Dream.
Giấc mơ.…
Giấc mơ.…
Giang Lạc Dao là con gái dòng chính nhà họ Giang, từ nhỏ đã nhận hết sủng ái.Một ngày nọ có một thầy bói đến nói rằng số mệnh của nàng có tai ương, trừ khi tìm được một người có tính khí bạo ngược để đi cùng, thì mới có thể chuyển nguy thành an.Cha nàng luống cuống quyết định - đưa nàng tới biệt phủ Nhiếp Chính Vương.Là người nổi danh tàn bạo và quyền lực nhất thiên hạ, Nhiếp Chính Vương còn đang nợ nhà họ Giang một ân tình. Ai ngờ nhà họ Giang lại nhanh chóng giao con gái mình cho hắn ta.Nhiếp Chính Vương không thèm ngẩng đầu, chỉ cầm bút hồi đáp: "Bổn vương không cần con gái của ngươi."Ngay khi hắn vừa viết xong, một cô gái yêu kiều khoác chiếc áo choàng bạc bước vào, khẽ nói: "Lạnh."Nhiếp Chính Vương cau mày: "Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung."Sau này, Hầu gia nhà họ Giang vui mừng đến đón con gái về nhà, nhưng không ngờ lại bị từ chối ngoài cửa.Nhiếp Chính Vương cho người trả lời: "Con gái của ngươi, bổn vương giữ lại rồi."Nhiếp Chính Vương lúc đó đang ở trong phủ dịu dàng dỗ dành cô gái bên cạnh: "Ngoài trời lạnh, nàng ở lại trong phủ đi, hôm nay đừng đi gặp cha nàng nữa, được không?"《 Nhiếp Chính Vương đấu trí với cha vợ 》…
"Tránh ra, xán lại đây làm gì!" - "Nhưng Gun muốn nắm tay anh~""Đừng có ôm anh! Nóng!" - "Gun chỉ muốn động viên anh thôi mà!""Yahhhh, thằng nhóc này, đừng hôn!!! Không được hôn anh! Có hiểu không hả???" - "Gun muốn anh biết là Gun yêu anh lắm!"Truyện chỉ được đăng trên wattpad và ao3, từ chối các hình thức chuyển ver và reup. Hoan nghênh góp ý, chúc mọi người đọc truyện vui <3…
Chẳng ai chịu tin lời Xiaojun rằng cậu đang hẹn hò với một anh người mẫu cho đến khi Hendery ở trần thân trên, đi qua đi lại trong phòng Xiaojun để tìm máy sấy tóc ngay giữa một tiết học Zoom.Author: doieskunTranslator: jimnprincePairing: Hendery × Xiaojun | Wong Kunhang × Xiao DejunTRUYỆN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA NGOÀI…
Thanh xuân! Nó chỉ đơn thuần là hai từ vỏn vẹn nhưng khi nhắc tới nó lại khiến cho người ta có đầy những cảm xúc khó tả.Thanh xuân của tôi có rất nhiều thứ để kể nhưng chắc hẳn cậu là một người không thể thiếu ở thanh xuân của tôi.Mối tình đầu của tôi là cậu, mối tình đầu của cậu cũng là tôi. Cứ ngỡ là ngọt ngào nhưng hóa ra là đau sót...._Hoàn_…
Thơ tự sáng tác Còn thiếu sót xin góp ý…
Giữa hàng tỷ con người, để gặp được một người khiến trái tim cảm thấy rung động là chuyện thật khó khăn, nhưng đồng thời nó cũng thật đơn giản. Có người tìm hoài tìm mãi chẳng thấy, và có người chỉ đi lướt qua nhau cũng nhận ra: À đây rồi, người mình hằng chờ đợi bấy lâu!Thế nhưng mệnh đề yêu không phải lúc nào cũng đi kèm với mệnh đề được yêu, có đôi khi, tình cảm trao đi chỉ nghiêng về một phía và phía còn lại chẳng mảy may để tâm. Khi đó, ta biết mình đang yêu đơn phương. Yêu đơn phương cũng là tình yêu nhưng nó còn chứa đựng rất nhiều nỗi buồn, nỗi chơi vơi, nỗi hụt hẫng.…
Geonwoo chỉ đơn giản là tặng quà sinh nhật thôi. Cho... bạn bè ấy mà. Chỉ là bạn thôi. ☆ Tác phẩm gốc thuộc về @moonport(https://archiveofourown.org/works/79024731)☆ Bản dịch của @双鱼.zip - đã có sự cho phép của tác giả. Tôi là người mang nó ra khỏi AO3, nên vui lòng không mang ra khỏi Wattpad.☆ Warning: Oneshot, real-life - lấy cảm hứng từ livestream ngày 5-6/2 của Gumayusi.…
Tình yêu là gì anh không quan tâm,chỉ cần em bên anh là được…
Là lời hứa, là kĩ niệm mình muốn giữ lại ở đây...…
Giữa cái nắng gắt ngày hạ, tớ muốn nắm tay cậu qua từng ngõ ngách khu phố, cùng tiếng ve rôm rả len lỏi trong nhánh cây xanh biếc. Tớ muốn cùng cậu trải qua khốc liệc tuổi trẻ, những đắng cay, nuối tiếc tuổi đôi mươi, muốn đồng hành cùng cậu đến đầu bạc răng long.…
Một người chưa từng biết yêu thương, hờ hững, thờ ơ vs thế giới. Một người sống quá suôn sẻ đến mức nhàm chán, khao khát một điều mới mẻ ghé thăm. Vốn là cá dưới nước, chim trên trời, vì cớ gì cuộc đời lại cho ta gặp gỡ?___________"Anh từ trước đến giờ chưa từng được yêu thương, lại càng chẳng biết cách để yêu một người. Anh chỉ muốn nói để em hiểu rằng nếu em rời xa anh, anh chắc chắn sẽ luyến tiếc. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không níu kéo...Em có hiểu điều này không?""Yêu của em quá to lớn. Anh lại chẳng thể hiểu yêu là gì. Em vẫn sẽ chấp nhận một tình yêu méo mó, không trọn vẹn như vậy sao?""...Bỏ cuộc đi...Đã đến lúc để chim bay về trời, cá quay về nước, quên đi giấc mộng nhân gian...Anh...thật sự đã mệt rồi..."......"Từ nay, để em bảo vệ anh được không?""Khóc với em đi được không?""Nếu như anh chẳng có nơi để về, chẳng có ai để mong ngóng, chẳng có một danh phận "là ai" trên cuộc đời này, vậy "là của em" đi được không?"…
Cô gặp anh, trong một ngày nắng. Nắng chảy mỡ.Anh- đẹp trai mê người,mang tính chất vị soái ca hoàn hảo.Cô- Bánh bèo lắm mồm. Nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành từ dưới đi lên. Ưu điểm duy nhất là cái bằng đại học Sư Phạm Hà Nội ---Yêu đơn phương một người, không có nghĩa phải mang họ về phía mình, mà cũng có thể buông tay, ngắm nhìn người ấy hạnh phúc---***Waring: truyện có nhân vật nữ chính nói tục hơi nhiều, không hợp thanh niên nghiêm túc…
chúng ta có duyên để được gặp nhauu nhưng rào cản về giới tính quá lớn nên em không thể ở bên anh được rồi.…