[DooGem] - Hàng xóm
vì quá high ke đêm nay nên bộ truyện này ra đời 🌚…
vì quá high ke đêm nay nên bộ truyện này ra đời 🌚…
Nếu lỡ một mai này quên mất tên người- Tôi sẽ khắc lại những lần quên bằng nụ cườiHái cuộc đời này xem như hoa đã thay dần- Và ngày mai mọi thứ sẽ khác thôi emNếu lỡ một mai này em lãng quên tôi- Thì bài hát dang dở vẫn cứ tiếp tục trôiSẽ thay lòng cần thêm thời gian để lành- Gửi vào làn mây vẫn chưa nắn nót hình hài…
chuyện về con cá con mèo…
Tác giả: Hiểu XuânThể loại: hiện đại, cường cường, 1vs1, H văn, thương trường.Lưu ý: Chỉ có H và khoảnh khắc hường phấn của cặp đôi, bỏ qua các yếu tố ngược tâm, cẩu huyết mang tính sát thương trái tim nhỏ bé của fan girl ^^Nguồn: truyenfull, wattpad(Ta thật sự không rõ nguồn truyện nên nếu mạo muội vi phạm, xin hãy cho ta biết, mục đích của ta là muốn lưu lại mỗi một khoảnh khắc đẹp đẽ của nhân vật mà thôi)Văn án:Ta bị lọt hố của tác giả Hiểu Xuân ahhh. Hai bản cut liên tiếp ta dự định làm là tác phẩm của nàng aaa, thật sự đáng tiếc khi giờ mới biết nàng nhưng mà trễ còn hơn không, ta đổ nàng rồi đó, H cực phẩm, nội dung xức xắc 😘Vì muốn bắt cháu ngoại Trịnh Diệu Dương về tiếp nhận sự nghiệp mà chủ tịch tập đoàn Thành Nghiệp đã sử dụng át chủ bài cuối cùng đó là trợ lý Trần Thạc.Với lý do là trợ giúp cho Trịnh Diệu Dương nhưng ẩn sâu bên trong là ông muốn hắn thâm nhập tập đoàn Trụ Phong, thu thập thông tin và tim ra điểm yếu của hắn.Ông muốn buộc cháu mình trở về bên cạnh mình cam nguyện thừa kế tập đoàn Thành Nghiệp.Thế nhưng, hai kẻ ban đầu đối đầu, lần đầu gặp mặt đã diễn một màn 'quá sức khó quên'.Hai người đó bất kể bề ngoài tận lực đeo thêm bao nhiêu lớp mặt nạ, cuối cùng vẫn giấu giếm không được nhiệt hỏa tình ý cuồn cuộn dấy lên trong lòng.Sớm muộn đã tự trói buộc nhau vào vòng lưới vô phương tháo gỡ.Trần Thạc và Trịnh Diệu Dương, hai nam nhân hội đủ khôn ngoan, cao ngạo. Xung động giữa họ rốt cuộc sẽ bùng cháy thành thế nào đây???…
xem đi rồi bt 😉…
Một căn biệt thự. Ba mươi gương mặt thân quen. Một mùa sống chung tưởng như chỉ toàn tiếng cười.Khi một người biến mất không dấu vết, họ nghĩ đó chỉ là tai nạn. Khi người thứ hai biến mất, họ bắt đầu nghi ngờ nhau. Và không ai có thể ngờ rằng, để che giấu một con quái vật - đôi khi thứ cần nhất không phải bóng tối.Mà là ánh sáng.…
Tụi mình bắt đầu từ một cái tên....…
Sau những trọn vẹn ở phần một, cùng nhau ngắm nhìn họ ở tương lai hai năm sau nào. Đón chờ cuộc sống của các anh chàng ấy tại Trang Viên Gió Ấm nhé.…
kẹo ngọt hay chỉ là lời nói dối trong một màn đêm tối ẩn dụ cho một điều gì đó đang ẩn giấu ?tui ăn mừng 200 lượt xem cho em bé ngoanxinhiu Love, Maybe của tuiiiiii writer: juliayuri_iwon…
Ảnh nè truyện ngắn nè!Ma Đạo Tổ Sư Thiên Quan Tứ Phúc Hệ thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện…
"i would choose you in every lifetime"…
- Các câu chuyện ngắn không có thật, xoay quanh về nhân vật chính là Đỗ Hải Đăng và Huỳnh Hoàng Hùng.- Họ yêu nhau nhưng cũng làm đau nhau.- Tình yêu không phân biệt giới tính và tuổi tác, chỉ có tình yêu chân thành mà họ dành cho nhau.- Chỉ đăng trên Wattpad và M- Design by ilmoliuo.- Fic này chủ yếu về chủ đề linh dị, nếu có nhu cầu về thể loại khác thì m.n qua M kiếm "Truyện Ngắn" nha. Đều là của mik viết.…
- Diễn đàn, trường học, bạn cùng phòng- Kể dưới góc nhìn của Kim MingyuKim Mingyu sống đứng đắn hơn hai mươi năm, bỗng hôm nay cảm thấy bản thân hơi có vấn đề, có phải hắn mắc chứng homophobia (sợ đồng tính) không?…
chúc mn đọc vui vẻ!!!…
Lần đầu tiên viết oneshot mong mọi người góp ý ^^P/s: Kai đeo kính rồi mặc như phi hành gia dễ thương quá đi à >o<…
"Em ăn gì chưa" là một seri truyện ngắn, mỗi chap là một câu chuyện nhỏ của từng otp, của member trong đời sống hằng ngày, lấy bối cảnh trong nhóm, khác những bộ truyện khác của mình. Mình viết những gì mình thích. Hãy xem đây như bữa cơm, bữa tráng miệng nhé.Couple chính: Hoonsuk JeongdoHaruhwan…
Tuổi 17 như trái dâu tây ngọt lịm của tuổi mới lớn.Tuổi 23 lại giống như lần đầu nếm mùi thuốc lá, đắng ngắt.Trái Đất nhỏ bé, gặp ai, quen ai, đều xoanh quay một người.viết bởi @imdokuhana…
Loạt soạt...Âm thanh mỏng manh vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, giống như có một bàn tay vô hình đang khẽ lật qua từng trang giấy. Yoo Joonghyuk mở mắt. Trong bóng tối, hắn ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng, sống lưng thẳng tắp, hai cánh tay chống lên đầu gối.Không có quyển sách nào ở đây.Chỉ có chiếc giường trắng toát, tấm ga phẳng phiu, và thân hình gầy gò đang nằm bất động trên đó.Yoo Joonghyuk không cử động. Hắn đã nghe thấy âm thanh này quá nhiều lần, đến mức không thể phân biệt đâu là thật, đâu chỉ là ảo giác phát sinh từ trí óc đang dần rệu rã.Tiếng lật sách.Ngày xưa, hắn từng ghét nó...…