Canon in D | myungnyangz / oneshot
Piano, violin, bản nhạc giao hưởng, sự gắn kết giữa hai ta___________________________!! đây hoàn toàn là sản phẩm do trí tưởng tượng của mình, vui lòng không áp dụng lên nhân vật ngoài đời thật…
Piano, violin, bản nhạc giao hưởng, sự gắn kết giữa hai ta___________________________!! đây hoàn toàn là sản phẩm do trí tưởng tượng của mình, vui lòng không áp dụng lên nhân vật ngoài đời thật…
Kìa, chúng hỏi em có yêu anh không kìa…
Những mối tình thanh xuân của chúng ta , xuất phát từ hai hướng nhưng về chung một con đường…
k biett có hay hay hgg nma chắc chắn HE nha…
1 mục riêng cho những lần Q&A trong fansign của 13 cục Sebongie ❤️Những mục fanacc trong Đội quần sẽ được xoá và đưa vào bên này nhé ^^ mọi người thông cảm ;;-;;…
Đây là tuyển tập một vài ảnh nho nhỏ mà mình tìm được ở trên mạng,hi vọng có thể gây cười cho cá bạn được! ^^…
au: imyngđoản vănđang cập nhật...…
Trong cơ thể vẫn còn lưu lại dấu vết của anh, những vết tích khiến cô lúc này chỉ cảm thấy trống rỗng và băng giá từ tận đáy lòng. Vào lúc cô tưởng như hạnh phúc nhất, anh quyết ý bỏ đi, khiến những cảm giác buồn bã, lạnh lẽo bất ngờ ập tới, thổi bay tất cả mọi suy nghĩ trong đầu cô.Thế nhưng, một người con gái như cô thì có mấy suy tư để mà nói chứ?Cô dịch chuyển cơ thể, mệt mỏi nhấc người khỏi giường, choàng khăn bông đi vào phòng tắm.Khi bồn tắm đã đầy nước, cô nhấc đôi chân thon dài bước vào bên trong.Bồn tắm vừa cứng vừa lạnh, lòng người giá như có thể cứng và lạnh như thế, liệu chăng sẽ không phải chịu đựng nhiều đau khổ như vậy?Nước rất ấm, bao bọc lấy cơ thể cô, cũng đồng thời gột sạch những tàn tích còn lưu lại trên người cô.Cô phải gột rửa thật sạch, tốt nhất là không còn dấu vết nào càng tốt. Bởi đó là điều cô mong muốn.Tì cằm lên thành bồn, hai mắt cô dán chặt vào chiếc di động đặt ở gần đó. Màn hình lớn đã tối đen suốt từ đêm hôm qua. Có lẽ cô mãi mãi chẳng bao giờ thấy màn hình đó lóe sáng được nữa.Đưa mắt sang chỗ khác, ánh mắt cô lưu lại trên tấm gương có viền được chạm trổ tinh xảo. Trong đó hiện lên một khuôn mặt đỏ hồng, mơ màng vì không khí ấm nóng.Cô lặng lẽ cười nhẹ, ở trong thành phố giá băng này từng có một con người nhiệt huyết, chỉ là nó đã sớm tàn giữa bầu trời băng tuyết lạnh giá ở phương bắc và trong buổi đêm lạnh lẽo đơn côi ở phương nam.Đối với cô mà nói, đến sau cùng đã chẳng còn bất cứ thứ gì ý nghĩa gì nữa..…
- Ai lại đi yêu tên trăng hoa như anh chứ!. Đừng giải thích tên xấu xa!. Anh không có ý với họ vậy tại sao họ lại thích anh cơ chứ!. Anh nhắn tin với họ!... Anh nói chuyện đùa giỡn với họ, anh lo lắng cho họ!... Anh bỏ mặt em. Anh tệ lắm!. Ai bảo yêu em! ai đã chạy theo và nói thích em... - Ya~~~ đừng thế mà - Em... không yêu anh nữa! không yêu tên xấu xa như anh nữa. Anh không còn yêu em! anh yêu mấy cô gái đó!... Em ghét anh…
Hành trình leo núi của myung jaehyun…
⚠️chuyện này có yếu tố hiepdam vs sex…
''Hạnh phúc cũng giống như một chiếc đồng hồ, loại nào đơn giản nhất là thứ ít hư hỏng nhất.Chamfort''…
Tác giả: Myu MyuNội dung truyện: thiên thần hay ác quỷThể loại: học đường, Tình cảm, bạo lực,...Lứa tuổi: thích thì đọc.Nội dung:Nó Hoàng Thiên Băng vốn dĩ mang một bản chất thiên thần nhưng mẹ bị một tai nạn (cố tình) nên qua đời mang ấm ức trong lòng quyết định từ bỏ gđ anh trai mình qua Mỹ.13 năm sau quay lại VN để trả thù Tuy tốt nghiệp đại học nhiều bằng đại học ở nhiều nước nhưng vẫn về VN đi hoc lại để che giấu thân phận bằng lớp vỏ xấu xí học sing nhận học bổng.Gặp lại anh trai mình bắt đầu tiếp xúc với bọn hắn.Xen lẫn tình cảm với trả thù.Liệu nó trả thù được không? tình cảm sẽ sảy ra biến cố gì?Mong các bạn theo dõi.…
Khi một thứ gì đó tan vỡ, như trái tim chẳng hạn? Có lẽ chúng ta đều muốn ghép lại những mảnh ghép ấy. Đó gọi là chữa lành.Nhưng liệu đây có phải là cách tốt nhất khi dù có ghép lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, những vết sẹo ấy vẫn tồn tại?…
warning: 18+ top: seo myungho; bottom: kwon soonyoung…