Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện nhàm chán nhất của thời học sinh: yêu đương. Có một cô bé tên là Hải Yến dễ thương, năng động( nhật vật chính đấy bà con) , Vương Trạch Thiên, Trần Dương,...Tất nhiên câu chuyện sẽ quay quanh nhân vật chính, về chuyện học đường, gđ, bạn bè. Mọi khía cạnh sẽ được khai thác một cách độc đáo qua bàn tay Lập Dị của tác giả.Tò mò chưa nào? Click vào xem thôi!!!Name : Gió ơi, cảm ơn mày!!!Author: Karryji - Bếp.Facebook : Hảii Yếnn.Note: Xin đừng mang con tôi đi đâu khi chưa được phép!!! Cấm sao chép dưới mọi hình thức!!!( cuối mỗi chap sẽ là tổng hợp soái ca của Au✌️)…
"Nếu sống vô vị như vậy, chi bằng sống vì tôi đi?"Câu nói đó của em soi sáng đời tôiLà con nuôi đầy hèn mọn của gia tộc, 8 năm từ khi sinh ra chỉ sống 1 cuộc đời vô vị mà đầy đau đớn, chỉ vì câu nói của em, cuộc đời tôi như bừng sáng......Vì em, tay tôi sẵn sàng dính máu...Vì em, tôi từ từ chìm trong vũng bùn bẩn tưởi nồng nặc mùi m.á.u tanh này...Vì em, tôi sẵn sàng để bản thân bị vũng bùn đó nhấn chìm bản thân mà không chút chống cự...Vì nếu chống cự, lũ "bùn" bẩn thỉu đó sẽ vấy bẩn em Hibari Kyouya, em hãy sống thật tốt, còn những công việc bẩn thỉu kia, cứ để chị!Chuyện kể về Hibari Kyouka được tổ Brocon độ, sẵn sàng bán mạng vì em trai mà dấn thân vào giới Mafia, rồi từ đó phát hiện mình sẽ chết sau 7 năm nữa......Liệu em có vì tôi mà sống tiếp chứ, Hibari Kyouya?"Đánh không lại thì mình gọi người âm!"------Main: Hibari Kyouka…
Tác giả: KThể loại: Boylove, ghét trước yêu sau.Pattaya 2025, Mokpo Bar.Nơi âm nhạc, rượu và những trái tim cô đơn gặp nhau, nơi mọi người đến để quên đi quá khứ, hoặc để lạc vào những khoảnh khắc chỉ riêng mình. Penang, bartender điềm tĩnh, luôn giữ cho quán yên bình bằng từng ly cocktail cẩn thận và những câu chuyện thầm kín của khách. Anh biết cách lắng nghe, biết cách quan sát, và biết cách giữ khoảng cách với chính cảm xúc của mình cho đến khi Payan xuất hiện.Payan, DJ mới chuyển tới, mang theo nhịp bass điên cuồng, phong cách nổi loạn. Anh phá vỡ mọi trật tự mà Penang cố gắng duy trì, khiến những đêm nhạc vốn yên bình trở nên bùng nổ, đầy ồn ào, say mê và cả nguy hiểm. Họ ghét nhau ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng chính sự đối lập ấy lại kéo họ đến gần nhau hơn, giữa những đêm dài ở Pattaya ngập ánh đèn neon, tiếng cười, và mùi rượu lan tỏa trong không khí.Quá khứ đau thương, những hiểu lầm không lời và tình cũ bất ngờ quay về đan xen, thử thách niềm tin cùng cảm xúc của họ từng ngày. Nhưng giữa nhịp bass điên cuồng và những ly cocktail cay nồng, giữa những phút giây tức giận, giễu cợt và cả những nụ cười hiếm hoi, họ dần nhận ra rằng, đôi khi chính hỗn loạn lại tạo nên cảm xúc chân thật nhất.Khi âm nhạc vang lên và rượu tràn đầy, liệu hai con người tưởng chừng đối lập này có thể tìm thấy nhau trong cơn hỗn loạn? Liệu họ có thể mở lòng, tin tưởng và trao nhau thứ tình cảm mà lâu nay cả hai đều sợ hãi?…
