Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
tổng hợp những câu chuyện nhỏ xíu ,không đầu không đuôi(có vẻ như) ngọt ngào đến sâu răng của mèo Ong và cún Daniel[cân nhắc trước khi đọc:mình không nghĩ nó là ngọt nữa đâu!mà nó đã là sến luôn rồi! TT"]Đây hoàn toàn là oneshort mình viết ngẫu hứng,nên sẽ không ra thường xuyên…
Tôi thích ngắm hoàng hôn...Thích chiêm ngưỡng vẻ nồng nàn rực rỡ cuối ngày ấy...Nhưng thích đến mấy, đuổi theo đến thế nàoThì cũng không thể lại gần..Cũng như khi đối diện với người vậyChỉ dám ôm tình cảm của mình mà từ xa dõi theo..…
Tác giả: Cro1ssantTên gốc: 一个夏雨天Link gốc: https://archiveofourown.org/works/40005645Highschool AUBản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up!…
Về một Kang Daniel cùng những lí do đi trễ vô cùng củ chuối thích thầm bạn sao đỏ Ong.Về một Ong Seongwoo lén trường đi làm thêm bị bạn học Kang phát hiện.Có một Kang Daniel ngày ngày theo đuổi Ong Seongwoo.Có một Ong Seongwoo luôn luôn lẽo đẽo theo bịt miệng Kang Daniel.--------------Thời gian và sự kiện trong fic đều là giả định.Mình sẽ cố ra đều vào chủ nhật hoặc thứ 2 hàng tuần…
Tác giả: 湘南温泉蛋Tên gốc: 金风玉露Link gốc: https://weibo.com/ttarticle/p/show?id=2309404921601966867174Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up!…
Fic này nói về kết cục của tình yêu nam x nam, giữa 1 chàng trai vốn là con trai của 1 tập đoàn lớn và 1 chàng trai phải tự đi làm để nuôi chính bản thân mình, họ đã yêu nhau như thế nào?Và đó có thật sự gọi là tình yêu..…
Sau khi ăn tối xong, An chở tôi về nhà.Đường phố Sài Gòn lúc nào cũng đông đúc người qua lại, mặc dù thế nhưng tôi vẫn thích Sài Gòn vào buổi đêm nhất, có lẽ do ban đêm trời bắt đầu dịu đi, mát mẻ hơn.Ngồi trên xe, tâm hồn tôi cứ phiêu lạt theo những dòng người qua lại.Được một lúc An hỏi tôi" Sao thế, sao hôm nay mày chẳng nói câu nào thế?""Tao đang bận ngắm cảnh"Tôi nhích người về phía trước, để cằm mình lên vai của An để có thể nghe rõ An nói "Chổ này có gì để ngắm cảnh" "Có chứ, mày không biết gì cả" An lại hỏi tiếp tôi, tay nó chỉ vào một cặp đang lái xe bên cạnh"Mày thấy họ hạnh phúc không?""Ờ thì sao""Họ giống như tao với mày ấy"Trời ơi, ý gì đây! Mặc dù gương mặt tôi vẫn như vậy nhưng trong lòng tôi đang phát sướng vì câu nói của An.Tôi có tình đánh lạc hướng, thoát khỏi cái tình huống ngại ngùng này " Đẹp trai nhỉ"Tôi nói xong, An im lặng một lát rồi nói, giọng như có vẻ không mấy dễ chịu"Ừ, anh đó nhìn đẹp nhỉ ""Không tao nói mày ấy"Vừa nói, tôi vừa nhích lại gần An thêm một chút, tôi đưa đầu nhìn An.Đúng lúc đó, An cười quay qua nhìn tôi.Ánh mắt chúng tôi chạm nhau..."Con nhỏ này, có để yên cho tao lái xe không?"Tôi đánh vào vai nó một cái " Này, mày lái xe cho đàng hoàng, tao không muốn chầu ông bà sớm đâu"" Biết rồi" Nói là thế nhưng ngay phút sau nó lái thẳng vào cái ổ gà trên đường, làm tôi được phen hồn lìa khỏi sát " Đinh Nguyễn Tường An, cụ nhà mày" tôi chửi nó, thế nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng cười giòn tan của thằng An. Tôi hờn giỗi quay chổ khác, nhưng trong lòng tôi vốn đã…
