3 ngàn năm k
tên chuyện đặt bừa. tien hiep - dam dang...…
mấy câu hề hề đọc ở đâu đó
Ig:Hawppy312…
[Người vợ bị bỏ rơi lại lợi hại lại liêu nhân ] Tác giả: Ửu tử
Văn án:Lâm Thư Uyển xuyên qua thành một cái bị chồng ruồng bỏ, Nam Dương Hầu phủ Tiết tam gia là của nàng chồng trước, tiết đại gia là của nàng tiền vị hôn phu.Nàng thay đổi cái thân phận, ẩn ở phố phường cuộc sống. Tiết đại gia, Tiết tam gia đều đối của nàng một khác có thai phân tình có chú ý.Thẳng đến có một ngày, của nàng chân thật thân phận bị công bố.Tiền vị hôn phu, Tiết Hữu Sâm hầu kết quay cuồng, phượng mắt đỏ bừng: Này đoạn nhân duyên vốn nên liền là của ta, hiện tại quay về đối với ta, có gì không thể?Chồng trước, Tiết Hữu Linh chiều cao ngọc lập, mâu quang bình tĩnh: Khuê oán thi viết như thế réo rắt thảm thiết động lòng người, là xuân khuê tịch mịch, vẫn là trách ta vắng vẻ ngươi ba năm?*Nữ chủ là gian thương, cũng là người tốt.Nội dung nhãn: Xuyên qua thời không ngọt văn thích văn báo thù ngược traTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Lâm Thư Uyển ┃ phối hợp diễn: Tiết Hữu Sâm, Tiết Hữu Linh ┃ cái khác:…
GIẤC MƠ CỦA YUNI
YUNI CÔ GÁI CỦA GIẤC MƠ…
Hãy Trả Lời Anh
Đây là một câu chuyện tình yêu được viết về sự làm quen rồi yêu tôi có bao lần nhắn tin đến cho người con gái ấy. Nhưng người con gái không trả lời tin nhắn trong khoảng thời gian vừa qua người con gái đó để cho. Tôi những cảm xúc khó phai mà tôi luôn trân trọng nó bởi vì đó là chính mối tình mà tôi theo đuổi từ sự thất bại cho đến lúc quen nhau. Rồi lại hẹn hò bên nhau sát vai tâm sự nhau chuyện tình yêu một mối tình theo từ sự đa tình đau khổ tổn thương cho đến lúc nắm tay chặt nhau. Tôi nghĩ nếu lỡ đã yêu một ai đó rồi thì cứ tiếp tục theo đuổi người con gái đó rồi thành người tình nhau.…
Thương nhau để đó
Cậu là chàng trai tớ yêu nhiều lắm! dù cậu chẳng phải là người đầu tiên bước vào trái tim tớ nhưng cậu lại là người đã để lại dấu chân quá sâu đậm trong cuộc đời tớ. Tớ yêu cậu - yêu bằng tình cảm chân thật nhất , là người tớ đặt trọn lòng tin và yêu thương một cách không hề cảnh giác và lường trước được ngày cậu ra đi... Cậu có biết cậu trong tim tớ cậu đặc biệt như thế nào không? Cậu là người đầu tiên tớ yêu thương nhiều đến tớ phải tan nát cả cõi lòng nhưng chưa bao giờ tớ có ý định trả thù hay làm một điều gì đó tổn thương đến cậu. Cậu để lại một dấu ấn quá sâu để rồi kí ức đau đớn kia tớ không thể xóa nhòa. Nhiều lúc tớ nghĩ tại sao tớ có thể đặt trọn lòng tin vào cậu thế chứ mà những người trước chưa từng? Tại sao tớ phải chấp nhận đau đớn mà không một lần cho cậu thấu thử cảm giác đó chứ ? và tại sao đối với tình yêu tớ cho cậu nhiều đến vậy , yêu đến nỗi tớ trở nên yếu mềm chấp nhận tất cả đau đớn mà chẳng thể trách cậu? và cuối cùng tại sao tớ lại chẳng thể là tớ dức khoát và can đảm như những người trước kia? Có lẽ tất cả là vì cậu là người con trai rất tốt mà tớ đã vô tình đánh mất và hơn thế ngoài tình yêu tớ dành cho cậu thì giữa chúng ta cũng đã từng là bạn thân của nhau nên tớ chẳng thể nào nói quên là quên được và đối xử lạnh lùng tàn nhẫn với cậu thế kia. Bỡi lẽ cậu đau thì tim tớ cũng buốt giá.…
Vì anh luôn là tia nắng trong em không xa rời
Cuộc sống đâu lường trước điều gì. Tình yêu có thể đến rồi đi. Số phận thật trớ trêu khi đưa đẩy đôi ta lại gần nhưng lại xa cách. Mỗi người một thế giới, đến bao giờ thì em mới có cơ hội để được chạm vào anh dù chỉ một lần? Mơ ước của em không biết bao giờ mới thành hiện thực. Em chỉ muốn được ngắm nhìn anh, tựa vào bờ vai, nắm lấy đôi tay ấy đi hết cuộc đời. Nhưng có lẽ đó mãi mãi chỉ là giấc mơ...…
Thời Thanh Xuân, Tôi Đơn Phương Một Cô Gái
Năm tháng của thời thanh xuân, có lẽ ai cũng sẽ có một người gọi là "tất cả thanh xuân của mình". Và tôi cũng có một thanh xuân của riêng mình như vậy, một thanh xuân đầy màu nắng và nụ cười, một thanh xuân mà tôi không đủ can đảm để nắm lấy, một thanh xuân... mà tôi đã bỏ lỡ.…
Tôi lỡ THƯƠNG cậu rồi !
Một câu chuyện của tuổi học trò…
Bé ngốc, làm vợ anh được không???
Đọc đi thì biết ahjhj…
Hãy đợi anh....
câu chuyện về cuộc tình yêu qua mạng của Thắng và Thi.…
Đám tang giữa mùa nắng (Woonhak to Jaehyun)
Có những buổi trưa, ánh nắng trắng đến mức tưởng như mọi thứ đều đã được tha thứ.Người ta nói rằng nếu đứng trong nghĩa trang vào đúng thời khắc ấy,bạn sẽ gặp lại người mình nhớ nhất.Không phải trong giấc mơ.Không phải trong ký ức.Mà ở khoảng cách đủ gần để chạm tay vào nỗi đau đã từng chôn xuống.Chỉ là...phép màu nào cũng có giới hạn của nó.Bảy ngày.Bảy lần mặt trời đi qua đỉnh đầu.Bảy cơ hội để nói lại một lời chưa kịp nói.Có người quay về để được tha thứ.Có người ở lại để học cách buông tay.Và cũng có những tình yêu chỉ thật sự kết thúc khi cả hai đã cùng bước qua ranh giới cuối cùng của sự sống.…

![[The■homey■story]](https://truyen247.pro/images/the-homey-story-366740202.webp)