Category: Đam mỹ, tương lai, hành động, khoa học viễn tưởng, phép thuật, HE.Đã từ rất lâu rồi, cậu chưa nếm đủ những mặt tối nhất của giới thượng lưu của thế giới phồn hoa phù phiếm này. Đã từ rất lâu rồi, anh chưa cảm nhận được những tia nắng ấm áp nhất đến từ những khoảnh khắc xinh đẹp nhất của nhân loại này. Cả hai rồi cũng sẽ tìm được thứ mình muốn thôi... Chỉ tiếc là, vốn đã tìm thấy rồi. Tới khi nhận ra rồi, thì sẽ không còn có thể quay đầu lại nữa. Nhân loại sẽ không đơn giản như vậy nữa, cả anh và cậu cũng vậy.---oOo---- Lần này gặp gỡ, hai người... muốn năm tháng khế ước tính theo cách nào? Thập kỉ, thế kỉ, hay là thiên niên kỉ?- Theo ý cậu ấy đi.- Tính theo cách của tôi. Khế ước bất diệt.- Ồ? Được thôi. Xác định lần một, không đổi ý chứ?- Nếu đổi ý tôi đã đổi từ sớm rồi, cũng không đợi tới lúc này. Không đổi ý.- Tôi cũng không đổi ý.- Xác định lần một thành công. Xác định lần hai, không đổi ý thật sự chứ? Không nhiều người mãi mãi giữ nổi khế ước này đâu. Quãng thời gian dài như thế... thật sự sẽ không thay lòng?- Đó là con người kí với tôi, lần này nhìn cho kĩ kẻ bên cạnh tôi là ai. Cả hai chúng tôi đều không phải là nhân loại, thời gian là nghĩa lí gì? Quy chế xác định ba lần bỏ đi, hai lần đủ rồi. Dù sao nếu có muốn bỏ thì cả hai cam tâm tình nguyện là xong chứ gì. Anh còn muốn hỏi không?…
Bạn nghĩ sao nếu thực tại có thể "lỗi" như một phần mềm?Nguyễn Vĩnh An, một nam sinh bình thường, đột nhiên bị lôi vào một tổ chức bí mật với nhiệm vụ không tưởng: "sửa bug" của vũ trụ. Với năng lực cảm nhận những sai lệch của thực tại, cậu trở thành một "Chuyên Viên Hàn Gắn" bất đắc dĩ.Đối mặt với những đồng minh khó lường, những kẻ thù vô hình và một thế giới nơi vật lý chỉ là một khái niệm tùy chọn, liệu một cậu học sinh có thể vá lại những vết nứt của vũ trụ, hay sẽ bị chính nó nuốt chửng?…
fic do mình chuyển ver Mình đã xin phép và có sự đồng ý từ tác giả!!!Author: @dichthienvuong ( Thiên Yu )Bản gốc : Đã hoàn 48 chap và 1 phiên ngoạilink chủ truyện mình chuyển ver https://www.wattpad.com/user/dichvuongyu?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_profile&wp_page=user_details&wp_uname=MinYuin9395&wp_originator=3MHbfWsA8QCmumA0PyyK6SBLsEQpWphdmDgjR8ZnFwTescFyN%2B1kAVvRRIH2isl0BXX3QsPEVVXk%2B%2B%2FCuwLETuAumcZaWv9Ae9L5l5T77eneOIYR3Vbwm%2FXSMB8brtutCảm ơn tác giả lần nữa ạ ꒰⑅ᵕ༚ᵕ꒱˖♡Mong m.n sẽ ủng hộ fic này ạ!!!…
Author: Tam Sinh Thạch Category: Hiện đại đô thị, nhẹ nhàng, cường công nhược thụ, tra công, ngược luyến tàn tâm. SE.Paring: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên. Summary: "...Tuyết đầu mùa rơi, sự lạnh lẽo buốt giá bủa vây mọi ngóc ngách, khung cảnh trước mắt bỗng chốc chỉ còn lại màu trắng xóa. Ánh đèn neon đủ màu sắc không ngừng chớp tắt trên những vật được trang trí, nào là cây thông noel, cửa nhà và các tiệm coffee, tiếng nhạc giáng sinh phát ra từ tiệm băng đĩa cũ ven đường. Mùa đông, màu đen của bầu trời đêm và màu trắng của mặt đất phủ đầy bông tuyết. Người người nhà nhà sum vầy bên nhau sưởi ấm, chuyện trò. Sâu trong căn hẻm nhỏ, nơi lạnh lẽo nhất vì không có lửa sưởi ấm, nơi tối đen nhất vì không có một ánh đèn soi sáng. Có một thân thể gầy gò tựa lưng vào bức tường lạnh thấu xương tủy, ôm lấy hai đầu gối đầy vết thương chi chít, vệt máu nhuộm sắc đỏ trên đầu gối đã sớm bị cái lạnh làm đông cứng, nhưng cảm giác đau buốt vẫn không nguôi ngoai.Tuyết... bóng đêm... máu... sự cô đơn tịch mịch bủa vây...