9 năm yêu thương ,9 năm say nắng , 9 năm âm thầm quan tâm , 9 năm ảo tưởng ,9 năm chịu đựng và 9 năm đơn phương . Chừng ấy thời gian thôi cũng đã khiến trái tim Jihoon chay sậm , nức nẽ , chịu đựng , đau khổ cô đớn . Câu đã mệt mỏi , mệt mỏi lắm r , câu không đủ sức để chay theo thứ tình cảm này nữa r .... nc mắt , máu , Hi sinh , tình yêu , kế ước , cái giá ..... "Các anh sẽ cảm thấy thế nào nếu em nói em yêu các anh ..... xin các anh đừng là thế xin đừng chà đạp tình yêu em dành cho các anh ....cầu xin Hahaha Yêu tôi ư ! Tôi ko sứng vs tình cảm to lớn đó đâu "" Xin lỗi em hãy quay về bên tôi ... làm ơn"" Tại s khi mất em tôi mới nhận r là mình cần em , cần em r nhiều "" Tôi đau khi thấy em đau nhưng tôi quá hèn nhát để đến bên em ôm lấy em và yêu thương em ""Tôi nhớ em nhớ nụ cười ánh mắt của em "" Tôi phát điên lên vì em nhưng lại ko thể nắm lấy cho dù là một ngón tay của em "" Tôi ước j thời gian có thể quay lại để tô ko bỏ lở cơ hội đc có em""Làm s bây thờ trong đầu tôi chỉ là hình bóng của em "" Cầu xin em hãy quay lại bên tôi đừng nhìn tôi vs nắn mắt lạnh lẻo đó cầu xin em "…
"Từ khi nào mà cái chết của kẻ khác lại trở thành niềm vui của bản thân? Có lẽ chúng ta đã bệnh hết cả rồi.". N ngồi bên cạnh xác của A, nhìn ngọn lửa đang nuốt chửng người con gái ấy. Anh nghĩ mãi về câu nói của cô. Phải rồi nhỉ, từ khi nào mà ngón tay này sẵn sàng bóp cò không chút thường tiếc? Từ lúc nào mà việc phải giết người đã trở thành công việc thường nhật? Rồi anh chợt nhận ra rằng thành phố với nơi này chẳng khác gì nhau cả. Ở đâu cũng vậy, mạng người rẻ mạt đến đáng thương.…
Dạo này thái độ của Cậu Bé Vàng rất là dễ ăn đấm! Và thái độ của tên Draco Malfoy thì lại càng dễ ăn đấm hơn. - Đó là nhận xét của Ron Weasley. xBối cảnh: Sau chiến tranh, Harry và Ginny là một đôi, Ron và Hermione là một cặp. xNote: Hegwid, Fred, thầy Snape, chú Sirius, thầy Remus và Dobby là những người còn sống nhé ^^ tuôi muốn mọi chuyện đỡ đau lòng một chút. xHãy gọi tôi là Oli nhé ^^.…
Sau khi Đại chiến Nhẫn giả lần 4 khép lại, thế giới ninja bước vào một thời đại hòa bình mong manh nhưng quý giá. Trong khoảng lặng sau chiến tranh ấy, Hatake Kakashi khoác lên mình chiếc mũ Hokage Đệ Lục và lặng lẽ gánh vác việc tái thiết Konoha. Nhiều năm sau khi Konoha đã ổn định và thế hệ mới trưởng thành, Kakashi trao lại chiếc mũ Hokage cho học trò của mình - Uzumaki Naruto. Naruto tiếp tục con đường của những người đi trước, kế thừa Hỏa chí và dẫn dắt làng bước sang một thời đại mớiỞ một nơi khác, sau khoảnh khắc hy sinh trước mắt Kakashi trong đại chiến, linh hồn của Uchiha Obito không lập tức tan biến. Hắn lang thang rất lâu trong cõi Tịnh Thổ, nơi không còn chiến tranh, cũng không còn hận thù. Không biết đã trôi qua bao lâu trong cõi tĩnh lặng ấy, Obito mở mắt lần nữa. Nhưng thế giới trước mặt không còn là chiến trường. Hắn quay lại trong thân thể của chính mình khi còn nhỏ. Một cuộc đời mới bắt đầu từ rất sớm, trước khi mọi bi kịch xảy ra. Sau tất cả những gì đã trải qua, điều hắn muốn chỉ là sống một cuộc đời bình yên, thứ mà kiếp trước hắn chưa từng biết trân trọng.Liệu rằng với kiếp sống trong dòng thời gian mới, mọi chuyện có thay đổi hãy vẫn là những nỗi đau chồng chất nỗi đau, bi kịch nối tiếp bi kịch như kiếp trước...Đây là fic mình viết về otp của mình, bạn nào không thích có thể click back nhé, đừng nói lời cay đắng với mình😘…