Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cuốn nhật kí tự sự với những câu từ điên dại, kiểu như những lời thì thầm quằn quại điên cuồng bên tai được Hob Gadling bắt đầu viết từ sau lần lỡ hẹn đầu tiên của cả hai. Anh ta tới chết cũng không ngờ: Thư viện của Dream có mọi thứ!…
Tần Dĩ Duyệt, cô gái 26 tuổi với bằng đại học bình thường, làm bác sĩ trong bệnh viện Nhã Đức.Hạ Kiều Yến, tổng giám đốc của tập đoàn Hạ thị. Được giới truyền thống nói là một con người vô cùng lãnh đạm, trầm lặng và ít nói nhiều thay vì hành động.Anh gặp cô trong bệnh viện khi Tiểu bảo bị bệnh. Thật lạ là đứa con trai vốn không thích ai đụng tới này khi gặp cô lại chủ động tiến gần.Nhưng lần gặp ấy là lần đầu, chỉ có mỗi Tần Dĩ Nguyệt nghĩ như vậy. Sự thật vào năm năm trước, anh đã nhìn thấy cô rồi.Khi ấy anh cả của anh chở chị dâu sắp sinh đi đến bệnh viện, trên đường lại gặp tai nạn xe cộ. Anh ấy vì muốn cứu vợ mình cùng con mà lập tức quay tròn tay lái để bản thân chịu tổn thương, sau đó tử vong tại chỗ. Còn chị dâu nhờ có ý chí kiên cường mà cố gắng chống đỡ.Nếu lúc đó không phải Tần Dĩ Duyệt đi ngang qua cứu thì hiện tại đã không có Tiểu bảo rồi, vì vậy, nói đúng thì Tiểu bảo chỉ là cháu của anh, mà ba mẹ nó đã mất nên anh nhận làm con.Gia đình Hà Kiều Yến từng tìm kiếm cô để trả ơn, nhưng lại không có kết quả. Lúc gặp nhau ở bệnh viện, anh đã nhận ra và cũng định trước cô sẽ là người của bản thân.Anh tuyệt đối không để cô lại biến mất trước mặt mình, ngay lập tức đến và muốn cô đồng ý kết hôn.Hạ Kiều Yến mạnh mẽ như vậy thì Tần Dĩ Duyệt liệu có chống đối lại được hay không ?…
Nàng là thế kỷ hai mươi mốt có tiếng sát thủ. Xuyên qua tới ngày đầu tiên, liền ù ù cạc cạc quấn vào một hồi giết chóc trung. Bởi vì một câu ấm lòng lời nói, kia lau xuống màu đỏ ở vào trong lòng nàng. N năm tìm kiếm, một chút cũng không có tin tức. Sau, nàng thành tướng phủ sáu ngàn kim Thượng Quan Vô Địch, tên Vô Địch diện mạo Vô Địch tài học Vô Địch, xuyên qua đến gặp phải một cái hảo túi da! Khả chính là như vậy Vô Địch một nữ nhân, mênh mông Nam Cương nhưng lại ko người dám cưới! Kết quả, nàng bị buộc gả cho kia thiên hạ đệ nhất mĩ nam, được xưng gối thêu hoa vương gia! Tương truyền thêu Hoa vương gia sống phóng túng mọi thứ tinh, tài hoa hơn người không liên quan, bạch dài quá nhất gương mặt xinh xắn! Gả đi, giả trang hiền lương thục đức nàng vẫn là hội. . Đại hôn Dạ không gặp người, tốt lắm! Ngươi tiêu dao ta tự tại! Hắn trở lại tân phòng trung chỉ nhìn thấy bị vứt bỏ trên mặt đất màu đỏ khăn cưới, hai tròng mắt lạnh thóa mạ: "Quả thật là cái đãng - phụ!" Ngày kế, hai người gặp nhau, một cái nét mặt tươi cười như hoa một cái tao nhã! Hòa thuận đến cực điểm! Hắn ôm lấy một cái xinh đẹp diễm lệ nữ tử nhíu mày cười khẽ: "Đây là bổn vương đêm qua theo vui vẻ hương lâu chuộc trở về khinh liễu! Sau này sẽ là bổn vương trắc phi!" Nàng phúc thân cười ngọt mềm: "Thần thiếp đã biết!" Ai ngờ hắn nạp thiếp ko đủ, còn ở trước mặt mình cùng thanh mai trúc mã đại tú ân ái! "Đây là Tống học sĩ yêu nữ nhi Tống Uyển di, cũng đúng là bổn vương b…