Đâu mới là lối thoát cho Vương Nguyên?..."…
Hạ của năm tôi 20, đang đi trên con đường quen thuộc mà tôi đã từng đi hàng nghìn lần, nhưng... sao lại lạ lùng mà lạnh lẽo đến vậy. Vẫn tiếng ve kêu quen thuộc, với những vạt nắng ấm áp, với những nẻo đường thân thương.Đang tắm mình trong kí ức xưa cũ bỗng tôi thấy bóng dáng quen thuộc mà mình gặp mỗi đêm đang đứng trước mặt."Lại giấc mơ gì nữa đây? Lần này lại đi với một cô gái khác? Quả thực cậu vẫn hạnh phúc khi không có tớ"Đột nhiên những nỗi đau đã nhịn cứ thế mà lăn dài trên má không tự chủ.Cậu ấy đã chạy đến ôm tôi vào lòng và dỗ dành "tớ đây! Cậu sao vậy?không gặp mấy năm mà lại như xác không hồn"Cảm nhận chân thật đến mức tôi phải cảm thán "mơ cũng chân thực đến vậy!""Cmn! Mơ là mơ thế nào? Tớ bằng da bằng thịt mà cậu cũng không nhận ra? Học đến ngu người rồi à?" Bốn mắt ngơ ngác nhìn nhau.Được đà tôi khóc càng to hơn "m* nó! Cậu bảo cậu đi du học 4 năm mà bây giờ mới về? Đã vậy còn 2 năm kia cậu làm gì . Ruốt cuộc cậu làm gì trong 6 năm đó vậy? Còn không liên lạc với tớ.""Bây giờ tớ ở đây rồi còn gì? Cậu lo cái gì?"Cô gái đi cùng người con trai vừa nãy bây giờ đang ngơ ngác xem kịch (wtf còn tôi?)…
Những dòng thao thao bất tuyệt là những dòng suy tư và đúc kết từ góc nhìn của một người trẻ xoay quanh chủ đề cuộc sống. Người trẻ được phép sai, được phép ngã vì đó là đặc quyền của họ. Vì thà rằng có một thanh xuân đầy sứt sẹo và đau thương nhưng lấp đầy giá trị ngọt ngào hơn là một khoảng trời tuổi trẻ được gói ghém cẩn thận trong mớ giấy hoa, đẹp đẽ nhưng vô nghĩa. Thế nhưng, điều quan trọng là tuổi trẻ đừng để mình trượt dài trên những con đường vấp ngã lồi lõm ấy. Họ cần phải đứng lên bước tiếp để sống, để hạnh phúc và để thấy mình có giá trị.30 chương như 30 bước khởi đầu cho một cái nhìn mới để giúp người trẻ định hướng đến một con người trưởng thành và đầy khí chất.…
Thể loại: Cổ đại, OE, Lịch sử.Văn án: Neo Mads đang ngồi xem ký ức lão sư, đột nhiên phát hiện kỳ tưởng. Tính toán làm một cuộc kiểm kê lịch sử lớn từ xưa đến nay.【diệt vong thế giới - kiểm kê những cái đó mở phát sóng trực tiếp toàn thời không】Người xem ảnh chấn động: Cái gì!!??【nếu như Thần Mặt Trời không chiến đấu với Thần Chiến Tranh, có lẽ đã có thể ngăn được Thần Trái Đất làm trái đất suy vong】"Cái gì!?" Nidhogg nhìn Nika giây sau đã biến mất. "Không chiến nữa, ta đi về!!"Chỉ là Nika không biết, sau khi hắn đi phía dưới bình luận đã cuộn sôi thế nào.Joy Boy sau khi biết cục của mình thảm như vậy liền lập tức đi tìm cách đối phó với Imu.Roger tuổi trẻ xem xong, lặng lẽ nhắm mắt. Tâm tình thật là phức tạp.【trường sinh bất tử - kiểm kê những cái đó mở nhóm những kẻ chiến bại danh tiếng lẫy lừng】Davy Jones siết chặt tay thành nắm đấm sau khi biết mình bị tên ngu xuẩn Vander Decken ăn hôi. "Được lắm, rất được."…
