Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Năm ấy ta còn đôi mươiKhi ta đang vui chơi vô tư trên giảng đường thì anh đã lăn lộn thương trườngKhi ta lấy hết can đảm tỏ tình với anh thì anh từ chối thẳng thừng... - khi nào thanh xuân của em qua rồi em mới biết, nhắn tin mà người ta không niềm nở ngay tu đầu mới là hay.- đúng rồi, tốt lắm, người em thích không thể tâm thường. Chúc anh ngủ ngon.…
Lâm một cậu thiếu niên nhạt nhòa giữa đám đông, cậu mang trong mình tính cách có đôi chút hướng nội. Đối với cậu mỗi ngày đi học chỉ đơn giản là lên lớp chép bài, đọc sách cuộc sống cậu luôn nhàm chán cho đến khi cậu gặp được người ấy. Minh như một tỉa sáng chiếu rọi vào cuộc sống nhạt nhẽo của cậu. *lần đầu mình viết truyện, có gì không hợp xin mấy bạn bỏ qua nha. Cảm ơn các bạn đã chọn truyện của mình để đọc*…
Năm 17 là độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Cũng là lúc bắt đầu hiểu thế nào là "chia xa". Là lúc nhìn những cánh phượng rơi mà thấy lòng xao xuyến lạ. Là lúc viết những dòng lưu bút vội vàng, gửi gắm bao nhiêu điều chưa kịp nói. Vào cái năm ấy, bước chân còn ngập ngừng trên ngưỡng cửa trưởng thành, ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn tiếng ve kêu râm ran và một mùa hè ở lại. Đây chỉ là một quyển nhật kí gồm những cảm xúc và tâm trạng của một cô bé mới lớn, ghi lai chút kỉ niệm nhỏ trong khoảng thời gian tươi đẹp ấy…
" Người ta nói, anh giống ánh bình minh tươi sáng, ấm áp mang lại niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, còn người thì giống ánh hoàng hôn, tuy cũng rất ấm nhưng lại ngột ngạt, ảm đạm không ngờ " - Tôi nghĩ Tôi rất thích ngắm hoàng hôn, nếu ai đó hỏi tôi như vậy. Người cũng thế. Một vài người cho rằng sở thích của chúng tôi là kỳ quái, vì không phải bình minh nhìn cũng na ná thế hay sao. Nhưng thực chất thì hoàng hôn lại là một thế giới khác, nó không đem lại cảm giác tối tăm, cũng không quá rực rỡ. Nó trầm lặng đến và cũng trầm lặng rời đi, lặng lẽ bao trùm cả nhân gian bằng ánh nắng êm đềm, giấu kín bao tâm sự, bao nỗi cô đơn của một kiếp người. Người thích ngắm hoàng hôn vì thế, còn tôi thích chỉ vì tôi muốn biết bình minh và hoàng hôn khác nhau chỗ nào..... Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận ra, đâu đó trong ánh mắt và trái tim tưởng như rộng lớn lắm của người cũng le lói lên một nỗi buồn huyễn hoặc của hoàng hôn. Lúc nào cũng thế, ngắn ngủi, như một ánh nến sắp tắt.......…
KẺ TẦM THƯỜNG CỦA TÔIAuthor: PerlinaLink: https://www.sense-book.com/product/116/%E0%B8%84%E0%B8%99%E0%B8%81%E0%B8%B2%E0%B8%81%E0%B8%82%E0%B8%AD%E0%B8%87%E0%B8%9C%E0%B8%A1[TRUYỆN DỊCH CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ - VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC - Truyện mình mua ebook ủng hộ tác giả và dịch theo những gì mình đọc được, không đúng 100% nên nếu có sai sót mọi người phản hồi mình chỉnh sửa cho đúng nhaHy vọng mọi người tôn trọng công sức của mình, đừng reup dưới mọi hình thức, nếu mình phát hiện reup thì sẽ ngưng up chương mới và quan trọng hơn là nếu có bị đánh gậy từ author thì mình sẽ xóa truyện ngay nha]…
Là một câu chuyện buồn của một cô gái đã lỡ tương tư một chàng trai.Hai người xa nhau,rất xa nhau.Gặp được nhau qua mạng xã hội.Cô chợt nhận ra đã yêu anh theo thời gian.Hàng loạt những chuyện xoay quanh cuộc sống của cô vì anh mà đảo lộn.Đến cả người bạn cô cho là rất thân cũng vì thế mà dường như đã không ưa cô."Đơn Phương Như Thế Nào?" có thể gọi là một cuốn ngôn tình rất thật,nếu cảm giác lúc này khi bạn đọc sâu lắng thì tất nhiên có thể sẽ khiến cảm xúc của bạn dâng trào.Tin tôi đi.…