Phía bên dưới đài,Kẻ qua người lại nhưng chẳng nhìn thấy gương mặt khi xưa..- Xích Linh -Phương Xán nắm chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Minh Hạo, gặng hỏi: "Nếu như ngày hôm ấy ta đến sớm hơn chút nữa thì mọi chuyện liệu có khác?"Đáp lại Phương Xán là khoảng lặng cùng đôi bàn tay đang cố rút ra của Minh Hạo, cậu thều thào: "Đã muộn rồi, trên đời này sao có thể có như vậy nhiều nếu như.."Au cổ trang, ngược, HE hoặc SE, Banginho…
❗Bản quyền thuộc Hằng Nyên có trên Wattpad🚫Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không được sự cho phép của tác giả. Giữa con người có mối lương duyên, tình chân thành kiếm tìm ở đâu xa. Đã là nhà đan len sửa túi gắn kết là ra. Bon chen xa hoa nơi đây ấm áp xem ta.…
Em và tôi vốn dĩ không nên ở bên nhau.Tất cả là do gia đình em nợ tôi, tôi sẽ bắt từng người phải trả giá.•••Nếu em là sự ràng buộc trong cuộc sống của anh...thì em sẽ ra đi, tạm biệt người em đã từng yêu rất nhiều.•••"Không phải nói muốn chết sao? Được thôi, tôi cho anh toại nguyện."***Tình yêu là sự đau thương, liệu có thể xóa đi quá khứ không?•••Tôi yêu em!…
Mỗi nữ hài, đều là trên đời độc nhất vô nhị tồn tại.Vô luận nàng giàu sang vẫn là nghèo khó, vô luận nàng đến từ nông thôn vẫn là đô thị phồn hoa.Hoa Cẩm từ không e ngại bất luận cái gì chế nhạo cùng trào phúng, chỉ sợ không cách nào nắm giữ nhân sinh của mình. Nàng không chỉ có sẽ thêu thùa, càng sẽ thêu ra nhân sinh của mình.Có người nói Bùi Yến trừ có tiền cùng một trương có thể nhìn mặt, không có chút nào nội hàm. Liền ngay cả thích nữ nhân cũng không ra gì.Bùi Yến cười lạnh, liền nhà các ngươi mặt bàn cao không thể chạm. Nhà ta không giống, nếu như nàng nguyện ý nhấc chân hai thốn, nhà ta mặt bàn liền vẻn vẹn cao nhất thốn, nàng không nguyện ý nhấc chân, nhà ta mặt bàn liền nằm trên mặt đất.Đây đại khái là cái bên ngoài đẹp bên trong cay ớt xiêm rừng cùng hào môn khách cố sự,Cảm tạ họa sĩ Lý Họa Chi cung cấp trang bìa (trang bìa nhân vật thêu thùa tài liệu bắt nguồn từ ảnh chụp trên mạng)Viết văn trước dù tìm đọc qua tư liệu, thư tịch cùng video, nhưng bởi vì tác giả bản thân cũng không học qua thêu thùa, có quan hệ Thục thêu phương diện miêu tả như có sai lầm chỗ, mời các vị độc giả thông cảm nhiều hơn, chỉ ra chỗ sai, tạ ơn.Tác giả Weibo:Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên tình hữu độc chung dốc lòng nhân sinh điềm vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Hoa Cẩm ┃ vai phụ: Bùi Yến, Đàm Viên, Cầm tỷ chờ ┃ cái khác: Dốc lòng nhân sinh…
