Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Có những lúc, người ta không hẳn là rời đi... Mà chỉ đơn giản là dừng lại.Tại thung lũng Pelican, giữa những ngày tháng yên ả, luôn tồn tại những khoảng lặng vô hình mà không ai gọi tên.Between the Pauses là câu chuyện về những điều chưa bao giờ được thốt ra - là ranh giới mỏng manh giữa quá khứ và thực tại, giữa việc chọn ở lại... Hay lặng lẽ bước đi."Illustration cover: WinterleanhPost-processing artist: Hypstosis(No AI use allow)…
Yêu sao? liệu anh ấy có từng yêu tôi không? hay.... lời nói yêu đó để che mắt việc anh ấy vẫn yêu người con gái đó, người con gái anh từng xem là tất cả. vậy còn tôi thì sao? Tôi...là gì của anh chứ? Tôi tự đặt cho mình những câu hỏi đau lòng đó, và cuối cùng tôi mới hiểu ra là....hóa ra tôi là người thứ ba sao?, Hức...Hức...Thật không công bằng.…
tôi yang jung won, một cậu học sinh cuối cấp mờ nhạt ,tầm thường nghĩ rằng những năm tháng học sinh của mình sẽ trôi qua một cách êm đềm .Nhưng rồi park jong seong , cậu ấy đã xuất hiện và làm thay đổi nó…
hwang hyunjin say mê lee lee jenopark jongseong yêu thầm lee jenolee jeno không biết tình cảm này vẫn chỉ xem hai người là bạn thân cho đến khi chính tai nghe rõ cả hai tỏ tình.…
Ngày anh gặp cậu, cả thế giới bóng tối như trở nên ấm áp , như rằng anh chỉ có thể nhìn thấy cậu , lần đầu tiên trong đời anh thấy ấm áp và hạnh phúc đến như vậy. Anh yêu cậu, rất nhiều nhưng còn cậu ? Cậu sẽ yêu anh chứ ? Anh sợ phải mất cậu, mất một tri kỉ, một người anh thương, anh nghĩ mình sẽ không bao giờ nói ra thứ tình cảm ấy nhưng.....…
Đọc truyện trong này nha👉👉☺️🔴 WARNING: +Truyện có yếu tố kinh dị cân nhắc trước khi đọc.+Truyện ko có yếu tố lịch sử+Những nhân vật có thể là OC +Có thể vài tình tiết sẽ phi logic +Ko buff nhân vật lên cao, có thể NGƯỢC!+Có thế giới con người hoà trộn cùng countryhumans ĐÓ LÀ MỘT VÀI ĐIỀU TÔI MUỐN NÓI, NẾU MN KO ĐỌC ĐƯỢC CÓ THỂ RỜI,KO NHẮN WAR TRONG TRUYỆN NHA!…
ảnh : https://twitter.com/tuzuri_Xx725/status/1620058521378373633/photo/1Pic này ra đời vì tớ muốn đu otp của tớ và xem hai bạn nhỏ dễ thương làm những trò con bò á ahihi:>>,mong các cậu ủng hộ và không chê bai văn phong của tớ hihi.…
' Vào đêm hôm ấy tại 1 căn phòng trong bệnh viện có 1 chàng trai cứ thế thu mình lại 1 góc mặt cho nước mắt cứ nơi . Rơi vì cuộc đời quá khắc nghiệt. Rơi vì chẳng ai quan tâm đến mình .Rơi vì căn bệnh hiểm nghèo quái ác ,hay chỉ đơn giản nước mắt của cậu rơi vì cái sự cô đơn lẽ loi này rơi vì cuộc đời của cậu chẳng đẹp như mình tưởng cuộc đời con người đẹp nhất khi mới ra đời, đưa cặp mắt trong suốt của mình nhìn cuộc đời, nhưng tuổi thơ cậu khi ấy thấy cuộc đời không đẹp như mơ…
Đồng nhân novel 망나니 PD 아이돌로 살아남기 / The Trashy PD Has To Survive As An Idol.•Title: Nghiệp báo của PD rác rưởi.‼️Allchar x Seo Hoyoon.***Quá khứ đen của Seo Hoyoon: Bị người yêu cũ tát sưng má.Tương lai mịt mù của Seo Hoyoon: Bị đám mập mờ tét nát mông.Đây quả là nghiệp báo của thỏ con (gian manh xảo quyệt) đáng thương mà.…