Anh Thượng Quan Nam Hàn một tổng tài phúc hắc ,lãnh huyết ,vô tình ..Từ nhỏ anh phải chịu nhiều ngược đãi đó là mẹ anh bị bố anh bỏ rơi và bà bệnh qua đời...Anh rất ghét ôngg ..anh cho rằng "trên thế gian này không aii có thể sán đc vs mẹ anh và xứng đáng nhận được tình yêu của anh " rất bá đạo nên 25t mà anh vẫn chưa có lấy cô bạn gái nèo cả..Anh là ông trùm của cả hắc bạch đạo đại boss tập đoàn Thượng Quan và là một nhân vật aii nge đến cũn khiếp sợ của ban Thượng Quan Long _Thế giới ngầm chuyên sản xuất vũ khíCô Nhã Đình Anh một cô gái vô cùng xinh đẹp vs làn da trắng ngần ,mũi cao ,mắt hai mí long lanh ,hàn mii dài rậm với mái tóc màu đỏ rượu ...thân phận cô rất bí ẩn ..cô sống tại khách sạn "THE NIGHT" thuộc loại xa xỉ khét tiếng trong thành phố A và ở phòng VIP ..cô xin việc tại phòng kế hoạch của tập đoàn Thượng Quan..tại sao một cô gái ở một khách sạn chỉ có những người thượng lưu mới đến mà lại xin làm một nhân viên bé nhỏ ??Điều gì sẽ xảy ra khi cô gặp anh tại khách sạn cô ở cạnh phòng anh ngày hôm sau anh gặp cô lại là nhân viên của công ty mình?? rốt cuộc thân phận cô là gì?? Các bạn theo dõi truyện mình nhé😊…
Ở vùng Kitaakita, nơi mùa đông kéo dài hơn cả nỗi nhớ, người ta nói rằng cái lạnh có thể làm thinh lặng mọi âm thanh, nhưng không thể dập tắt được tiếng sôi sùng sục của một nồi nước dùng tâm huyết. Giữa những hành lang vắng lặng của trường Trung học Akita Hokuyo, có một cô gái mang theo mùi hương của gừng, hành và sả thay vì mùi nước hoa học trò. Đó là Yuki Ito. Một nữ sinh 16 tuổi đang sống những ngày tháng trung học đầy mâu thuẫn. Tại một thị trấn nhỏ đang dần thưa thớt người trẻ như Kitaakita, ước mơ của Yuki dường như đi ngược lại với dòng chảy xã hội. Trong khi bạn bè khao khát ánh đèn neon của Shibuya hay Shinjuku, Yuki lại dành cả thanh xuân để nghiên cứu về độ đậm đặc của nước dùng từ xương gà Hinai Jidori - đặc sản của quê hương. Hành trình của Yuki không chỉ là hành trình học nấu ăn. Đó là hành trình đi tìm sự công nhận: từ người cha luôn coi việc nấu mì là "tầm thường", từ những người bạn cùng trang lứa đang dần mất đi kết nối với cội nguồn, và từ chính bản thân cô khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành.…
Elric Avenhart, một thiếu niên mồ côi sống dưới chân rừng Dạ Quang, tình cờ bước vào một vùng cấm và phát hiện một quyển sách cổ bị khoá bằng ma lực - Elvaria. Khi chạm vào sách, Elric không chỉ thức tỉnh dòng phép thuật cổ đại - Ảnh Thuật Thượng Cổ, mà còn bị cuốn vào ký ức của Elvara the Hollow - một phù thủy từng bị cả thế giới sợ hãi và phong ấn.Bị làng quê ruồng bỏ vì mang năng lực tà dị, Elric được một phù thủy bí ẩn đưa đến Học viện phép thuật Arvenhall, nơi dạy