nhắn gửi,
gn!reader. chủ yếu là về quan chấp hành thứ sáu.…
Dành cả cuộc đời bên một người không yêu mình có đáng không?Được ở bên người mình yêu thì có gì là không đáng chứ…
Vào đầu mùa hạ , cô gặp anh với hình bóng to lớn đứng dưới gốc cây. Khi đó cô học 12 và anh học 11 cô đã bị anh thu hút từ cái nhìn đầu tiên. Tình yêu là gì sẽ mãi bên cạnh chúng ta sao. Có bắt đầu sẽ có kết thúc....…
Hoa hồng có gai,sao em vẫn cầm ?Xương rồng đầy gai,sao em vẫn nắm -.-Yêu anh đau lắm,sao em vẫn yêu ^^…
RE-UP:Tên tác phẩm: Hào môn kinh mộng 3: Đừng để lỡ nhau (豪门惊梦 III - 素年不相迟 )Tác giả: Ân Tầm…
một fangirl ở trong lòng em…
Gió và những chuyến xe là câu chuyện do tớ tưởng tượng ra trong khoảng thời gian thi cuối học kì, khi những cánh hoa phượng bắt đầu nở, khi những câu chuyện vui buồn tuổi học trò cấp 2 quen thuộc dần chỉ còn là ngày hôm qua và... có lẽ sâu trong những nụ cười vô tư hồn nhiên đánh dấu tuổi trẻ ấy ẩn một chút nuối tiếc, một chút buồn bả luyến lưu những mảnh kí ức treo trên cành phượng trước hiên trường...…
Thể loại: Dahmo, bách hợp, HE, ngọt, vườn trường. 🚫🚫🚫Ai dị ứng thì click back giùm mình🚫🚫🚫Nhớ xin phép nếu muốn chuyển ver. Nghiêm cấm đem con tui đi đâu hết nha.…
các ca khúc của Blackpink dịch…
ảnh là ảnh ko à…
Cậu thích tôi ? Bao lâu ? 2 ngày, 1 tuần hay 1 tháng .......8Tôi thích cậu 8 năm rồi !…
bản dịchhttps://sachmoi.net/nguoi-thay-dau-tien#gsc.tab=0…
𝐦𝐨𝐢 𝐧𝐠𝐮𝐨𝐢 𝐝𝐨𝐜 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞𝐧 𝐯𝐮𝐢 𝐯𝐞 𝐧𝐡𝐚𝐚𝐚…
Câu chuyện viết về cuộc chia tay đầy cảm động để biết thêm hãy đọc truyện nhé mong ủng hộ mình hi hi…
Truyển tập truyện ngôn tình hay nhất được up bởi Ốc Sên.Tất cả các truyện trong đây đều không phải của mình.Cảm ơn các bạn đã đọc😘😘😘…
"Nếu bà muốn báo đáp ân tình thì dễ thôi, tui cho bà sự lựa chọn này."Bước chân Trà Liên khựng lại, cô quay đầu nhìn anh, chầm chậm tiến về thân hình cao ráo phía trước, chớp mắt tò mò :"Lựa chọn gì?"Đông Trình nhìn thẳng đôi lông mi khẽ lay động trong làn gió man mát, trong đầu anh nảy sinh sáng kiến táo bạo nhưng anh chỉ định trêu cô một chút, chẳng thích nó biến thành sự việc diễn ra một cách chân thực. Anh đút tay vào túi quần, bâng quơ đáp bốn chữ xúc tích ngắn gọn :"Lấy thân báo đáp."Trà Liên sững sờ, cô mau chóng giẫm thật mạnh lên chân anh rõ đau vì anh mang giày sandals và sai quy định mà nhà trường ban hành, trừng mắt :"Ông thiếu một chữ rồi."Đông Trình cố gắng kiềm chế để không phát tiết ra câu chửi tục chửi thề tránh giám thị nghe thấy thì tiêu đời, anh vu vơ thắc mắc :"Chữ gì vậy?"Trà Liên nhấn mạnh từng câu từng chữ rành mạch :"Thân bài.""Sao là thân bài?""Thì tui viết thân bài để miêu tả những gì ông đã làm với tui ngày hôm nay. Không tin thì ông cứ chờ xem."…
Tôi có đăng cái này lên group rồi nhưng up lên đây xem như là nơi lưu trữ truyện để dễ đọc lại vậy.Đây là cuộc hành trình của Yagoo aka giám đốc Cover Corp trên con đường đi tìm kiếm những thần tượng để xây dựng một nhóm idol như AKB-48. Xin hãy ghi nhớ một điều, truyện được dựa trên trí tưởng tượng của người viết cho nên nội dung trong truyện sẽ khác hoặc không giống những gì bạn biết.Thể loại : fantasy, action, adventure, sice of life, yuri…
Thể loại. Đam Mỹ, Thụ mềm yếu ×Công cay nghiệt, Có em bé(nhưng không phải thế giới ABO đâu nhé) đọc rồi sẽ biết kkk. Hạ Kỳ Anh mang trên mình mùi kẹo dâu ngọt ngào nhưng cuộc của em toàn cay đắng. Kỳ Anh là trẻ mồ côi được nhận nuôi bởi cặp vợ chồng hiền lành không lâu sau mẹ nuôi bị tai nạn qua đời ba nuôi vì quá đau buồn không biết trút lên ai đành trút lên đứa con nuôi đáng thương mắng nhiếc, đánh đập em vì tội mang đến xui xẻo hại chết vợ của mình. Lớn thêm một chút ba mất, anh trai theo đám bạn hư bị lôi vào còn đường cờ bạc em lại phải gồng mình trả nợ kết quả bị anh bán cho chủ quán rượu trá hình cho người ta mua dâm...Lúc ấy em chỉ muốn chết đi nhưng vì câu nói "Ráng chịu đựng anh tu chí làm ăn sẽ chuộc em ra" của anh trai, em đã cố chịu nhục sống tiếp với hi vọng sẽ làm lại cuộc nhưng cuối cùng chỉ nhận lại câu. "Đồ vô dụng! Kiếp trước ba mẹ tao ăn ở nghiệp lắm mới nhận nuôi cái thứ xui xẻo như mày. Phải chi người bị tai nạn chết không phải là mẹ tao mà là mày thì tốt biết mấy."…