Kẻ may mắn sở hữu chiếc vòng với sức mạnh thao túng tâm trí. Hắn đã kiểm soát chơi đùa với những cơ thể lực lưỡngXem trọn bộ tại : https://truyenkkz.com/truyen/chiec-vong-quyen-nang/…
Một chút bừa bộn trong những mảnh cảm xúc của mình với Samatoki-sama (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧------------------------------------------------Không cần biết là ngày mai có may mắn còn sống hay phải đi về nơi cực lạc, Kyousuke vẫn yêu Samatoki rất nhiều.…
Bên công: "Cậu, kết hôn với tôi!" Bên thụ: "Tại sao?" Bên công: "Cậu đã nhìn thấy cơ thể của tôi, dung mạo của tôi, còn hôn môi với tôi nữa!" Bên thụ: "Tôi có thể cự tuyệt không?" Bên công: "Cậu chỉ có hai chọn lựa, một, cậu chết, hai, gả cho tôi!" Bên thụ: "Tôi còn có thể chọn cách nào nữa không?" Bên công: "Có thể, ba là, cả nhà cậu chết chung với cậu!" Nội dung câu chuyện lần này là một con sâu bị ép hôn, sau khi gả cho hoàng đế, ngoan ngoãn mà làm hoàng phu, sinh bánh bao, trải qua cuộc sống ngọt ngào.…
---🎤 NO.1(Jaywon - ENHYPEN fanfiction)---📖 Mô tả truyệnTrong một môi trường nơi mọi thứ đều được đo bằng kết quả, vị trí và sự hoàn hảo-"Top 1" không chỉ là một con số.Đó là danh dự.Là áp lực.Và đôi khi... là thứ khiến con người ta đánh mất chính mình.---Yang Jungwon luôn là kiểu người mà ai cũng tin tưởng.Một leader hoàn hảo.Một học sinh không bao giờ mắc sai lầm.Một người luôn đứng đầu mà không cần cố gắng quá nhiều-ít nhất là trong mắt người khác.Nhưng không ai biết rằng, phía sau sự bình tĩnh đólà những đêm mất ngủ,là nỗi sợ bị thay thế,là áp lực phải "luôn tốt hơn" đến mức không còn đường lui.Cậu không được phép yếu.Không được phép sai.Và càng không được phép... thua.---Ngược lại, Park Jongseong chưa từng nghĩ mình sẽ bị lung lay.Jay luôn ở vị trí đầu tiên.Không phải vì may mắn-mà vì cậu xứng đáng.Cậu thẳng thắn.Cứng đầu.Và ghét nhất là cảm giác bị vượt qua.---Cho đến khi-Jungwon đứng trên cậu.---Một điểm số.Một bảng xếp hạng.Một cái tên ở vị trí đầu tiên.Và mọi thứ bắt đầu thay đổi.---Từ cạnh tranh đơn thuần-trở thành sự ám ảnh.Từ những lời nhắc bài nhỏ-trở thành những cuộc đối đầu không khoan nhượng.Từ ánh nhìn khó chịu-trở thành ánh mắt không thể rời đi.---Họ cãi nhau.Họ dằn vặt nhau.Họ đẩy nhau đến giới hạn.Cho đến khi-một cái tát vang lên,và mọi thứ... vỡ ra.---Nhưng đi…
anh là Jake - một con người chẳng có gì ngoài cuộc sống bình thường. Bỗng dưng, có một buổi sáng tỉnh dậy, anh bỗng biến thành một cậu thiếu gia nhà Hypatia tên Mervyns nổi tiếng nghịch ngợm đang học năm 2 tại Hogwarts - học viện phù thuỷ. Trách nhiệm của anh là phải thay thế cậu nhóc này hoàn thành khóa học tại Hogwarts. Từ đó, cuộc hành trình tại Hogwarts của anh bắt đầu...…
