Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tuổi 18, độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Cũng là độ tuổi đánh dấu sự trưởng thành của tất cả mọi người. Sau 5 năm, tất cả những người bạn cũng đã bước sang tuổi thứ 18. Tình yêu giữa các cặp đôi cũng dần được đâm chồi. Mùa hè này, Thiên Anh - cô bạn thân của cả nhóm sẽ quay trở lại. Trên con đường quen thuộc về nhà, có một cô gái kì lạ đã nói với Thiên Anh rất nhiều điều lạ. Đặc biệt, cô gái nói Thiên Anh sẽ được gặp lại người thân và sẽ mất lại 2 người thân khác. Điều đó đã khiến Thiên Anh vô cùng lo lắng. Nhưng điều đó cũng không khiến Thiên Anh quên bạn bè cũ của mình. Và câu chuyện về kì nghỉ hè của những người bạn này cũng bắt đầu.…
Nhân vật chính: Mạc Phong Thần- Tiết Nhan LạcAnh và chị cô là một cặp Kim đồng Ngọc nữ vô cùng xứng đôi. Không may thay, trước ngày cưới, một tai nạn bất ngờ xảy ra mà ai cũng cho rằng cô là người hại chết chị cô. Cuối cùng, cô bị chính người con trai mà mình thương thầm trộm nhớ 5 năm bức đến phát điên. Quãng thời gian sau đó cô một mình làm bạn với bốn bức tường trắng toát lạnh lẽo trong phòng bệnh.Anh trở về từ một đất nước xa xôi. Mang theo hận thù chấp nhận chăm sóc cô. Anh nói: "Cô phải khỏi bệnh thì tôi mới trả thù cho cô ấy được "Sau đó, cô phải sống trong đau khổ cùng cực.Nhiều lúc cô tự hỏi, mảnh ký ức đẹp đẽ ấy, tại sao cuối cùng chỉ còn cô nhớ?…
Văn án 1:Bùi Khả Ngọc, học sinh giỏi top 5 trong lớp, ngoan, hiền lành và xinh xắn nên dễ bị bắt nạt tuy vậy không nhiều. Khi lên lớp 8, giáo viên đổi chỗ ngồi, cơ duyên sao cô lại bị ngồi chung cùng "trùm trường". Anh ta nổi tiếng với tính tình kiêu căng và là một trong những thiếu gia của tập đoàn cà phê lớn ở Hà Nội. Anh ta là Đoàn Vũ Quang Lâm.Kể từ đó, cô toàn bị anh lấy ra làm trò hề, bị bắt nạt để rồi sau đó điều anh hối hận nhất đã đến...Văn án 2:3 năm sau.Cô đang là học sinh lớp 11. Sau sự việc đó, cuộc sống của cô đã thay đổi. Vào cái ngày đó, chỉ sau 3 năm, cô gặp lại anh trong hoàn cảnh anh là học sinh mới. Cô có chút thất thần, anh dường như khác hơn, ánh mắt Quang Lâm nhìn cô có chút khác, nó lộ vẻ vui sướng và cưng chiều khiến cô không thoải mái chút nào.…
"Có những người, dù bỏ lỡ một lần, vẫn khiến tim ta ngừng thở mỗi khi nhìn lại."Từ nhỏ, Kim Taehyung và Jeon Jungkook đã là bạn thân không thể tách rời.Nhưng khi Jungkook tỏ tình ở tuổi 17, thứ cậu nhận lại chỉ là sự từ chối.Bảy năm sau, họ gặp lại - một người đã có gia đình, một người trở về với quyền lực và nỗi đau chưa từng phai.Liệu trái tim có thể giữ yên trước những kỷ niệm cũ và tình yêu chưa từng nói ra?…
NGƯỢC NAMMới đầu, anh chỉ định chơi đùa với cô. Nhưng khi cô bỏ đi, sao anh lại thấy trống trải, cô đơn đến vậy. "Mộc Thuần, tôi nhớ em""Mộc Thuần, tôi sai rồi, em quay về bên tôi đi"…
Câu chuyện nói về chuyện tình của 12 cung hoàng đạo. Bói cung sẽ có cá tính khác nhau kỹ năng phá án khác nhau trong chuyện này cũng có kinh dị, cũng có hài hước, cũng có lãng mạn và cũng có đầy kịch tính…
Tên gốc: 卿卿我我Tên Hán Việt: Khanh khanh ngã ngãTác giả: Xuyên LanSố chương: 98 chươngThể loại: Hiện đại, giới giải trí, hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, thâm tình , nam/nữ chính có bệnh , ngược nam , sủng nữ , HEVăn án:Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới -Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