Thể loại: Truyện teenTình trạng : Thôi bắt đầu nào xin mn ủng hộ ạ😘😘Cop brianaVào 10 năm trước... ....Choang...._Âm thanh đổ vỡ của một thứ vang lên...Nó giật mình tỉnh giấc, dịu mắt cho tỉnh táo rồi vội vàng chạy sang phòng anh hai nó- Anh hai, hai ơi mở cửa cho em..._nó run run- Từ từ anh ra liền_anh hai nó đáp- Anh...có chuyện gì thế ?- À, chỉ là ba mẹ tranh luận hơi to tiếng thôi mà..._anh nó ngập ngừngBất giác, nó chạy sang phòng ba mẹ...- Cô...tại sao cô..._ba nó tức giận- Tôi thế đấy...thì sao...anh làm gì được tôi?..._mẹ nó bình thản- Cô mau kí vào đơn ly hôn cho tôi..._ba nóTrong lúc tức giận...ba nó ném cái ly thủy tinh xuống thì...Bộp...xoảng...chiếc ly đã đập vào đầu nó lúc nào không hay...ba mẹ nó đâu biết rằng, trong lúc họ đang cãi cọ thì nó đang núp sau cánh cửa, khóe mắt ướt đẫm_đúng vậy....nó đang khóc...những giọt nước mắt ấy rơi xuống làm ướt hểt cả bộ đồ ngủ của nó....- Hân...hân....ba...xin....lỗi..ba không biết con ở đóTrong cơn hỗn loạn, nó cố gắng thều thào..…
Hán Việt: Hàn môn phu thêTác giả: Lão Nạp Bất Đổng Ái【 văn án 】Lý Khỉ La ở mạt thế trước là một người thêu thùa đại gia, mạt thế sau người khác đều thức tỉnh rồi đủ loại dị năng, liền nàng đem kim thêu hoa ngạnh sinh sinh luyện thành Đông Phương Bất Bại. Giãy giụa cầu sinh vài năm sau, một sớm xuyên qua đến không biết tên cổ đại.Ở chỗ này, nàng là vì đích tỷ thế gả nhà nghèo khổ bức nữ, trượng phu là cái ma ốm, tính cách mềm mại, hai mắt hàm xuân. Bà bà một trương miệng mắng biến toàn thôn vô địch thủ, công công còn không có nhận rõ phá sản địa chủ sự thật, tổng nghĩ tiếp tế toàn tộc. Nhà chỉ có bốn bức tường hoàn toàn vật, hôm qua gió lạnh rót mỏng thể.Mạt thế ăn không đủ no liền tính, ở chỗ này thế nhưng có thể còn phải vì uy no bụng phát sầu? Lý Khỉ La tỏ vẻ không thể nhẫn, mạt thế râu ria thêu thùa dị năng ở chỗ này rốt cuộc có dùng, bất quá phát lực có chút quá mãnh, Lý Khỉ La dựa vào thêu thùa không chỉ có no rồi bụng, còn đem ma ốm trượng phu dưỡng thành Trạng Nguyên. Cho rằng hắn là mềm bánh bao, kết quả là mới phát hiện là da trắng tâm đen bánh trôi. . . .Đọc chỉ nam:Một: Nam chủ tâm cơ cẩu, tâm nhãn so lỗ kim còn nhỏ, không phải truyền thống ý nghĩa người tốtNhị: Nam nữ chủ đều có sự nghiệp, nữ chủ thêu thùa, nam chủ khoa cửTam: Tác giả logic chết Nữ 9 tên 绮罗, hán việt đọc là Khỉ La, nghĩa là "lụa đẹp". Xin đừng hiểu nhầm thành chữ khác.…
" Này, cậu có biết chronos không"" Là vị thần thời gian của Hy Lạp nhỉ"" Nghe đồn ông ấy từng cặp với bà Morpheus- Thần mơ mộng đấy" " Thú vị nhỉ" Mở đôi mắt nặng trĩu ra, tai còn vang vọng tiếng nói của chúng tôi trong giấc mơ quá khứ. Lau qua hàng nước mắt nặng trĩu đang chảy dài trên má, tôi quay nhìn chiếc đồng hồ cát kỷ niệm với cơ thể nặng nề và nhắm mắt lại, ngây thơ cầu nguyện :"Chronos, phù hộ cho chúng tôi"…
Đây không phải truyện.Đây là tôi. Tôi chỉ... nghĩ mình cần ghi những dòng này xuống, trước khi tôi gặp "thứ đó" và để nó thay đổi bản ngã của mình. Hoặc tệ hơn, lấy mất nó.Không hẳn là nhật ký, sau này tôi sẽ dùng những dòng này để đối chiếu tôi của bây giờ với tôi của tương lai, nên tôi sẽ chỉ ghi những gì cần thiết. Đương nhiên, tôi cũng sẽ giải thích từ đầu cho cậu. Nếu sau này thấy tôi không cập nhật nữa, cậu có thể nghĩ tôi đã đánh mất bản ngã của mình sau khi gặp "nó". Hoặc chỉ đơn giản tôi thấy mô tả bản thân mình cho Wattpad là một điều nhảm cứt, haha. Nhỉ?…