Một câu chuyện lấp la lấp lửng, và chẳng có kết thúc. Ai cũng muốn 1 chuyện tình trọn vẹn, nhưng đâu phải lúc nào cũng như mơ.Những chương truyện này được viết ra là để niêm phong đoạn tình cảm khó hiểu này, để nhân vật tôi thôi nhìn về 1 hướng, và nhận ra 1 điều rằng, phải đối tốt với những người dành thời gian cho mình, chứ không phải những người coi mình là thời gian rảnh rỗi.…
Hạ Chi, một cô gái lớp 7 xinh đẹp và giàu có, tình cờ bị cuốn hút bởi Trương Minh Tuấn, chàng trai lớp 8 lạnh lùng và ít nói. Dù không phải người nổi bật, Minh Tuấn lại khiến cô rung động bởi cách chơi bóng và phong thái đặc biệt. Từ tò mò đến yêu thầm, Hạ Chi kiên trì theo đuổi, nhưng Minh Tuấn đã có người trong lòng. Một mối tình đơn phương đầy day dứt giữa những năm tháng thanh xuân.Hãy thử đọc nha mn, mình up 1 chap/ngày mỗi tối ak 💕…
Đặng Văn Lâm - Quế Ngọc Hải------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Đơn phương là thứ tình yêu ngu ngốc nhất.Nhưng đơn phương yêu anh, là việc dại khờ nhất mà em tự nguyện làm.…
Sống một đời không hạnh phúc, không trọn vẹn. Từ nhỏ không có ba, tự mình gồng gánh, tỏ ra mạnh mẽ. Thay vì sống, cô thật ra chỉ đang "tồn tại". Đến lúc nhắm mắt, ngoài cảm giác luyến tiếc vì đã không thể chăm sóc ông bà tuổi già, cô chỉ cảm thấy, sự nhẹ nhõm. Dường như cô đã quá mệt mỏi, chìm trong bóng tối... yên ắng đến vô định, cô cảm thấy bản thân đang rơi tự do trong một khoảng không vô định, đã bao lâu rồi cô chưa được "yên tĩnh" như thế. Bỗng cô cảm giác như có ai đang lay mình, lực đạo càng mạnh, trước mắt một luồng sáng,... cô chưa chết sao?! ...…
Vì đứa em gái không chịu dọn dẹp mà tôi phải đụng vào đống truyện gọi là " khó đọc " của nó , nào là con trai mà mang thai ? đến cả những những truyện khá khó nói . Ôi trời thật là chẳng biết nói sao , càng ngán ngẫm và kinh tởm đến mức nào thì đến một ngày , dọn dẹp giúp nó thì bị kéo vào một trong những cuốn tiểu thuyết nó đọc , lại còn là nam phụ nó ghét cay ghét đắng. Làm sao thoát ra đây ?????#boylove #cuồngcông # nhânvậtphảndiện # hàihước#traithẳng #ngược…
Cô tưởng rằng mình đã quên.Quên một người.Quên một chuyện.Quên cả chính mình của ngày trước.Nhưng hóa ra-có những thứ chưa từng biến mất.Chỉ là bị giấu đi quá sâu.Và khi quá khứ quay trở lại, mang theo tất cả những gì đã từng xảy ra...Cô mới nhận ra-người đứng trước mặt mình bây giờ...liệu có còn là " chàng trai" của năm đó?Hay chỉ là-chỉ là một "phiên bản khác" của người đó.Vậy thì...ai mới là người đã thực sự biến mất?Và-ai đang sống thay anh?…
" Có một người,dạy bạn thế nào là yêu nhưng không yêu bạn.Tớ muốn được ôm chặt cậu dù biết trái tim của cậu đang gọi tên một người khác.Bởi tớ thật yếu đuối nên muốn dựa vào vai của cậu mãi ,dù biết rằng cậu chỉ xem tớ là một người bạn thân...." Rose là người bạn thân của hoàng tử Henri và đây là câu chuyện về tình yêu của cô dành cho anh ấy. Đây không phải là một câu chuyện tình yêu bình thường mà là một câu chuyện sâu sắc hơn về tình cảm đơn phương. Truyện sẽ khác so với bản gốc của phim Cinderella ,đây chỉ là một câu chuyện do mình thay đổi theo hướng của nhân vật chính nên mong mọi người thích (◍•ᴗ•◍)❤. Đây cũng là lần đầu tiên mình viết truyện (mình học văn,viết văn cũng tạm ổn nhưng chủ yếu mình muốn viết vì ý tưởng và muốn cài đặt wattpat để viết truyện lâu lắm rồi ) nên có sai sót gì thì tớ mong mọi người hướng dẫn và chỉ bảo.…
