Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đến lượt tôi. Sự sợ hãi như ban cho tôi sức mạnh, thay vì tự chặt bàn tay, tôi cố gắng quan sát xung quanh hòng lừa gặt bọn họ, tôi đã tự chặt ngón tay út của mình, nhưng không chặt đứt, tôi còn để lấp ló một mảnh xương và lớp da nhỏ níu kéo lại, tôi gập chúng lại ở độ cong không tưởng và cất giấu bên trong tay áo, như thể tôi đã tự chặt rơi ngón tay út của mình, nhưng thực tế thì không! (một niềm vui nhỏ bé dâng lên rằng: Tôi không phải mất đi ngón tay của chính mình!)Không cần giải thích gì thêm, nếu bạn hứng thú, mời bạn đến với những câu chuyện của tôi!…
Thể loại :Viễn tưởng , Lãng mạnTâm từng là một bác sĩ tài năng tại London, nhưng sau một tai nạn nghiêm trọng, cô buộc phải từ bỏ sự nghiệp và trở về Việt Nam sống một cuộc đời bình lặng với công việc văn phòng đơn điệu. Những tưởng mọi thứ sẽ trôi qua yên ổn, cho đến khi cô nhận được chẩn đoán định mệnh: chỉ còn ba tháng để sống vì căn bệnh ung thư tim hiếm gặp.Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, điều duy nhất níu giữ cô lại chính là cuốn tiểu thuyết viết tay chưa từng được xuất bản, một thế giới tưởng tượng cô sáng tạo trong thầm lặng, chỉ có một độc giả duy nhất luôn âm thầm theo dõi và động viên cô - "Cô bé lùn".Tâm quyết định gửi cuốn sổ tay ấy như một món quà cuối cùng cho người bạn độc giả ấy. Nhưng ngay sau đó, người nhận bất ngờ biến mất không dấu vết.Khi đang còn hoang mang, một nhà sáng lập trò chơi điện tử tìm đến cô, mong muốn biến cuốn tiểu thuyết chưa từng được công bố ấy thành một trò chơi thực tế ảo. Nhưng mọi thứ nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát: Tâm bị cuốn vào chính thế giới mình tạo ra - không phải với tư cách một tác giả, mà là một người chơi mang trọng trách phá giải câu chuyện của chính mình.Thế giới đó không còn là hư cấu. Nó có hệ thống, có luật lệ, có nhiệm vụ - và cả nguy hiểm thực sự. Tâm phải hợp tác với những người bạn mới, đối mặt với những nhân vật do chính cô xây dựng, thậm chí là những kết cục cô chưa từng viết ra.Giữa ranh giới thực - ảo, sống - chết, liệu Tâm có thể hoàn thành chuyến phiêu lưu cuối cùng này hay không ?…
- Tình yêu là thứ vô tư, huyền ảo, vô tình đến, vô tình đi. Khi nó xảy ra bất cứ trở ngại nào cũng không thành lý do, khi nó biến mất níu kéo thế nào cũng hoài công.( CHỈ LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH - TÂM VĂN )- Ký ức sâu đậm như thế, dẫu cho đã xa tầm tay, nhưng vẫn mãi hoài niệm. Ký ức lại khổ đau như vậy, dù cho vết thương đã lành miệng, nhưng vẫn âm ỉ nhói đau.( CHỈ LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH - TÂM VĂN ) - Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi...( CÔ GÁI NĂM ẤY CHÚNG TA CÙNG THEO ĐUỔI - CỬU BẢ ĐAO )- Tình đầu tan vỡ thường để lại cho mỗi người những vết thương không dễ dàng liền sẹo.