Thê cao nhất, xã tắc thứ hai, phu xếp yếu.Chinh chiến một đời, chiến công hiển hách, cuối cùng trở thành kẻ vắt chanh bỏ vỏ;Sủng thiếp diệt thê, uổng là phu quân, cuối cùng người không rời không bỏ hắn, chỉ có vị nam thê đã bị lãng quên suốt mười mấy năm này...Được một lần trọng sinh, Cảnh Thiều quyết định hối cải triệt để, làm lại từ đầu, nhưng mà...Lúc phải ôm gối đầu đứng trước cửa nhìn trời, Cảnh Thiều nắm chặt tay, bản vương nhất định phải trọng chấn phu cương!Thế là đập cửa nói: "Quân Thanh, ta biết sai rồi mà, cho ta vào đi mà!"…
Tôi và anh đã có những ngày rất hạnh phúc, nhưng kỷ niệm đẹp đẽ và một tình yêu trong sáng ở tuổi thanh xuân đầy quý giá của đời người. Tôi đến khi ra đi cũng chỉ mong một điều ước rằng có thể gặp lại và mang cho anh nhiều hạnh phúc hơn nữa, muốn cùng anh yêu thật lâu, muốn cùng anh kết hôn rồi tạo ra những đứa con khấu khỉnh.. . "Nếu có kiếp sau , nếu e có đủ sức khỏe, em sẽ chờ anh ở gốc cây cổ thụ này, còn đời này em chỉ có thể mang lại cho anh từng ấy hạnh phúc, dù đã cố gắng nhưng e ko thể thắng được thời gian. Khi em ra đi anh đừng đau buồn, cũng đừng vì em mà không oán trách bản thân, tất cả đều do e quá yếu ớt.. "…
Một đời đã không yên ổn, ngày nào cũng phải đánh Quái, kiếm ăn nuôi đồng đội. Đến cuối cùng chết cũng chết cùng Quái.Được sống lại trong một thế giới mới, nhưng chưa kịp vui mừng thì lại gặp biến cố.Được trở thành Asahina một thành viên, Ten quyết định nếu họ có thể chấp nhận một người khuyết tật như mình. Cậu cũng sẽ dùng hết khả năng của bản thân che chở cho họ.Nhưng sao diễn biến lại kì lạ như vậy........???????…
Tên truyện: Lửa gần rơm lâu ngày cũng bénTác giả: Tinh VânBìa: HwangThienThể loại: Tình cảm, hài nhẹ, thanh mai trúc mã, HEĐộ dài: Khoảng 20 chương.Giới thiệu truyện:- Ê, không ra được phải không?- Biết còn hỏi.- Thôi được rồi, là cháu ngoan Bác Hồ, là một công dân ưu tú của đất nước, là một đoàn viên đầy triển vọng, nể tình từng là bạn bè gần xa, tôi đành nhà mất điện cho cậu mượn đom đóm vậy. - Chưa thấy ai cao thượng như tôi. ... - Hắn một lần nữa vạch đen đầy đầu, sau đó bình tĩnh nói với tôi bằng cái giọng ngang phè phè - Là tối lửa tắt đèn, ai dạy cậu câu ấy vậy? Đồ ngốc. - Cậu dám chửi tôi ngu? Có cậu là đồ ngu mới mắc mông vô chỗ đó ấy. - Tôi bực bội gào lên.- Là cậu tự suy diễn đấy chứ, tôi chửi cậu hồi nào? - Hắn cũng trợn mắt trợn mũi cãi lại.- Cậu bảo tôi ngốc, mà ngốc không phải ngu à. - Tôi nghiến răng ken két rồi đạp một cái vào thân chum, chiếc chum đổ ra sau.Tôi hơi hoảng, vội vã túm lấy tay hắn kéo ra ngay khi chiếc chum đổ xuống. Nhìn chiếc chum vỡ tan nát mà tôi thầm thắp hương cảm tạ tổ tiên vì tôi không gây ra án mạng. - Hú hồn, tưởng cậu... Á...Tôi còn chưa kịp nói hết câu, đã bị hắn thô lỗ bẻ ngược tay ra sau đến đau muốn chết, chỉ còn thiếu nước còng tay lại xách về đồn nữa thôi. Đúng thế, đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật lấy oán trả ơn.…