những pháp sư trẻ tài năng nhất. Nhưng tại đây, sức mạnh kỳ quái trong cậu khiến tất cả e dè. Cậu dần phát hiện rằng quyển sách không chỉ là một vật cổ - mà là ký ức sống động của Elvara, đang cố gắng tái sinh thông qua cậu.Cùng với những người bạn tại học viện - Lyra, cô gái có đôi mắt nhìn thấy lời nói dối; Faelan, người điều khiển rồng con; và Korrin, học giả câm giỏi ẩn thuật - Elric khám phá ra một âm mưu đen tối được che giấu từ hàng thế kỷ. Một thế lực cổ xưa được gọi là "Người Không Tên" đang âm thầm trỗi dậy từ dưới lòng đất, sử dụng linh hồn của các pháp sư đã khuất và thao túng ký ức lịch sử.Khi học viện sụp đổ và thế giới rơi vào hỗn loạn, Elric bị buộc phải lựa chọn: hiến một phần linh hồn để khai mở toàn bộ sức mạnh bóng tối, hay giữ lại bản ngã mà đánh mất cơ hội cứu thế giới.Trong cuộc chiến cuối cùng, Elric bước vào "Chiếc Gương Cuối Cùng", đối mặt với bản ngã Elvara trong tâm trí mình. Cậu không tiêu diệt cô, mà hợp nhất ký ức và sức mạnh hai bên, trở thành Người Ghi Nhớ - thực thể c…
Truyện xoay quanh các nhân vật trong giới gian hồ của Sài Gòn cũ :\ :\ :\Phạm Khánh Vy (Nó): 18 tuổi con gái Phạm Đình Vũ,cá tính, thích tự do,nó thường hay rong rãi trên khắp nẻo của thành phố để tìm thú vui cho mình.Nó vốn xinh đẹp, thông minh, học được chút ít võ. Từ nhỏ đã được cha cưng chiều nên nó khá là bướng bỉnh và chẳng coi ai ra gì.Phạm Đình Vũ: 45 tuổi, một tay chơi khét tiếng ở Sài Gòn, chuyên buôn bán hàng lậu xuyên quốc gia, nhờ vậy rất có thế lực cũng như khối tài sản kết xù, vốn là một tay giang hồ nhưng ông rất yêu thương con gái mình. Cầm đầuThần Ưng Hội.Lê Hữu Khang: 24 tuổi, đàn em của Phạm Đình Vũ, cũng là dân anh chị khét tiếng ở đất Sài Gòn. Có tình cảm với (nó) từ khi gia nhập Thần Ưng Hội.Trịnh Đức Bảo:45 tuổi,cầm đầu Thiên Long Hội,hiện tại cũng là một tay buôn bán hàng lậu xuyên quốc gia.Thế lực cũng như tài sản gần nư ngang ngửa Phạm Đình Vũ,và là đối thủ cạnh tranh lớn nhất với Thần Ưng Hội.Trịnh Đức Thiên(hắn): con trai duy nhất của Trịnh Đức Bảo, là một thiếu gia kiêu ngạo nhưng lại là một" công tử bột" bởi từ nhỏ đã được cha hắn chăm sóc, bảo vệ kĩ lưỡng.NGOÀI RA CÒN MỘT SỐ NHÂN VẬT KHAC SẼ ĐƯỢC BIẾT SAU KHI ĐỌC....MONG CÁC BẠN SẼ ỦNG HỘ...…
Kí ức đẹp nhất trong mỗi con người có lẽ là sống hết mình, làm điều mình thích với những đam mê và ước mơ cháy bỏng trong cuộc đời dù cho những bước chân ngày ấy vẫn còn non nớt, chập chững trên con đường mình lựa chọn. Và trong những dòng chảy hoài niệm ấy luôn xuát hiện những hình bóng thân quen, là những bóng dáng sẽ khiến ta nhớ lại những ngày xưa cũ cùng nhau rong ruổi khắp mọi nẻo đường thân quen như thể chỉ cần chần chừ một giây sẽ khiến ta hối hận khi nghĩ lại tháng năm ấy.-"ê tí nữa gặp lại nha, nhớ mang bánh cho t á"-"5' nữa qua nè chuẩn bị đi"-"thi xong set kèo đi chơi liền nghen quá đau đầu rồi bây ơi"-"ngồi đây chụp hình coi, chụp đi để sau này có gì coi lại"-"hết thời gian rồi tranh thủ vào đây chụp nè"-"mọi người ơi chụp nha, tạo dáng thật đẹp nè tấm cuối rồi"...