( EM LÀ HỌC TRÒ ANH THÌ SAO - ĐIỀN PHẢN )- Bởi vì có mối tình thứ hai, thứ ba, nên mối tình đầu mới có thể đẹp mãi trong lòng con người ta.( EM LÀ HỌC TRÒ ANH THÌ SAO - ĐIỀN PHẢN )- Hạnh phúc giống như những bông hoa, mỗi người thích một màu sắc khác nhau nhưng khi bông hoa ấy nở trong tim, nó mới trở thành bông hoa đẹp nhất.( ĐỪNG NÓI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN YÊU - LỤC XU )- Hồi ức chính là thứ vũ khí làm tổn thương chính mình, không hề có bất cứ lực sát thương nào đối với người khác.( ĐỪNG NÓI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN YÊU - LỤC XU )- Tình yêu sẽ dạy cho người ta một mình trưởng thành, cuộc …
Hạ Vy -cô mồ côi bố mẹ từ nhỏ cô gái xinh đẹp nhưng trầm lặng, sống trong gia đình bác ruột nhưng bị đối xử lạnh nhạt. Dịch Khiêm - chàng trai bất cần, hư hỏng, đại thiếu gia, thay người yêu như thay áo, nhưng ẩn sâu là một tâm hồn cô độc.Hạ Vy thầm thích Dịch Khiêm từ lâu nhưng chưa từng tiếp cận. Một lần, cô gặp một chú mèo hoang, cũng từ đó Dịch Khiêm chú ý đến cô. Ban đầu chỉ là tò mò, nhưng dần dần, cậu bị cuốn vào sự dịu dàng, kiên định của cô. Cả hai cùng chữa lành cho nhau, tình cảm chậm rãi nảy nở.Nhưng khi bí mật năm xưa bị phơi bày-bố mẹ Dịch Khiêm chính là người gián tiếp gây ra cái chết của bố mẹ Hạ Vy, tất cả sụp đổ. Dịch Khiêm dằn vặt, không muốn cô phải yêu con trai của kẻ đã hại gia đình mình, nên chọn cách rời xa.Trong cơn mưa ngày hôm ấy, cậu hẹn cô ra, lặng lẽ nghe cô kể về chuyện du học, rồi lạnh lùng nói lời chia tay. Hạ Vy không hiểu lí do, cô đã níu kéo anh nhưng vẫn nhất quyết buông tay cô, khi ấy cô tuyệt vọng và chọn đi du họcNhiều năm sau, cô du học về và bị ép cưới với người mà cô không hề yêu. Khi bước vào lễ đường, cô chợt thấy Dịch Khiêm đứng trong góc tối, dùng khẩu hình nói:"Bảo bối ngoan, gả cho cậu ấy đi."" Cậu ấy sẽ cho em hạnh phúc và tương lai như em mong muốn"Nhưng Hạ Vy không do dự, cô chạy về phía cậu, kéo tay cậu lại."Lần này, định bỏ em nữa sao?"…
Truyện được viết dưới dạng nhiều mẫu chuyện nhỏ góp từng chút một từng tí một thành một tập truyện dạng vấn đáp.Chúng tôi đọc vào phần chuyển ngữ và biên tập. Tập chuyện xoay xung quanh một nhân vật chính là một cậu bé lên tuổi teen. Như một giống cây lạ ở miền khí hậu khác được ngẫu nhiên mang về lớn lên. Cậu hớn hở khám phá miền đất mới nơi mình sinh trưởng với người bạn mới với thiên nhiên mới mẻ....Truyện được viết bởi một tập thể gia đình...., các bạn yêu quý của tôi và cho những người đã nâng niu tuổi thơ tôi! Câu chuyện này viết trong vòng một tháng, 《viên nguyệt hữu nhân tầm phụ mẫu!》Tập sách này xin được viết tặng cho tập thể. người viết phẩy tặng cho những ai thích đọc ba chấm xuống dòng có thể hay phẩy có thể dở phẩy Xin được ủng hộ để động viên nhóm tác giả sẽ có những cuốn sách tiếp theo xuống hàng xin chân thành cảm ơn xuống hàng nhóm tác giả..... thanh Google và sau đó biên tập.…