Trường Đại Học Quốc Tế - một ngôi trường danh giá bề ngoài nhưng ẩn chứa thế giới ngầm nguy hiểm. Một tổ chức bí mật đào tạo những sát thủ trẻ ẩn mình dưới vỏ bọc sinh viên xuất sắc.1. Joong & Dunk - Kẻ Săn và Con Mồi2. Pond & Phuwin - Đồng Đội và Kẻ Phản Bội3. Gemini & Fourth - Thiên Tài và Con Tin4. Boun & Prem - Sư Phụ và Đệ Tử"Dưới ánh đèn học đường, họ mang trên vai số phận của những kẻ săn mồi. Nhưng trái tim, lại thuộc về người mà lẽ ra phải là con mồi."…
Tớ là Dương Thu Thiên - đây là quyển nhật ký từ cấp 3 của tớ . Tớ đã thích cậu ấy tính đến bây giờ đã 8 năm rồi . Nhưng vốn dĩ không ai biết tớ thích cậu ấy kể cả cậu ấy . Tớ không hy vọng cậu ấy thích lại tớ , chỉ hy vọng cậu ấy hạnh phúc - nói như thế cũng không đúng " không hy vọng cậu ấy thích tớ " là nói dối - lời nói dối đến đau lòng Đây chỉ là quyển nhật ký của tớ - nhật ký của sự đau thương , âm thầm ,. Từ một bạn nữ thích một bạn nam - Dương Thu Thiên thích cậu " Một đời dài đến thế sao tớ cứ mãi thích cậu - Tớ thích hoa hướng dương , thích môn tự nhiên , thích viết nhật ký và thích cậu "…
Những mẩu truyện nhỏ, những cảm xúc lặng thầm của một người đơn phương có lẽ sẽ có ai đó đọc được và cảm nhận cảm xúc của mình:(( Là câu truyện của bản thân tôi đã trải qua và tiếp diễn...Có thể nói những mẩu truyện này sẽ không có hồi kết nếu tôi vẫn tiếp tục là một người đơn phương. Nếu câu chuyện có hồi kết thì 2 phương án có lẽ các bạn sẽ hiểu, cái mà tôi muốn là phương án HE để xem quyển đơn phương này sẽ kéo dài đc bao lâu??…
Cô có thành tích học tập và vẻ ngoài rất tuyệt vời.Tính cách đáng yêu,trong sáng cũng rất bướng bỉnh.Hắn là học sinh nhưng lại ăn chơi lêu lỏng thành tích học tập tệ hại.Bù lại thì có một gương mặt khiến bao nữ sinh mê mẩn lại là con của một giám đốc công ty thương mại rất có máu mặt trong giới.Chỉ cần hắn hảo hảo học thật tốt thì cái gì hắn cũng có.Nên,hắn được xếp ngồi cùng cô.... rồi lại yêu thầm cô.Nhưng cô lại thích người khác..…
Tôi tiến đến gần người nhỏ hơn tôi một cái đầu, ngồi khụy gối rồi lấy hết can đảm mà thốt ra những gì tôi nghĩ trong lòng. " Tôi đã thích cậu từ cái nhìn đầu tiên! "Ngay khi lời vừa dứt, hai người bạn ngồi bên cạnh cậu ấy đã cười phá lên mặc cho tôi vẫn đang chăm chú theo dõi nét mặt cậu ấy. Cậu ấy tặc lưỡi rồi vuốt ngược mái tóc. Ngay lập tức đưa tay chỉ xuống giữa hai chân." Ừ? Dù cho anh là đồng loại với em sao? "" Vâng. ", tôi buộc miệng thốt. Hoàng Thịnh x Kỳ Nhất.…
Một vài câu chuyện dựa theo nhật kí của Nhật - một nhân vật hư cấu do Has tạo ra bằng chính câu chuyện mà bản thân đã nhìn thấy hoặc cảm nhận. Đây là cây bút đầu tay của Has, có thể sẽ có một vài sai sót, xin các đọc giả lượng thứ và chỉ bảo.Một số kí hiệu giúp đọc giả nhận biết được để không bị rối trong quá trình đọc:"Lời thoại nhân vật."• [ Tin nhắn điện thoại. ]*Suy nghĩ nhân vật*Has mong rằng mọi người sẽ cảm nhận được cảm xúc của truyện. Chúc mọi người vạn ngày bình yên.Trân trọng.Khai bút sơ tác [24/01/2026]…
Lục Dạ Hành - Lục Từ Khang. Hai cái tên, hai số phận.Một người nóng nảy - một người lạnh lùng.Một người yêu thích tự do - một người luôn tuân theo phép tắc.Vậy mà lại hợp nhau đến lạ.Chỉ vì một câu "tôi đói", có người lặng lẽ mua cả túi đồ ăn, chỉ để nói một câu:"Cho cả cậu."Chỉ vì người kia nói thích uống trà đào, vậy là mỗi ngày lại có một người đều đặn mang đến, đặt lên bàn, kèm theo một mảnh giấy nhỏ:"Cho cậu."Từ Khang không nói "yêu".Nhưng tất cả những gì cậu làm... đều là "yêu".…