-"ê bọn m sao rồi, rảnh hong gặp nhau ôn lại chuyện cũ coi"-"lâu quá hong gặp bây ok không"-"nhớ hồi đó còn làm khùng làm điên, giờ trưởng thành chín chắn hết rồi"-"hồi đó đi chơi chỗ này ăn chỗ kia ngon lắm nè"-"nào lên lịch rảnh hẹn nhau ôn lại kỉ niệm nha bọn m"* Tên nhân vật là tượng trưng thoi nha còn cốt truyện thật hay không thì không biết:) Truyện sau này càng ngày nhân vật mỏ càng hỗn nên thông cảm nha.…
Cp: Hà Lâm x Tư PhongCp phụ: Mộc An x Vũ Bảo ĐôngTag: Boylove, thanh xuân, học đường,...Giới thiệu: Mùa hạ nào còn tiếng ve sầu kêu. Khắp nẻo đường, trên những tán cây rợp bóng mỗi trưa hè. Ve ngân nga, tiếng gió thỉnh thoảng chạy qua rít gào một khắc. Sự ồn ào, song, cũng là sự yên bình trong khoảnh khắc. Đời người, thứ khó để lấy lại nhất gọi là thời gian. Nếu không thể trân trọng, chắc chắn nó sẽ vụt mất khỏi tầm tay. Một năm bốn mùa, xuân, hạ, thu rồi đông. Sẽ không có năm nào thay đổi, nó như một vòng luân hồi không có hồi kết. Vốn tưởng rằng cuộc đời sẽ thong thả mà trôi, ngày này qua ngày nọ, nhiều năm như một. Nhưng, cho đến mùa hè năm ấy, có những con người gặp nhau. Một sự tình cờ tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Song, chính họ cũng chẳng biết sự níu giữ ngày hôm ấy chính là định mệnh. Con người có sinh có tử, chỉ cần gặp được nhau là có thêm một lý do để biết trân trọng. Chính là, cuộc đời nói ngắn cũng không phải mà nói dài lại không đúng. Cho nên, nếu định mệnh để họ tìm thấy nhau, chắc chắn họ sẽ thuận theo tự nhiên mà ở bên, trân trọng, níu giữ, cùng đi hết một kiếp người.…
Từ khi cô biết yêu thì tình đơn phương là cái gì đó xa vời thậm chí cô còn thấy nó nhàm chán và quá khó hiểu. "Yêu đơn phương á! Tớ thấy nó nhảm nhí thật, yêu chi mà không dám nói, yêu chi mà chỉ lặng thầm chăm sóc rồi người ta có hay có biết đâu? Thế nên tớ sẽ không bao giờ dại mà yêu đơn phương đâu! ":)Để rồi cô lại đem lòng yêu hắn, yêu hơn tất cả, yêu hắn chỉ với vài cái nhìn thoáng qua...Cô 1 mình đơn phương đi theo hắn ,hắn đi đâu cô cũng đi theo đi qua mọi nẽo đường và đơn nhiên hắn thì không hề hay biết.. Ngày qua ngày cô luôn ở phía sau âm thầm quan tâm chắm sóc cho hắn.. Để chỉ mong hắn... 1 lần 1 lần thôi cũng được để mắt đến cô.. Cô sẽ lo lắng khó chiệu nếu hắn bị thương, sẽ khóc hết nước mắt nếu không được nhìn thấy hắn 1 ngày trời, và sẽ yêu hắn cho tới khi trái tim cô sẽ lãng quên hắn mãi mãi... Đúng cô đã yêu đơn phương đã tự mình sa vào thứ tình cảm mà mình cho là nhàm chán là quá xa vời....Cuộc đời cô chắc sẽ không đau khổ nếu người cô yêu không nhỏ hơn cô 1 tuổi…