"Hiên...một chút thôi được không? hãy để em được gần anh?""Tránh ra" Thiếu niên đạm bạc quay lưng đi."Hiên, không cần lạnh lùng như vậy mà."Bóng lưng ấy lúc nào cũng ở trước mặt cô, cô chờ đến mệt, chờ đến tuyệt vọng nó cũng không quay lại."Thật xin lỗi, chỉ sợ em chỉ có thể yêu anh trong giấc mơ." Đôi mắt xinh đẹp khép lại, kết thúc mốt tình đơn phương vô vọng.-----------"Thiên! Quà sinh nhật của mình, cậu sẽ nhận chứ."Háo hức cùng chờ mong vây lấy cô gái nhỏ, cô đã tự tay đan cho hắn chiếc áo len vì sinh nhật của mình là vào Christmas.Chàng trai chỉ "À" sau đó là một hồi im lặng. Cô gái ngước mắt lên, người kia đã không còn ở đó. Cô chỉ biết ôm lấy món quà mà chạy lên xe, nhanh chóng chạy đến nhà hắn, để món quà trước cửa. Sau đó lái xe về.Ngày hôm sau, cô chạy đến nhà hắn háo hức nhìn thấy hắn đang tập cắm hoa. Tuy vụng về nhưng lại rất cẩn trọng, kế bên còn là một cái thiệp chúc mừng, cô gái nhỏ ảo tưởng hắn sẽ đưa nó cho mình. Một tuần sau, hắn đưa cho chị nàng, gương mặt ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, trai tài gái sắc khiến trái tim nàng như bị cắt đôi.--------"Anh hai! Anh ba! Mau xem! Ta là hạng nhất hội họa đó!" Đôi mắt nhỏ ánh lên vui mừng, hai má bánh bao hồng nhuận, trên tay là cái bằng khen chứng minh. Hai ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết nàng, dọa cô gái nhỏ xanh mặt lùi bước. Thấy người đàn ông quen thuộc từ trong xe bước ra, nàng lại vui vẻ chạy đến, chân nhỏ vấp ngã, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Dù tay chân cùng váy đã dơ bẩn, cô bé vẫn vui vẻ cười n.…
"Nè, tớ còn nợ cậu gì không?""Có đó...cậu nợ tớ...một câu trả lời, cậu thích tớ không?""...Có, và mãi là như vậy."*Cái này ko liên quan j tới truyện*Truyện chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu.Nội dung xàm nên mong góp ý nhẹ nhàng.Tạp nham thể loại nhưng couple chính vẫn luôn là girlove.Mình ủng hộ LGBT nên mong hiểu cho.Truyện ngược hay ngọt thì mình không biết nên tả ra sao nữa...Nhiều lúc bí nên viết cũng nhảm lắm.Mong mọi người ủng hộ.Truyện mình đôi khi quay xe hơi nhiều nên mọi người đội sẵn mũ bảo hiểm nhé.Nhiều lúc mình viết mình cũng không hiểu mình đang viết cái gì đâu...…
Thể loại: GE, HE, Hiện đại, Ngược, Ngược nam, Sủng nữ, nam chính ấm áp, tốt đến không thể tốt hơn, Hiểu lầm nên mới xa nhau.Độ dài: 6 chương dài.Tiến độ: Đã hoàn thành.Nhân vật chính: Liên Gia Kỳ + Diệp Điền Điền.Nguồn: diendanlequydon.comVăn án: Truyện Luôn Có Người Đợi Anh của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn kể về một cô gái đa tình, luôn nhẫn nại chờ đợi người mình yêu.Dù chờ đợi trong bao lâu, một năm hay mười năm cô vẫn chờ...Đối với cô thời gian không có ý nghĩa gì, không những thế cô còn muốn cho cả thế giới biết rằng, cô có thể đợi anh mãi mãi, chờ anh suốt cả cuộc đời này!!!Lý do gì khiến cho cô phải lòng anh u sầu đến như vậy? Câu trả lời sẽ được bật mí trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình rất hay này nhé.P/s: Vì mình thấy trên Wattpad chưa có nên mình share về đây cho các bạn đọc ạ. Ủng hộ nhé!…
