Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Pov buồn nhé!"Người ta bảo luân hồi sẽ cắt đứt mọi duyên nợ. Nhưng mà có những đoạn tình dù uống cạn chén vong tình, bước qua vạn lần sinh tử, thì bóng hình đối phương vẫn giữ nguyên ở đó. Để rồi ở một kiếp sống nào khác xa xôi, dẫu trần ai nhọc nhằn nhường nào, tôi vẫn sẽ ngược đường đi tìm em chỉ để xin được ôm lấy và dại khờ yêu em thêm một lần nữa"…
đôi chim cúc cu cứ một lúc lại chóc mỏ nhau phát như thể nếu không làm thì họ sẽ nổ tung vậy.bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác…
Chỉ là vài mẩu chuyện vặt tác giả nghĩ ra nhưng không có thời gian phát triển thành truyện dài. Tất cả đều là oneshot.Có một số mẩu chuyện ở dự án pending của tác giả và tác giả chuyển ver luôn (vì thấy phù hợp)*Lưu ý: Các nhân vật trong truyện thuộc về chính họ, nhưng trong các thể giới này họ thuộc về tôi. Vui lòng không quá liên tưởng đến người thật ngoài đời.Trong trường hợp project hết pending thì tác giả sẽ ẩn truyện trên này (dù khả năng được lauching là 1%)By Trà hoa Dâu (của Thần)…
Giữa kẻ mơ mộng si tình và người thực dụng hoang tưởng....Giữa người yêu ngàn kiếp, hay kẻ thay thế không đáng có...Giữa sự ấm áp, dịu dàng lưu luyến và nóng nảy, vội vàng sốc nổi...Đều có một khoảng cách...Đó là Amelie Lavoisier.Suy cho cùng, họ cũng chỉ là những Sognatore- những kẻ si tình mộng mơ...Mà kẻ mộng mơ thì không có lỗi.Couple: unidentified( chưa xác định)Author: Molasses.Lưu ý: chỉ đăng ở Wattpad và Mangatoon, nếu thấy ở bất kì trang web lợi nhuận nào khác, đó là đạo nhái.…
London, thời Victoria. Violet Ashford trở thành hầu gái tại dinh thự Blackwood - nơi một tiểu thư đã chết cách đây mười năm. Nhưng mỗi đêm, tiếng đàn piano vẫn vang lên từ căn phòng bị khóa. Violet không sợ hãi. Cô chỉ tự hỏi...Liệu người đã chết có thật sự rời đi? Và vì sao, mỗi khi bóng tối buông xuống, linh hồn ấy lại gọi tên cô?…
Edward chìm dưới vũng lầy, gã khát cầu thứ ánh sáng mang tên Gloria.Nếu được chọn lại một lần nữa, liệu gã có bước đi trên con đường như bây giờ hay không? Nếu biết kết thúc sẽ như thế này, liệu em có can đảm giữ chặt gã ở bên mình? Nếu cuộc đời chẳng phải một vòng tròn nghiệt ngã như hiện tại, thì gã và em vẫn sẽ bước vào đời nhau giống vậy chứ?P/s: Ngoài ra, các bạn có thể đọc tại wordpress Ổ chăn nhỏ của Mộc Miên hoặc Hako với tài khoản Elixir.…
Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai • ở đây chỉ có đỉnh nóc, kịch trần, bay phấp phới • không mang fic này ra ngoài nha mấy bợn mang ra tui ẩn vĩnh viễn lun ( sợ lém ) • fic tưởng tượng thôi ko liên quan đến đời thực nha🥺 • enjoy vui vẻ nha ko toxic ko ảnh hưởng tới cá nhân nào• tui ship cp hơi tà đạo tí nếu mn ko thích mn lướt qua nha• textfic!!! lowercase!!! badworks!! teencode…
Ahn Keonho từng là fan trung thành nhất của Martin Edwards Park khi anh còn là một thực tập sinh vô danh. Những lá thư động viên, những lần đứng đợi ngoài phòng tập, những buổi showcase nhỏ bé đều là cả thanh xuân của Keonho. Nhưng khi Martin dần bước lên cao, Keonho chọn rút lui, cất đi tình cảm của mình vì nghĩ rằng bản thân chỉ là một khán giả nhỏ bé trong thế giới rực rỡ của idol.Nhiều năm sau, họ gặp lại nhau trong hậu trường công ty giải trí, khi Keonho trở thành nhân viên thực tập và Martin là thực tập sinh chuẩn bị debut. Từ sự xa lạ, hiểu lầm đến rung động lại từ đầu, Martin dần nhận ra người fan năm xưa chính là người đã giữ anh ở lại với giấc mơ. Còn Keonho, từ vị trí thấp hơn, học cách đứng ngang hàng bên cạnh người mình yêu.Một câu chuyện về tình cảm không có cấp bậc, không còn là idol và fan, mà chỉ còn hai người chọn nhau giữa ánh đèn sân khấu.…
Cô là Tâm, con của nhà Quan chi huyện nức danh một vùng vì "cái tài cái sắc cái hương vẹn toàn" cũng bởi được mang tiếng thơm từ bố mẹ là ông Khiết bà Thanh nổi tiếng là gia giáo và giàu có nhưng không bao giờ dùng quyền hành của mình để vùi dập dân lành Từ bé cô đã nghe bố mẹ kể về một cậu trai tên gì lạ hoắc còn khó đọc nữa "Martin Edwards" cái tên ấy cứ vương vấn trong tâm trí cô từ thuở lên 10 đến tuổi trăng rằm.Cô chỉ biết sơ sơ là nhà cô thân với nhà cậu kia lắm và từ bé nhà cậu ấy đã sang nhà cô chơi một lần nhưng cậu Mar..t..in gì đó lại không có mặt.À cũng bởi vì cậu sang bên Pháp học từ bé ,cũng chẳng mấy khi về. Còn cậu,cậu là con của ông Nghĩa thống đốc ,vì muốn sau này có người thừa kế gia sản và quản lý công việc khi về già nên ông đưa cậu và maman Nguyệt sang Pháp để sống và học tập Mùa hè năm 19xx cậu cùng maman Nguyệt về lại Việt Nam…