[yunhoxmingi] don't be tame about my name
helllo, im your friend!…
helllo, im your friend!…
chỉ viết lúc n.ứngviết ngẫu hứng…
Đã đọc nhiều câu chuyện về những anh hùng hoàn hảo rồi phải không? Đã nhập vai sống cuộc sống huy hoàng của họ nhiều rồi, nhưng đến một ngày nào đó vẫn phải chấp nhận rằng, bản thân yếu đuối của chúng ta chỉ là một nhân vật phụ nhỏ nhoi, một viên gạch lót đường cho những thành công của protagonist.…
truyện có H+ từ ngữ dâm tục thô bạo thích thì mình hoan nghênh không thì xin lướt nhé…
Sự tình là do wattpad xóa nick cũ nên tôi phải sang nick mới và đăng lại. Mong mấy thím đọc lại và nó sẽ thay đổi…
Author : Kim Cáo Không mang truyện đi và edit dưới mọi hình thức !…
H+ rất nhiều nên mong các bạn cân nhắc trước khi xem ạ❌🔞!!!!…
anh là kiểu bị mồ côi cha mẹ trong một vụ tau nạn lúc 6t khi đó thì sống trầm lặng hơn cô thì sống trong gia đình trọng nam khinh nữ phải làm 3,4 công việc một ng để kiếm tiền cho em trai ( để k bị ép gả đi ). Hai ng gặp nhau khi cô bị một gả đàn ông biến thái cưỡng hi3p anh vô tình đi đến cho hẻm đó rồi giúp đỡ cô , cô bt mình nợ anh 1 ân tình nên đã xin wechat nghĩ sẽ mời anh đi ăn một bữa rồi chuyện từ từ về sau hai người dần có tình cảm với nhau. Khi gia đình cô bt chuyện thì ép anh phải đưa 800tr tiền xính lễ anh phải đi vay vốn khắp nơi làm đủ thứ công việc để có tiền cưói cô. Hai ng nghĩ đây cuộc sống hạnh phúc như k, vào một ngày k nắng k mưa mà u ám đến lạ thường cô hay tin anh mất do làm việc quá sức ở công trường từ đó cô sống trg cảnh đau khổ , tự trách bản thân do bản thân mình mà anh xảy ra chuyện như thế. Rồi một ng nắm đẹp cô k một lời nhắc nhủ gì mà thiếp đi trong giấc ngủ ngàn thu với ý nghĩ đi tìm anh.…
Author: MissRamiunTranslator: MinahPairing: WonkyunSummary:Changkyun chưa từng chứng kiến cách âm nhạc hoà cùng cơ thể anh ấy tự nhiên và nhịp nhàng đến thế, như thể vũ điệu vừa rồi được quay chậm trước mắt cậu vậy. Anh ấy di chuyển không hề nao núng, từng bước một, thậm chí còn cắn môi dưới để giấu đi nụ cười. Changkyun cảm thấy rằng cậu không nên thấy cảnh tượng vừa rồi một chút nào cả, giống như cậu lỡ nhìn thấy một điều cấm kỵ. Nhưng rồi cậu chẳng thể nào ngăn nổi bản thân thầm ước rằng đôi bàn tay uyển chuyển thao túng nhịp điệu ấy sẽ chạm vào cậu...và giúp cậu sống thêm một lần nữa.La música fluía por su cuerpo de una manera que Changkyun no había visto nunca. No era forzado, aquel chico bailaba desenfadadamente delante de sus ojos, dando pequeños pasos y mordiéndose el labio para esconder su sonrisa. Sintió que no debía estar presenciando aquellos movimientos, como si estuviese viendo algo prohibido; pero no pudo evitar desear que aquellas manos que se movían con gracia al ritmo de la melodía le tocasen a él... y le hiciesen sentir de nuevo.Full credits go to MissRamiun @ Wattpad Original link: https://www.wattpad.com/story/114037798-i-feel-it-coming-wonkyun…
Thể loại : Hường Không dành cho antiViết theo hứng :)) huyhuy…
shortfic.akikoha.nếu bạn notp cặp này thì xin hãy clickback…
"lương duyên đứt gánh giữa mối tơ hồng"by @justseventh…
truyện là mình tự nghĩ tự viết nên có gì kh hợp lý mong các bạn bỏ qua , chúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
Tình yêu có thể khó khăn đến đâu? Là một người bình thường, tình yêu chỉ đơn giản là yêu thôi. Nhưng đối với người nổi tiếng, tình yêu nó không còn đơn giản chỉ là yêu nữa.Ngày đó đã có một cậu nhóc đứng trước toàn thể mọi người, nói bản thân là gay, nói rằng bản thân đang yêu một người, yêu rất nhiều. Nhưng tình yêu trong giới nghệ sĩ thật khó quá, cậu không chịu nổi.Cậu mệt rồi. Không phải đều nói rất yêu thích cậu sao? Rốt cuộc là yêu thích như thế nào vậy? Cậu không muốn thứ yêu thích đó nữa, cũng không muốn yêu người đó nữa."Là Trần Tử Đinh, hotserch lại là cậu ấy."…
Bản nhạc trong truyện ngắn "Lẩn khuất sau bàn tay ấy là một bầu trời chơi vơi" (chỉ mới là thơ thôi, ai có tâm phối nhạc đê ^^)…
Đăng nhiều Niigo/AkiToya hơn…
VềYoongi nặng lòngHoseok mơ mộng Taehyung ngủ quên...…
có lẽ tôi đã sai. ôi kìa, em tôi. -cớ sao người lại hành hạ bản thân mình đến thế?…
OocOocOocKhi Kanade đánh thở không nổi thì Mafuyu delulu…
Có một màn sương mong manh, chỉ thoáng hiện một lần trong đời, đẹp đến nao lòng, chẳng gì trên đời có thể so bì được. Từ lòng đất lạnh giá, nó lặng lẽ sinh ra, nhẹ nhàng trôi, quấn quýt quanh những tán cây, lững thững vờn trên mặt hồ yên ả, rồi len lỏi qua từng lối nhỏ hoang vắng. Không ngừng nghỉ, nó cứ phiêu du mãi, như một kẻ lữ khách kiếm tìm chốn thuộc về.Và rồi khi tia nắng đầu tiên chạm đến, màn sương ấy chẳng chống cự, không lưu luyến. Nó chỉ khẽ lấp lánh, choàng mình lung linh trong khoảnh khắc trước khi lại biến tan vào hư không. Đất trời như ngưng lại giây lát, vạn vật dừng trôi một nhịp đắm chìm trong vẻ đẹp mơ hồ dịu dàng. Đến tận khi sương hoàn toàn khuất dạng, người ta mới giật mình thảng thốt: vẻ đẹp ấy, hóa ra, chưa bao giờ thực sự thuộc về thế gian.…