[Một người đặt lợi ích lên hàng đầu bỗng yêu đến phát cuồng và cái giá phải trả]Kiếp trước Nguyên Triều là đồ đại ngốc.Nàng vừa sinh ra đã tôn quý, dung mạo như tiên như ngọc, nhưng hết lần này tới lần khác lại phải đầu hàng Thái Tử có địa vị xấu hổ kia.Vì hắn mà buông bỏ tứ hôn ngự ban, vì hắn mà khiến cả nhà phải đau lòng.Nàng bất chấp tất cả chạy về phía hắn, qua bao lần cận kề cái chết, cuối cùng cũng được đứng trên vị trí cao vời vợi ấy. Hắn làm Hoàng đế, nàng làm Hoàng hậu, hậu cung ba ngàn giai nhân duy độc mỗi nàng.Cho dù hắn chưa từng thốt lời yêu, Nguyên Triều cũng miễn cưỡng bằng lòng. Cho đến khi hắn đón vị biểu muội thanh mai trúc mã, cũng từng là em dâu của hắn vào cung, thậm chí lập nàng ta làm Quý phi mà không màng đến sự phản đối của mọi người.Khi đó, Nguyên Triều mới hiểu được, hóa ra đây mới là dáng vẻ của hắn khi yêu một người.* * *Đời này sống lại, Nguyên Triều sẽ không bao giờ... làm chuyện ngu ngốc nữa!Nàng muốn sống một cuộc sống sung sướng, yêu đương một cách oanh liệt, nàng muốn kề tóc kề vai với người, có con cháu đầy đàn, cùng người răng long đầu bạc.Cho nên cứ việc hắn chật vật bất kham, mặt đầy phong sương đứng trước mặt cầu xin nàng quay về, nàng cũng không quay đầu lại, chỉ đứng trên cao nhìn xuống vị nam nhân đã từng xa không thể với: "Bệ hạ, thần phụ không gánh vác nổi đâu."…
Thiên Ý nhìn cậu, ánh mắt cô hiện rõ sự đau lòng, xót xa: "Hoài Đức!" Giọng nói dịu dàng ngọt ngào của cô lọt vào tai cậu.Hoài Đức ngước mặt lên, ánh mắt trống rỗng, mệt mỏi và vô hồn của cậu đối diện với ánh mắt trong veo của cô, cậu đáp lại cô bằng chất giọng trầm thấp: "Anh nghe!"Thiên Ý nhìn vào mắt cậu vài giây, không chần chừ vòng tay qua eo, kề đầu vào vai cậu nhỏ giọng thì thầm: "Tạm thời anh đừng trưởng thành cũng đừng mạnh mẽ nữa, vì đã có em ở đây, em làm vệ sĩ cho anh, luôn bên cạnh anh, nhất định sẽ không rời xa anh."***************************Tình trạng: Đang viếtNgày viết: 09/04/2025…
🌳 Tên tác phẩm tạm dịch: MẬT NGỌT ĐẦU KIM Tác giả: Tân Di Ổ Năm sáng tác: 2021 Thể loại: Hiện đại thực tế, showbiz, nữ truy, HE Độ dài: 168 chương Tình trạng: Đã xuất bản thành sách ở Trung QuốcBản edit thuộc Áo_bông_nhỏ hoặc fanpage Trên kệ sách có gì? Link Wattpat: beobeo1707-------------- ️🎯 Văn ánLần đầu tiên Trần Tê nhìn thấy Vệ Gia, cô cảm thấy như mình thấy cả trời xanh, mây trắng, thảm cỏ xanh cùng những bông hoa dại, làn gió thoảng nhẹ và người thiếu niên đang cưỡi trên lưng ngựa.Nhưng trong trí nhớ của Vệ Gia, anh lại nhớ tới ánh nắng chói gắt như muốn phơi người, mùi nước tiểu và phân ngựa, mùi cỏ khô, đám người say xỉn cùng với sự chán ghét khó tả chiếc xe việt dã đang ầm ầm lao tới khi anh nhìn qua một làn bụi mù. Trần Tê ngồi trên xe việt dã tới một trang trại nuôi ngựa vùng nông thôn để nghỉ dưỡng, anh trai dắt ngựa dẫn đến cho cô một con ngựa cái hiền lành, gọi là "Tiểu Hoa Lưu", nhưng Trần Tê lại nhìn vào sâu bên trong, cô quay ra hỏi: Thế con này gọi là gì? Anh trai dắt ngựa đáp: Nó hả? Gọi là Gia Gia.Trong lòng nghĩ bụng, quả nhiên mấy cô nương trẻ tuổi, ai cũng thích "đẹp mã". Bản edit thuộc Áo_bông_nhỏ.Trần Tê: Vậy tôi muốn cưỡi "Gia Gia"Mọi người đều cười ầm lên. Về sau Trần Tê mới biết được người dắt con ngựa mà cô chọn cũng được gọi là Gia Gia. Vệ Gia. Gia Gia. Gia trong "Nghi thất nghi gia" (Gia đình hòa thuận).Sau này, cô gia nhập giới giải trí, bao phen sóng gió, anh lại gặp nhiều thăng trầm trong cuộc đời nhưng vẫn nỗ lực mỗi ngày tiến về phía trước.️🎯 Ủng h…
