[Hetalia] Alfred x reader
Fandum không có hàng Việt thì mình viết:D…
Fandum không có hàng Việt thì mình viết:D…
I have a blackdogs.His name is deression.🍀🍀🍀Lời tác giả:3 năm rồi không viết truyện, mình đã có rất nhiều bản nháp rồi lại xóa đi. Như các bạn cũng đã thấy một vài câu chuyện đăng rồi lại xoá đi. Mình muốn viết một câu chuyện về mình, về bạn, về tất cả những người đã và đang đối mặt với các vấn đề về tâm lý. Truyện của mình không nhiều lời văn hoa mĩ, nhưng mình hy vọng các bạn nhìn thấy bản thân ở trong đó. Mình vẫn luôn nghĩ là dù chỉ có một người đọc mình cũng sẽ vẫn viết những điều mình cho là cảm xúc nhất. Vốn dĩ mình định triển khai câu chuyện của mình theo một hướng khác -về tình yêu(một thứ mình có thể bịa đấy rất nhiều đấy). Nhưng rồi càng viết mình càng nhận ra đó không phải là thông điệp mình muốn gửi gắm. Nên mình sẽ sửa đổi ý tưởng một chút, thận trọng hơn trong từng câu chữ của mình. Mình mong nhận được nhiều hơn nữa sự ủng hộ của mọi người. Mọi ý kiến đóng góp của mọi người cũng là động lực lớn nhất cho mình rồi ý , vậy nên đừng ngại nói suy nghĩ của bạn cho mình biết nha.…
" Tuấn Anh, anh giận à? "" Anh bình thường "…
-Thể loại: Trùng sinh, xuyên không, nữ yếu trước cường sau, có yếu tố bạo lực-Có nhận xét hay góp ý cứ nói, xin đừng chửi-Dù biết truyện không đến nỗi xuất sắc nhưng nó là toàn bộ chất xám và ý tưởng của tôi, xin đừng bê đi đâu cả-Bạn tôn trọng tôi, tôi tôn trọng bạn-Ai không thích mời click back trong thầm lặng, xin đừng buông lời cay đắng-Tính tôi thì nhây nhây, đừng giận nhé:3…
Văn ánTên truyện: Tiểu hồng mạo rơi vào tay đại sắc lang, cho nên mọi người có thể tự tưởng tượng diễn biến câu chuyện -Truyện này kể về một cô bé đầu trùm khăn đỏ không ngừng phản kháng phản kháng, còn một con sói háo sắc không ngừng áp bức áp bức.Lấy lời nhân vật chính tổng kết đối với văn này như sau:Tiểu hồng mạo (cô bé quàng khăn đỏ): Đây là chuyện xưa về một thiếu nữ vô tội không ngừng phấn đấu.Đại sắc lang (con sói háo sắc): Đây là chuyện xưa về một thanh niên si tình không ngừng theo đuổi.…
không phải creepypasta (nhưng có một chút liên quan tới creepypasta)Một câu truyện khi những kẻ khát máu trong rừng phải đối mặt với một thứ nguy hiểm hơn cảnh sát .Lưu ý: đây là 1 câu chuyện hoàn toàn hư cấu, mang tính giải trí là chính và không hề xúc phạm bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào…
Nhặt một chút vụn vỡ tâm canNhặt một chút ý chí kiên cườngNhặt một chút nuông chiều bản thânNhặt một chút mĩm cười của aiNhặt một chút hơi thở chính mìnhNhặt... mưu cầu sự sống Ai cũng có có một con chó đen của riêng mình, chỉ là ai sẽ nuôi dưỡng chúng ngày một lớn dần ai sẽ mạnh mẽ giam cầm nó lại.. Nếu có thể bản thân ơi xin đừng buông bỏ. please!p/s Đây chỉ là góp nhặt những điều ý nghĩa trong cuộc sống.…
"Nếu được lựa chọn, ta chỉ muốn làm sâu kiến nhỏ nhoi giữa hồng trần, sinh ra ngu muội và tầm thường đến chết dưới làn sương dày đặc của thành Kim Bình, cả đời không thấy mặt trời.Còn hơn lạc bước lên con đường thông thiên này."---Tác giả: Priest.Biên tập: El.Thể loại: No CP - Thế giới tu chân - Steampunk - Cổ đại huyễn tưởng - Khoa học viễn tưởng.Tóm tắt: Con đường thành thần.Chủ đề: Cách mạng chủ nghĩa duy tâm chủ quan.---Đọc chương 1-188 tại đây: https://dearblackdaisy.home.blog/2021/09/02/thai-tue/.Lưu ý: Từ chương 189 đến 234 vẫn do editor El đảm nhiệm. Còn các chương trở về sau và ngoại truyện do mình edit tiếp. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ <3…
"anh có muốn ăn chút kẹo socola ếch nhái và uống bia bơ với em không?""...cậu, biến đi giùm"-------"ê, ravenclaw không dạy cậu cách ứng xử hả? tự dưng kéo người ta vào phòng tối này khiến tôi ngại lắm á""choi beomgyu, tôi đấm một cái thì mai anh ở phòng y tế trường liền"------"trời ơi, thú dị ghê."…
Takemichi Hanagaki chỉ là một thiếu niên 16 tuổi bình thường, cho đến khi cuộc đời cậu thay đổi hoàn toàn chỉ trong chớp mắt. Từ một cuộc sống bình lặng, cậu bỗng chốc bị giam cầm bên trong một chiếc máy Tamagotchi. Cậu không biết tại sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này, ký ức trong cậu cứ mờ mịt và xáo trộn. Điều duy nhất cậu còn nhớ là tên mình - Takemichi, và cậu có một điều cực kỳ quan trọng cần phải nói với ai đó. Thế nhưng, cậu lại chẳng thể nhớ nổi cái tên, khuôn mặt hay thông điệp mà mình muốn gửi gắm cho người ấy là gì.Takemichi không biết mình đã bị nhốt trong chiếc Tamagotchi này bao lâu rồi. Cậu chỉ biết mình đang nằm trên kệ của một cửa hàng đồ chơi trẻ em, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai mua cậu. Cậu cứ ngỡ mình chỉ cần kiên nhẫn đợi chờ một người chủ mới. Thế nhưng, đời không như là mơ. Một tên trộm đồ chơi đã xuất hiện và đánh cắp cậu cùng nhiều món đồ khác. Nhưng tên trộm đó lại là một kẻ lóng ngóng; hắn đã đánh rơi cậu xuống đường trong khi đang vội vã tháo chạy với đống đồ chơi trên tay.Giờ đây, Takemichi nằm trơ trọi trên mặt đất, hy vọng rằng ít nhất sẽ có một người qua đường nào đó nhặt cậu lên. Có lẽ vận may sẽ mỉm cười và một người tốt bụng sẽ cứu cậu khỏi nơi này. Nhưng dường như vận rủi luôn bám đuổi Takemichi, bởi kẻ vừa nhặt cậu lên từ nền đất lạnh lẽo đó, chắc chắn không phải là một "người tốt" theo đúng nghĩa đen.…
lần đầu viết nên có sai sót mọng mọi người bỏ qua ạ. cảm ơn nhiều…