(YukiRin/MephisRin) Vì em thắp sáng
Nơi tổng hợp Oneshot về Yukio x Rin (chủ yếu) và Mephisto x Rin (một chút).꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚🚫 BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý TỪ TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI BẤT CỨ ĐÂU. DỊCH VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI.…
Nơi tổng hợp Oneshot về Yukio x Rin (chủ yếu) và Mephisto x Rin (một chút).꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚🚫 BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý TỪ TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI BẤT CỨ ĐÂU. DỊCH VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI.…
" Anh có yêu em không? "#yeochinteatimeproject #theweek7…
Thật là quá sướng khi biết cô bạn của vợ đang xem tôi đang chăn gối với vợ trước mặt cô ta. Cái cảm giác đó làm cu tôi căng cứng. Tôi di chuyển xuống, banh rộng hai chân vợ ra và chậm chạp di chuyển vợ đến vị trí mà Phương dể quan sát nhất. Tôi liếm hai mép ngòai âm đạo của vợ trong tiếng rên sung suớng của nàng, dùng lưỡi vạch hai mép lớn ra, hai mép nhỏ đỏ hồng khép kín ước mem đang chờ đợi. đầu lưỡi tôi áp sát hai mép nhỏ, vuốt len theo chiều dọc và dừng lại ỏ âm hạch của vợ, đá qua đá lại âm hạch làm vợ tôi rên to lên, dường như nàng thỏa thuận nho nhỏ ban đầu. Ở cửa phòng hình như có tiếng thở nặng nhọc..…
Author: Thỏ "mẹp"Couple: Kookmin :))) ; còn nhân vật nào nữa thì giới thiệu sau nhé.Thể loại: tình cảm, ngược, HE hay SE ko biết nha, nhưng nhẹ nhàng thôi.Start: 18/11/2016 ~ ?/?/? *************************** Ngay từ nhỏ JM đã đánh mất tất cả. Mọi lỗi lầm đều ko phải do anh, nhưng chỉ có anh phải gánh chịu nỗi đau trực tiếp từ nó. Anh đã từng tự nói với bản thân, anh sẽ chẳng thể nào tha thứ cho kẻ đã khiến anh ra nông nỗi như vậy. Cuối cùng thì anh đã đạt được mục đích, kẻ đó tự nguyện bước vào cuộc đời anh, tự nguyện bên cạnh anh, tự nguyện dâng hiến cho anh. Nhưng anh lại thay đổi ... **************************** Trong truyện mình vẫn gọi JM là "anh" và JK là "cậu" nhen, vì JM vẫn lớn tuổi hơn, nhưng ko có nghĩa là anh được "nằm trên" hoài đâu :)))Với lại nhiều lúc truyện sẽ giống như Jikook nữa nên mọi người ko cần bất ngờ. Nếu Mập có lỡ quên đây là Kookmin thì mọi người nhớ nhắc Mập với nhen ^^À, nếu có trùng cốt truyện thì cũng trùng hợp thôi nghen :))) Lảm nhảm nhiều rồi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !…
Cảnh báo nho nhỏ: OOC, R18, cannibal, hơi chửi bậy xíuCon sói tâm thần dưới vỏ bọc anh trai sến súa x Em cừu nhỏ dưới vỏ bọc con cừu nhỏ ngây thơ ngờ nghệchNếu được mọi người ủng hộ, lần tới chúng ta sẽ có món chân cứu nướng tỏi và hương thảo, phục vụ cùng Glenfiddich, kiểu truyền thống, tráng miệng với bánh tart chanh và quả mọng. Còn không có khách thì cái tiệm ăn này đành đóng cửa mẹ nó vậy.…
Nguồn ảnh: PinterestĐây là ảnh Piu thu thập được trên Pinterest, muốn kiếm 1 chỗ xả ảnh.…
" Anh sẽ làm, làm tất cả để được chết thay em "#yeochinteatimeprojectweek8…
Homepage: LegendofPorasitus.com…
đoá hồng toả sáng rực rỡ.nào ai biết phía sau đó là cả một nỗi đau.#yeochinteatimeprojectweek9…
"Anh ở trên rồi, tới lượt em!""Từ bỏ đi cô gái, nó sẽ không thành sự thật đâu"Cứ tưởng như chỉ là câu nói đùa thoáng qua nhưng giờ đây chỉ trong phút chốc, mọi thứ đã trở thành sự thật.Giới tính của họ đã bị hoán đổi. Thời cơ của cô đã đến."Nó đã thành sự thật rồi đấy. Ngoan ngoãn lên giường đi nào " - Nezuko liếm mép, đêm nay sẽ rất khó khăn cho Muzan đây...…
Search trên Google thấy. Vô VnS cũng thấy :vĐọc có vẻ hài~Up lên đây :3Dĩ nhiên tớ ko phải Au của nóNhưng mong m.n vote cho Au gốc nha~…
Đừng trả lời những gì nó nóiHãy im lặng, nó bảo gì thì cứ làm điNhưng đừng trả lời bất kỳ thứ gì nó nóiNhắc lại lần 2 đừng trả lời nó…
Là những câu chuyện ngắn ngẫu hứng mình nghĩ ra trong một vài khoảng khắc dành cho WE.…
Một vài thứ lặt vặt khi tôi chơi Identiy V :)…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…