trong lòng em biết rằng cho chuyện tình này chính em là người bắt đầu và rồi chính em là người tự kết thúc . Nhưng không hiểu sao em không thể buông bỏ nhìn anh qua lại với người khác , tại sao mọi chuyện lại hoá ra thế này .yêu đơn phương dù chân thành đến bao nhiêu , dù thực tâm yêu đến cháy lòng thì cuối cùng đều đọng lại cũng chỉ là đau thương , là nước mắt tự mình lau khô . Khoảng khắc trái tim lỡ rung động vì nụ cười ấy vì hình dáng ấy là em biết em đã thua cuộc. rõ ràng chưa một giây nào em có được tình yêu của anh nhưng ngỡ đã mất người hàng ngàn hàng vạn lần .chẳng biết từ bao giờ em lại yêu anh nhiều đến thế này . yêu đơn phương là thứ tình cảm cao thượng nhưng cũng lắm đắng cay khổ đau vì muốn người ta nhìn thấu tấm chân tình này , phần nào sợ mất đi những gì đang có . em chẳng hiểu tại sao giữa hàng vạn người em lại chọn anh từng cái nhìn đầu tiên khi mùa xuân bắt đầu đến một cách lặng lẽ . Một cơn gió xuân nhẹ nhàng mang chúng ta đến với nhau một cách kỳ lạ như phép mầu của định mệnh . em rất đau khổ khi thấy anh nói chuyện thân mật với người con gái khác đó cảm giác đau đớn nhất như xé toạc trái tim em thành từng mảnh nhỏ . Tại sao tình yêu thầm lặng nhiều lúc lại đau khổ thế , ước gì đây chỉ là giấc mơ để em có thể thức dậy và ôm chầm lấy anh và không muốn anh phải rời bỏ em . dù đây là sự thật thì em vẫn muốn được nhìn thấy anh hạnh phúc dù đánh đổi thứ gì . em không hiểu bản thân đang suy nghĩ gì tại sao lại dao động . Tại sao số phận lại đưa chúng ta gặp nhau trong t…
Bạn nghĩ nó thực sự chỉ là một cuốn tiểu thuyết xàm lul? Không, bạn bị bịp rồi.Tôi đã nghĩ nó thật vô nghĩa, cho đến khi tôi thấy được linh hồn của cô bạn thân nhất tan biến trong không trung. Thật sự đau khổ.Một số phận mà ai đó đã vạch sẵn cho tôi, thế giới tiểu thuyết không đi theo lập trình. Có lẽ là một thế giới hổng? Tôi sai rồi. Tôi không thể đoán được vì cái gì mà tôi được đưa đến đây. Càng gần đến cái kết của tiểu thuyết, càng nhiều bí mật được hé lộ. Mọi thứ không nhàm chán như tôi nghĩ."Hay rồi đây."Rầm!Quân vua trên bàn cờ đổ. Tôi làm chủ thế giới. Gạt bỏ mọi thứ để trở thành tối thượng có xứng không? Trên ngai thần và chỉ có duy nhất một người bạn vô cảm có vui không? Tôi biết đó là sứ mệnh của mình - sứ mệnh tay nhuốm máu chân giẫm thịt để trở thành "Thần của Thần".Thật sự tôi chưa bao giờ nghĩ nó có thể đi xa đến thế này. Một canh bạc xảy ra từ rất lâu rồi, và giờ đây nó đang dần đi đến hồi kết. Không biết cuối cùng mọi thứ sẽ ra sao, nhưng, chắc chắn máu và nước mắt sẽ cùng hòa trộn với nhau, rồi mặt chìm của tảng băng nổi sẽ hiện lên mà thôi."Đây không phải là tiểu thuyết, là hiện thực trong mơ."---Tác giả: TBL. Bút danh: Cá Heo Trắng Mộng Mơ.Đôi lời gửi đến mụi ngừi:• Truyện do toii tự nghĩ ra, biên tập, xây dựng và viết. Re-up làm ơn ghi cre.• Hài nửa mùa nè:)• Nấm mồ tui đào sẵn rồi á, xuống chơi tự nhiên.Cảm ơn đã ghé qua. Thân ái - Cá Heo.…