Ai đi qua thanh xuân mà chẳng say đắm một người rồi cho rằng, cả đời nhất định phải là người ấy! Nhưng khi thanh xuân qua đi rồi, người cũng cứ thế mà vụt mất, chỉ còn lại mình ta lạc lõng giữa nơi mang đầy kỉ niệm của kẻ cũ người xưa ấy, chơi vơi đưa tay níu lấy từng giọt hạnh phúc đã từng vơi đầy mà mỉm cười an yên.Thì ra, cũng có lúc bản thân lại yêu một cách trân thành và cuồng nhiệt đến thế, để đến tận bây giờ, vẫn chưa dám lại một lần nữa nghoảnh lại nơi tình yêu vun đầy ấy !…
Joong là người đàn ông sống lý trí, giỏi giang, có tương lai rực rỡ và luôn hướng đến đỉnh cao danh vọng. Dunk là chàng trai chân thành, dịu dàng, một lòng hướng về người mình yêu. Họ từng bên nhau trong những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, yêu nhau trong thầm lặng, nuôi mộng xây tương lai từ những cái nắm tay vụng về sau cánh cổng ký túc xá.Thế nhưng, ánh hào quang càng chói lóa, Joong càng quên đi nơi từng xuất phát. Cậu chọn sự nghiệp, chọn bước đi một mình trên đỉnh vinh quang, để lại phía sau người con trai đã từng vì cậu mà từ bỏ cả tuổi trẻ.Dunk không níu kéo. Không trách móc. Cậu chọn cách rời đi lặng lẽ, ôm theo một tình yêu chưa từng được gọi tên giữa ánh đèn sân khấu.Nhiều năm sau, Joong có tất cả: danh tiếng, tiền tài, quyền lực. Nhưng khi mọi thứ lắng xuống, cậu mới nhận ra... thứ cậu thiếu suốt đời này, là một người từng đứng ở sau, yêu cậu không cần đáp lại.Một đời không em - là một đời Joong mang theo nuối tiếc.Một đời Dunk rời đi trong lặng thinh, giữ trọn lời yêu chưa từng thốt ra.---…
Có một cô gái bất ngờ sở hữu một chiếc điện thoại có linh tính, từ đấy mọi chuyện dở khóc dở cười phát sinh ra.Phân đoạn: Nữ sinh đang cầm điện thoại đeo tai nghe đứng trên xe buýt, bỗng nghe thấy một âm thanh ẩn ẩn tức giận:"Em là không cướp tôi về, tôi sẽ thuộc về người khác đó!!!"Nữ sinh nhìn xuống dưới, phát hiện chiếc điện thoại của mình không thấy đâu, tai nghe vẫn còn nhạc, cô bèn lần theo dây tai nghe đến túi của một người đàn ông.Cô nhẹ tay lấy lại.Chiếc điện thoại vào tay cô liền lạnh băng. Nữ sinh xoa xoa một cái, nó từ từ nóng lên, cô còn nghe thấy một câu nói nũng nịu: "Uhm, đừng có xoa người ta mà~"Nữ sinh: "..."…
● Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, H VĂN, MẠT THẾ, SONG TÍNH, 1v1, HE● Số chương: 47● Editor+Beta: MNAT● Converter: o0okanakao0o● Ngày bắt đầu: 19/08/2022● Bản Edit dựa trên bản convert của o0okanakao0o, VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI BẤT KỲ HÌNH THỨC NÀO.Bộ này hơi dài nên mình sẽ edit theo phong cách như bộ Nuôi Sói, nếu phản ứng mọi người thiên về thô tục hơn thì mình sẽ update 1 bản khác, TUYỆT ĐỐI KHÔNG CHUYỂN VER!!!…
