[Oneshot | Nghiêm Văn] Huyền Điểu
Đúng sai. Thành bại. Quá khứ. Hiện tại.Chết một cách vô nghĩa. Không phải bản tính của ta. Một giọt lệ tuôn. Một nắm tro tàn.…
Đúng sai. Thành bại. Quá khứ. Hiện tại.Chết một cách vô nghĩa. Không phải bản tính của ta. Một giọt lệ tuôn. Một nắm tro tàn.…
"Chạy theo những cuộc vui, tình ta, giờ phai nhoà. Giờ anh biết làm sao, để buông tay người mình yêu?".…
Có những người, khi quay lưng rời đi, đôi khi sẽ mang theo cả một thời thanh xuân của người còn lạiĐã có bản audio trên Youtube và TikTok…
"Đôi ta ở trên tình bạn. Ở dưới tình yêu".…
Hóa ra...trong khi tôi cứ nghĩ mình được kéo về phía ánh sáng bởi Dew, thì thật ra chính Dew... đã bước về phía tôi từ rất lâu rồi.Đã có bản audio trên Youtube và TikTok…
em cắp đi ánh trời, ánh trời cắp lòng anh.14082017…
Tháng giêng mười tám...Đúng dịp lành an...Thuận tuẫn táng, lại thuận, thành thân...…
"Chúng ta đã từng ghét nhau, chúng ta đã từng đối đầu nhau, và rồi chúng ta yêu nhau".…
"Đưa em về thanh xuân. Về những dấu yêu ban đầu""Những âu lo cứ thế hững hờ qua tay"…
"Thiên nga đen chết trong vũng máu. Đầm lầy và tội lỗi. Đấng linh thiêng trừng phạt những kẻ mang trên mình đôi cánh bị vấy bẩn bởi tình yêu".…
Warning: lấy bối cảnh sau sự kiện No Time To Die-----------Sau khi Bond mất, những cảm xúc và suy nghĩ đều hiện lên trong tâm trí QFic lấy góc nhìn thứ nhất là Q…
Chuyện này 100% là chuyện au đã từng trải qua.au thay bằng nhân vật thôi..Có thể nhân vật Jisoo trong chuyện mng đọc sẽ thấy có phần hãm(í là au hãm)và có thể mng thấy những nhân vật khác hãm.Kết buồng tại au cũng đâu được hạnh phúc...…
Tên fic: Kẻ điều khiển giấc mơTác giả: Miru (Hanabiwtpd)Thể loại: Trinh thám, hành độngDisclaimer: Ngoài thủ thư, các nhân vật còn lại trong truyện đều không thuộc quyền sở hữu của tác giả. Trong truyện cũng có sử dụng một câu thoại khi chiến đấu của Nakajima Atsushi trong game, được lấy từ wikia Bungo to Alchemist.P/S: Đây là fanfic đầu tiên của mình về game, có đem đi dự event trên fanpage của game tại Việt Nam. Mục đích đăng lên đây là để cho các bạn dễ đọc hơn là đăng lên wordpress, với cả để nhiều bạn biết đến game hơn nữa ( hiuhiu game hay lắm đó, bạn nào chưa chơi phải chơi đó nha :))) )Mình không cho phép repost fanfic của mình đi nơi khác nên nếu bạn phát hiện có người làm vậy thì báo cho mình nhé :)))…
"Núi xanh xanh. Đường chầm chậm"."Em gái xướng khúc ca gửi tặng tình lang". "Đôi ta thật giống uyên ương tâm đầu ý hợp". "Một đời một kiếp chẳng chia xa".…
"Anh chưa yêu em anh chưa yêu em anh chưa yêu em đến vậy đâu. Anh chưa thương em anh chưa thương em anh chưa thương em đến vậy đâu. Vậy nên...người mới buông tay dễ dàng như thế!".…
Cứ ngỡ chuyện tình ta sẽ không bao giờ phai nhạt...Tất cả mọi thứ em trao anh đã tan biến...Vụn vỡ...như mảnh đá vô hồn…
Trong cuộc chạy đua trên hành trình tìm được "kẻ săn mồi"Chúng ta hoặc tình nguyện, hoặc không tình nguyện đi cùng nhau.Nhưng suy cho cùng, việc chúng ta gặp nhau qua tội ác, đều là được sắp đặt sẵn.…
Giữa nơi sinh mạng bị rao bán như món hàng, chỉ một ánh nhìn cũng đủ trở thành bản án, giải thoát một linh hồn và và giam cầm một đời còn lại trong ánh sáng…
tôi đã phải lòng em nhưng em vẫn không hề hay biết...…
Sách viết rằng: "Mọi sự trên đời đều không phải là trùng hợp, ngẫu nhiên. Người ta đi qua, người ta giữ lại, người ta muốn chung sống cả đời, đó chính là sự sắp đặt. Sự sắp đặt an bài của tạo hoá. Đức chúa trời, và các con, và quỷ Satan, mọi thứ đều là định mệnh"Ban đầu. Lưu Diệu Văn đọc xong, thì thật là không hiểu. Chẳng lẽ trên cõi đời này, hắn cùng những anh em của mình, trở thành nghệ sĩ, đứng trên sân khấu lấp lánh ánh sao, vậy còn chưa đủ? Lại phải đi tìm kiếm một người, gọi là gì đó "định mệnh" của đời hắn? Hắn mười lăm, mười lăm của chông chênh và bồng bột, hắn không quan tâm, hắn nặng gánh, hắn vác trên mình cả tương lai. Hắn thông minh, nhưng hắn đôi khi chậm hiểuCho tới lúc hắn thấy được Chu Chí Hâm. Cậu ta nhảy thay thế cho bạn nữ nhảy cùng hắn. Cậu ta sáng, và gọn gàng, và trong trang phục sơ mi mong manh loang những sắc tố tím đậm nhạt chen lẫn nhau, choker cậu ta đeo trên cổ. Và cả sân khấu mênh mông hò hét những người và banner cuồng nhiệt. Cậu ta xoay trong vòng tay hắn, cậu ta rũ đôi mắt của mình, cậu ta hình như thích nơi hắn đứng cùng cậu taLưu Diệu Văn tự hỏi rằng: "Mình nên ấn tượng không? Hẳn là không"...…