Cả thế giới này , hắn chỉ cần đứng trên cao , dùng chính trị và kinh tế nắm trong tay quyền lực là được Hắn trước giờ là một kẻ chưa biết nương tay là gì nhưng sao nhỉ ? ..phải nói thế nào ...nhưng một kẻ từng được mẹ huấn luyện như một tên sát nhân để trở thành sát thủ / được cha dạy dỗ như con ghẻ để trở thành bá chủ hắc đạo lại nhìn em bằng con mắt dịu dàng .. ôm em trong lòng , tin tưởng để em tự sải cánh tung bay còn hắn đứng sau làm trụ cột vững (như Vạn Lý Trường Thành )"Em tung hoành , tôi cho phép , nhưng tuyệt đối đừng bay quá xa nếu không tự biết bảo vệ bản thân khỏi nguy hiểm" Dù cô có bay tới đâu thì vãn luôn nằm trong tầm mắt của hắn , thoải mái "bay lượn" và đúng như hắn nói , cô phải tự mình đối phó với nhiều thứ không phải để cô mạnh mẽ mà cũng vì xã hội này không cho phép sự tồn tại của những kẻ dựa dẫm…
Quét : chủ thụ nha , mỹ thụ x anh tuấn sắc quỷ tình thủy độc chung trung khuyển công , mạt thế , tang thi , làm ruộng (1 chút thôi ) , dị năng , hơi ngụy huynh đệ văn , công là con của anh trai ba thụ , nhưng từ nhỏ 2 đứa dc nuôi như anh em ruột. nói chung cận huyết loạn luân đóa ;_; Motuyp tình cảm khá cũ ( công hi sinh vì thụ , thụ chết trọng sinh sống lại trả thù sẳn tiện báo luôn tình cảm ) dc cái viết cũng chắc tay , thụ tính cách dứt khoát , coi ổn.Nói chung sống lại trọng sinh xong xà nẹo vô 1 chùm , trùng kiến nhà ,, đánh tang thi trả thù gì đó nhưng cũng hồ điệp vẩy cánh nhiều cái ra khỏi dự liệu.------------------Đường Mặc Kỳ ở tận thế giãy dụa gần hai năm cuối cùng chết ở bản thân chế tạo ra vụ nổ bom phía dưới. Nhưng mà thù lớn chưa trả , kẻ thù còn tiêu diêu Đối mặt ca ca tử vong chưa biểu lộ qua cảm tình ... Quá nhiều tiếc nuối. Không nghĩ tới ông trời hắn sống lại một lần, Lần này, coi như đang ở tận thế Hắn cũng muốn sống được tiêu dao tự tại... Nội dung nhãn mác: Làm ruộng văn tùy thân không gian sống lại khoa huyễn Tìm tòi then chốt tự: Nhân vật chính: Đường Mặc Kỳ ┃ vai phụ: Đường Kiếm Phong ┃ cái khác: Làm ruộng, tận thế, sống lại, tùy thân không gian...…
Chúng ta đều là trạm dừng chân tạm bợ của một vài ai đó, và là chốn về yên ổn của một ai đó.Nhưng làm sao biết được ai là người chỉ tạm bợ ghé ngang, ai mới là người chịu neo lòng ở lại? Đời người tốt nhất là đừng nên gặp quá nhiều người, để rối bời chẳng biết đâu là duyên, đâu là nghiệp, đâu mới là chân tình, còn đâu chỉ toàn giả ý.Bởi khi còn trẻ, người ta dễ đau lòng vì những lần rời tay buông bỏ... của những người cứ ngỡ là người thương. Rốt cuộc cũng chỉ là khách qua đường, dừng chân trú tạm, nhân ngày bão giông. Rồi nắng hửng mưa tan, họ rời đi. Và chúng ta ngơ ngác tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, mà chẳng thể giữ lại nổi một con người?Nhưng chúng ta thật quá ngốc rồi.... Vì ngay từ đầu, làm gì có đúng sai. Khi "trạm dừng" vốn dĩ chỉ là nhất thời, còn cái mãn đời lại thuộc về "chốn về" nương náu sau cùng.Thế nên đừng cam tâm làm một trạm dừng chân, đừng phó mặc cho lòng mình quá nhiều người ghé ngang tạm bợ. Trạm dừng này, khoá kín cửa then cài, treo bảng cấm từ đây. Chỉ mở ra cho đúng người xứng đáng muốn an ổn ở lại, muốn chung tình lâu dài.Miễn tiếp khách qua đường. Chỉ đón đợi người thương.Bởi vậy tốt nhất, đời người đừng nên gặp quá nhiều người.Gặp đúng người, là đủ!Nói thì nói vậy chứ đời người mà ai biết được đâu =))))…