Văn án:Hộ săn bắn Tháo Niễn Tử (tháo cối xay) dùng con mồi đổi hồi tới một người nũng nịu tiểu nương tử, lại mỹ lại bạch còn vượng phu, từ nay về sau đi lên cẩm tú lộ.A Âm yếu ớt tùy hứng, khi dễ hắn cả đời. Hắn lại vui vẻ chịu đựng, đem kiều nhuyễn công chúa thỏ phủng ở lòng bàn tay, che chở sủng nịch.1v1, song c, đại lão thô ráp hán cùng thiếu nữ xinh đẹp tử ngọt ngào hằng ngày, sinh động, có tư có vị, hữu tình có nghĩa!Nội dung nhãn: bố y cuộc sống nông nghiệp văn ngọt vănNhân vật chính: Lâm Uyển Âm, Minh Hạo…
Đôi khi cô cũng thèm cảm giác được yêu một ai đó, được chiều chuộng, được nũng nịu và được ai đó vòng tay ôm thật chặt. Phải chăng cô đơn quá lâu, cô thèm một cảm giác mới? ...có lẽ cậu đã muốn ôm chầm lấy cô, cắn lên má cô một cái rõ đau... nhưng cô với cậu là gì chứ. Đôi khi cậu ghét cái mối quan hệ chẳng biết là gì như thế này, muốn nắm tay cô đi trên mỗi đoạn đường, muốn ôm cô vào lòng mỗi khi cô dỗi hờn hay đơn giản chỉ nói những câu yêu thương,... Cậu không làm được, nhiều lúc muốn lấy hết can đảm để nắm lấy đôi tay ấy mỗi khi đi bên nhau nhưng rồi cậu sợ, sợ cảm giác cô vội buông tay rồi rời xa cậu mãi mãi...…
Trời đang mưa phùn, Liên cảm nhận rõ độ ẩm không khí. Đôi tay cô mềm hơn, làn da cũng ẩm ướt một cách dễ chịu. Thời tiết ở miền Bắc đang dần chuyển sang mùa hè. Liên cố níu giữ chút không khí se lạnh, dịu dàng cuối cùng của mùa xuân này. Liên nhận ra mình để quên chiếc ô trên phòng làm việc. Cô chạy vội vào thang máy, lên tầng năm - phòng làm việc của cô, nhưng bảo vệ đã khóa cửa. Cô lững thững đi xuống, thôi thì đành đội mưa một hôm, dù sao trạm xe buýt cũng gần đây. Những hạt mưa li ti làm mờ đôi mắt kính. Đây vốn là sự bất tiện của mấy đứa cận thị như Liên. Cô tháo kính, nhìn đường lờ mờ, mưa đọng trên đôi mi.…
reply shop.---❛ Ngủ đi thôi, người ơiĐể những kí ức trôi vào miền diêu vợi.❜ Tôi đã từng mơ, về những bình yên trọn vẹn nhất giữa thế gian đầy hỗn loạn và sóng gió. Thế nhưng sâu bên trong tiềm thức, tôi vẫn hi vọng tìm thấy an nhiên chẳng thế thốt nên lời giữa cơn mơ chất chứa biết bao ngổn ngang/cơn mộng mị, gửi cho gió thả trôi hết sầu muộn còn đọng lại trong tháng ngày vội vã. Vậy, liệu người có nguyện cùng ngồi xuống đây và trải lòng mình cho tôi nghe? Bí mật vẫn sẽ mãi là bí mật, đây sẽ là chuyện riêng của đôi mình thôi. Người dưng chung lối, bỗng chốc trở nên sao thật thân thuộc.【Clandestine】- gửi gắm những tâm tư tình cảm của người tại đây và câu chuyện ấy sẽ được chúng tôi lưu giữ mãi trong một góc nhỏ của cửa tiệm. Tốt đẹp và trân quý nhất.【Epiphany】- rồi bất chợt trong khoảnh khắc ấy, người sẽ cảm thấy rằng mình đã được yêu, được thấu hiểu, hay chỉ đơn giản là đã tìm ra thứ mình hằng nâng niu trân trọng vẫn luôn ở ngay đây. 『 studio i ; epiphany 』- đến với studio kí sự, hãy để tâm trạng trở nên nhẹ hơn cùng twerk.❝ Only twenty minutes to sleepBut you dreаm of some epiphаnyJust one single glimpse of reliefTo mаke some sense of whаt you've seen.❞---credit bookcover: @vantescarlett | @twerkstudio…