ta chỉ muốn một cuộc sống yên ổn
r.r…
Nhi là cô gái đến từ tương lai, cô thất nghiệp hết lần này tới lần khác.Không chịu được nữa,sau một đêm ngủ, sáng hôm sau mở mắt cô choáng váng với hiện thực.Không tin nổi rằng cô đang ở thân thể năm 16 tuổi và quá khứ trước kia của mình.…
Đây là câu chuyện của tớ, tớ không nhận gạch đá gì cả. Tớ chỉ mong các bạn đọc và ủng hộ tớ những thứ xa xỉ và rẻ tiền này, tớ cảm ơn rất nhiều 💞…
Đọc rồi biết…
CUỘC SỐNG NGÀY THƯỜNG CỦA TÔI có những cảm súc vui, buồn, mừng,giận và tôi là một ngươi hướng nội nó rất khô để tôi giao tiếp với mọi người. tôi đã tìm cách viết tiểu thuyết để kể về nó và đương nhiên là câu chuyện đó nó phải thú vị thì tôi mới kể.…
Truyện ngắn về cuộc sống…
"Khi linh hồn vẫn còn day dứt, khi yêu thương vẫn chưa kịp nói ra...liệu cái chết có thể khép lại tất cả hay không?". Một bài viết dành cho những người từng nghĩ đến cái chết và những người đã chọn ở lại.…
Khi Quang tuyên bố mình sẽ đi theo nghiệp văn chương, tất cả mọi người trong gia đình đều cười nhạo anh. Hàng xóm trong khu biết chuyện cũng coi anh như một gã dở hơi. Khi gặp Quang, bọn thanh niên trong khu thường hỏi đểu:- Thế nào, nghe nói mày sắp thành nhà văn nổi tiếng hả? Chúng cười cợt sau lưng anh và lấy anh làm đề tài ưa thích để tán dóc. Dường như đối với những người xung quanh anh lũ trộm cắp đĩ điếm còn danh giá hơn là nhà văn.…
Nội dung xoay quanh cuộc sống hằng ngày của tớ và nổi nhớ cậu đến da diết.... "chúng ta từng là cặp đôi bao người ganh tị đằng sau đó là những cuộc cãi vã khiến ta xa cách nhau.."tớ coi đây là nhật ký để chia sẻ chuyển tình yêu của tớ và sau chuỗi ngày xa cậu tớ sẽ như nào...…
Mọi người đọc đi rất hay…
Um nói sao nhỉ? "Nhật ký của tôi" không phải thể loại truyện tiểu thuyết hay gì cả mà đơn giản là những cảm nhận của mình về cuộc sống hằng ngày, mình muốn gửi đến các bạn đọc những dòng cảm nghĩ để cảc bạn có thể suy ngẫm sau một ngày mà thôi... * thật sự mình không giỏi văn mình chỉ viết theo cảm nhận riêng, nên có gì sai sót về lỗi câu, lỗi chính tả hay xàm hay.... Thì mong các bạn bỏ qua cho. Caladymaro…
Tôi là một học sinh bình thường luôn tìm kiếm một cuộc sống yên bình và hạnh phúc. Sống, ngắm nhìn, trải nghiệm thế giới này và chết đi... Chỉ thế thôi.Nhưng một lần nữa, mọi thứ đều theo đúng quỹ đạo của nó.Rằng... mọi thứ đều không thể thay đổi.…
Những trải nghiệm cuộc sống, tình yêu đều được biểu lộ qua những điều bình dị trong cuộc sống. Một tâm hồn nhạy cảm và trái tim đầy ắp yêu thương của những con người đã trải qua nhiều cay đắng sóng gió của những năm đầu đời. Đây là một hành trình của những kẻ đi tìm tình yêu, tìm lại chính mình và ý nghĩa của cuộc sống.…
Truyện kể về cuộc đời của một cô gái 17 tuổi mắc bệnh trầm cảm…
- tôi : Tiểu Vi , là cô gái 17 tuổi đầy mộng mơ , khát vọng . - Nói về gia đình thì tôi không được hạnh phúc như bao người con gái khác . ba mẹ tôi họ đã rời xa tôi khi tôi chưa tròn mười tuổi . Tôi không có bạn bè hay người thân thích gì . Bạn bè ở trường họ rất ghét tôi , lí do sao !? tôi cũng chẳng biết . - Tôi cũng phải tự nuôi sống bản thân bằng vài đồng bạc ít ỏi với công việc nhân viên ở cửa hàng tiện lợi . làm từ 6h đến tận 10h đêm mới nghỉ . đêm khuya như vậy tôi phải lết cái thân gầy gò thiếu sức sống của mình lên xe bus mất nữa tiếng mới về tới nhà .Nhà tôi vừa vặn một cái giường và gian bếp nhỏ và chen lấn trong đấy là cái nhà vệ sinh . - Tôi thực sự chẳng dám nghỉ tới chuyện yêu đương , lấy chồng càng không dám mơ đến . Cuộc sống như thế mà trôi qua nếu hôm đó tôi không gặp anh , chàng trai trong mộng của muôn vàn cô gái ..._ Ước mơ của tôi bắt đầu từ đây , ...…
Vũ Anh được đánh giá là một người vô tư hồn nhiên nhưng đâu ai biết, sau vẻ ngoài lạc quan đó là một tâm hồn rất dễ đổ vỡ. Vào một đêm khuya nọ, trong khi cô đang cố gắng ngủ thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa. Cô tưởng trộm nên cầm sẵn một con dao nhỏ, vừa thấy một bóng dáng đang lại gần Vũ Anh đã giơ dao lên vs ý định rạch thẳng vào mặt người đó nhưng chưa kịp làm gì thì cổ tay đã bị giữ chặt lấy, mặt của tên đang giữ cổ tay cô dần dần lộ ra qua ánh trăng bên cửa sổ. Một gương mặt y hệt Vũ Anh hiện ra, 2 người chỉ khác nhau mỗi chiều cao thôi. "Bỏ dao xuống đi rồi nói chuyện"Tên kia nói tự nhiên như thể 2 người quen nhau vậy, mặc dù Vũ Anh không biết ả có phẫu thuật thẩm mĩ không mà có gương mặt y chang cô nhưng ko hiểu vì sao cô lại nghe lời mà mặc cho người kia lấy con dao ra khỏi tay. Từ đó một câu chuyện dài bắt đầu:D------Thể loại: đời thường, gl (chắc là gl?), có chút chữa lành, có skinshipCó lẽ sẽ ko có phản diệnCó chút xàmCó chửi tục nên cân nhắc nhaTác giả lườiTác giả trình viết còn non lắmCảm ơn đã đọc…
"Có những mùa mưa đến rồi đi như một thói quen...Nhưng có những ánh nhìn vụt qua ta rồi để lại dư âm suốt cả một đời."Trương Ngọc Song Tử - Trịnh Nhật Tư…
Nếu thời gian vô cùng quý giá, thì 1 giây cũng có thể xem là vĩnh cửu?…
" Ở đây có bán trà sữa và cà phên không chủ quán?"" Ở quán của mình có bán mà còn bán cả những chiếc ly xinh xắn kia nữa."" Những chiếc ly đẹp thật! Mình thấy trong thực đơn có bán và mua những câu chuyện vui lẫn buồn nữa."" À cái đó thì ....."…