nhau . Sau nhiều ngày thì hai người thích thầm nhau và có đến được với nhau hay không thì mọi người cùng đón đọc nhá :3…
Không hủy, không nghịch CPXuyên qua mọi người cùng nhau ôm đoàn!…
một tên tà thần bị hội đồng bởi các vị thần khác và tái sinh thành tên lao công làm việc bán thời gian ở quán cà phê…
Là những lời tâm sự, những câu chuyện tuổi thanh xuân muốn lưu lại ❤️…
Lạc Diệp Thanh sống trong bóng tối 17 năm , đến một tia sáng cũng chả có hy vọng để thấy . Hằng ngày cố gắng sống như những người bình thường qua cách nhận biết mùi hương của từng vật nhưng liệu ông trời đã bất công lấy đi đôi mắt của cô ấy thì sẽ trả lại cho cô ấy một cuộc sống an lành? "Tôi khác mọi người, thay vì phía trước họ là ánh sáng thì phía trước tôi là bóng tối, bóng tối của sự cô đơn, thất bại và vô dụng "…
một hoặc vài chiếc oneshort ngẫu hứng…
đây là câu chuyện về chính tình đơn phương của tôi cho cô bạn…
" sau cùng đó cũng chỉ là lời hứa tuổi trẻ... "…
Giữa biển cả mênh mông mưa rả rích, cô ấy lặng lẽ nằm đó, dang rộng đôi tay ôm lấy từng giọt mưa...…
mới viết lần đầu nên cũng hay bí ý tưởng, thông cảm nghen…
Đừng lo, tôi ổn màĐừng lo, em ổn màĐừng lo, tôi đâu còn tồn tại nữa!…
Đây là truyện đầu tay sẽ hơi ngắn một chút vì bí ý tưởng Truyện sẽ không liên quan gì đế mạch truyện chính,nhân vật cũng sẽ khác nhưng chỉ ở độ tuổi.Mong m.n ủng hộ…
Nàng tổng yêu hỏi hắn, vì sao sư phụ không thể cưới nàng.Có một lần, nàng tân học thủ thi cho hắn xem nói nàng biết vì sao.Kia thủ thi nói là. . .Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã lão. Quân hận ta sinh trì, ta hận quân sinh sớm.Hắn cười ha ha, ác liệt nhu rối loạn đầu nàng phát: "Tiểu hài tử, biết cái gì."Nàng vẻ mặt thực nghiêm túc: "Ngươi, cũng không thể được chờ ta lớn lên?"Sau lại.Hắn đối nàng nói: "Con nhóc, nếu dĩ nhiên bảy năm, ngươi như trước cố định, kia gia liền cưới ngươi."Không thể tương cứu trong lúc hoạn nạn, vậy tướng quên cho giang hồ đi.Khi đó, nàng chỉ để lại như vậy đôi câu vài lời, sau đó liền ly khai.Mà mấy năm nay, hắn lại nhiều hy vọng, nàng lúm đồng tiền như hoa, mãn nhãn nghịch ngợm, xấu lắm quấn quít lấy hắn nói thêm câu nữa: "Sư phụ, ngươi cưới ta đi.…